Tống Thì Hành

Chương 528: Chương 528: Một đêm thật dài. (6)






Ẩn tỷ và chữ ký trong bức thư đó đúng là của y. Triệu Cấu đột nhiên ngẩng đầu nhìn Triệu Thúc Hướng:

- Ngươi hãm hại ta.

Ấn tỷ và chữ ký này tất nhiên là y biết. Mấy ngày trước, Triệu Thúc Hướng tìm y nhờ y ký tên và đóng ấn lên một tờ giấy trắng. Có điều khi đó Triệu Thúc Hường nói với y là để Triệu Hoàn cam đoan, bức bách Triệu Hoàn nhường ngôi. Nhưng không một ai có thể ngờ được bây giờ nó lại biết thành bức thư Triệu Cấu cấu kết với Nữ Chân mưu hại Triệu Hoàn.

Triệu Cấu nuốt nước bọt, toàn thân run rẩy. Ánh mắt của Triệu Thúc Hướng hết sức lạnh lùng:

- Tề quốc công! Chữ ký và ẩn tỷ của ngài làm sao lại thành ta hai ngài?

- Ngươi...

Không để cho Triệu Cấu nói dứt lời, chợt nghe Triệu Cát quát khẽ:

- Cửu nhi. Câm miệng.

Triệu cấu run người quay lại nhìn Triệu Cát rồi nói với giọng run rẩy:

- Đạo Quân! Việc này thật sự không liên quan giờ tới thần.

Triệu Cát nói:

- Nhưng hiện tại lại có liên quan tới ngươi.

Y lặng lẽ lùi lại một bước chắn Triệu Kham ở phía sau mà nói:

- Thập Cửu Lang! Ngươi giỏi thật...Ha ha! Nghĩ tới trên điện này chắc cũng có rất nhiều người đồng đảng với ngươi. Ngươi vì ván bài ngày hôm nay mà suy tính thâm sâu đáy.

- Đạo Quân! Sao lại nói vậy?

Triệu Cát không nhìn Triệu Thúc Hướng mà nhìn về phía Cảnh Nam Trọng. Cảnh Nam Trọng không khỏi hổi hộp nào ngờ ánh mắt của Triệu Cát chỉ lướt qua chứ không để ý tới y.

Đường Khác, Trương Bang Xương, Vương Thì Ung...

Lúc này, Triệu Cát không hề có lấy một chút sợ hãi mà còn vô cùng bình tĩnh.

- Lúc trước người khuyên ta đoạt quyền là Thập Cửu Lang. Hôm nay người vu hại ta mưu sát đại ca cũng là Thập Cửu Lang...Thập Cửu Lang, ngươi quả nhiên là hậu duệ của Triệu Quang Mỹ. Với ván bài ngày hôm nay có lẽ ngươi mất rất nhiều sức lực. Không chỉ ngươi mà còn phụ thân ngươi, gia gia của ngươi...Thậm chí cả khi Triệu Quang Mỹ bị giáng chức làm Phù Lăng quận công có lẽ cũng bắt đầu âm mưu. Mưu kế hay, thật bản lĩnh.

Triệu Thúc Hướng nở nụ cười.

- Đạo Quân đừng nói vậy. Chẳng qua là ta chỉ ăn thẳng nói thật mà thôi.

- Phải không?

Triệu Cát cười lạnh, nói:

- Chỉ sợ trên điện Đại Khánh này có hơn một nửa là tay chân của ngươi...Đáng tiếc ngươi vẫn chưa đủ độc. Nếu là ta, ta sẽ sai người vào hoàng cung giết sạch cả ta và vợ con ta, sau đó mới lấy ra cái chứng cớ này để thực hiện cái gọi là chết không có người đối chứng. Đến lúc đó ngươi có thể lấy danh nghĩa thiên tử hiệu lệnh thiên hạ, phò tá Tiểu ca đăng cơ. Chừng hai năm, ngươi sẽ lấy cơ đánh chết Tiểu ca bằng thuốc độc rồi tự mình làm hoàng đế...Cả triều đều là người của ngươi, tất nhiên sẽ theo ngươi. Giỏi lắm! Ngươi lại có thể học Thái Tổ mà khoác hoàng bào một lần nữa...

