Trạch Thiên Kí (Ttv)

Chương 31: Chương 31: Sách cũ thay trang mới




Ngay sau đó, đạo thanh âm kia lại vang lên.

Vẫn là bốn chữ, bốn viên tinh thần, một cái phương vị.

“Túc xu, Đàn vệ.”

Phong Vũ tiên trong tay Lạc Lạc, nghe âm thanh mà theo phương vị, toàn bộ mưa và gió ngưng thành một đường thẳng tắp, đến từ Chung Sơn kiếm ý, ngưng tụ thành mưa gió, phảng phất không để ý tới thời gian, chính xác đâm trúng vào điểm kia giữa bầu trời.

Chỉ có đêm đen nhánh, không có gì cả, nhưng khi Phong Vũ tiên đâm trúng, lại bắn ra một tia huyết thủy, cùng với một tiếng rên rỉ! Cùng tiếng đau đớn khiếp sợ và tức giận lúc trước hoàn toàn không giống, tiếng rên này còn kèm theo ngơ ngác, thậm chí mơ hồ còn có chút sợ hãi!

Lạc Lạc cảm giác chân nguyên của mình ở trong thân thể lưu chuyển với tốc độ cao, rõ ràng không chảy qua các kinh mạch như trong kiếm quyết yêu cầu, nhưng như cũ có thể điều khiển thanh roi trong lòng bàn tay, thậm chí so với thời điểm bình thời luyện tập càng thêm chân thực.

Điều này làm cho nàng cũng không thể hiểu nổi, nhưng lại càng thêm mừng rỡ.

Trong đoạn thời gian kế tiếp, đạo thanh âm kia không ngừng vang lên, có đôi khi chính là kiếm quyết Chung Sơn Phong Vũ kiếm, nói cho nàng biết nên dùng chiêu thức nào, có đôi khi giải thích phương pháp vận hành chân nguyên, nhưng rõ ràng bất đồng với kiếm quyết giải thích, mà phần nhiều là nhắc đến tên các tinh thần trên bầu trời.

Nghe đạo thanh âm kia, Lạc Lạc cảm thấy như khi còn nhỏ, phụ thân ở trên thạch bình nơi đỉnh núi, chỉ vào mây bay trên trời dạy mình phương pháp chiến đấu, tâm tình của nàng càng lúc càng bình tĩnh, càng lúc càng tỉnh táo, căn bản không cần suy tư, thần thức cứ tùy ý lưu chuyển, Phong Vũ tiên trong tay gào thét lao ra như một thanh trường kiếm sắc bén chí cực, không ngừng đâm tới trong bóng đêm!

Ba ba ba ba , trong bóng đêm nhìn như không có vật gì, vang lên vô số tiếng va chạm, đó là thanh âm Phong Vũ tiên bền bỉ rơi trên cơ thể, sau đó có vài chục khối vải rách phất phới theo gió, rơi vào trên mặt đất, vải rách đều là màu đen .

Xuy xuy xuy xuy, Phong Vũ tiên bay múa đã bị nhuộm đỏ phần đầu, vô số đạo máu tươi từ trong bóng đêm phun ra, nhưng lại không thấy người bị thương, tựa như có một chiếc bút vô hình đang nhúng vào chu sa, đang viết cuồng thảo, hình ảnh cực kỳ quỷ dị.

Một tiếng quát vang thống khổ mà tức giận vang lên, tên Ma tộc cường giả kia cuối cùng không cách nào ẩn nặc hành tích của mình, từ trong bóng đêm rơi xuống, hai chân mới vừa chạm đất, đã lăn trên đất mấy vòng, cuối cùng lui tới ven hồ mới dám dừng lại.

Trên người Ma tộc cường giả khắp nơi đều là vết thương do Phong Vũ tiên gây ra, càng không ngừng phun đầy máu, hắc bào đã sớm biến thành vải rách, xốc xếch bám vào trên người, nhìn cực kỳ chật vật thê thảm, làm gì còn uy thế trước đây?

