Tống Y

Chương 115: Chương 115: Nguy cơ.




Lúc này, đột nhiên nghe thấy trên đường lớn truyền tới tiếng hô hoán của Thang trợ giáo và Hồng Quốc Lương: "Đỗ y quan!Tam tiểu thư! Các ngươi ở đâu?"

Hai người vội vàng chạy ra khỏi căn nhà, đi tới đường chính: "Chúng ta ở đây...!"

Thang trợ giáo và Hồng Quốc Lương giục ngựa chạy tới, Thang trợ giáo là một lão đại phu, làm y quan đã nhiều năm, trước đây đã từng tham gia phòng trị ôn dịch, chỉ là, ôn dịch mãnh liệt như thế này, lão từ trước đến giờ chưa từng thấy, thậm chí còn chưa từng nghe qua, thanh âm nói ra cũng trở nên run rẩy: "Chết rồi...! Tất cả mọi người đều... đều chết rồi! Một người sống cũng... cũng không có!"

Hồng Quốc Lương cũng khẩn trương gật gật đầu.

Đỗ Văn Hạo nói: "Chúng tôi phát hiện ra rất nhiều nhà đều có dấu vết lục lọi, đồ đạc có giá trị đều đã bị mang đi hết, còn các người?"

"Cũng phát hiện thế. Trong cái địa phương này, chỉ sợ là không ai có đủ dũng khí để vào mà trộm đồ đâu, cho nên, rất có thể là do những người sống sót đã mang đồ châu báu chạy thoát thân."

Đỗ Văn Hạo gật đầu: "Đúng, chúng ta tìm thấy một người may mắn sống sót, đáng tiếc, vừa rồi cũng đã chết, ta không cứu kịp. Trước khi chết còn nói một câu, người sống đều chạy hết rồi, những người này có thể đem dịch tình lan truyền ra, chúng ta phải lập tức trở về báo cao, cách ly toàn bộ khu này, đề phòng dịch bệnh có thể phát triển rộng hơn!"

Bốn người lập tức quất roi phi ngựa về huyện thành.

Lúc này trời đã tối, đường tối đêm khó đi, khi nhìn thấy tường thành thì đã là đêm khuya.

Chỉ thấy bên ngoài cửa thành đốt mấy đống lửa trại, ngọn lửa bốc lên cao. Không biết đã phát sinh chuyện gì. Bốn người cưỡi ngựa tới dưới thành, phát hiện ngoài sông hộ thành (sông nhỏ bao quanh tường thành) đầy là bách tính chạy nạn, có người đứng, có người nằm, còn dùng ván cửa để khiêng người. Những tiếng hét và tiếng van cầu vang lên, xen lẫn với tiếng ho, tiếng rên thống khổ, khóc cha gọi mẹ.

Cổng thành lúc này đã được đóng chặt. Trên thành lâu có bộ khoái, dân tráng, toàn bộ đều trang bị vũ khí, tay cầm cung tên, đèn đuốc sáng chưng.

Cầu treo bắc qua sông hộ thành sau mấy chục năm yên bình đã mất đi ý nghĩa chiến tranh của nó. Sông hộ thành cũng nhiều năm không sửa chữa, chỉ có khi trời đổ mưa lớn vào mùa hè mới có thể miễn cưỡng gọi là sông, còn mùa đông thì khô cằn, cạn trơ đáy.

Trên thành lâu có một bộ khoái đang hét lớn: "Các vị hương thân, tri huyện đại nhân có lệnh, từ hôm nay sẽ đóng cửa thành. Người nào tự tiện qua sông hộ thành để vào thành đều giết không cần hỏi! Xin mọi người tản đi, đừng tụ tập lại cùng nhau, để tránh ôn dịch lan rộng!"

Thanh âm vừa dứt, ở bên dưới đã vang lên tiếng van xin: "Cầu xin lão gia mở cửa để chúng tôi vào! Chúng tôi phải tìm đại phu để trị bệnh... cầu xin ngài... cầu xin ngài đại phát từ bi, để chúng tôi vào thành đi!"

Những người này nói vậy, nhưng không qua ai dám qua cầu treo để vào thành.