Ánh mắt của Triệu Thúc Hướng có chút tàn nhẫn.

Triệu Cát không thèm nhìn, dường như đang tự nói với mình:

- Trước đây ngươi xúi giục ta tranh quyền với đại ca, rồi sau đó lại bí mật báo với quan gia, vu cáo rằng ta định khi Quan gia tế trời vào ngày mùng hai tháng hai sẽ phát động binh biến. Đại ca tin ngươi, mật lệnh cho Vương Tông Trụ tới núi Tây Đài mai phục. Vương Tông Trụ vừa mới đi, Điện Tiền ti lập tức do Khổng Ngạn quản lý. Ta còn nhớ mang máng rằng Khổng Ngạn vốn là một tên vô lại nhưng sau đó lại đi theo Uống Bá Ngạn. Rồi Uông Bá Ngạn đưa y tới phủ Khai Phong. Đáng tiếc khi đó ta có mắt như mù không để ý tới chuyện này. Sau khi Khai Phong bị bao vây, Cao Cầu bị bệnh từ quan được Quan gia ân chuẩn, lệnh Vương Tông Trụ làm Điện Tiền Ti thái úy rồi Khổng Ngạn được làm phó thống chế. Mưu kế cao thật...Thập Cửu Lang! Trước kia ta thật sự xem thường ngươi. Quan gia và ta bị ngươi đừa giỡn trong tay. Còn có Cửu Nhi háo thắng của ta cũng bị ngươi đùa giỡn. Ta cảm thấy rất lạ tại sao quan gia đột nhiên lại đi ký kết minh ước, chắc là cũng do Thập Cửu Lang ngươi xúi bẩy.

- Đúng rồi! Nếu ta đoán không nhầm thì có lẽ cái tên Vương Tông Trụ ngu xuẩn bây giờ chắc đã thành cô hồn vô chủ...Ngươi điều Trương Bá Phấn và Diêu Bình Trọng đi khiến cho Đông Kinh nằm trong tay ngươi. Khi đám người Trương Bá Phán trở về thì ngươi đã ổn định tình hình, lại có tên gian tặc Cảnh Nam Trọng giúp đỡ, cho dù bọn họ có lòng phản đối cũng không làm gì được ngươi.

Vừa nói, Triệu Cát vừa liếc mắt nhìn từng người trong điện.

- Cảnh Nam Trọng! Trương Bang Xương! Vương Thì Ung! Ngô Bái...Tần Hội Chi! Cả ngươi cũng theo Thập Cửu Lang sao?

Phủ doãn Khai Phong Tần Cối nghe thấy vậy vội vàng la lớn:

- Đạo Quân! Thần hoàn toàn không biết việc này.

Có điều theo từng cái tên mà Triệu Cát nhắc, trên điện Đại Khánh dưới sự hướng dẫn của Cảnh Nam Trọng, nhiều người lặng lẽ tới bên cạnh Triệu Thúc Hướng.

Sắc mặt của Triệu Thúc Hướng liền thay đổi.

- Đạo Quân quả nhiên lợi hại...Có điều ngươi không nên thức tỉnh ta. Chỉ cần ta giết ngài thì ai biết đâu là sự thật?

- Ta biết.

Rốt cuộc Triệu Kham không nhịn được nữa, lách khỏi sau lưng Triệu Cát mà chỉ tay về phía Triệu Thúc Hướng mắng:

- Ta sớm biết ngươi không phải là người tốt. Tiểu Ât từng nói không thể tin được ngươi. Cái tên nghịch tặc ngươi dám sát hại phụ hoàng. Ta phải giết ngươi.

Triệu Cát sợ hãi định ngăn Triệu Kham lại nhưng không còn kịp.