Hắn từ trong bóng đêm bị bức ra ngoài, ý niệm đầu tiên chính là lui về phía sau, cách Phong Vũ tiên càng xa càng tốt, ở trong quá trình chật vật lui về phía sau, còn không quên rút ra pháp khí cắm trên mặt cỏ, bởi vì hắn lúc này đã sắp hồn phi phách tán.

Hắn giống như con chó đứng ở ven hồ, tay phải cầm lấy pháp khí che chắn đỉnh đầu, thanh âm tựa như ống bễ, khàn khàn khó nghe cực kỳ, bên trong tràn đầy cảm xúc khiếp sợ tức giận oán độc cùng với sợ hãi, bởi vì hắn đến bây giờ còn chưa hiểu được chuyện gì xảy ra.

“Ai? Là ai! Đi ra cho ta!”

Có thể được Hắc Bào quân sư tín nhiệm, nhận sứ mạng quan trọng như thế, bởi vì ... công pháp mà tên Ma tộc cường giả này am hiểu chính là tuyệt học trong Tuyết Lão thành , cực kỳ am hiểu ẩn nặc, như thế mới có thể sinh tồn trong thế giới loài người, đồng thời cũng vì hắn có ý chí cứng cỏi khó có thể tưởng tượng, tuyệt đối không vì thất bại nhất thời mà rầu rĩ, nhưng chuyện đã xảy ra tối nay hoàn toàn vượt qua trình độ hắn có thể thừa nhận, đã sắp phá hủy ý chí của hắn.

Bởi vì ẩn nặc hành tung mà hắn cho rằng mình am hiểu nhất, lại bị đối phương khám phá hoàn toàn! Địch nhân thủy chung không hiện thân kia, nhưng lại đối với công pháp của hắn rõ như lòng bàn tay, có thể đoán được hắn một khắc sau sẽ xuất hiện tại nơi nào, điều này sao có thể? !

“Ngươi rốt cuộc là ai! Lăn ra đây cho ta!”

Tên Ma tộc cường giả này nhìn Quốc Giáo học viện bốn phía đen nhánh, lại nhìn hướng ngọn đèn hôn ám bên ngoài tàng thư quán, nhớ tới chính mình đã quên mất thứ gì, trên mặt tràn đầy máu tươi toát ra tâm tình bất an cực độ mãnh liệt, thanh âm run rẩy vô cùng lợi hại.

Ánh sáng trên bãi cỏ ngoài tàng thư quán trở nên sáng ngời, bởi vì cửa đã mở ra.

Ngay sau đó, ánh sáng lại trở nên tối sầm, bởi vì có người bước ra.

Một vị thiếu niên đứng trên thềm đá.

Hắn mặc đạo bào cũ, tay nắm lấy một thanh đoản kiếm.

Sắc mặt hắn trắng nhợt, có chút khẩn trương, nhưng ánh mắt kiên định, không có ý tứ lùi bước.

...

...

Trần Trường Sinh từ đầu đến cuối vẫn luôn ở trong tàng thư quán.

Những ngày qua, hắn đều ở trong tàng thư quán.

Hắn đang dẫn tinh quang tẩy tủy.

Sở dĩ từ trong trạng thái minh tưởng thức tỉnh, không phải bởi vì trận chiến đấu kịch liệt ngoài tàng thư quán, mà bởi vì Ma tộc cường giả sử dụng pháp khí, tựa như quấy nhiễu tinh quang từ trong bầu trời chiếu xuống.

Hắn đi tới bên cửa sổ, mới phát hiện một hồi chiến đấu kịch liệt đang diễn ra dưới bóng đêm của Quốc Giáo học viện, hắn không biết tiểu cô nương kia là ai, nhưng thấy được đôi ma giác của tên nam tử, cho nên rất tự nhiên hiểu được mình nên đứng về phe nào.

Sau đó, Ma tộc nam tử biến mất trong bóng đêm.

Trường tiên trong tay tiểu cô nương kialặng yên không một tiếng động triệu hồi mưa gió đầy trời.