Đỗ Văn Hạo chăm chú nhìn, mới phát hiện trước cửa lớn và trên cầu treo của cửa thành có mấy chục thi thể đang nằm, trên người đầy là mũi tên, hiển nhiên là lúc trước liều mạng xông vào thành nên bị các bộ khoái trên thành bắn chết. Cho nên, thời điểm này bách tính chỉ có thể đứng ngoài sông hộ thành mà lên tiếng kêu xin, không ai dám qua cầu.

Chính vào lúc này, trong đám đông có người nôn ra máu. Người bên cạnh hét lên: "Ái chà, có người phát bệnh rồi!"

Những người ở xung quanh lập tức tản ra, để lại một khoảng trống khá rộng xung quanh người nọ. Mấy tráng hán chạy tới nắm tay chân người đó, kéo tới ném vào vào trong rãnh đầy bùn lầy của sông hộ thành.

Đỗ Văn Hạo vội vàng giục ngựa tới cạnh sông hộ thành, mượn bó đuốc rồi nhìn vào trong sông hộ thành, chỉ thấy trong rãnh bùn của sông hộ thành ngổn ngang đầy xác người, có người không động đậy, có người thì đang co quắp phát ra tiếng rên thống khổ.

Đỗ Văn Hạo ngạc nhiên hỏi mấy tráng hán: "Vì sao lại ném vào trong rãnh? Hắn còn sống mà!"

Đỗ Văn Hạo mặc quần áo cách ly, đeo mặt nạ phòng độc, bộ dáng rất quái dị, mấy tráng hán nhìn hắn từ trên xuống dưới, vừa ho vừa hét lên: "Ngươi là ai? Ăn mặc kỳ dị thế này là muốn là trò quỷ gì? Không muốn bị đánh thì cút sang một bên! Khụ khụ khụ!"

Bàng Vũ Cầm nói: "Vị này là Đỗ đại phu của Ngũ Vị đường! Không được vô lễ!"

Lời này vừa được nói ra, trong trường lập tức xôn xao, tráng hán kinh ngạc nói: "Ngài đúng là Đỗ đại phu của Ngũ Vị đường, thông thạo thuật mổ bụng liệu thương của Hoa Đà?"

Đỗ Văn Hạo nói: "Chính là Đỗ mỗ! Mau kéo hắn lên đi, người còn chưa chết, phải ra sức cứu trị!"

Lúc này, một lão hán không ngừng ho ở bên cạnh đã kéo một tiểu hài tới quỳ trước mặt Đỗ Văn Hạo: "Đỗ đại phu, cầu ngài cứu tôn tử của ta, nó bị bệnh rất nặng.." Hài tử đó cũng không ngừng ho.

Nhiều người vừa nghe thấy vị này đúng là Đỗ đại phu nổi danh với thuật mổ bụng liệu thương, ào ào lao tới, quỳ xuống đất dập đầu: "Đỗ đại phu, cứu ta với, ta sắp chết rồi..." "Cứu mẹ ta với..." "Cầu xin ngài cứu nhi tử của ta đi..."

Thì ra những người ở ngoại thành này đại bộ phận đều nhiễm bệnh muốn vào thành tìm thầy thuốc, những người không có bệnh hoặc tự thấy mình không có bệnh thì đều chạy tứ tán rồi.

Đỗ Văn Hạo thúc thủ vô sách, cũng không dám cởi mặt nạ phòng độc xuống, nói: "Mọi người mau đứng lên, ta sẽ nghĩ biện pháp cứu chữa cho mọi người, nhưng hiện tại trong tay ta không có thuốc, phải vào thành, về tới đường mới có thuốc."

"Đúng đúng! Vào thành! Vào thành mới có thuốc!" Mọi người ào ào nói.

Lúc này, Thang trợ giáo cũng giục ngựa lên, cởi mặt nạ phòng độc ra, hét lên với người ở trên thành lâu: "Người bên trên nghe đây, ta là Thang trợ giáo của nha môn! Phụng mệnh cùng Đỗ đại phu xuất thành đã về rồi đây, mau mở cửa để chúng ta lấy thuốc cứu trị cho bệnh nhân!"