Sắc mặt của Triệu Thúc Hướng nghiêm lại:

- Hóa ra thái tử cũng ở đây...Tiểu ca! Vốn ta đang định giữ lại mạng của ngươi không ngờ ngươi lại nhảy ra. Nếu vậy thì đừng có trách ta lòng lang dạ sói. Hôm nay ai ở trong điện thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. Chỉ cần giết chết các ngươi thì ai làm gì được ta?

Hai mắt Triệu Kham đỏ ngầu nghiến răng nghiến lợi lao về phía Triệu Thúc Hướng.

Triệu Cát vội vàng kéo cánh tay Triệu Kham mà quát to:

- Thập Cửu Lang! Ngươi dám?

- Ha ha! Có gì mà không dám?

Triệu Thúc Hướng nhe răng cười nói:

- Năm đó tổ tông Triệu Quang Nghĩa của ngươi dám cướp ngôi vị hoàng đế của Thái Tổ. Vì sao hôm nay ta không được đoạt ngôi vị hoàng đế?

Đúng lúc này, Triệu Cấu hét lên nhào về phía triệu Thúc Hướng.

- Triệu Thúc Hướng! Ta liều mạng với ngươi.

Mặc kệ trận tranh đấu này ai thắng nhưng Triệu Cấu chắc chắn là xong rồi.

Triệu Cát nói đúng. Gã thật sự ngu xuẩn bị Thập Cửu Lang lừa cho xoay như chong chóng rồi bị hắn bán mà không biết.

Người đàn ông đứng bên cạnh Triệu Thúc Hướng chính là Khổng Ngạn. Triệu Cấu vừa mới tới gần, y liền vượt lên chắn đường. Y vung đao bổ về phía Triệu cấu.

Triệu Thúc Hướng ngửa mặt lên trời cười to:

- Đạo Quân nói đúng. Cửu ca! Ngươi đúng là ngu xuẩn tới lúc này vẫn chưa nhận thức rõ tình hình hay sao? Nếu ngươi chịu thần phục ta, ít nhất vẫn giữ được mạng và vinh hoa phú quý. Có điều nếu ngươi đã muốn tìm cái chết...Ha ha! Ta ở đây, người nào dám tới giết ta?

Lúc này, Triệu Thúc Hướng đã nắm chắc thắng lợi trong tay. Y vừa định ra lệnh cho cấm quân ra tay thì chợt nghe ở một góc của điện Đại Khánh có tiếng gầm giống như tiếng sư tử.

Âm thanh đó khiến cho người ta sợ hãi vang vọng trong điện Đại Khánh. Cấm quân bị âm thanh làm cho sợ hại khựng hết cả lại. Cùng lúc đó, chỉ thấy một người từ trong góc lao ra giật lấy một cái chùy trong tay một tên cấm quân rồi sau đó xoay người đá văng tên cấm quân đó bay ra ngoài.

Triệu Thúc Hưởng ngẩn người vội vàng hét lên:

- Miêu Phó! Ngăn hắn lại.

Phó hống chế Miêu Phó của mã quân thị vệ vội rút đao tiến lên ngăn cản.

Cùng lúc đó, cấm quân cũng hò hét lao về phía Triệu Cát. Bên ngoài điện Đại Khanh tiếng kêu vang lên khắp nơi. Phó thống chế Lưu Chính Ngạn của bộ quân thị vệ cũng dẫn quân tấn công Hoàng Thành.

Toàn bộ hoàng cung bây giờ gần như thất thủ. Đối mặt với đám cấm quân chen chúc nhau lao tới, đám thị vệ sợ tới mức rụng rời chân tay. Cho dù có lòng muốn chống lại nhưng cũng không biết phải làm thế nào. Triệu Thúc Hướng chuẩn bị tốt mới tới đây. Còn Vương Tông Trụ, Trương Bá Phán không có mặt nên đám người Miêu Phó, Khổng Ngạn là thống soái cấm quân khiến cho rất nhiều người không biết phải nghe lệnh ai.

- Tiểu Ất?

Triệu Kham nhìn thấy rõ người lao ra thì vừa sợ hãi vừa vui mừng.

