Trác Ngọc

Chương 77: Chương 77: Là Lận tiền bối sao?




Editor: Miri

- -------------------

Ngoại hình Tần Diễn rất gầy, nhìn cứ như thư sinh của nhân gian, nhưng y dù sao cũng là một kiếm tu hàng thật giá thật, một quyền nện vào mặt Phó Trường Lăng thôi cũng gần khiến mắt hắn mọc đầy sao xẹt.

Hắn cảm thấy không cần Việt Tư Nam ra tay thì hắn cũng đã quăng mạng ở chỗ này rồi.

Tần Diễn đấm xong một cú, hình như cảm thấy rất thoải mái nên xoay người sang chỗ khác, âm thanh lạnh lùng: "Lên."

Phó Trường Lăng nghe tiếng y thì giật mình, bụm mặt vội vàng đứng lên.

Hắn cũng không dám nói gì, chỉ cảm thấy ủy khuất. Dù sao đây cũng có phải là chuyện hắn được quyền chọn đâu! Nếu có thể chọn, hắn cũng không muốn Tần Diễn nhớ tới chuyện mất mặt và nhếch nhác của hắn.

Nhưng hắn cũng có thể lý giải được tâm tình y. Nếu Thượng Quan Minh Ngạn hay Vân Vũ làm ra mấy chuyện này với hắn, chắc hắn sẽ nổi lên cả sát tâm.

Hắn ủy khuất vô cùng, lại có vài phần khiếp đảm lù đù đi theo sau Tần Diễn. Tần Diễn nhìn xung quanh mình một vòng, bình tĩnh nói: "Đây là nơi nào?"

Nghe vậy, Phó Trường Lăng ngước mắt nhìn thoáng qua xung quanh.

Nơi này hình như là lăng mộ, có mái nhà hình vòm, bốn bề đều là cửa đá nhưng đã sớm bị khóa chặt. Trên tường bao quanh có vẽ tranh, nhưng mấy bích họa này hình như đã lâu không được chỉnh sửa lại, sớm đã nhìn không ra hình thù gì.

Toàn bộ phòng trống rỗng, ở giữa chỉ có một bệ đá cao, bên trên là quan tài, đúng là quan tài đã đựng hai người.

Nhìn quan tài này, Phó Trường Lăng không khỏi có chút nghi hoặc: "Sao chỉ có một quan tài này? Minh Ngạn đâu?"

Theo suy luận, ba người bọn họ đều bị bắt. Nếu Thượng Quan Minh Ngạn cũng bị hạ độc thì nhất định phải bị đưa đi cùng một nơi với họ.

Không thấy Thượng Quan Minh Ngạn, Tần Diễn lập tức dùng thần thức dò xét ra ngoài, nhưng thần thức vừa chạm trên cửa đá đã lập tức bị dội trở về.

Tần Diễn nhíu mày, Phó Trường Lăng thấy thần sắc y bất thường, buột miệng: "Sao?"

"Nơi này," Tần Diễn nhìn một vòng bốn phía, "Thần thức không ra được."

Phó Trường Lăng nghe xong Tần Diễn nói, lập tức cũng thử.

Linh khí hắn hao tổn khi bày trận còn chưa hồi phục, dù là thần thức hay là linh lực đều không bằng Tần Diễn. Thần thức Tần Diễn không ra được, thần thức hắn tất nhiên cũng không ra được.

Sau khi thần thức ra không được, Phó Trường Lăng không khỏi bật cười: "Thú vị."

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía quan tài ở giữa phòng, hắn lật tay, toàn bộ quan tài liền lăn xuống, lộ ra mặt trên bóng loáng của bệ đá.

Phó Trường Lăng giơ tay đụng vào bệ đá, nghiêm túc sờ soạng hoa văn bên trên. Tần Diễn lẳng lặng nhìn hắn, đợi một lát, y thấy Phó Trường Lăng bắt đầu trở nên nghiêm trọng, liền nói: "Sao?"

"Đạp mòn giày sắt không tìm được," tay Phó Trường Lăng vẫn còn nghiêm túc sờ soạng mặt trên, đôi mắt lại là nhìn về phía Tần Diễn, "Ngươi đoán đây là cái gì?"

"Cái gì?"

Tần Diễn không có hứng thú chơi giải đố với Phó Trường Lăng, hoàn toàn không thèm đoán hoa văn bệ đá Phó Trường Lăng đang sờ là thứ đồ gì. Hắn hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: "Là phong ấn thứ ba."

