Trái Gura Gura No Mi Tại Đô Thị

Chương 162: Chương 162: Ninh Đào Muốn Thổ Huyết




Độc Cô Ngạo Tuyết mời phần nghi hoặc, bởi vì nàng không nhớ ở Cao Trung Bá Vương này ngoại trừ Cực Đạo Môn, Bình Thiên Môn, Bách Hoa Môn, Cuồng Long Môn ra còn có cái tổ chức này, nhìn Hải Nam hỏi:“ Hắc Giáo Đình là cái quỷ gì, ta nhớ trước đây không hề có cái tổ chức này“.

Hải Nam liền kể hết mọi chuyện của Hắc Giáo Đình vừa thành lập từ hai ngày trước đến bây giờ, ngay cả chuyện hãm hại, lừa gại đánh, còn cả cái vụ lấy một đổi mười cho Độc Cô Ngạo Tuyết, nói không hề bỏ xót gì, ngay cả chuyện ngày giờ bao nhiêu cũng không xai một tí, chỉ có mỗi chuyện bốn người vây công một mình Diêu Trung là hoàn toàn không nhắc tớ.

Nghe xong Hải Nam nói, Độc Cô Ngạo Tuyết cũng mười phần nhức đầu, nàng chưa bao giờ gặp người như thế này bao giờ, quả thực là trời sinh Hỗn Thế Ma Vương, nếu mà nàng không về kịp lúc, thật không biết cái trường này bị tên Ninh Đào làm ra thành cái gì nữa.

Tự nhiên xuất hiện 6 cái mỹ nữ, Ninh Đào không nhìn được đánh giá, mà 5 mỹ nữ đi đằng sau Ninh Đào cũng âm thầm đánh giá bọn hắn.

Nhìn thấy đám ngươi Diêu Trung cũng nhất trình bị thương, nhưng vết thương nặng hơn đám người Hải Nam rất nhiều, nhưng số lượng lại nhiều hơn, đám Diêu Trung ít nhất cũng có hơn trăm người, mà bên Hải Nam chỉ có 85 người âm thôi.

Mà nghe theo lời kể của Hải Nam thì hôm qua trận chiến với quy mô hơn 700 người, mà bây giờ đứng trước đây chỉ còn hơn 200 người mà thôi, còn lại tất cả đều vô bệnh viện hết rồi.

Làm cho năm nữ Bách Hoa Môn khiếp sợ, hít sâu một hơi, không nghĩ tới bọn họ không có ở đây, mà lại xảy ra sự việc nghiêm trọng tới như vậy.

Bởi vì tất cả người ờ đây chỉ có mỗi mình Ninh Đào là không bị thương gì cả, mà đám người trước mặt đều đứng sau Ninh Đào, làm cho các nàng hiếu kì.

Cuối cùng, khi liếc mắt đến Ninh Đào, nhất thời sắc mặt của bốn người trong Bách Hoa Môn trở nên cổ quái…

Mà trong đó có một nhận ra Ninh Đào sau đó ghé vô tai thì thầm nói:“ Đại Tỷ, người đó là Ninh Đào“.

Nữ tử này sở hữu mái tóc dài đỏ rực như lửa, mắt đẹp mi cong, môi đỏ như son, thân thể gợi tình nóng bỏng, ngực nở mông vểnh cao, vòng eo nhỏ nhắn càng khiến thân hình nàng trở nên hoàn mỹ hơn bao giờ hết.

Mà Ninh Đào quay đầu lại hướng Diêu Trung hỏi:“ Ngươi của Bách Hoa Môn chỉ có những người này“.

“ Đúng vậy, Lão Đại, Bách Hoa Môn nếu tính thêm Nữ Hoàng nữa là tổng cộng có 6 người“. Diêu Trung trả lời.

“ Tại sao lại ít như vậy“.

Ninh Đào lại càng kì quái, Cực Đạo Môn cùng Bình Thiên Môn không có 50 người thì cũng có 100 người, mà Bách Hoa Môn chỉ có 6 người, đây cũng quá ít a.

Diêu Trung cười khổ:“ Bách Hoa Môn là tổ chức mà 6 người bọn họ thành lập, mà lại chỉ thu nhận nữ nhân, mà Lão Đại ngài cũng biết đấy, ở Cao Trung Bá Vương này nữ nhân còn hiếm hơn cả vàng“.

Ninh Đào gật đầu, hắn xem như đã hiểu, nữ nhân ai lại muốn học trong cái trường toàn côn đồ như vậy chứ, hơn nữa càng là nữ nhân xinh đẹp thì càng không ai lại đi học ngôi trường này cả, xem như 6 người này là dị loại.

“ Ngươi biết tên của bọn họ sao“. Ninh Đào lại hỏi.

“ Cái này Lão Đại ngài hỏi đúng người rồi, nếu nói trường này ta mà không ai biết cả“. Diêu Trung gật đầu vỗ ngực nói

“ Rồi, ta biết ngươi lợi hại rồi, nói mau“.

Diêu Trung nói:“ Người vừa mới thì thầm vào tai Nữ Hoàng tên là Hoàng Y Thiền, mà người đứng bên cạnh tên là Vân Tú Hoa....“.

