Trạch Thiên Kí (Ttv)

Chương 400: Chương 400: Phong vũ ngăn thành




Trên đường dài an tĩnh không tiếng động, mấy trăm người lại không có phát ra bất kỳ thanh âm gì.

Trần Trường Sinh đứng trong phế tích của khách sạn, nhìn Hoa Giới Phu một cái. Lúc trước, vị Tầm Dương thành giáo chủ đại nhân này từng cảnh cáo hắn, có vị đại nhân vật Hòe viện đang du lịch ở Bắc địa, rất có khả năng mang đến phiền toái thật lớn.

Bây giờ nhìn lại, Quốc Giáo quả nhiên là thế lực cường đại nhất đại lục, ngay cả tình báo bí ẩn như vậy cũng có thể biết chính xá, chẳng qua là chủ giáo đã tính sai rồi, người này không phải phiền toái, trừ chuyện đó ra... Tô Ly cũng sai rồi.

Trần Trường Sinh nhìn bóng lưng Vương Phá, nói với Tô Ly: “Ngươi xem, đúng là vẫn còn có người nguyện ý giúp ngươi, thế giới này cũng không phải hoàn toàn đen tối, mà đáng giá tín nhiệm.”

Ở trong mưa phùn lạnh lẽo, Vương Phá đứng tạo thành một gốc cây cô đơn. Hắn đánh lui Lương Vương Tôn cùng Tiếu Trương, dùng thủ đoạn vô cùng cường ngạnh chém hai người vô lực tái chiến, vì thế cũng bị trọng thương, ho ra máu, thanh âm lộ vẻ có chút suy yếu.

“Đi thôi.” Hắn không xoay người, nói thẳng.

Trần Trường Sinh biết những lời này là nói với mình. Hắn đem Tô Ly từ trong ghế đỡ dậy, đi theo Vương Phá, tập tễnh đi qua đá sỏi gỗ vụn bị nước mưa ướt nhẹp, hướng trên đường đi tới.

Tô Ly cảm thấy như vậy có chút cực khổ, mấu chốt nhất chính là, hắn được Trần Trường Sinh đỡ, không thể đi tiêu sái tùy ý, còn bị mấy trăm người nhìn, nghiêm trọng tổn hại tới sắc màu truyền kỳ của mình.

“Trước khi vào thành ta đã nói, đừng vội thả hai con mao lộc, ngươi lại không nghe “

Hắn căm tức trách móc Trần Trường Sinh: “Ta không biết, ngươi mau mau đi tìm tọa kỵ cho ta.”

Trần Trường Sinh rất bất đắc dĩ, nghĩ thầm lúc này đi đâu mà tìm tọa kỵ, nói: “Chờ ra khỏi thành rồi hãy nói.”

Tô Ly chỉ vào hỏa vân lân trong tay Tiết Hà nói: “Súc sinh kia không tồi, có thể bay.”

Trần Trường Sinh nghĩ thầm toàn bộ đại lục cũng biết nó không tồi, vấn đề là không phải của ngươi, cũng không phải của ta, mà là tọa kỵ của một Đại Chu thần tướng tâm tâm niệm niệm muốn giết chết ngươi, không mau rời khỏi Tầm Dương thành, còn nói điều này làm gì?

Tô Ly nhìn thần sắc trên mặt hắn, miễn cưỡng nói: “Thật sự không được, cái liễn của Lương Vương phủ cũng tạm được.”

Trần Trường Sinh trầm mặc im lặng, nghĩ thầm chính mình thật sự sai lầm rồi, lúc ấy thời điểm ở tuyết lĩnh ôn tuyền cũng không nên trở về, lúc hai người nói chuyện, Vương Phá một mực an tĩnh đợi chờ phía trước, lộ ra vẻ rất kiên nhẫn, đột nhiên, hắn xoay người hướng đám người đi tới, đi tới trước người một người tu hành, đưa tay phải ra ——người tu hành kia đang nắm một con ngựa lông vàng đốm trắng.

Tiếng chân vang vọng, Vương Phá dắt ngựa đi về, đem dây cương giao vào trong tay Trần Trường Sinh, song sau đó xoay người, cầm đao tiếp tục đi tới bên kia con phố. Nhìn bóng lưng của hắn, Trần Trường Sinh giật mình, không nghĩ tới hắn cũng là diệu nhân.