"Phong ấn thứ ba?"

Thần sắc Tần Diễn rốt cuộc có chút nhúc nhích, ánh mắt y rơi xuống bề mặt trên bệ đá, trầm mặc một lát mới nói: "Ngươi hiện tại đủ năng lực phong ấn sao?"

"Tạm thời sợ là không thể."

Phó Trường Lăng cười khổ: "Nếu sớm biết sẽ đến nơi quỷ quái này, ta đã không phí tâm thiết kế trận pháp kia."

"Phải nghỉ tạm bao lâu?"

"Hai ngày."

Phó Trường Lăng nhìn trận pháp đang vận chuyển kia, bất đắc dĩ nói: "Nhưng hiện tại còn có một chuyện khó giải quyết hơn."

"Sao?"

Tần Diễn nhìn thần sắc lo lắng của Phó Trường Lăng, liền biết là chuyện không tốt. Phó Trường Lăng nhìn chằm chằm bệ đá kia, thong thả nói: "Phong ấn này đã có người mở."

"Cái gì?!"

Nghe vậy, Tần Diễn kinh ngạc thốt lên, sau đó nóng nảy hét: "Tức là đã có ma tu từ Nghiệp Ngục đi vào Vân Trạch?"

"Có lẽ vậy."

Phó Trường Lăng nâng tay, bắt đầu bày biện phù chú trên bệ đá. Hắn vừa dán phù chú, vừa thong thả nói: "Tu sĩ Nghiệp Ngục có thể thông qua phong ấn khí mạch để tới Vân Trạch, đều là cao thủ đứng đầu ở đó. Cái khí mạch này tuy rằng đã mở ra, nhưng trong ba phong ấn khí mạch hiện tại tìm được, là phong ấn có phạm vi nhỏ nhất."

"Phạm vi phong ấn càng nhỏ, càng dễ dàng cởi bỏ, nhưng đổi lại, đối với người muốn đột phá nó để tới đây, thì càng cần tu vi cao. Theo ta phỏng đoán, tu sĩ ra khỏi phong ấn khí mạch này hẳn là tu sĩ đứng đầu Nghiệp Ngục."

"Bất quá này cũng không phải là chuyện quan trọng nhất trước mắt, chuyện quan trọng nhất là...ngươi phát hiện gì chưa?"

Phó Trường Lăng dán lá bùa cuối cùng lên bệ đá, đâm Đàn Tâm kiếm xuống, hắn thở dốc một lát, giương mắt nhìn về phía Tần Diễn nói: "Nó đang hút chúng ta...không, không chỉ có chúng ta."

"Trên thực tế, nó đang hút tất cả linh khí xung quanh mình."

Phó Trường Lăng nói xong thì búng tay một cái, Tần Diễn tức khắc thấy linh khí biến thành những sợi trong suốt, ùn ùn kéo tới bệ đá.

Tần Diễn thấy cảnh tượng này, sắc mặt cực kỳ khó coi. Phó Trường Lăng vừa thấy Tần Diễn lo lắng, cũng vội an ủi: "Bất quá ngươi cũng không cần lo lắng, ta hiện tại có thể dùng Đàn Tâm kiếm và trận phù để tạm phong ấn nó được hai, ba ngày. Chờ khi ta khôi phục rồi sẽ, dùng Tụ Linh tháp để phong nó."

"Ừm."

Tần Diễn đồng ý với hắn, nghĩ nghĩ, y lại nói: "Ngươi có thể làm được."

"Còn cần sư huynh hỗ trợ."

Phó Trường Lăng cười cười, hắn vươn tay ra với Tần Diễn, ánh mắt y dừng trên lòng bàn tay trắng nõn của hắn, Phó Trường Lăng nhìn Tần Diễn đang xem xét tay mình, lại nói: "Đưa tay cho ta."

Tần Diễn nhìn tay Phó Trường Lăng, hình như có vài phần do dự. Phó Trường Lăng đoán y chắc là đang e ngại hắn đùa giỡn với y nên cũng mặc kệ y nghĩ gì, lập tức vươn tay nắm chặt lấy tay y, Tần Diễn đang muốn giãy ra, hắn liền nói: "Cho ta linh lực!"

Tần Diễn nghe vậy, biết Phó Trường Lăng là đang làm chính sự, vội truyền linh lực cho hắn.