Ngọc Doãn múa cây chùy đẩy đám cấm quân lại. Nhìn thấy Miêu Phó dẫn người xông tới, hắn lắc mình trốn sau một cây cột rồi ném ra một cái vật màu đen.

- Tiểu ca! Dẫn Đạo Quân đi mau.

Lúc này, Triệu Cát cũng phản ứng vội vàng kéo tay Triệu Kham định chạy ra ngoài điện.

- Mau tới cung Phúc Trữ.

Âm thanh của Ngọc Doãn còn chưa dứt thì nghe thấy một tiếng nổ vang.

Một quả Chưởng Tâm Lôi nổ tung trên đại điện khiến cho ba tên cấm quân tránh không kịp bị nổ chung nát thịt.

Miêu Phó kêu lên một tiếng thảm thiết mà ngã lăn ra đất. Có điều do y mặc giáp nên cũng không bị thương. Nhưng cái áo giáp quá nặng khiến cho y muốn dậy cũng khó.

- Tới cung Phúc Trữ.

Ngọc Doãn lại hét lên đồng thời ngăn cản Cấm quân.

Bên kia, Triệu Cấu hét lên một tiếng thảm thiết rồi bị Khổng Ngạn chém chết.

Máu tươi lập tức nhuộm đỏ điện Đại Khánh. Đám văn võ bá quan chạy trốn khắp nơi, Cấm quân thì ùa lên.

Triệu Cát kéo tay Triệu Kham chạy được mấy bước thì bị trượt chân ngã lăn ra đất. Một tên cấm quân vung đao vọt tới định giết chết Triệu Cát. Nào ngờ Triệu Kham đột nhiên lao thẳng vào ngực của tên cấm quân đó khiến cho y hét lên một tiếng thảm thiết. Trên ngực của y có một con dao găm sáng chói.

Gương mặt nhỏ nhắn của Triệu Kham trắng bệch, ngồi dưới đất mà thở dốc.

Con dao găm đó là lễ vật năm đó Ngọc Doãn tặng cho y. Vào thời điêm Thiên quân nguy kịch, Triệu Kham sử dụng thuật đô vật mà Ngọc Doãn dậy cho mình giết chết một tên cấm quân. Quả nhiên sau khi trải qua trận chiến Trần Kiều, lúc này hành động của Triệu Kham cũng khiến cho Triệu Cát ngây người. Chỉ có điều dù Triệu Kham giết chết một tên cấm quân nhưng lại khiến cho một tên khác chú ý. Hai tên cấm quân cầm trường thương trong tay lao thẳng về phía Triệu Kham. Triệu Kham mới giết một người, tay chân còn đang nhũn ra. Nhìn thấy cấm quân nhào về phía mình mà không biết trốn tránh như thế nào, cứ ngồi yên trong vũng máu.

- Thái tử đừng sợ! Chu Phượng Sơn ở đây.

Một vị tráng hán ăn mặc như Cấm quân từ một bên xông tới vung cương đao ngăn cản hai tên cấm quân.

Lúc nãy, Chu Phượng Sơn và Ngọc Doãn ở trong điện chuẩn bị rượu. Đột nhiên Triệu Thúc Hướng tạo phản khiến cho Chu Phượng Sơn luống cuống. Cho tới khi Ngọc Doãn lao ra, Chu Phượng Sơn mới bừng tỉnh vội vàng theo Ngọc Doãn vào trong điện. Dù sao thì y cũng là cao thủ của Đại Tự phòng ngự Quyền quán, cấm quân mặc dù lợi hại nhưng làm sao có thể sánh được với Chu Phượng Sơn?

Chỉ thấy Chu Phượng Sơn vung đao chém một tên cấm quân nằm lăn ra đất. Y chắn trước mặt Triệu Kham rống tó:

- Tiểu Ất! Đừng có ham chiến. Bảo vệ Đạo Quân và Thái Tử quan trọng hơn. Nơi này để cho ta.

Ngọc Doãn ngay vậy liền cầm cây chùy trong tay ném mạnh một cái rồi xoay người lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.