Hắn nhìn tựa như tiên sinh tính sổ keo kiệt, nhưng lại là tiên sinh tính sổ vô cùng hay.

“Vương Phá là người rất thú vị, thời điểm năm đó hắn ở Vấn Thủy thành làm tiên sinh kế toán, ta đã rất coi trọng hắn, chẳng qua... lông mày của hắn nhìn không đẹp, quá keo kiệt, quá sầu khổ.”

Tô Ly cưỡi con ngựa lông vàng đốm trắng, tâm tình đã khá nhiều, có tâm tư nhớ lại chuyện cũ, chỉ vào Vương Phá phía trước nói: “Nếu như hắn có thể bộ dạng đẹp đẽ hơn một chút, lúc ấy ta nhất định sẽ đối với hắn tốt hơn một chút.”

Vương Phá hẳn là nghe được lời nói này, cước bộ khẽ dừng, sau đó lại tiếp tục đi về phía trước, đạp vỡ nước mưa trên đường, ngay tại lúc này, mưa từ trong bầu trời rơi xuống cũng dần dần ngừng, thiên không xa xôi lộ ra nhan sắc xanh lam.

Trận thịnh yến ở Tầm Dương thành này, đã có rất nhiều dự tiệc người, có người trong Tiêu Dao bảng như Họa Giáp Tiếu Trương, Lương Vương Tôn, còn có rất nhiều thế lực, đã đến lúc trận thịnh yến này sắp đi vào hồi kết, nhưng còn có rất nhiều người không chịu rời tiệc.

Những người đó cùng Tô Ly có huyết hải thâm cừu, có thù cũ không thể xóa bỏ.

Đao của Vương Phá có thể đẩy lùi Tiếu Trương cùng Lương Vương Tôn, nhưng không cách nào kinh sợ lòng người. Những người đó nếu tới giết Tô Ly , đã không quan tâm sinh tử, ngay cả chết còn không sợ, tự nhiên cũng sẽ không sợ Vương Phá.

Trên đường đá xanh bị nước mưa làm ướt đẫm, biến thành vô số khối nghiên mực màu đen, bên cạnh đường có rất nhiều người.

Vương Phá cầm đao phía trước, Trần Trường Sinh nắm dây cương ở phía sau, tích tích tách tách, đó là thanh âm nước mưa từ mái hiên nhỏ xuống, cũng là thanh âm máu chảy, cũng là thanh âm tim đập.

Ánh mắt của mọi người rất phức tạp, kính sợ, sợ hãi, tức giận, không cam lòng.

Vương Phá thần sắc không có bất kỳ biến hóa nào. Trần Trường Sinh nhìn xuống dưới chân. Tô Ly vẫn nhìn thiên không, tản mạn chí cực, ở trong mắt cừu nhân của hắn, tự nhiên lộ vẻ đặc biệt ghê tởm.

Có người cuối cùng không nhịn được, lướt xuống đường cái, quát lên: “Tô Ly, nạp mạng đi “

Trần Trường Sinh vẫn trầm mặc, tay trái đã cầm chuôi kiếm, Tô Ly vẫn nhìn bầu trời, không thèm để ý chút nào.

Từ cánh đồng tuyết trên đường nam quy, mấy vạn dặm đường về, hai người đã nghênh đón quá nhiều lần tập kích. Hiện tại, trong đội ngũ nam quy có thêm một người, từ hai người biến thành ba người, bọn họ càng không lo lắng cái gì.

Đao ý bén nhọn mà trầm ổn phá không mà lên, chỉ nghe nhất thanh muộn hưởng, người này căn bản chưa kịp lướt tới giữa đường, đã bị đánh bay trở về, té ở trên tường, cùng với bụi mù ngất đi.

Lại có người tới, sau đó lại bị thiết đao đánh bay. Tầm Dương thành đường dài, khắp nơi đều là thân ảnh bay lên, phun ra máu tươi, kêu thảm, gào thét thống khổ mà tuyệt vọng.

