Tổng Thống Đại Nhân, Đừng Kiêu Ngạo!

Chương 396: Chương 396: Đã lâu không gặp




Editor: May

“Lộ Lộ, để Bắc Bắc làm daddy con được không?”

Daddy……

Sở Ngự Bắc áp xuống rung động dời non lấp biển trong lòng, là cô, thật là cô, tóc dài hơn, mặt nẩy nở, đẹp hơn.

Đẹp, đã là hình dung khó nhất mà Sở Ngự Bắc nghĩ đến, bởi vì anh chưa từng chú ý quá mặt người phụ nữ khác, cô nhóc chết tiệt kia đã là người phụ nữ thuận mắt nhất anh từng gặp qua.

Mà bảo bối ôm đùi anh, vẫn luôn gọi anh Bắc Bắc này, hiện tại đổi giọng gọi anh daddy, cô gái đáng chết kia chính mình chạy đi thì thôi, còn lén dấu con của anh nhiều nămnhư thế, quả thực tội không thể tha!

Không biết vì sao, Sở Ngự Bắc có một loại tâm tình muốn rơi lệ, bảo bối biến mất bốn năm mất mà tìm lại được, còn mang về một tiểu thiên sứ.

Còn là tiểu thiên sứ thông minh đáng yêu như vậy.

Sở Ngự Bắc cong eo, đôi tay run rẩy ôm tiểu thiên sứ phấn đô đô vào trong ngực.

Tiểu thiên sứ nhỏ như vậy, mềm như vậy.

Người đàn ông luôn luôn tranh tranh ngạo cốt hốc mắt lập tức liền đỏ, “Lộ Tình Không, anh thật muốn bóp chết em!”

Tình Không biểu diễn bốn năm cũng học vô ích, mấy năm nay một mình mang theo Lộ Bảo Bối, người cũng càng thêm kiên cường, học xong nước mắt chảy vào trong lòng.

Cho dù đau lòng đến tột đỉnh, trên mặt vẫn tươi cười như hoa như cũ.

“Phó tổng thống tiên sinh…… À, không, tổng thống tiên sinh, đã lâu không gặp.”

Hay cho một câu tổng thống tiên sinh, đã lâu không gặp……

Sở Ngự Bắc nửa híp mắt đỏ hồng, che dấu cảm xúc dời non lấp biển trong con ngươi đen lưu ly.

Anh càng nhìn tươi cười của Tình Không càng thấy chói mắt.

Bốn năm nay, anh đau đớn muốn chết, cô lại vẫn là vô tâm vô phổi như vậy.

Sở Ngự Bắc tiến lên một bước xa, tay giữ sau đầu Tình Không liền hôn lên.

Lộ Bảo Bối nhanh chóng nâng tay thịt nhỏ lên che mắt lại, thỉnh thoảng hé ra một chút nhìn lén, cười đến giống như con mèo trộm tanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.