Tra Công Trùng Sinh Chi Mạt Thể Truyền Kỳ

Chương 9: Chương 9: Đau đầu hay đau lòng




Ăn cơm tối xong, Dương Sóc lại lôi kéo Cố Diễm tranh thủ thời gian tắm rửa một lần. Đây là lần cuối cùng tắm rửa trước tận thế… Lúc tắm thiếu chút nữa thì lau súng cướp cò, có điều may mà Dương Sóc vẫn nhịn xuống được.

Đời trước thời điểm tìm được hắn đối phương đã có dị năng rất lợi hại, nhưng hắn không biết đối phương làm sao sinh ra dị năng, quá trình sinh ra đó có nguy hiểm hay không… Không biết, cũng là do đời trước hắn không quan tâm chút nào.

Mà hiện tại, hắn muốn cùng Cố Diễm mạnh khỏe đi tiếp, tự nhiên không muốn đối phương bị nửa điểm thương tổn! Mắt thấy thời gian sắp đến, bầu trời bên ngoài dường như cũng xuất hiện điềm báo khác thường, lúc này, hắn làm sao dám tùy tiện bỏ mặc bản thân trầm luân!

Cố Diễm đỏ mặt bị Dương Sóc ôm lên trên giường lớn trong phòng, giường lớn rất mềm mại, y nhìn Dương Sóc, chớp chớp mắt hỏi: “Anh… không muốn sao?”

Bởi vì câu nói này Dương Sóc thiếu chút nữa nhịn không được, muốn! Hắn làm sao lại không muốn! Nhưng hiện tại tuyệt đối không phải thời điểm tốt lành gì…

Vì vậy, chỉ có thể kiềm chế loại xúc động đốt người nào đó, Dương Sóc đè lên người Cố Diễm không ngừng hôn môi đối phương, còn có cặp mắt phượng xinh đẹp kia, thẳng đến khi khiến hô hấp của hai người đều ồ ồ mới chậm rãi buông đối phương ra. “Một đường tới đây em cũng mệt mỏi lắm rồi phải không? Không biết tình huống của anh em chắc chắn rất lo lắng, đêm nay chúng ta không làm, trước hết cho em thiếu… Ngủ đi.”

Ngủ đi, cho dù có thể ngủ, đây cũng là đêm cuối cùng trước tận thế, về sau rối loạn khiến ai cũng từng giây từng phút đều duy trì cảnh giác, không thể tùy thời an nhiên chìm vào giấc ngủ…

Nét đỏ lúc đầu trên mặt Cố Diễm dần lui xuống, cầm lấy áo ngủ mới Dương Sóc mua cho y mặc vào, không tiếng động nhẹ gật đầu, cảm thấy có chút khác nước, vì vậy nói: “Ừm, anh ngủ trước đi, em đi rót chút nước.”

Dương Sóc lập tức cự tuyệt yêu cầu của đối phương: “Em nằm đi, để anh rót.” Trong phòng không phải không có nước sôi, nhưng hắn nghĩ nghĩ, cuối cùng chọn đi phòng bếp nhìn vật tư bản thân chuẩn bị một chút…

Cố Diễm gật đầu, “Được.” Y giống như cần yên tĩnh một chút… tranh thủ thời gian khiến thân nhiệt trên người giảm xuống…

Sau khi Dương Sóc rời khỏi phòng, Cố Diễm mặc đồ ngủ đứng dậy từ trên giường đi đến bên cửa sổ, cửa sổ đóng kín khiến y có chút nóng, vì vậy mở cửa sổ trước mặt ra một chút, y nghĩ trong thời gian chờ Dương Sóc lên nhanh chóng thổi mát, hiện tại buổi tối gió vẫn có chút lạnh, mở cửa sổ, quả nhiên, gió lạnh đánh úp lại, Cố Diễm cảm giác nhiệt độ trên người nhanh chóng giảm xuống, khóe miệng khẽ cong, đang muốn chờ gió thổi một lúc thì đóng cửa sổ lại, bỗng nhiên, chân trời dường như có một luồng sáng phóng thẳng về phía y…

Tốc độ luồng sáng kia nhanh vô cùng, Cố Diễm kinh hãi, theo bản năng lui về phía sau, lại muốn nhìn rõ đó là vật gì, mà khi y đang có chút chần chờ, luồng sáng giống như sao băng kia vậy mà va vào đầu Cố Diễm!

“A…” Mặc dù tự nhận năng lực nhịn đau cực mạnh, Cố Diễm cũng bị trùng kích bất ngờ tạo thành đau đớn làm thiếu chút nữa nhịn không được kêu ra tiếng, có điều ngay lúc đó y nhớ đến Dương Sóc đang ở dưới lầu, không muốn đối phương lo lắng, cho nên mạnh mẽ nhịn xuống, nhưng dù là như vậy vẫn không tránh khỏi rên rỉ. Trong não đau giống như muốn nổ tung, rất nhanh, bởi vì đau đớn mà mặt Cố Diễm đã tái nhợt, trên người cũng ướt đẫm mồ hôi.