Vương Phá cầm đao, đi trước. Hắn chẳng qua cầm thiết đao nhìn như tùy ý đánh, đã không có một người nào có thể lướt qua đao của hắn, nhích tới gần Tô Ly, vô luận người này là Tụ Tinh sơ cảnh cường giả nơi Bắc địa,hay là thiên tài tông phái nào khác.

Từ đầu đến cuối, hắn không động tới mũi đao, cho nên không có ai chết.

Hai bên phố dài, khắp nơi đều là người tu hành ngã xuống khó đứng lên.

Quả nhiên là người mạnh nhất Tiêu Dao bảng.

Trừ phi Thánh Nhân đích thân đến, Bát Phương Phong Vũ trình diện, nếu không ai có thể ngăn cản được Thiên Lương Vương Phá?

Trần Trường Sinh vẫn nắm chuôi kiếm thật chặt, trầm mặc mà cảnh giác.

Tầm mắt của hắn không ngừng lại trên người Vương Phá, cũng không có rơi vào thanh thiết đao thần quỷ khó dò, mặc dù hắn biết rõ đây là cơ hội học tập hiếp có, mà vẫn rơi vào địa phương rất dễ dàng bỏ qua trên đường.

—— tường đổ, mái hiên sụp xuống, người tu hành bị thương, thiếu niên thống mạ.

Sắp rời khỏi Tầm Dương thành, nhưng cũng là thời điểm nguy hiểm nhất.

Hắn chưa từng quên vị thích khách vẫn ẩn trong bóng tối.

Người kia đã trầm mặc đi theo hắn và Tô Ly mấy ngàn dặm, kiên nhẫn đến mức làm người ta kinh sợ, thích khách đứng thứ ba thiên hạ.

Thích khách có một cái tên vô cùng bình thường: Lưu Thanh.

Hắn cảm thấy Lưu Thanh sẽ xuất thủ.

Vương Phá đã tới, nếu như Lưu Thanh không thừa dịp Tầm Dương thành hỗn loạn mà xuất thủ, một khi bọn họ rời khỏi Tầm Dương thành, Lưu Thanh rất có khả năng sẽ không tìm được cơ hội xuất thủ nữa, cuối cùng như Tô Ly nói, đem mình đẩy vào tình cảnh khó xử nhất .

Tầm Dương tường thành tiến gần, chuyển qua góc đường phía trước, có thể thấy cửa thành đóng chặt.

Đúng lúc này, Lương Vương Tôn nói một câu nói.

Bắt đầu từ lúc rời đi khách sạn, Lương Vương Tôn vẫn đi theo đám bọn hắn.

Hắn hiện tại đã vô lực xuất thủ, cũng không nguyện rời đi.

Hắn muốn nhìn xem Tô Ly có thể sống sót rời đi hay không, muốn xem xem ông trời có mở mắt hay không.

Hắn nói với Vương Phá: “Thiên hạ tuy lớn, đã không còn chỗ để Tô Ly có thể dung thân, ngươi có thể dẫn hắn đi nơi nào?”

Vương Phá dừng bước.

Ngựa lông vàng đốm trắng dừng bước.

Vương Phá xoay người nhìn hắn, nói: “Ta đưa hắn về Ly sơn.”

Trần Trường Sinh mang theo Tô Ly đi mấy vạn dặm.

Như vậy, hắn cũng mang Tô Ly đi thêm mấy vạn dặm, đi trở về Ly sơn thì như thế nào?

“Nhưng... cho dù ngươi đưa hắn trở về Ly sơn, còn có ý nghĩa gì chứ?”

Phố dài bên kia vang lên một thanh âm đạm mạc.

Trần Trường Sinh nghĩ thầm đúng vậy a, nếu như Ly sơn thật sự có biến, cho dù Tô Ly trở về Ly sơn lại có thể thế nào?

Chẳng lẽ thế gian rộng lớn như thế, thật sự không còn nơi chứa hắn?

Sau đó, hắn đột nhiên tỉnh lại, nhìn về nơi thanh âm vang lên.

Là ai đang nói chuyện?

Vương Phá vẻ mặt trở nên cực kỳ ngưng trọng, nghiêm nghị im lặng.

Hắn rất cảnh giác, thậm chí so với lúc đối mặt Tiếu Trương cùng Lương Vương Tôn liên thủ còn cảnh giác hơn vô số lần.

