Trả Thủ Tổng Giám Đốc Ác Độc

Chương 59: Chương 59: Bị bắt cóc




Nguyệt Thự.

Trong đại sãnh, Vương Vũ Hàn trên ghế sofa, thân thể cao lớn tỏa ra luồng khí lạnh lẽo, đến cả ánh mắt cũng nhuộm tia máu đỏ. Những người làm đứng xa nhưng vẫn run rẩy, mặt tái mét, ngay cả dì Phùng mặt cũng trắng bệch.

Vương Thiếu Phong vừa vào đại sãnh đã thấy cảnh này, môi nở nụ cười cợt nhã, đi tới sofa ngồi kế hắn.

“ Ai cả gan chọc giận anh trai thế ? chắc kẻ đó không muốn sống rồi thì phải ?”

Đôi mắt diều hâu bổng nheo lại, liếc nhìn Vương Thiếu Phong, giọng nói trầm thấp lộ ra vẻ không vui.

“ Tịnh Hy đâu ?”

Vương Thiếu Phong giật mình. – “ Anh nói gì ?”

“ Anh cho em năm giây, nói … Tịnh Hy đâu ?” – Vương Vũ Hàn mất kiên nhẫn lên tiếng.

“ Cô ấy chưa về ?” – Vương Thiếu Phong nhíu mày.

“ Vương Thiếu Phong.” – Hắn gằn giọng, hai tay nắm chặt cổ áo Vương Thiếu Phong. – “ Lập tức trả Tịnh Hy lại cho anh.”

Những người làm cùng vệ sĩ của hai người đều sửng sốt … sắp xảy ra án mạng.

Vương Thiếu Phong thở hắt ra, hai tay cũng giơ lên cao.

“ Ngoại trừ đêm hôm qua, sau khi cô ấy rời đi em không hề động vào cô ấy.”

Nhìn thẳng vào mắt Vương Thiếu Phong, hắn quan sát rất kỹ … ngay sau đó hắn buông cổ áo em trai ra, lấy điếu xì gà hút một hơi, giọng tỏ vẻ không vui.

“ Sau khi cô ấy bỏ đi đã không về biệt thự … Dương Nghị đã đi tìm nhưng vẫn không thấy, ở nhà trọ cũng không, Gia Tiểu Mẫn cũng không biết cô ấy ở đâu.”

Nhìn anh trai lần đầu có bộ dạng này, hắn giật mình nhưng nghĩ lại cũng do ai mà ra … thở dài một hơi, hắn nhìn Hà Ngũ Bàng.

“ Bảo một số vệ sĩ đi tìm Lăng Tịnh Hy, có tin tức thì báo tôi ngay.”

Hà Ngũ Bàng gật đầu, dẫn vài vệ sĩ rời đi.

Vương Thiếu Phong nhìn anh trai, vỗ vai hắn.

“ Lúc trước là ai xem cô ấy như món đồ chơi ? giờ thấy hối hận sao ?”

Vương Vũ Hắn liếc hắn.

“ Vậy còn em, nói yêu cô ấy sao lại đem cô ấy ra cá cược ?”

“ Vậy tại ai mà em và cô ấy phải chia tay ?”

“ Vì anh không muốn em bị người khác đem ra làm trò đùa.”

Hắn gầm nhẹ, ngay sau đó có chút mất tự nhiên quay sang hướng khác.

Vương Thiếu Phong ban đầu cũng giật mình nhưng sau đó cười cười nhìn hắn.

“ Em đâu còn là con nít, hơn nữa chắc giờ anh cũng biết … Tịnh Hy không phải loại người đó.”

Hắn lại hút một hơi dài, thổi ra làn khói trắng.

“ Vì thế … anh không muốn mất cô ấy.” – Nhìn về Vương Thiếu Phong, lời nói như đinh đóng cột.

“ Thiếu Phong, dù em và Tịnh Hy đã làm gì anh cũng coi như chưa từng xảy ra … vì thế … em đi Mỹ đi.”

Vương Thiếu Phong nghe xong không giận, tâm tình còn vui hơn lúc nãy.

