Trạch Thiên Kí (Ttv)

Chương 377: Chương 377: Tuệ kiếm (Hạ)




Trần Trường Sinh vốn còn muốn nói, kiếm đạo chi hồn là cái gì cùng Vương Phá, Tiết Hà đao pháp ai cao hơn ai lại có quan hệ gì, nhưng nhìn bộ dáng tức giận của Tô Ly, làm sao dám nói ra, đàng hoàng đáp: “Vâng.”

“Vậy thì tiếp tục, kiếm đạo chi hồn, ngay tại một chữ nhất.”

Lần này thời điểm nói chữ nhất, Tô Ly tăng thêm trọng âm, cho nên nghe rất giống chữ ức.

Trần Trường Sinh chân thành thỉnh giáo nói: “Nói là... tu hành kiếm đạo muốn toàn tâm toàn ý?”

Tô Ly suy nghĩ một chút, nói: “Có phải thế không.”

Trần Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: “Vậy... rốt cuộc là phải hay là không phải?”

Tô Ly quan sát ánh mắt của hắn, nói: “Tóm lại, một chữ nhất.”

Trần Trường Sinh lần nữa cúi đầu, nói: “Dạ.”

“Đều nói kiếm giả là hung khí, không phải thánh nhân khó có thể dùng, như vậy cũng chứng minh, kiếm giả cũng là thánh khí.”

Tô Ly lẳng lặng nhìn Già Thiên kiếm trong tay, tay phải nắm lấy chuôi kiếm, tay trái khép hai ngón lại chậm rãi lướt qua ở trên thân kiếm, nói: “Kiếm giơ ngang chính là núi non bên trên bình nguyên, chính là xích sắt dưới đáy sông lớn, giơ thẳng chính là mưa tên bay giữa trời cao, là hạt mưa từ trên trời rơi xuống, xuống phía dưới thì xé rách mặt đất đi tới tận hoàng tuyền, hướng lên trên... thì muốn liệu thiên (đốt cả bầu trời).”

“Sở dĩ như vậy, là ở hình dạng, là ở ý nghĩa.”

“Hình dạng của kiếm là nhất, ý nghĩa của kiếm cũng tất nhiên là nhất.”

“Hình ý hợp nhất, hồn cũng là nhất.”

“Ngươi hiểu được nhiều kiếm pháp, cũng không bằng đem một bộ kiếm pháp luyện đến mức tận cùng.”

“Ngươi cho dù có ngàn vạn thanh kiếm, cũng muốn từ đó chọn lấy một thanh kiếm của mình.”

Tô Ly nhìn Trần Trường Sinh nói, ẩn có thâm ý.

Trần Trường Sinh như có suy nghĩ, thật sự suy nghĩ kỹ càng —— quan điểm của Tô Ly về kiếm đạo thật ra cũng không mới mẻ, trên Đạo Tàng có quá rất nhiều ghi lại tương tự như thế, chẳng qua cũng không phù hợp ý nghĩ của hắn.

Tô Ly nói: “Dĩ nhiên, thời điểm ban đầu vẫn phải là học nhiều, kiến thức uyên bác, mới có thể từ đó lựa ra thứ thích hợp nhất , sẽ không hoa mắt nhìn lầm, giống ta thời điểm mười lăm tuổi, kiếm pháp ta biết đã nhiều đến mức ta cũng không nhớ nổi tên, mới có thành tựu như sau này, tóm lại, chính là nhìn sơn nhìn thủy những lời đó, có chút phức tạp, ngươi cố gắng tiếp thu.”

Trần Trường Sinh không cần cố gắng tiếp thu, đã hiểu được đại khái ý tứ, chẳng qua những lời dạy dỗ này tầng thứ có chút quá cao, cũng là sự tình về sau, nhưng làm sao bây giờ, phải biết rằng tên thích khách kia đang ẩn trong bóng tối, con đường nam quy không biết còn gặp phải bao nhiêu cường địch, thậm chí có thể có vô số người đang chạy tới chỗ của bọn họ.

Tô Ly nhìn hắn nói: “Nói đến chiến đấu cụ thể, trạng thái của ngươi có chút kỳ diệu, rõ ràng số lượng chân nguyên trong cơ thể không ít, nhưng không biết tại sao, lúc chiến đấu sử dụng chỉ được một phần ít ỏi.”

Nghe những lời này, Trần Trường Sinh bội phục sát đất. Ở kinh đô cùng Chu viên, hắn bị rất nhiều người dùng giọng nói chế nhạo hoặc là thương hại nói chân nguyên của hắn quá mức mỏng manh, chỉ có Tô Ly nhìn ra được vấn đề chân chính của hắn.

Đây đúng là vấn đề rất phiền toái, hắn nghĩ tới Lạc Lạc, Nam Khách những người có thiên phú huyết mạch đặc thù, ở trong chiến đấu số lượng chân nguyên bàng bạc mang theo thanh thế, liền rất hâm mộ, chẳng qua là vấn đề này liên quan đến đến vấn đề kinh mạch trong cơ thể của hắn, không có cách nào nói quá cụ thể, chỉ đành trầm mặc chờ đợi lời kế tiếp của Tô Ly.

“Đặc điểm lớn nhất của Tụ Tinh cảnh, chính là sự tồn tại của tinh vực, muốn phá vỡ nó, hoặc là lấy cảnh giới cao hơn trực tiếp trấn áp, hoặc là sử dụng kiếm thế chèn ép, hoặc là thông qua số lượng chân nguyên đầy đủ cường công vào một điểm, cảnh giới của ngươi không đủ, thông qua kiếm chiêu phát ra số lượng chân nguyên không đủ, cho dù kiếm của ngươi rất sắc bén, cũng không bước được vào thế giới của người khác.”