Thời điểm ban đầu, căn bản hắn không nghĩ là mình có năng lực trợ giúp tiểu cô nương kia, bởi vì hắn ngay cả tẩy tủy cũng không thể thành công, mà tiểu cô nương kia cùng Ma tộc nam tử hiển nhiên đều là nhân vật cực kỳ lợi hại.

Hắn đứng trong góc bên cửa sổ, lặng yên quan sát chiến đấu, cổ vũ tiểu cô nương cố gắng lên, không hề lên tiếng, bởi vì hắn không muốn mang đến biến số cho cuộc chiến đấu này, không muốn bởi vì sự hiện hữu của mình làm cho tiểu cô nương kia phân tâm.

Ma tộc tự nhiên không để ý tới chết sống của một người bình thường, nhưng tiểu cô nương kia có thể sẽ để ý.

Cho dù là chi tiết nhỏ như vậy, hắn cũng không bỏ qua, vì hắn là người rất tỉ mỉ.

Nhưng sau đó một khắc, hắn lại giật mình phát hiện, chính mình tựa như có thể thay đổi được cuộc chiến đấu này.

Trường tiên mà tiểu cô nương kia cầm trong tay rõ ràng là vật phi phàm, nhưng nàng không dùng tiên pháp, mà là kiếm pháp.

Chung Sơn Phong Vũ kiếm.

Trong miếu cũ ở Tây Ninh trấn, Trần Trường Sinh đã từng xem bộ kiếm quyết này, hắn nhớ rất rõ ràng, nó nằm ở quyển thứ tư của Ngự Hoa Kinh.

Dĩ nhiên, kiếm quyết này phần nhiều tồn tại qua lời miêu tả tranh luận nhận xét của các hiền giả đạo gia, cho đến vài ngày trước, hắn ở tàng thư quán tìm được bộ sách tương ứng, mới hiểu được thì ra những câu miêu tả này chính là phương pháp vận hành chân nguyên cùng với chiêu thức tuyệt diệu khó tả.

Bộ kiếm quyết này, hắn có thể đọc thuộc làu làu, cộng thêm với những ngày qua ôn lại, tự nhiên có thể nhìn ra được trong lúc tiểu cô nương kia vận tiên sử dụng kiếm pháp, chỉ có hình dạng của Chung Sơn Phong Vũ kiếm, nhưng lại không nắm được chân nghĩa bên trong, hơn nữa phương thức thúc dục chân nguyên của nàng rõ ràng có chút vấn đề, nếu không sẽ không trúc trắc đến thế.

Đúng vậy, trong thân thể của hắn không hề có lấy một giọt chân nguyên, nhưng hắn đã bắt đầu nghiên cứu phương pháp vận hành chân nguyên.

Kiến thức tu hành có được trong những ngày qua ở tàng thư quán cùng với trong đầu đem ra đối chiếu, hắn muốn đột phá hạn chế của kinh mạch để điều khiển chân nguyên, vì thế đã đưa ra nhiều loại giả thiết ——chín đoạn kinh mạch của hắn không thể nối liền, nếu như hắn muốn tu hành, phải tìm được một phương pháp mới.

Hắn không biết phương pháp này có hữu dụng hay không, có thể ngự sử Chung Sơn Phong Vũ kiếm hay không, bởi vì hắn chỉ là người bình thường không có chân nguyên, nhưng lúc đó tiểu cô nương kia đã bị thương khắp người, chốc lát sẽ chết đi, hắn phải đánh cuộc một lần, hy vọng có thể giúp được đối phương.

Chính là câu nói kia.

“Thiên tinh ánh phủ, chân nguyên tùy ý, bình oản huyền kiên, phong vũ liễm.”

May mắn chính là, tiểu cô nương thi triển Chung Sơn Phong Vũ kiếm gặp phải vấn đề vận hành chân nguyên, cùng tình trạng của hắn vô cùng tương tự.