“ Vì một người đàn bà, anh cư nhiên bỏ rơi em trai mình ?”

“ Em mãi mãi vẫn là đứa em trai mà anh yêu quý nhất … Tịnh hy cũng không thua kém … cả hai đều quan trọng với anh.”

Vương Vũ Hàn nhàn nhạt nói, ánh mắt lộ rõ vẻ thâm tình.

Vương Thiếu Phong bất giác nỗi da gà, hắn xoa xoa hai bờ vai, mặt xệ xuống.

“ Anh trai, làm ơn đừng nói mấy lời ớn lạnh như thế ? còn nữa, đừng dùng ánh mắt đó nhìn em, em không phải gay.”

Ngay lặp tức ánh mắt thâm tình trở thành sát khí muốn xuyên thủng mắt Vương Thiếu Phong.

“ Anh sẽ không xin lỗi em vì bất cứ chuyện gì liên quan đến Tịnh Hy.”

Hắn chưa bao giờ hối hận những gì mình làm, ngay cả việc cướp Tịnh Hy khỏi tay em trai mình nhưng lúc này hắn lại có cảm giác hối hận đối với Lăng Tịnh Hy.

Hối hận vì đã không nhận ra sớm tình cảm của mình, hối hận mình tổn thương đến Lăng Tịnh Hy và hối hận nhất là vẫn chưa nói cho cô ấy biết … hắn đã yêu cô.

“ Anh yêu Tịnh Hy.”

Vương Thiếu Phong hỏi lại câu lần trước, ánh mắt nghiêm túc nhìn anh trai.

Vương Vũ Hàn nhìn hắn, vẻ mặt tỏ vẻ mất tự nhiên nhưng cũng gật đầu.

Thấy anh trai đã thừa nhận, hắn cười cười.

“ Đây coi như là lời xin lỗi của anh vậy.”

Vương Vũ Hàn khó hiểu nhìn hắn, suy nghĩ một chút nhếch môi cười.

Dì Phùng nhìn thấy cảnh này, cảm động rơi nước mắt, bà sống ở biệt thự lâu như thế, đây là lần đầu thấy hai anh em họ thân thiết với nhau, ông bà chủ còn sống chắc sẽ vui lắm, tất cả đều nhờ Lăng Tịnh Hy nhưng mà … cô ấy giờ đang ở đâu ?

Điện thoại reo, Vương Vũ Hàn lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, bắt máy.

“ Alo.”

“ … ”

“ Ở đâu ?”

“ …”

Nghe xong, hắn cúp máy, đứng dậy lấy áo khoát từ người làm chuẩn bị ra cửa.

“ Đã có tin tức của Tịnh Hy ?” – Vương Thiếu Phong chắn ngang hắn.

“ Em đừng đi theo … anh sẽ đưa cô ấy về.” – Nói xong, hắn lặp tức rời đi.

Vương Thiếu Phong nhìn thái độ của anh trai có gì đó rất lạ, tuy vẻ mặt không có cảm xúc gì nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, hắn biết chắc đã có chuyện.

“ Ngũ Bàng, cậu lặp tức theo dấu của Vũ Hàn, anh ấy mới ra khỏi biệt thự, chỉ bám theo, đừng lộ diện.”

Nói xong, hắn cúp máy, ngồi xuống sofa, mắt bắt đầu dán vào điện thoại.

______________________________

Ngôi nhà hoang.

Ánh sáng mặt trời chỉ lọt vào vài tia ngắn ngủi vào căn nhà cũ nát, trên vách tường đầy rong rêu, dây theo thi nhau quấn dọc từ trên xuống mặt đất, không khí còn bóc lên một mùi khó ngửi khiến người khác nôn ói.

Ở giữa phòng lớn, Lăng Tịnh Hy bị trói trên một chiếc ghế cũ, vẫn còn mơ màng chưa tỉnh nhưng …

“ Ào ….”

Một dòng nước lạnh lẽo dội thẳng vào người , Lăng Tịnh Hy lờ mờ tỉnh lại, cô phát hiện mình đang ở một căn nhà hoang, xung quanh có vài tên mặt Vest đen, vẻ mặt hung tợn đáng sợ.