Linh lực Tần Diễn len lỏi nhập vào thân thể Phó Trường Lăng. Những linh lực đó đi xuyên qua gân mạch Phó Trường Lăng. Cứ nghĩ đến linh lực này là từ trên người Tần Diễn truyền qua cho mình, hắn tức khắc cảm thấy chúng mang theo cảm giác tê dại không rõ, chui thẳng vào thân thể hắn, tới trên Thanh Cốt Phiến của mình. Hắn ra vẻ trấn định, rót linh lực vào phù chú. Chẳng mấy chốc, ánh sáng đâm xuyên qua tro bụi, sáng lên trên bệ đá. Một trận gió cuốn qua thổi tan hết bụi bặm, lộ ra hoa văn ánh xanh trắng lấp lánh trên đó.

Phó Trường Lăng thấy toàn bộ bệ đá sáng lên, thả lỏng hô hấp, mới thu tay lại.

"Tốt rồi."

Phó Trường Lăng yên lòng, Tần Diễn lại là nhìn chằm chằm bệ đá đó. Phó Trường Lăng có chút kỳ quái nên mới nhìn theo ánh mắt Tần Diễn: "Sao?"

Vừa dứt lời, hắn liền phát hiện có thứ khác thường. Chỉ thấy trên bệ đá có một quả cầu ánh sáng lẳng lặng ngủ ở trên, tựa hồ như đã nằm ở đây rất lâu, chợt bị triệu hoán nên tỉnh lại, chớp tắt chớp tắt.

Đây là thứ rất quen thuộc với tu sĩ Vân Trạch: hồn phách một người lưu lại sau khi chết.

Chỉ là hồn phách này rõ ràng là tàn khuyết, không được đầy đủ, tựa hồ chỉ có một hồn một phách cực kỳ suy yếu trong đó.

Phó Trường Lăng nhìn hồn phách này, do dự một lát, tìm trong linh nang một đèn bảo hộ hồn phách, sau đó vô cùng cẩn thận bỏ hồn phách này vào bên trong đèn.

Chờ hắn làm xong xuôi, Tần Diễn liền nói: "Sao nơi này lại có hồn phách?"

"Chắc là của người từng chết ở đây," Phó Trường Lăng nhìn hồn phách yếu ớt trong đèn, lẳng lặng nhìn chăm chú vào, thấy hồn phách kia chợt lóe chợt sáng, mơ hồ cảm thấy quen thuộc. Vậy nên hắn cứ nhìn chằm chằm vào hồn phách kia, chậm rãi nói, "Chỉ là, có thể ở đây ngốc lâu như vậy mà vẫn không bị trận pháp kia hoàn toàn cắn nuốt trở thành chất dinh dưỡng, có thể thấy được hồn phách này lúc còn sống, hẳn cũng là một tu sĩ cực kì lợi hại."

Chết ở chỗ này, lại cực kỳ lợi hại......

Tần Diễn do dự một lát, ung dung nói: "Nàng là Lận tiền bối sao?"

Phó Trường Lăng cứng đờ thân mình, Tần Diễn đi đến cạnh hắn, cùng hắn nhìn hồn phách bên trong đèn. Y do dự một lát, thong thả nói: "Ta nghe nói có một môn đạo pháp, có thể nhìn thấy ký ức hồn phách."

"Nhưng sẽ tổn hại đến hồn phách."

Phó Trường Lăng nhàn nhạt trả lời. Hắn biết Tần Diễn muốn nói gì, nhìn thoáng qua hồn phách, nhẹ giọng nói: "Trừ phi bản thân hồn phách nguyện ý để người đó nhìn thấy ký ức nàng."

"Nàng không muốn sao?"

Tần Diễn dò hỏi, Phó Trường Lăng trở nên trầm mặc, hồn phách vẫn lập lòe như cũ. Tần Diễn quan sát thần sắc của hắn, tiếp tục nói: "Hay là ngươi không muốn?"

"Ta tại sao không muốn chứ?"

Phó Trường Lăng cười khẽ, Tần Diễn không nói gì, một lát sau, y chỉ nói: "Ngươi chớ sợ, ta bồi ngươi đi."

Nghe vậy, Phó Trường Lăng hít ngược một hơi khí lạnh: "Sư huynh, ngươi người này thật là......"

Tần Diễn lẳng lặng nhìn chăm chú vào hắn, Phó Trường Lăng cười khổ, bất đắc dĩ nói: "Thật sự là không giữ một chút mặt mũi cho người khác."

"Dù sao chúng ta cũng phải biết đã có chuyện gì phát sinh." Tần Diễn bình tĩnh mở miệng, "Chỉ khi biết trước kia đã xảy ra chuyện gì, chúng ta mới có thể đưa ra quyết định sau này sẽ làm gì."