Người trên lầu nghe thấy vậy, kinh hỉ cao giọng nói: "Đỗ đại phu, Thang trợ giáo, xin đợi một chút, tiểu nhân lập tức đi bẩm báo!"

Mấy tráng hán sau khi nghe nói quả nhiên đúng là Đỗ Văn Hạo, liền vội vàng xin lỗi, Đỗ Văn Hạo bảo bọn họ mau xuống rãnh kéo người còn sống lên để chuẩn bị trị thương. Những tráng hán này cũng đều là tới cầu thầy thuốc, nào dám nói nửa câu, gọi thêm hơn chục người nữa đi xuống rãnh, khênh những người còn thở lên.

Đỗ Văn Hạo lập tức đứng dậy, cao giọng gọi: "Mọi người nghe đây! Tất cả những người sốt và ho, cảm thấy không khỏe toàn bộ tập trung ở cạnh đống lửa, ta lập tức sẽ tổ chức cứu trị. Những người không có bệnh thì lập tức đứng cách một trăm trượng ở đầu gió, đợi trời sáng! Nhớ là phải bảo trì cự ly với nhau, dùng khăn che mũi và miệng, để tránh truyền nhiễm cho nhau!"

Đỗ Văn Hạo vẫn đeo mặt nạ phòng độc không dám tháo ra, lời nói ồm ồm nghe không rõ, chỉ có mấy người bên cạnh mới nghe thấy, những người khác thì vẫn tiếp tục rên rỉ cầu khẩn.

Mấy tráng hán đó nhắc lại những lời Đỗ Văn Hạo vừa nói, lúc này đại bộ phận người đều đã nghe thấy. Nhưng người không có bệnh thì không nỡ rời khỏi thân nhân bị bệnh, đều không nguyện ý để bệnh nhân ở cạnh đống lửa còn mình thì rời đi. Nhất thời khung cảnh lại ầm ĩ hỗn loạn.

Đỗ Văn Hạo nói: "Trước tiên để người đã hôn mê ở cạnh đống lửa, cứu người bị bệnh nặng trước!"

"Nhi tử của ta hôn mê rồi! Cứu nhi tử của ta trước đi!"

"Cứu nãi nãi của ta! Đỗ tiên sinh, cứu nãi nãi của ta trước!"

"Tướng công của ta thổ huyết, sắp không xong rồi, cầu xin ngài cứu tướng công của ta trước!"

...

Đỗ Văn Hạo cao giọng nói: "Ta hiện tại không có thuốc, chỉ có thể dùng kim châm cứ người hôn mê, đợi thuốc đến rồi sẽ cứu chữa cho mọi người!" Nói xong liền nhảy xuống ngựa, lấy kim châm ra, trước tiên dùng kim châm độ huyệt cứu tỉnh những người đã hôn mê.

Đang lúc bận rộn, đột nhiên từ đằng sau có hai đại hán giống như là hai cây cột sắt lừng lững chen lên, những người trước mặt bọn họ bị hai người này chen cho ngã sang hai bên. Hai đại hán lao đến trước mặt Đỗ Văn Hạo, một người túm lấy cánh tay của Đỗ Văn Hạo kéo lên, giọng ồm ồm nói: "Đi! Giúp trị bệnh cho mẫu thân ta trước!"

"Ngươi làm gì vậy?" Cái nắm tay này khiến cho cánh tay Đỗ Văn Hạo muốn gãy, hét lên: "Bỏ ta ra! Tay ta sắp gãy rồi!"

"Buông Đỗ tiên sinh ra!" Bàng Vũ Cầm nôn nóng, giục ngựa tới hét lên, mắt thấy Đỗ Văn Hạo đau tới mức mặt nhăn nhúm liền quất roi ngựa vào tráng hán đó.

Nhưng cái quất này chỉ giống như là gãi ngứa cho tráng hán đó, hắn quay người lại, bỗng dưng đấm một quyền lên tuấn mã mà Bàng Vũ Cầm đang cưỡi, con ngựa hí dài, nghiêng sang một bên rồi ngã xuống đất, miệng thổ huyết không đứng lên được nữa. Con ngựa này đột nhiên ngã xuống, đè lên không ít người, may mà Bàng Vũ Cấm trên lưng ngựa cũng phản ứng rất nhanh, mượn thế lăn một cái mới không bị thương.