Nhìn lại mới biết mình bị trói, trong đầu hiển nhiên hiểu rõ … mình bị bắt cóc.

Đang trong cơn lo sợ không biết là ai thì một giọng nữ quá quen thuộc vang lên, cô nhìn về phía giọng nói đó, mắt trợn lên không thể tin được.

Người con gái nhìn cô với ánh mắt đầy ác độc, mái tóc dài trong hơi rối, mặc một bộ váy đen bó sát người, giọng hơi khàn khàn.

“ Tịnh Hy, lâu rồi không gặp.”

“ Âu Thục Lợi.” – Giọng cô có chút không tin nỗi kêu tên người trước mặt.

Không phải cô ta bị Vương Vũ Hàn đẩy xuống tầng hầm rồi sao ? cô ta chưa có sự cho phép của hắn thì làm sao thoát khỏi chỗ đó được ?

Âu Thục Lợi đi thẳng tới chỗ cô, cười âm hiểm.

“ Mày đang ngạc nhiên hay thất vọng khi tao có mặt tại đây ?”

“ Bị quăng xuống cái nơi thối nát đó, chị vẫn thoát được … hay thật.”

“ Chát.” – Một cái tát giáng xuống mặt cô, môi cũng ứa máu.

“ Đừng dùng thái độ đó nói chuyện với tao.”

Âu Thục Lợi kéo ngược tóc Lăng Tịnh Hy về phía sau, lúc này Lăng Tịnh Hy mới thấy rõ mặt cô ta, từ cằm xuống đến cổ, có một vết sẹo dài trông rất xấu xí, hơn nữa nhìn từ dưới lên cô mới thấy trên trán cô ta còn có một vết phỏng giống như bị tàn thuốc châm vào.

“ Thấy rõ rồi phải không ? … nhưng mày đừng lo, tao sẽ khiến mày sẽ chịu đau đớn giống như tao, nhục nhã đến muốn sống cũng không cần.”

Âu Thục lợi trừng mắt trắng nhìn cô, giọng đầy nham hiểm.

“ Nhưng mà cảnh tượng này phải cần có khán giả, tao đã mời một khán giá rất đắc giá đến đây, mày hãy đợi đi … sắp có kịch vui để xem rồi.”

Lần bị Vương Vũ Hàn vứt bỏ, cô bị mấy tên thối tha ở dưới tầng hầm làm nhục, mỗi ngày đều làm nô dục cho bọn nó, không biết đã bị bao nhiêu tên cường bạo, hơn nữa toàn là một lũ biến thái.

Bọn họ dùng những thứ như roi da, đèn cầy, cùng vật nhọn hành hạ thân sát cô, khiến cô sống không bằng chết … cho đến một ngày cô vô tình được một tên trong đó cứu ra, lúc đầu không hiểu nguyên do nhưng sau đó hắn nói chỉ cần theo ông chủ làm việc thì sẽ giúp cô trả thù Vương Vũ Hàn, cô đương nhiên đồng ý.

Giờ mọi việc chỉ mới thành công một nữa, bắt được Lăng Tịnh Hy cô sắp trút được mối hận rồi.

‘ Khán giả.’ – Sắc mặt tái đi, cô rất sợ kẻ đó là Gia Tiểu Mẫn, cô không muốn lôi bạn thân vào hơn nữa cô nàng đang mang thai.

Thời gian trôi qua nhanh, Âu Thục lợi vẫn nhìn Lăng Tịnh Hy cười nham hiểm, cho đến khi …

“ Âu tiểu thư, người đã tới.” – Một vệ sĩ đi vào lên tiếng.

Nụ cười trên môi cô ả càng đậm hơn, đôi môi to son đỏ sẫm mấp máy.

“ Đưa hắn vào.”

Từng bước đi ra của tên vệ sĩ cũng như tiếng tim đập của Lăng Tịnh Hy, mắt cô hướng ra cửa, tay siết chặt.

Một lát sau, người vệ sĩ đi vào và phía sau một thân hình cao lớn mang theo luồng hàn khí đi vào, ánh sáng chiếu rọi lên khuôn mặt cương nghị lạnh lùng của hắn, từng bước đi vào cũng mang theo sát khí.