Nhìn khúc quanh đường phố chậm rãi xuất hiện người kia, Trần Trường Sinh cảm thấy thân thể trở nên rất hàn lãnh.

Không thể nào.

Hắn ở trong lòng lặng yên suy nghĩ.

Đột nhiên, vô cùng phẫn nộ.

Chuyện xưa, không nên có kết cục như vậy.

Một cuộc thịnh yến ăn thịt người , tại sao phải kết thúc như thế?

Tức giận, đến từ bất lực.

Trần Trường Sinh lúc này cảm giác rất bất lực, bởi vì hắn thật sự tuyệt vọng.

Vô luận ở bên trong hoang dã đối mặt với Tiết Hà hay là Lương Hồng Trang, hay ở khách sạn thấy đại liễn của Lương Vương phủ, hắn cũng không có tuyệt vọng như thế, chỉ sợ đối mặt với thiết thương của Tiếu Trương, hắn ngay cả kiếm cũng giơ không nổi, hắn vẫn không tuyệt vọng.

Bởi vì hắn còn sống, Tô Ly còn sống, hắn tin tưởng thế giới này nhất định sẽ có người đến trợ giúp bọn họ.

Hắn hướng về phía cảnh xuân rực rỡ của Tầm Dương thành hô lên mấychữ, tất sẽ có người đáp lại.

Quả nhiên, Vương Phá tới.

Hắn gạt gió đội mưa mà đến.

Nhưng hiện tại, người này... cũng tới.

Cảnh xuân rực rỡ, cuối cùng sẽ tiêu tán.

Tiếng hồi đáp mà hắn hi vọng, cũng sắp tiêu tán.

Cho dù còn có người nguyện ý tới trợ giúp bọn họ, còn có tác dụng gì đây?

Hiện tại, còn có ai có thể giúp được bọn hắn?

Đường phố khúc quanh xuất hiện một người trung niên.

Người này tóc dài xõa vai, bên trong mơ hồ có thể thấy rất nhiều dấu vết như tuyết.

Thế cho nên không cách nào phân rõ hắn đến tột cùng đã sống bao nhiêu năm, tu hành bao nhiêu năm.

Mấy chục năm hay là mấy trăm năm?

Người này rất cao lớn, rất thon gầy.

Người này khí độ phi phàm, tiêu sái vô song, bởi vì hắn là lãnh tụ của thế gia.

Người này vẻ mặt rất lạnh lùng, bởi vì hắn là Tuyệt Thế tông Tông chủ tuyệt tình diệt tính.

Nhìn Vương Phá cùng Trần Trường Sinh, hắn tự có một phần khí thế bá đạo cùng cư cao lâm hạ.

Mặc dù nhìn Tô Ly, hắn cũng không che giấu tự tin cùng cuồng ngạo của mình.

Danh chấn bát phương, phong vũ như hối.

Người tới chính là Bát Phương Phong Vũ.

Chu Lạc.

Hắn là người mạnh nhất trên đại lục.

Hắn là thần trong thế giới tu hành.

Tầm Dương thành đường dài một mảnh an tĩnh, sau đó vang lên vô số thanh âm.

Mấy trăm người tu hành vội vã quỳ gối.

Lương Vương Tôn lạy dài hành lễ.

Giấy trắng trên mặt Tiếu Trương giật giật.

Vương Phá vẫn không nhúc nhích, không hành lễ, lẳng lặng nhìn đối diện.

Trần Trường Sinh cũng không hành lễ, hắn đã quên hành lễ.

Tô Ly ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống.

Hắn nhìn Chu Lạc nói: “Các ngươi đám lão gia hỏa cuối cùng cũng không nhịn được.”

Chu Lạc nói: “Chẳng qua không đành lòng đích thân giết ngươi, cho nên không muốn gặp nhau.”

Tô Ly an tĩnh một lát, cảm khái nói: “Xem ra, cách nhìn của ta năm đó quả nhiên không sai.”

Chu Lạc hỏi: “Cách nhìn gì?”

Tô Ly nhìn hắn thật tình nói: “Mấy người các ngươi đều là đám lão vương bát đản khốn kiếp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.