Trạch Thiên Kí (Ttv)

Chương 241: Chương 241: Linh hồn không đồng dạng




Gió rét đột nhiên yên lặng, dạ minh châu đột nhiên phát sáng. Thánh Hậu nương nương xuất hiện trước mặt của nàng, liếc mắt nhìn đạo khóa sắt ở mắt cá chân nàng, nói: “Trà không sai, người như thế nào?

Tiểu cô nương cảnh giác quan sát nàng, không nói gì.

Thánh Hậu nương nương nhìn nàng nói: “Thà rằng hao tổn chân long huyết trên mi tâm cũng phải giúp Trần Trường Sinh, chuyện ngươi muốn làm chẳng lẽ thật cho là có thể giấu diếm được người khác sao?”

Tiểu cô nương đặt chén trà xuống, vẻ mặt hờ hững nói: “Ta không biết ngươi muốn nói điều gì.”

Thánh Hậu nương nương bình tĩnh nói: “Vô luận ngươi muốn để hắn đi giúp ngươi lấy vật gì, hay là giúp ngươi truyền lời về Long tộc, hoặc là nghĩ biện pháp phá tù trận của Vương Chi Sách, đều không thể, bởi vì tuổi hắn quá nhỏ, muốn thỏa mãn yêu cầu của ngươi, ít nhất còn cần hai trăm năm nữa.”

Tiểu cô nương đến lúc này mới hiểu chính mình an bài toàn bộ đều ở trong lòng bàn tay nữ nhân kinh khủng này, vẻ mặt càng thêm lãnh đạm, nói: “Vậy thì thế nào?”

“Trần Trường Sinh ở trước mặt ngươi đã nói rất nhiều chuyện, nếu ngươi nghe qua, cũng nên biết, hắn rất khó sống tới hai mươi tuổi, cho nên kế hoạch của ngươi về căn bản khả năng thành công bằng không.”

Thánh Hậu nương nương nói: “Nếu như ngươi giúp ta làm chuyện này, mười năm sau ta sẽ để ngươi đi ra ngoài.”

Tiểu cô nương đồng tử co lại, càng thêm yêu dị, nói: “Chuyện gì?”

Thánh Hậu nương nương chắp tay nhìn về đạo ánh sáng ám phía trên, trầm mặc một lát rồi nói: “Giúp ta biết rõ Trần Trường Sinh đến tột cùng là ai.”

Tiểu cô nương ngơ ngẩn, có chút không hiểu những lời mà mình nghe được.

Trần Trường Sinh không phải là Trần Trường Sinh sao, hắn còn có thể là ai?

“Ta muốn biết cụ thể hắn là ai, bệnh trong thân thể từ đâu mà có, tại sao Kế đạo nhân phải thu dưỡng hắn, những lời Giáo Hoàng thảo luận với hắn ở Ly cung có mấy phần là thật, mấy phần là giả.”

Thánh Hậu nương nương thu hồi ánh mắt, lẳng lặng nhìn tiểu cô nương, một đạo uy áp kinh khủng khó có thể hình dung, trong nháy mắt bao phủ không gian dưới đất cực kỳ rộng lớn, tuyết sương trên mặt đất cũng biến thành bụi phấn.

Tiểu cô nương thanh âm khẽ run lên, nói: “Làm sao ta có thể biết những chuyện này?”

“Bởi vì hắn rất tin tưởng ngươi, chuyện này trọng yếu phi thường.” Thánh Hậu nương nương nhìn nàng nói.

Tiểu cô nương giống như muốn giải thích điều gì, gấp giọng nói: “Ta cũng không biết tại sao hắn tín nhiệm ta.”

Thánh Hậu nương nương bình tĩnh nói: “Có thể bởi vì lần thứ nhất gặp ngươi, hắn đã nói quá nhiều, cho nên hiện tại hắn không thèm để ý đem toàn bộ mọi thứ nói cho ngươi biết.”

Tiểu cô nương trầm mặc chốc lát, nói: “Chuyện này không hề có lý.”

Thánh Hậu nương nương lẳng lặng nhìn nàng nói: “Còn có một nguyên nhân quan trọng nhất.”

Tiểu cô nương không hiểu, hỏi: “Nguyên nhân gì?”

Thánh Hậu nương nương lạnh nhạt nói: “Ngươi không phải là người.”

Tiểu cô nương nhíu chặt chân mày, có chút không vui.