Tô Ly nhìn thoáng qua đoản kiếm của Trần Trường Sinh, nói: “Cũng may hiện tại trên đại lục Tụ Tinh cảnh đại đa số đều chỉ có cái danh, tinh vực cự ly hoàn mỹ còn có khoảng cách rất xa, đều sẽ có chỗ yếu kém, đều có sơ hở. Nếu như đối thủ bất động, có thể bằng cảnh giới cùng khí thế che giấu chỗ yếu kém hoặc sơ hở này, nhưng chỉ cần hắn động, nhất định có thể bị khám phá, cho nên ngươi hiện tại cần học nhất, chính là làm thế nào để khám phá chỗ yếu kém của một đối thủ Tụ Tinh cảnh.”

Trần Trường Sinh nghĩ tới cuộc chiến đấu lúc sáng sớm, nói: “Tựa như người nhìn thấu sơ hở của Tiết Hà?”

“Không sai, nhưng nếu quả thật phải chờ tới lúc đối phương động, ngươi mới nhìn ra, có đôi khi thường thường cũng đã không kịp, cho nên dựa theo cảnh giới bây giờ của ngươi, phương pháp tốt nhất là tính toán trước, cho dù là đoán cũng muốn đoán mấy vị trí để chuẩn bị.”

“Làm sao để tính toán?”

“Số tuổi, cảnh giới, thể lực, trạng thái thân thể, chiêu thức có khả năng xuất ra, đặc điểm tinh vực, chân nguyên bao nhiêu, tông môn bối cảnh, văn hóa, đặc điểm địa vực, thói quen ăn uống, có hôn phối không, số lượng con cháu...”

“Tiền bối... Có hôn phối không cùng số lượng con cháu có quan hệ gì?”

“Người đã kết hơn, đương nhiên đảm khí yếu nhược hơn một chút, thể lực cũng sẽ yếu hơn một chút.”

“Số lượng con cái?”

“Nếu như vừa sanh con, người này tất nhiên cường tráng mạnh mẽ khó địch, bởi vì hắn có quá nhiều thứ lưu luyến day dứt đối với thế gian này.”

“Nếu như đã sinh tới bảy hài tử?”

“Người này cũng rất đáng sợ, bởi vì rất có khả năng hắn không sợ chết.”

“... Nếu nói như thế, kết hôn thời gian quá lâu, cũng sẽ vô cùng đáng sợ.”

“Ngươi đúng là kẻ đầu óc thiển cận, loại đối thủ này có gì đáng sợ chứ? Chỉ sợ ngày ngày đều muốn tự sát.”

“... Tiền bối, chúng ta có thể nói chút ít chuyện đứng đắn, không cần phải cố tình gây sự có được hay không.”

“Ai cố tình gây sự?”

Tô Ly quả thật không phải cố tình gây sự, hắn tổng kết cho Trần Trường Sinh sáu mươi bảy hạng mục cụ thể, vô luận số tuổi, cảnh giới, thể lực, trạng thái thân thể, tông môn bối cảnh, màu da …đối với chiến đấu đều có ý nghĩa , dựa theo cách nói của hắn, nếu Trần Trường Sinh có thể học xong loại kiếm pháp này, có thể rất dễ dàng nhìn thấu sơ hở của một đối thủ Tụ Tinh cảnh.

Loại kiếm pháp này không có chiêu thức, không cần chân nguyên cùng cảnh giới mạnh mẽ, chỉ cần trí tuệ cùng khả năng tính toán cường đại, có thể cho người cầm kiếm một đôi tuệ nhãn khám phá thế giới, cho nên tên là: Tuệ Kiếm.

Màn đêm dần buông xuống, tinh thần xuất hiện trên bầu trời, Tô Ly lấy kiếm làm bút, ở trên mặt đất ven hồ viết viết vẽ vẽ, giảng giải cho Trần Trường Sinh những biến hóa cùng quan hệ giữa những chuyện nhìn như hoàn toàn không có liên hệ với nhau, Trần Trường Sinh dần dần đón nhận kiến thức về Tuệ Kiếm, nghe vô cùng thật tình chuyên chú, suy nghĩ nhanh chóng vận chuyển không ngừng, không chịu bỏ qua một câu một chữ.

Kết thúc giảng giải về Tuệ Kiếm, Tô Ly nằm chết dí giữa hai con mao lộc, bắt đầu ngủ say.

Trần Trường Sinh ngồi ở ven hồ, không đi ngủ, bởi vì hắn ngủ không được.

Trước mắt của hắn là một mảnh văn tự chi chít cùng quá trình suy tính phức tạp tới cực điểm.

Hắn am hiểu học thuộc, năng lực về phương diện này thật sự rất bình thường.

Không đủ trí tuệ, làm sao có thể học được Tuệ Kiếm?

Hắn căn bản không có biện pháp nắm giữ loại kiếm pháp nhìn như đơn giản, trên thực tế phiền phức tới cực điểm này.

Ngay lúc này, hắn chợt nhớ tới Sơ Kiến cô nương, trên mặt hồ trước mắt phảng phất có bạch y bồng bềnh. Nếu như là nàng ở phương diện tính toán thôi diễn thiên phú hơn người tới học bộ kiếm pháp này, hẳn là rất nhanh chóng học xong sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.