"Ngươi nói đúng."

Phó Trường Lăng thở dài, hắn nhìn hồn phách kia, lại nhìn nhìn Tần Diễn: "Ngươi muốn cùng ta gửi hồn vào đó sao?"

"Cùng nhau xem ký ức hồn phách này?"

"Ừ." Phó Trường Lăng gật đầu, giải thích: "Chúng ta sẽ đem một sợi thần thức ký thác vào hồn phách này, chỉ cần hồn phách đồng ý, chúng ta có thể nhìn tất cả chuyện đã xảy ra."

"Đương nhiên, cưỡng ép lục soát hồn này cũng được, chỉ là......"

"Ta hiểu rồi." Tần Diễn ngắt lời hắn, nói thẳng, "Cùng nhau đi."

Nghe câu "cùng nhau" này từ Tần Diễn, cái tâm đang lo sợ của Phó Trường Lăng đột nhiên bằng phẳng lại.

Chuyện Lận Trần, hắn cũng biết được gần hết từ Việt Tư Hoa, trong lòng cũng rõ đây là một đoạn quá khứ vô cùng thảm thiết. Nếu hắn một mình đi vào, tất nhiên cũng không có gì, chỉ là bỗng nhiên bên cạnh thêm một người, vẫn là không giống nhau.

Phó Trường Lăng cười cười, hắn nắm tay Tần Diễn, kéo y cùng ngồi xuống một bên, sau đó hắn để đèn hộ hồn trước mặt, một tay nắm Tần Diễn, một tay để Thanh Cốt Phiến ở bên môi, nhỏ giọng niệm chú.

Tư thế hắn nắm tay y cũng chỉ là nhẹ nhàng cầm trong lòng bàn tay, nhìn không có vẻ gì không đúng. Nhưng đối với người có tay bị bao lấy toàn bộ...đối với Tần Diễn mà nói, luôn có một cảm giác mơ hồ không nói rõ thành lời.

Y theo bản năng cảm thấy không đúng, lại không biết là không đúng chỗ nào, liền chỉ nhẹ nhàng nhíu mày.

Phó Trường Lăng liếc mắt thấy thần sắc Tần Diễn như vậy, làm bộ như chưa từng nhìn đến y, trấn định nói: "Nhắm mắt lại."

Tần Diễn nghe lời hắn nhắm mắt lại, Phó Trường Lăng niệm xong chú, thần sắc Tần Diễn liền có chút biến hóa, tựa hồ như nhìn thấy gì.

Phó Trường Lăng quay đầu lẳng lặng nhìn chăm chú vào y, sau một hồi, hắn vươn tay, chậm rãi cắm ngón tay vào từng khe hở tay y, mười ngón giao điệp..

Sau đó hắn cười cười, nhắm mắt lại.

Vừa nhắm mắt, trời đất xung quanh liền quay cuồng. Phó Trường Lăng còn chưa mở mắt đã nghe được tiếng người ồn ào xung quanh, giống như một con chích chòe đang liều mạng chổng miệng kêu to, chỉ là tốc độ âm thanh của người này còn nhanh hơn nữa, nói chuyện liên tục không ngơi nghỉ chút nào.

"Ta và ngươi thật sự không thể ra ngoài làm mấy chuyện vặt này nữa đâu, lễ thành hôn chúng ta chỉ còn tháng rưỡi nữa là tới rồi. Lỡ như không kịp về thì coi như tiêu tùng hết đấy! Không phải chỉ mình ta tiêu đâu, mà là chúng ta cùng tiêu, ngươi biết không?"

Phó Trường Lăng chậm rãi mở mắt, liền thấy có hai bóng người từ nơi xa chậm rãi đi tới.

Nữ tử đi phía trước mặc bạch y, mặt đeo mặt nạ bạch ngọc vẽ kim cúc, tóc dùng dây cột đỏ cột thành đuôi phía sau, trên lưng cõng một cái hộp kiếm trông như một quan tài thu nhỏ.

Thanh niên đi phía sau nhìn qua giống như vừa hai mươi, hắc y thêu cúc, kim quan nạm ngọc, vẫn luôn lẩm nhẩm lầm nhầm với cô nương đằng trước, không có nửa phần ngừng lại: "Nếu ngươi biết thì sao vẫn cứ bình tĩnh vân đạm phong khinh như vậy không chút để bụng hả? Lận Trần à ngươi biết ta vì tìm ngươi mà phí bao tiền bạc công sức sao? Ta còn treo giải tặng mười vạn linh thạch đi tìm ngươi, ngươi cư nhiên một chút động tĩnh đều không có, có phải ngươi không để ta trong lòng? Có phải không nghĩ ta là hôn phu của ngươi? Có phải......"

