Trạch Thiên Kí (Ttv)

Chương 271: Chương 271: Vận mệnh quá khứ cùng hiện tại (Trung)




Tiếng đàn văng vẳng chung quanh thân thể của nàng.

Nàng không thấy người đánh đàn , chỉ nghe được tiếng đàn, nhưng không biết từ đâu mà tới.

Người đánh đàn , ở nơi đâu?

Một khúc nhạc kết thúc.

Nàng lấy ra phương bàn, đặt ở trên mặt đất trước mặt.

Phương bàn không biết được tạo bằng chất liệu gì, bản thể ngăm đen tựa như bằng gang, so với sắt lại có thêm một phần ôn nhuận, giống như mặc ngọc, nhưng so với mặc ngọc lại hơn một phần kiên cường.

Phương bàn màu đen bề ngoài vẽ đồ án cùng tuyến điều rất phức tạp, nếu có người hiểu được đồ án thấy nó, đại khái sẽ liên tưởng tới mấy tên thầy bói gạt tiền ở phía ngoài Ly cung.

Đúng vậy, đây là một cái mệnh tinh bàn dùng để tính toán mệnh số.

Những nơi đường nét giao nhau, đều là vị trí của tinh thần, mà toàn bộ đại lục, chỉ có nàng cùng rất ít cường giả, mới hiểu được đường nét bên trên là quỹ tích tinh thần di động.

Hai tay của nàng rơi vào trên mệnh tinh bàn, sau đó bắt đầu di động, động tác vô cùng tự nhiên lưu loát, giống như là một con phượng ở trên núi gọi mây gọi gió, ở bờ biển duỗi cánh tắm nắng .

Theo động tác của nàng, mệnh tinh bàn đồ án cùng đường nét cũng bắt đầu vận chuyển, vô số vòng tròn tốc độ xoay tròn khác biệt, có nhanh có chậm, nhìn qua vô cùng phức tạp, nếu như nhìn lâu một chút, chỉ sợ sẽ hoa mắt thậm chí trực tiếp ngất đi. Nhưng nàng không như thế. Nàng lẳng lặng nhìn mệnh tinh bàn, lông mi không rung động, không có bỏ qua bất cứ biến hóa dù là nhỏ bé nhất trên mệnh tinh bàn.

Không biết qua thời gian bao lâu, nàng kết thúc quá trình thôi diễn tính toán của mình, thu hồi mệnh tinh bàn, đi tới mấy bước, cởi xuống trường cung, giương cung lắp tên, bắn tới cuối sơn đạo.

Sưu một thanh âm vang lên, vách núi trong màn đêm như thức tỉnh.

Dây cung chấn động càng làm cho cái cây cô độc này lắc lư bất định, dường như có dấu hiệu đứt rời.

Sau đó, qua thời gian rất lâu.

Không có bất kỳ dị biến nào phát sinh, mũi tên kia tựa như biến mất ở trong hư không, nàng ngẩng đầu nhìn nơi nào đó trong bầu trời đêm —— mũi tên bay đến nơi đó —— trầm mặc suy tư thời gian rất lâu.

Đó là mũi tên của nàng, vô luận đối mặt địch nhân cường đại như thế nào, cho dù là cường giả Tụ Tinh cảnh, cũng không thể lặng lẽ không tiếng động như vậy, ít nhất phải có tiếng vọng.

Không có tiếng vọng về, chỉ có thể có hai khả năng, thực lực địch nhân của nàng tối nay cường đại hơn nàng quá nhiều, hoặc là nàng tính toán thôi diễn có vấn đề.

Lý do đầu tiên là không thể, bởi vì nơi đây là Chu viên, hơn nữa nếu là Ma tộc cường giả trình độ như Ma Tướng, căn bản không cần chờ đến hiện tại, đối phương đã sớm xuất thủ rồi.

Như vậy chính là vị trí mà nàng tính ra có vấn đề. Nàng đối với thuật thôi diễn của mình rất có lòng tin, nếu quả thật tính sai, như vậy chỉ có một khả năng, đó chính là vị trí của mình xuất hiện vấn đề.

Vào giờ khắc này, nàng như Trần Trường Sinh ở trước Thiên Thư lăng xem bia, nghĩ tới một câu.

Vị trí là tương đối.

Nơi này tương đối, chỉ tương đối trong không gian, là tương đối xa xa. Nếu như bản thân không gian cũng là hư ảo, không cách nào tính toán, như vậy vị trí trong không gian này, tự nhiên cũng không thể tính toán chính xác.

Sơn đạo cô tịch, thì ra thông tới một cái không gian hư ảo hay sao? Tiếng đàn réo rắt, như đang hoan nghênh nàng đi vào cõi chết, cho nên mới vui thích như vậy hay sao?

Nàng chắp tay đi tới vách núi, nhìn phiến thảo nguyên xa xa, bắt đầu suy tư.

Nếu như hắc long có thể thấy hình ảnh này, nhất định có thể hiểu được, tại sao Thánh Hậu nương nương vô cùng sủng ái bạch y thiếu nữ, bởi vì bộ dáng của nàng lúc này, thật sự rất giống Thánh Hậu lúc tuổi còn trẻ.

Nhưng hắc long không nhìn thấy.

Ở trong mắt của nàng, bạch y thiếu nữ đi tới dưới tàng cây, sau đó không hề động đậy, không lấy ra mệnh tinh bàn thôi diễn, càng không giương cung bắn ra một mũi tên về phía bầu trời đêm.

Chu viên thế giới cũng đã đi tới ban đêm.

Nhưng nơi đây cũng không thấy tinh thần đầy trời, không phải bởi vì bông tuyết bay múa quá nhiều, tuyết vân quá dầy đặc, mà bởi vì phiến âm ảnh từ Tuyết Lão thành đã che đậy cả phiến thiên không.