“ Không nghĩ anh sẽ đến đây thật … Vũ Hàn.”

Vương Vũ Hàn xem Âu Thục Lợi như kẻ vô hình, mắt chỉ nhìn Lăng Tịnh Hy bị trói ở đó, vẻ mặt không vui lộ rõ hơn khi thấy bên má cô in rõ dấu ngón tay, còn có đôi môi đỏ mọng hắn yêu quý đã ứa máu.

“ Tôi đã đến … thả cô ấy ra.” – Giọng hắn lạnh nhạt ra lệnh.

Âu Thục Lợi đến trước mặt hắn, hai tay quấn lấy cổ hắn nhưng bị hắn đẩy ra, cô cũng không khó chịu, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Lăng Tịnh Hy, trong tay cầm một con dao nhọn kề lên mặt cô, rạch nhẹ một đường dài.

Trên gương mặt trắng nõn mịm màng, giờ đã có một vệt dài đỏ, máu bắt đầu chảy xuống.

“ Hưm …” – Lăng Tịnh Hy đau … cô muốn tránh né nhưng cả khuôn mặt bị cô ả giữ chặt.

Thân hình to lớn phát ra sát khí khiến người khác phải khiếp sợ, Vương Vũ Hàn đi nhanh tới trước nhưng …

“ Anh bước thêm bước nữa … tôi sẽ cắt đứt cổ cô ta trước mặt anh … không tin … anh có thể thử.” – Âu Thục Lợi thản nhiên nói, giọng không hề lộ ra sự sợ hãi.

“ Không phải Smith muốn gặp tôi sao ? tôi đã tới … thả cô ấy ra.”

“ Chậc, chậc … tôi theo anh nhiều năm như thế, chưa thấy anh xúc động như vậy … Hàn, anh thật động tâm rồi sao ?”

Âu Thục Lợi nói thế nhưng tim có chút đau, nếu thật hắn dám gật đầu cô sẽ lặp tức xuống tay ngay.

Vương Vũ Hàn nhìn Lăng Tịnh Hy, đôi mắt đầy chua xót, hắn lại khiến cô bị thương rồi.

“ Phập.” – “ Á … ”

Tiếng Lăng Tịnh Hy hét lên thất thanh, cô nhắm mắt lại tựa như sắp ngất đi, mồ hôi lạnh cũng chảy ròng ròng.

Con dao nhọn cắm sâu vào da thịt trên đùi phải trắng nõn, một dòng máu đỏ ướt đẫm vạt áo sơ mi, chảy dài xuống mặt đất.

Vương Vũ Hàn bước tới nhưng mới mấy bước, mấy tên vệ sĩ đã chĩa súng vào hắn, hơn nữa, Âu Thục Lợi mới rút con dao ra khỏi đùi Lăng Tịnh Hy, một lần nữa muốn đâm xuống.

“ Nếu cô không ngừng lại tôi không chắc Smith sẽ để cô yên … cô đừng quên, Smith cần gặp tôi, nếu tôi bỏ đi, cô sẽ ăn nói với Smith ?”

“ Anh dám bỏ đi sao ? anh nỡ đành lòng để người đàn bà của anh phải chết sao ?”

Âu Thục Lợi như phát điên, cô quơ con dao nhọn lung tung.

“ Cô nghĩ bao nhiêu đây vệ sĩ có thể ngăn được tôi ? … đưa cô ta đi ? làm khó tôi được sao ?” – Hắn trầm giọng, ánh mắt diều hâu lóe lên.

Suy nghĩ một chút, Âu Thục Lợi hếch môi cười, mắt nhìn về mấy tên vệ sĩ.

“ Trói hắn lại.”

Mấy tên vệ sĩ nhìn nhau nhưng không ai dám tiến lên.

“ Nếu anh ta bỏ đi thật, chủ nhân sẽ không tha cho các người.”

Mấy vệ sĩ nghe thế hoảng sợ, lặp tức tiến lên trói Vương Vũ Hàn vào ghế.