“Nếu như... Ma Quân và Giáo Hoàng đứng trước mặt ta, ngươi nói ta sẽ tin tưởng lời của ai chứ?”

Thánh Hậu nương nương nhìn nàng hỏi, vẻ mặt tự tiếu phi tiếu.

Tiểu cô nương càng không thể hiểu được.

Địch nhân lớn nhất cùng đồng bạn đáng tin cậy nhất, điều này cần suy nghĩ hay sao?

Thánh Hậu nương nương không cho nàng thời gian suy nghĩ, nói: “Như thế nào?”

Tiểu cô nương nhìn xương gà trong gói giấy cùng tàn trà trong chén, mở trừng hai mắt, nói: “Được, ta đáp ứng ngươi, ngươi thả ta, ta sẽ theo hắn, đem tất cả hành tung của hắn báo cáo cho ngươi.”

Nàng đưa tay đến phía sau, đem khóa sắt kéo ra, nhìn Thánh Hậu nương nương, thật tình nói: “Ngài có thể đem thứ này chặt gãy trước không, cám ơn a.”

Thánh Hậu nhìn nàng bình tĩnh nói: “Cần gì phiền toái như thế.”

Nói xong câu đó, nàng đi tới trước mặt tiểu cô nương, giơ tay phải lên, đưa về phía mi tâm, tựa như muốn khẽ vuốt sợi tơ máu kia.

Tiểu cô nương đồng tử co rút, cảm thấy vô cùng nguy hiểm.

Thời khắc lúc trước trong mắt nàng chợt lóe lên giảo hoạt đã sớm biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn lại sợ hãi bất an.

Nàng tóc đen bay lên, khúc khích rung động trên không trung.

Môi của nàng khẽ mở ra, sắp sửa hét lên giận dữ.

Nhưng nàng không thể làm được gì, thậm chí ngay cả né tránh bàn tay của Thánh Hậu cũng không làm được.

Tay phải của Thánh Hậu nhìn như rất tùy ý hạ xuống, nhưng giống như thiên địa tương hợp, không thể tránh khỏi.

Ba một tiếng vang nhỏ.

Tay phải của Thánh Hậu rơi vào mi tâm của nàng, che lên sợi tơ máu kia.

Thân thể tiểu cô nương kịch liệt run rẩy, sắc mặt tái nhợt, đồng tử tiệm hoán, lộ ra vẻ cực kỳ thống khổ.

Một lát sau, Thánh Hậu chậm rãi thu tay.

Theo động tác của nàng, một đạo long ảnh màu đen bị rút ra từ trong huyết tuyến trên mi tâm của tiểu cô nương

Đạo long ảnh màu đen kia dài chừng nửa thước, to bằng ngón tay, liều mạng giãy dụa, nhưng căn bản không cách nào thoát khỏi bàn tay của Thánh Hậu, từng tấc một rời khỏi mi tâm của nàng.

Đạo long ảnh này như thực như ảo, tựa như có sinh mệnh, rồi lại rõ ràng không phải sinh vật nào đó.

Đây không phải hình ảnh thu nhỏ của hắc long, mà là long hồn

Thánh Hậu đã đem long hồn rút ra từ trong thân thể hắc long.

Cuối cùng, đạo long hồn màu đen này hoàn toàn bị kéo ra.

Tiểu cô nương mi tâm huyết tuyến trở nên càng ngày càng đỏ sẫm, mặt ngoài dần dần ngưng ra một viên huyết châu, thật sự sắp biến thành một cái nốt ruồi chu sa.

Theo long ảnh bị rút ra, tiểu cô nương trở nên dị thường mỏi mệt , suy yếu nằm bệt trên mặt đất.

Thánh Hậu nương nương từ bên hông gỡ xuống một chiếc ngọc như ý.

Thế nhân đều biết, Thánh Hậu nương nương có hai món đồ luôn ở bên người.

Trên tóc của nàng có cành ô mộc trâm, đầu trâm đỏ bừng, tựa như thấm đẫm máu tươi, phần đuôi hơi tổn hại, đã cực kỳ cũ kỹ, nhưng lại chưa bao giờ đổi khác, bởi vì đó là cây trâm xếp thứ ba trên Bách Khí bảng.

Còn có một món đồ khác, chính là như ý hàng năm luôn thắt ở bên hông nàng, chẳng qua dĩ vãng cho tới bây giờ không ai biết khối như ý này có diệu dụng gì, có thể sánh ngang với ô mộc trâm kia.