Dương Sóc… ngay lúc này đi tới! Nhìn thấy tình huống hiện tại của Cố Diễm liền sợ hãi kêu lên một tiếng, ly nước trong tay thiếu chút nữa không thể nắm chắc.

“Cố Diễm! Chuyện gì xảy ra! Em làm sao rồi?” Dương Sóc vội vội vàng vàng nửa ôm lấy Cố Diễm, nhìn sắc mặt đối phương tái nhợt như tờ giấy liền cảm thấy quặn đau.

Cố Diễm suy yếu cười cười, vốn là cố hết sức muốn nở một nụ cười để dỗ dành Dương Sóc, nhưng cũng không thành công, bởi vì nụ cười kia khiến Dương Sóc càng nhìn càng thêm lo lắng.

“Cố Diễm, nói với anh, chuyện gì xảy ra? Vừa rồi không phải còn tốt sao? Em không thoải mái chỗ nào? Hử?” Dương Sóc một bên hỏi, một bên cẩn thận kiểm tra tình huống trên người Cố Diễm.

Ngón tay Cố Diễm cố hết sức giơ lên, chỉ chỉ đầu mình, “Em… đau đầu, vừa rồi… có cái gì đó tựa như ánh sáng màu vàng từ bầu trời bay đến… Em… không tránh được!”

Dương Sóc nghe vậy sắc mặt nhất thời đại biến, đời trước thời gian hắn sống quá ngắn, hơn nữa tin tức biết được cũng rất ít, trong thành phố này người lợi hại nhất e rằng sẽ là Cố Diễm, mà khi đó hắn cũng không biết một cách tỉ mỉ cấp bậc năng lực của Cố Diễm, đừng nói là người khác, về phía thây ma, trái lại hắn biết rõ e rằng có đến cấp ba…

Mà tại sao Cố Diễm lại đau đầu khi chưa đến thời điểm tận thế hoàn toàn, ánh sáng màu vàng kia rốt cục là thứ gì, hắn căn bản không thể dùng tri thức đời trước để hiểu được!

Lúc này, Dương Sóc càng thêm căm ghét bản thân ngày trước, sao lại không thể sống lâu thêm chút thời gian cơ chứ? Sao lại không thể sưu tầm một ít tư liệu về tận thế chứ!

Trông thấy sắc mặt Dương Sóc không tốt, vẻ mặt âm trầm, thân thể Cố Diễm run rẩy, miễn cưỡng nói: “Dương Sóc… em… em không sao cả… Anh ngủ trước đi, em…”

“Cố Diễm!” Dương Sóc nhịn không được thấp giọng rống lên, tức giận nói: “Em đang nói xằng bậy cái gì! Cái bộ dáng này của em anh làm sao còn muốn ngủ! Dù là heo anh cũng ngủ không được, sao em lại không suy nghĩ cho chính mình! Hiện tại đã không thể đến bệnh viện rồi…”

Môi Cố Diễm run lên, nhưng trong lòng thì nhẹ nhõm rất nhiều, Dương Sóc không phải ngại bản thân làm phiền hắn là tốt rồi, về phần đầu đang đau đớn… Y có thể chịu được! Trên đời này trừ người yêu tổn thương, tất cả đau đớn khác y đều không xem vào đâu cả.

Dương Sóc ôm Cố Diễm lên giường, kéo người vào trong ngực khẽ hôn, lại nhanh chóng xuống giường đóng cửa sổ lại, đóng xong, bản thân hắn cũng leo lên giường lần nữa ôm người kia thật chặt, “Cố Diễm, nhắm mắt lại, giống như thôi miên ấy, nghĩ đến ngủ, tưởng tượng đầu không đau nữa…. không đau nữa… Anh ở đây cùng em, ôm em, được không?”

Cố Diễm hơi kéo kéo khóe miệng, đầu rất đau, nhưng lòng lại ấm, vì vậy ngoan ngoãn nhẹ gật đầu, “Được.” Thôi miên à… Có lẽ nên thử xem… Mặc dù, y không cho rằng bản thân sẽ bại trận trước loại đau đầu không hiểu ra sao này….

Sau khi Cố Diễm nhắm mắt lại, Dương Sóc chầm chậm hôn lên trán đối phương, trong miệng giống như thôi miên nhắc đi nhắc lại: “Không đau, không đau, ngủ sẽ không đau nữa.. Cố Diễm ngoan, ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi…”

Có lẽ một tiếng “ngủ đi” kia thật có tác dụng thôi miên, nhưng Cố Diễm nghĩ phần nhiều là do sự tồn tại của bản thân Dương Sóc, theo thời gian trôi qua y thật sự chậm rãi ngủ….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.