Âu Thục Lợi thấy trò chơi sắp bắt đầu, cô đi tới ngồi lên đùi hắn, hai chân dang rộng, tay vòng lên cổ hắn, môi ghé sát môi hắn, tay di chuyển xuống khóa kéo, bắt đầu len vào.

“ Em rất nhớ anh … hay chúng ta ân ái một chút đi.”

Môi cô muốn hôn hắn nhưng bị ánh mắt đầy sát khí của hắn ngăn lại, cô run sợ nhưng vẫn không chịu thua.

“ Hừm, chơi với anh không vui …”

Tay cũng rút khỏi quần hắn, cô có thể cảm nhận cuồng long không hề động đậy, cô biết hắn không hề có dục vọng với cô, nhìn qua Lăng Tịnh Hy đang sắp ngất vì đau, cô cười nham hiểm.

“ Em sẽ qua đùa Lăng Tịnh Hy một chút … nhưng … anh nghĩ em nên chơi trò gì đây ?”

Ngón tay thon dài chọc chọc vào trán mình, bổng mắt sáng lên, giọng cười quyến rũ cùng tư thế ám muội của hai người khiến mấy vệ sĩ cũng hao hức muốn xem.

“ Hay là cho bọn người phía sau cường bạo cô ta trước mặt anh, anh thấy sao ?”

“ Cô dám.” – Hắn gằn giọng.

“ Đừng khiêu khích em … bởi vì … em không còn sợ anh như trước nữa.”

Cô rời khỏi người hắn. – “ Nên cho cô ta chút kích thích sẽ tốt hơn.”

Nói xong, cô búng tay, một vệ sĩ đêm một cái hộp lên, cô mở ra, lấy một ống tiêm, bên trong có chứa chất lỏng màu vàng nhạt, cô ấn một cái, ngay mũi kim tiêm sắt nhọn, một chất lỏng phun ra.

Lăng Tịnh Hy tuy đau nhưng vẫn thấy rõ, cô sợ hãi, thân thể run rẩy kịch liệt.

“ Âu Thục Lợi, cô muốn làm gì ?”

Vương Vũ Hàn cũng nhận ra đó là gì ? … ma túy, cô ta muốn tiêm nó cho Lăng Tịnh Hy, thứ đó một khi vướng vào coi như cuộc đời chấm hết.

“ Tôi chỉ muốn thử loại thuốc mới Smith đang thử nghiệm, nghe nói nó mạnh hơn ma túy thường, sẽ giúp con người kích thích đến mức … đã dùng thì không thể dừng lại được.”

Âu Thục Lợi tiến lại gần Lăng Tịnh Hy, nụ cười ngày càng đậm hơn.

“ Tịnh Hy, tao muốn xem khi mày bị thuốc không chế sẽ như thế nào ? nhất là … khi nghiện thuốc, mày sẽ hèn hạ đến mức nào khi cầu xin tao … lúc đó … tao sẽ để bọn đàn ông kia chà đạp mày … nhục nhã mày … hahahahaha ….”

“ Âu Thục Lợi, cô dám tiêm thứ đó vào người Lăng Tịnh Hy, tôi sẽ cho cô chết cũng không có đất chôn.” – Vương Vũ Hàn hét lớn, cả người ra sức giãy mạnh.

Lăng Tịnh Hy mặt không còn hột máu, cô muốn giãy nhưng vô ít, cả người bị trói chặt nhìn kim tiêm từ từ tiến tới.

“ Âu Thục Lợi, cô nhất định sẽ gặp báo ứng.”

Lăng Tịnh Hy cười lạnh, đôi mắt tuyệt vọng nhìn ống tiêm, cô biết mình sẽ không thoát, bất quá cái chết sẽ điểm dừng cuối cùng của cô.

‘ Ba, mẹ, tiểu Minh … con sắp gặp lại mọi người rồi.’

Cô nhắm chặt mắt, cũng cắn chặt môi, tự nói với lòng … đừng sợ, rồi sẽ qua thôi, chỉ đau một chút.

Ống tiêm trên tay Âu Thục Lợi nâng lên, dùng mọi sức lực hướng cánh tay Lăng Tịnh Hy … đâm xuống.

“ Phập.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.