Một khắc sau, Thánh Hậu nương nương đem hồn phách hắc long rót vào như ý, việc này nhìn như đơn giản, thậm chí giống như động tác của giang hồ thuật sĩ, trên thực tế là đại thần thông cao cấp nhất thế gian.

Ngọc như ý nhất thời sống lại, biến thành một con tiểu hắc long.

Tiểu hắc long lẳng lặng nằm yên ở trong lòng bàn tay của Thánh Hậu, nhìn như rất suy yếu, nhưng ánh mắt của nó rất mãnh liệt, vô tận oán độc, nhìn chằm chằm vào mắt của Thánh Hậu.

“Ngươi là Long tộc, huyết mạch trời sinh cô đọng, ly hồn đoạt phách, chỉ cần thời gian không lâu, đối với ngươi không có bất kỳ tổn hại gì, lại nói nếu như không phải tự ngươi hao tổn chân long huyết, cho dù là ta cũng không có cách nào chiếm một trong ba luồng long hồn của ngươi, cho nên muốn oán hận, tựa như ngươi phải oán hận chính mình trước mới đúng.”

Thánh Hậu nhìn tiểu hắc long trong lòng bàn tay, bình tĩnh nói: “Ly hồn không thể trở về, kết quả cuối cùng khốc liệt như thế nào, ngươi hẳn phải rất rõ ràng, cho nên lần này đi Chu viên, tự giải quyết cho tốt.”

Đêm xuân sáng rực như ban ngày, cây xanh dưới ánh sao thậm chí lộ ra sinh cơ càng thêm bừng bừng, Thánh Hậu rời khỏi bờ giếng, tùy ý đi lại ở Bắc Tân kiều xuân ý nồng nặc, ý thậm thanh thản.

Cách đó không xa có chiếc xe, khi nàng đến gần, con hắc tê ngưu kéo xe nhún nhường hoặc chính xác hơn hẳn là kính sợ vạn phần quỳ gối xuống, đồng thời còn có một trung niên nam nhân sắc mặt tái nhợt quỳ xuống.

Lịch sử trường hà còn đang chảy, có vài người còn chưa chết, tên của bọn họ còn không biến mất, nhưng cũng đã nhất định sẽ trở thành phong cảnh khó quên nhất trong trường hà, tỷ như Chu Thông, hiện tại cũng đã có thể xác nhận, hắn nhất định sẽ là ác quan cùng với gian thần nổi danh nhất trong vài ngàn năm qua, vô luận đánh giá thủ đoạn ép cung tàn khốc hay là số lần thêu dệt tội danh giết chết đại thần, không nghi ngờ chút nào hắn có thể xếp ở vị trí đầu.

Ở trong ấn tượng của các đại thần cùng với dân thường, Chu Thông là người rất thần bí, trừ trường hợp trọng yếu như đại triêu thí, bình thường hắn đều sống trong nha môn Thanh Lại ty u tĩnh âm sâm ở nam thành, thỉnh thoảng xuất hành cũng sẽ có vô số cường giả đi theo hộ vệ, cực ít gặp người, mặc dù thời điểm gặp gỡ đồng liêu trên triều đình hoặc là thẩm vấn phạm nhân, hắn cũng theo thói quen mang một cái khăn che mặt màu đen.

Thông thường mà nói, chỉ có nữ tử vô cùng xinh đẹp mới có thể mang khăn che mặt màu đen, phong cách cổ quái của Chu Thông rước lấy rất nhiều cười nhạo, rất nhiều người cho là vị ác quan này vốn có thủ đoạn quá mức sắc bén, làm việc quá mức vô sỉ, cảm thấy không mặt mũi nào gặp phụ lão quê quán, không mặt mũi nào nhìn thiên địa, cho nên hàng năm che kín dung nhan, dĩ nhiên cười nhạo hoặc nguyền rủa sẽ chỉ âm thầm lưu hành, tuyệt đối sẽ không truyền tới trong tai của hắn.

Mọi người đại khái không ngờ tới, Chu Thông chỉ là một trung niên nhân dung nhan bình thường, chẳng qua bởi vì hàng năm sống trong nhà tù, cũng bởi vì hàng năm mang khăn che mặt màu đen, cho nên sắc mặt có chút tái nhợt.

“Bệ Hạ, ta không biết nên xử lý Trần Trường Sinh như thế nào.”