Càng may mắn chính là, tuy nàng không biết Trần Trường Sinh là ai, nhưng trong vô thức nghe theo ý kiến của hắn.

Mà may mắn nhất chính là, Trần Trường Sinh đưa ra giả tưởng, ở trên người của nàng đã thành công.

Chung Sơn Phong Vũ kiếm, cuối cùng đã phát huy uy lực chân chính.

...

...

“Nhưng làm sao ngươi biết được ta ở nơi nào?”

Ven hồ, Ma tộc nam tử cả người là máu quan sát Trần Trường Sinh, tức giận mà ngơ ngác nói.

Phong Vũ tiên uy lực kinh người, nhất là sau khi tiểu cô nương được Trần Trường Sinh chỉ điểm, có thể sử dụng chân nguyên thi triển Chung Sơn Phong Vũ kiếm, như vậy chỉ cần có thể phát hiện vị trí của tên Ma tộc cường giả này, nhất định có thể đả thương đến hắn.

Vấn đề quan trọng nhất chính là làm sao Trần Trường Sinh có thể tìm ra hành tàng của hắn?

“Sóc tuyết, mai bộ, hơn ba ngàn phương vị, những điểm này cũng cần phải học thuộc thật kỹ.”

Trần Trường Sinh đi tới bên cạnh tiểu cô nương, đem đoản kiếm giơ ngang trước ngực, nhìn Ma tộc cường giả phía xa, thần sắc rất cảnh giác, nói chuyện cũng rất tự nhiên “Trước kia ta không biết đây là Da Thức bộ, nhưng ta đã từng học thuộc.”

Đúng vậy, đây chính là thân pháp quỷ bí nhất của Ma tộc —— Da Thức bộ, mượn bộ pháp này, có thể ở trong phạm vi nhất định qua lại tự nhiên, mà quan trọng hơn, có thể mượn phong tuyết thiên cơ ẩn giấu trong thân pháp, giấu diếm hành tung của mình.

Cho dù là nội bộ Ma tộc, loại thân pháp này cũng là bí mật bất truyền.

Nhưng từ khi còn rất nhỏ, Trần Trường Sinh đã đem hơn ba ngàn phương vị cùng với thứ tự trong đó, đã học thuộc lòng toàn bộ.

Khi đó, hắn cho là mình đang đọc một quyển tuyên giáo tiểu thuyết tên là « Kinh Hoa Mê Yên Lục » . Cho đến tám ngày trước, ở tàng thư quán hắn thấy một quyển thực lục mà Quốc Giáo tiền bối ghi lại đối chiến với Ma tộc cường giả, đem hai bên so sánh, mới hiểu được cuốn tiểu thuyết kia trên thực tế là một quyển công pháp bí kíp.

“Cho nên ngươi đang nói dối, ngươi không phải là người Ma Hà, ngươi không phải họ Ma Hà.”

Trần Trường Sinh nhìn Ma tộc nam tử nghiêm túc nói: “Ngươi là Da Thức tộc nhân, ngươi họ Da Thức.”

Ma tộc cường giả giật mình, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

Quả thật quá nhiều chuyện hắn không ngờ tới.

Hắn vốn tưởng rằng thiếu niên trong tàng thư quán, đối với kế hoạch tối nay không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì, bởi vì thiếu niên kia còn chưa tẩy tủy thành công.

Không thể ngờ được, thiếu niên kia lại suýt nữa phá vỡ bố cục do Hắc Bào quân sư bày ra.

Hắn không ngờ nhất, chính là thiếu niên kia còn để ý tới một lời nói dối không liên quan tới đại cục của mình.

Điều này làm hắn rất buồn bực, rất biệt khuất.

Sau đó, hắn bắt đầu thương cảm , lẩm bẩm nói: “Quân sư đại nhân quả nhiên có trí tuệ vô thượng, hắn đã tính đến ta không muốn chết, muốn dùng thánh khí che chở chính mình rời đi... Cho nên, hắn an bài một người kỳ quái như ngươi xuất hiện.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.