Phó Trường Lăng ngơ ngác nhìn hai người đi qua, tựa hồ như được trực giác người tu tiên mách bảo, hai người lặng lẽ nhìn thoáng qua hướng Phó Trường Lăng, lúc đi ngang qua hắn đều đột nhiên nín bặt.

Một lát sau, hai người càng lúc càng xa, thanh âm Tần Diễn mới vang lên phía sau Phó Trường Lăng: "Là Phó gia chủ."

Phó Trường Lăng nghe thấy tiếng Tần Diễn, hắn quay đầu lại nhìn thấy Tần Diễn đứng ở trước mặt, Phó Trường Lăng cười khổ một chút: "Không sai, là cha ta."

"Đây là mười chín năm trước?" Tần Diễn nhìn thoáng qua xung quanh, nơi này là Thái Bình trấn, nhưng điều kỳ lạ là Thái Bình trấn này lại giống y như Thái Bình trấn mà bọn họ tới trước đó.

Nếu như vậy thì có chút quỷ dị. Bởi vì điều này ngụ ý là Thái Bình trấn mười chín năm qua, gần như không có bất kì thay đổi nào.

Phó Trường Lăng cùng Tần Diễn liếc nhau, sau đó liền nghe xung quanh vang lên tiếng ầm ầm. Hơn mười vị tu sĩ ngự kiếm bay đến, đứng ở chỗ cao nói: "Gom người đem đến tế đàn!"

Người dân trong Thái Bình trấn rõ ràng đã quen cảnh tượng như vậy, tuy ai cũng đều run bần bật nhưng vẫn nghe theo mấy tu sĩ đó nói, đi về hướng tế đàn.

Tần Diễn cùng Phó Trường Lăng nhìn thoáng qua Lận Trần và Phó Ngọc Thù đang đứng nghỉ vọng về nơi xa, hai người đều nhìn chằm chằm tu sĩ trên trời, tựa hồ như có chút tức giận. Sau đó Lận Trần cúi đầu nói gì đó với Phó Ngọc Thù, hai người liền đi theo trấn dân đi phía trước.

"Đi theo bọn họ đi."

Phó Trường Lăng thu hồi ánh mắt, nói với Tần Diễn bên cạnh: "Nhìn xem đã xảy ra cái gì."

Tần Diễn gật gật đầu, hai người liền đi theo đám người, cùng nhau tới tế đàn.

Đến tế đàn rồi, Phó Trường Lăng cố ý đứng cạnh Phó Ngọc Thù, bốn người đều giấu khí tức của mình, song song đứng cạnh nhau, Phó Ngọc Thù thấy Phó Trường Lăng đứng cạnh mình, nhịn không được liếc qua một cái.

Phó Trường Lăng không động đậy.

Phó Ngọc Thù lại liếc qua.

Phó Trường Lăng mặt vô biểu tình.

Phó Ngọc Thù không thể nhịn được nữa, rốt cuộc hỏi: "Vị tiền bối này, ta ở Phó gia, hình như chưa thấy qua ngài?"

"Trùng hợp vậy," Phó Trường Lăng quay đầu, hơi hơi mỉm cười, "Ta cũng chưa từng thấy qua ngươi. Xin hỏi danh tính đạo hữu?"

"Tại hạ Phó Ngọc Thù." Phó Ngọc Thù nghi hoặc nói, "Tiền bối?"

Phó Trường Lăng chắp tay, nhỏ giọng nói: "Phó Trường Lăng."

- -------------------------------------

Lời Editor:

Gửi hồn vào có thể giao tiếp với người mà hồn phách trực tiếp giao tiếp, không phải ai cũng giao tiếp được. Những chuyện làm bên trong chỉ là xảy ra trong ảo cảnh này, không thực sự thay đổi quá khứ.

Còn 10 chương nữa là mình edit đuổi kịp Raws, đuổi kịp rồi mình sẽ lo làm bản Word để up trên wordpress~ Nếu rảnh hơn nữa thì sẽ edit vài chương hố mới hoặc là mình về lại anime-manga LMAO. Hố mới là sảng văn đọc thoải mái nên edit nhẹ nhàng hơn này nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.