Nơi này quá gần Tuyết Lão thành, Ma Quân kinh khủng kia không cần ra khỏi thành, đã có thể đem ý chí của mình đưa tới chỗ này, hóa thành một mảnh âm ảnh, hờ hững nhìn chăm chú vào nhân loại kia.

Nếu là người bình thường, tại thời khắc phiến âm ảnh này phủ tới, sẽ bị đông thành băng trụ, thần thức hủy diệt, cuối cùng hóa thành bụi bặm trên cánh đồng tuyết, nhưng Tô Ly không như thế, bởi vì hắn không phải người bình thường.

Trên vai trái của hắn có một đạo vết thương rất rõ ràng, nhưng không nhìn thấy máu, chỉ có thể nhìn thấy thứ gì đen nhánh nồng đặc như mực, hơn nữa còn không ngừng rò rỉ sôi trào.

Đây là loại độc gì, lại đáng sợ như thế?

Tô Ly nhìn Ma Tướng phía xa cao lớn như ngọn núi, châm chọc nói: “Đã nhiều năm như vậy, ngươi vẫn chỉ biết là chuẩn bị những thứ độc vớ vẩn như thế này, khó trách cả đời chỉ có thể liếm chân cho lão Đại.”

Ma Tướng này xếp thứ hai trong Ma tộc đại quân, chính là Hải Địch đại nhân vô cùng kinh khủng cường đại.

Lúc trước không biết xảy ra chiến đấu kịch liệt như thế nào, Ma Tướng thứ hai Hải Địch ở trên vai Tô Ly lưu lại vết thương kinh khủng như vậy, nhưng lại phải trả một cái giá còn thảm thiết hơn.

Cánh tay phải của hắn bị kiếm của Tô Ly chém đứt.

Nhưng không thấy quá nhiều thống khổ cùng tức giận trên mặt Hải Địch, chỉ có một mảnh hờ hững.

Hắn không để ý nhìn Tô Ly: “Hơn một trăm năm trước đã bị ngươi chém qua một lần, nuôi chừng mười năm là có thể lành, về phần chân lão Đại, nếu như nàng nguyện ý cho ta liếm, ta đã sớm quỳ xuống.”

Tô Ly cảm thấy bất ngờ cười ha ha, nói: “Cũng chỉ Ma tộc các ngươi mới có thể vô sỉ đến trình độ lẽ thẳng khí hùng như vậy, nhưng cho dù ngươi liếm cho lão Đại thư thái, hiện tại bị ta chém một cánh tay, chẳng lẽ không sợ lão Tam thừa cơ hội lao lên, lấy mạng của ngươi, sau đó đem ngươi xé ra ăn ư?”

Ma tộc vẫn lấy thực lực vi tôn, hắn nói chuyện này quả thật có thể phát sinh.

Một giọng nói vang lên trong đêm tuyết, đó là thanh âm của Hắc Bào: “Sẽ không phát sinh chuyện này, bởi vì ta không cho phép, Bệ Hạ cũng không cho phép.”

Hải Địch nhìn Tô Ly gật đầu, nhặt lấy cánh tay của mình lui tới phương xa, mỗi một bước rơi xuống, trên cánh đồng tuyết sẽ xuất hiện một vết nứt bề sâu chừng mấy trượng. Đây là kết quả do hắn trọng thương khó lòng khống chế khí tức, thật khó tưởng tượng lúc hắn bình thường mạnh khỏe sẽ có lực lượng đáng sợ như thế nào. Dĩ nhiên, khó hơn tưởng tượng chính là Tô Ly, một kiếm chém đứt cánh tay của hắn, đến tột cùng mạnh đến trình độ nào.

Tô Ly mặc dù thắng một cuộc, nhưng không có chút cơ hội nào.

Bởi vì lại có hai tòa ma ảnh như núi chậm rãi nhích tới gần.

Đó là Ma Tướng thứ tư cùng Ma Tướng thứ bảy.

Vì giết chết Ly sơn Tiểu sư thúc, Ma tộc đã điều động quá nhiều cường giả.

Đây đều là cường giả chân chính.

Từ mấy trăm năm trước, sau khi trận đại chiến thiên hôn địa ám kia chấm dứt, loại trận thế này mới lần đầu tiên xuất hiện.

Tô Ly nhổ ngụm nước bọt có lẫn máu, chà xát gương mặt có chút lạnh, nói: “Một trận một trận lại một trận, các ngươi có thấy phiền phức hay không? Có thể hay dứt điểm nhanh chút hay không?”

Hắc Bào nở nụ cười. Mặc dù có mũ che kín, nhìn không thấy mặt của hắn, nhưng trong đôi mắt tựa như biển sâu của hắn lộ ra nụ cười rõ ràng như vậy, màn đêm cũng không thể che kín được.

Hắn nhìn Tô Ly mỉm cười nói: “Ngươi bắt đầu luống cuống.”

Tô Ly châm chọc nói: “Chỉ có kẻ thực sự hoảng hốt mới vội vã dùng tâm lý chiến.”

Hắc Bào bình tĩnh nói: “Thời gian dần dần trôi qua, ngươi không biết nữ nhi của mình còn có thể chống đỡ thời gian bao lâu, làm sao có thể không hoảng hốt chứ?”

Nghe được câu này, Tô Ly trầm mặc im lặng.

Từ bắt đầu đến hiện tại, khóe môi của hắn thủy chung khẽ nhếch, cho dù cùng Hải Địch huyết chiến cũng như thế, đối với âm mưu của Ma tộc cùng phiến băng tuyết thiên tuyết địa này biểu đạt sự khinh miệt cùng khinh thường của mình.

Lúc này, nụ cười kia đã biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.