Đai hán kia một tay túm lấy cổ Đỗ Văn Hạo quát to: "Ngươi dám loạn động ta sẽ vặn gãy cổ ngươi! Đi! Xem bệnh cho mẫu thân ta! Trị không khỏi thì ngươi cũng đừng hòng sống!" Nói xong, tay kia nắm hông Đỗ Văn Hạo, hét lên mọt tiếng, nhấc hắn lên không rồi cất bước đi ra ngoài, đại hán còn lại thì đi trước dùng tay gạt ngang, những người đứng cản trước mặt lập tức bị đẩy sang hai bên.

Bàng Vũ Cầm bò dậy muốn đuổi theo, nhưng bị đám người cản lại, lo lắng đến nỗi bật khóc thành tiếng.

Chính vào lúc này, một tiếng quát lanh lảnh vang lên: "Đứng lại! Không được làm tổn thương Đỗ đại phu!"

Mọi người giật mình nhìn lên, chỉ thấy từ trên thành lâu một người mặc quần áo cách ly màu trắng, vung tay đoạt lấy một thanh trường thương trong tay một dân tráng ở bên cạnh, tung người nhảy ra khỏi tường thành trong tiếng hô kinh ngạc xen lẫn sợ hãi của những người dưới đất, giống như một viên lưu tinh màu trắng, lao đầu xuống phía dưới thành lâu.

Khi sắp đụng vào mặt đất, trường thương trong tay người đó chống một cái xuống đất, lập tức cong thành một hình cung, mượn lực rơi xuống và sự đàn hồi của trường thương, thân hình khẽ rung một cái, vạch ra một đường cong, nhẹ nhàng nhảy qua sông hộ thành, rơi xuống bờ bên kia, nhấp nhô mấy cái giống như đại bàng đã đến trước mặt hai đại hán nọ.

"Cút đi!" Tráng hán đi trước đá một cước về phía người kia, chỉ thấy trước mắt hoa lên một cái, người đó đã không thấy đâu, một cước của đại hán đá vào khoảng không.

Hắn đặt chân xuống đang muốn quay đầu để tìm liền cảm thấy một lực đạo rất mạnh từ hông truyền tới, sau đó thân hình nặng hơn hai trăm cân của mình xoay tròn lên trên, tiếp theo thì đầu lộn xuống dưới, "bốp" một tiếng, nặng nề nện xuống đất, mắt nổ đom đóm, sau đó, "rắc rắc" một tiếng, đầu bị một chiếc giày thêu giẫm lên, có thể nghe thấy tiếng xương đầu vang lên cạch cạch, tựa hồ như tùy thời muốn vỡ ra, tráng hán một chân vẫn dựng lên cao, bị người đó dùng một tay nắm chặt, toàn thân giống như bị rút hết gân cốt, mềm oặt vô lực không thể phản kháng.

Sau khi đại hán đó bị chế trụ, mắt thấy một tay của đại hán kia còn lại đang đè lên cổ Đỗ Văn Hạo, người áo trắng nọ cũng không dám vọng đông, một tay xách chân của tráng hán, một chân giẫm lên đầu hắn, nghiêm nghị nói: "Buông Đỗ tiên sinh ra, nếu không ta sẽ dẫm nát đầu huynh đệ ngươi!"

Đại hán kia tay đang túm lên cổ Đỗ Văn Hạo đột nhiên run rẩy, rống lên như hổ: "Buông huynh đệ của ta ra! Nếu không ta sẽ bóp chết hắn, đằng nào thì mẹ của ta cũng sắp bệnh chết rồi, mọi người cùng chết vậy!"

Nụ Hồng Trắng Ngẩn Ngơ Xuân Mười Chín

http://truongton/forum/attachment.php?attachmentid=56772&stc=1&thumb=1&d=1300126068

Nhớ én CHợt Về Mang Đến Tuổi Đôi Mươi

Ôi!!!Thói Đời Nghĩ Mà Đau Lòng

Ta Cười Cuộc Đời Lắm Nỗi Đau Thương


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.