Chu Thông thấp giọng nói: “Suy nghĩ đến quan hệ với Ly cung, không cách nào dụng hình.”

Thánh Hậu nương nương cười cười, không nói gì.

Toàn bộ đại lục đều biết, Chu Thông đại nhân là một con chó trung thành nhất cũng điên cuồng nhất của Thánh Hậu nương nương, rất nhiều người nghĩ đến, đây tất nhiên là một con chó vô cùng nghe lời.

Nhưng sự thật cũng không phải như thế, bởi vì Chu Thông rất hiểu chó.

Chủ nhân bảo chó không sủa là chó không sủa, như vậy cũng không gọi nghe lời, ngược lại, chủ nhân để cho chó không sủa, chó vẫn nghe động tĩnh ngoài cửa sủa không ngừng, chủ nhân dù mắng ngươi mấy câu trước mặt khách nhân, làm bộ muốn đánh ngươi, nhưng kỳ thật trong lòng vẫn rất vui, cảm thấy ngươi ngoan.

Không nghe lời như vậy mới thật sự là nghe lời.

Chu Thông rất rõ ràng chính mình lúc nào nên sủa, lúc nào nên im lặng, lúc nào nên nhào tới cắn, lúc nào nên đem cổ họng địch nhân của Bệ Hạ trực tiếp cắn đứt.

Thánh Hậu nương nương đối với hắn vẫn rất hài lòng, cho dù hắn làm nhiều chuyện ác như vậy, đã trở thành điểm nhơ không cách nào xóa đi của Đại Chu triều chánh thống thịnh thế, nàng chưa từng nghĩ tới việc ném con chó này vào nồi nấu chín, để cho những người bị hắn hại ăn thịt cho hả giận, bởi vì nàng rất hài lòng với con chó trung thành này, không giống Từ Thế Tích không quen được nuôi dưỡng, hơn nữa nàng không thèm để ý sách sử ghi chép thế nào, nơi nào để ý nghị luận của thế nhân?

“Ngươi cảm thấy trẫm rất muốn biết điều gì từ chỗ của Trần Trường Sinh?”

Thánh Hậu nương nương lạnh nhạt hỏi.

Nói ra rất kỳ quái, cho dù đương triều chấp chính, nàng cũng rất ít lấy trẫm tự xưng, chỉ có ở trước mặt Chu Thông mới thế. Các đại thần cũng đã quen xưng nàng là Thánh Hậu nương nương, chỉ có Chu Thông kiên trì gọi nàng là Bệ Hạ.

Chu Thông nói: “Bệ Hạ nếu làm cho hắn sống đến hiện tại, như vậy muốn để cho hắn nói điều gì đó.”

Thế gian chỉ có người chết mới không nói chuyện.

Thánh Hậu nương nương trầm mặc một lát rồi nói: “Ta quả thật muốn biết một vài chuyện.”

Chu Thông thấp giọng nói: “Không thể dùng hình, hay là... Dùng cái chết?”

Thánh Hậu nương nương nghe vậy cười to, hắng giọng nói: “Ta đã từng hỏi Mạc Vũ một vấn đề, hiện tại vấn đề này cũng có thể hỏi ngươi .”

Chu Thông nói: “Mời nương nương chỉ thị.”

Thánh Hậu nương nương nói: “Ngươi tin tưởng trên đời thật sự có người không sợ chết sao?”

Chu Thông rất chân thành suy tư thời gian rất lâu, nói: “Không tin.”

Thánh Hậu nương nương mỉm cười nói: “Ta trước kia cũng không tin, nhưng sau lại phát hiện có người thật sự không sợ chết.”

Không đợi Chu Thông nói chuyện, nàng nói tiếp: “Người không sợ chết, làm sao lấy cái chết ra dọa chứ?”

Chu Thông suy nghĩ mãi vẫn không có lời giải, hỏi: “Vì sao Trần Trường Sinh có thể không sợ chết?”

“Bởi vì hắn là chân nhân, là người chân tâm, là người chân tính tình.”

Thánh Hậu nương nương chắp tay nhìn phương hướng Quốc Giáo học viện, còn có một nguyên nhân không có nói rõ —— thiếu niên kia vẫn luôn làm bạn với tử vong —— nàng mặc nhiên nghĩ tới, như thế chân tình thật sự không sợ chết, nếu như Trần Trường Sinh có thể sống qua hai mươi tuổi, có thể thật sự trở thành Chu Độc Phu thứ hai hay không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.