Tổng Thống Đại Nhân, Đừng Kiêu Ngạo!

Chương 322: Chương 322: Luyến tiếc




Editor: May

“Bắc Thần Quốc còn có địa phương an toàn không? Hoặc là nói, rời khỏi Bắc Thần Quốc liền an toàn sao?” Tình Không hỏi.

Lý Mục Thành lắc lắc đầu, “Chỉ cần ra khỏi bệnh viện quân khu, ông ấy sống không đến ngày hôm sau.”

Chống khủng bố và tổ chức chống khủng bố này giao thiệp hơn mười năm, biết rõ tổ phái của bọn họ, nếu không phải nhìn thấy Lộ Tình Không vì ông ấy, không biết lái xe cũng lấy mệnh ra cược, anh khẳng định sẽ không mở miệng.

Tình Không thần sắc ngưng trọng, cho dù Lý Mục Thành nhẹ nhàng bâng quơ, cô cũng biết rõ tình thế nghiêm trọng.

“Trước đi lên nhìn xem Lão Lộ đã.”

Lúc này Tình Không mới nhớ tới phải rút tay mình về, vào thang máy.

Cảm xúc trơn mềm trôi đi từ trong lòng bàn tay của mình, Lý Mục Thành nắm tay, rất muốn bắt lấy một lần nữa, rồi lại sợ đường đột giai nhân.  

Loại tâm tình cẩn thận này, anh tựa hồ trước nay đều chưa từng thử qua.

Tình Không cách cửa kính, nhìn người trên giường bệnh màu trắng, toàn thân đều cắm đầy ống, trong lòng rất khổ sở, “Có thể để Lão Lộ ở thêm hai ngày không?”

“Có thể, chỉ là, sớm hay muộn ông ấy cũng phải xuất viện.” Lý Mục Thành nhàn nhạt thu hồi tầm mắt từ bên trong, di chuyển đến trên người cô gái xinh xắn lanh lợi trước mắt.

Tình Không gật gật đầu, “Tôi biết được, tôi chỉ là yêu cầu nhiều thêm hai ngày thời gian an bài một chút thôi.”

“Em luyến tiếc anh ta.” Lý Mục Thành dùng chính là câu khẳng định.

Tâm Tình Không nhói đau, bắt đầu từ ngày đầu tiên cô vào biệt thự Sở Ngự Bắc liền nói với chính mình,

không thể yêu nơi này, không thể thích Sở Ngự Bắc, không thể có lưu luyến gì với cái biệt thự kia.

Không nghĩ tới thời gian ngắn ngủn, đừng nói người ở nơi đó, cô đến Tiểu Thất đại gia cũng luyến tiếc.

“Em sẽ nói với anh ta sao?” Lý Mục Thành lại hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.