Theo lời nói của Diêu Trung, Ninh Đào liền nhìn sang chỉ thấy một nữ tử sở hữu khí chất ôn nhu gần gũi như dòng nước trong, mái tóc ngắn mày đen, để nổ phần gáy ngọc ngà trắng nõn, mắt ngọc mày ngày, mũi quỳnh cao thẳng, môi hồng chúm chím nhỏ xinh, thân thể thon dài uyển chuyển, mặc dù các bộ vị không quá to nhưng lại cực kỳ cân đối, hương thơm như hoa.

“ Tiếp theo là Mộ Sắc Vy“.

Đây là một nữ nhân có mái tóc màu nâu hạt dẻ trầm, ánh mắt như ẩn như hiện một chút kiêu ngạo, môi mộng khép hờ thấp thoáng hàm răng trắng ngọc tinh khiết, nơi cần lồi thì lồi, nơi cần lõm thì lõm, không chút thịt thừa, dường như chỉ cần nàng béo hơn hoặc gầy hơn một chút cũng là phá hỏng tuyệt tác.

“ Còn một nữ nhân đứng bên trái Nữ Hoàng tên là Đạm Đài Uyển“.

Nàng là một mỹ nhân uyển chuyển thành thục lại có phần thần bí, mái tóc màu tím như thác nước mộng mơ chảy dài xuống tấm lưng trơn nhẵn đầy mị hoặc, mày như tranh vẽ, mi như liễu xinh, mũi quỳnh cao thẳng, môi đỏ trơn bóng liên tục tỏa hương thơm, một đôi mắt màu hổ phách sáng ngời giữa tinh không, cực kỳ hoàn mỹ.

Bộ ngực nở nang sau lớp váy màu tím, vòng eo như rắn nước không xương chẳng chút dư thừa, bờ mông vểnh cao cong vút cực kỳ như đang khiêu khích người khác phải đét mạnh vào nó.

“ Còn vị cuối cùng tên Kiều Tố Tố “.

Nàng này tuổi tác có vẻ lớn nhất trong Bách Hoa Môn nhìn qua cũng 24-25 tuổi, ngũ quan sắc sảo, ánh mắt lạnh nhạt điềm tĩnh, đôi môi đầy đặn tô lấy son tím đậm và bóng loáng như trái nho chín khiến người khác không nhịn được muốn ngậm lấy, dáng người cao thẳng gần một mét tám, đôi chân dài dài chỉ kém Tô Thiển, trước ngực là một bầu sửa ngoại cỡ như muốn nổ tung bất kỳ lúc nào, vòng eo nhẹ nhàng uốn lượn kết hợp với bờ mông tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

“ Ngươi tựa là Ninh Đào“.

Vèo một tiếng, Độc Cô Ngạo Tuyết bước lên trước Hải Nam, giơ lên kiếm gỗ chỉ thẳng vào mặt Ninh Đào.

“ Mỹ nữ tốt ánh mắt a! Ta chính anh tuấn tiếu sai, vô địch thiên hạ, người gặp người yêu Ninh Đào” Nghe thấy tiếng Độc Cô Ngạo Tuyết, Ninh Đào âm thầm tiếc nuối rời khỏi ánh mắt, giơ ngón tay cái lên cảm thán nói.

“Đánh rắm!”

Hải Nam đằng sau chọc giận gần chết, trợn lên giận dữ nhìn lấy cái này tên vô sỉ, hắn mặc dù tự nhận tên này anh tuấn thật, nhưng còn cái rắm tiêu sái, còn cái gì mà người gặp người yêu, đơn giản không biết xấu hổ tới cực điểm.

Phải biết người muốn đập tên này ở Cao Trung Bá Vương, không có 300 thì cũng có 400 người, còn nói chính mình người gặp người yêu, quả thật không vô sỉ tới cực điểm.

“Không biết xấu hổ“.

Độc Cô Ngạo Tuyết cũng là đỏ lên khuôn mặt, lấy ánh mắt trừng hắn, lời tự luyến như vậy lời nói cũng nói được.

Tên này da mặt dày tới cực điểm a, đơn giản đều có thể cùng cái thớt gỗ đánh đồng, liền viên đạn đều đánh không thủng.

Ngay cả 5 mỹ nữ sau lưng Độc Cô Ngạo Tuyết nhìn Ninh Đào tự luyến cũng nhao nhao im lặng.

Nhưng cũng không thể tự nhận rằng tên đàn ông trước mặt này hết sức soái ca, khuôn mặt đẹp, rất thanh tú, da thịt so với nữ nhân tới còn muốn trắng noãn, mày như mực vẽ, mặt như múi đào, mắt như làn thu thuỷ, là một cái mạo siêu mỹ nhân Ngọc Diện Lang Quân.

Một tên côn đồ Hắc Giáo Đình làm người cơ linh, mắt thấy Ninh Đào một mặt hưởng thụ bộ dáng, lập tức nội tâm khẽ động, tới gần mấy bước về sau, dắt cuống họng, vội vàng hô to một tiếng.

“Bá Vương Nhất Đế, anh tuấn tiêu sái, pháp lực vô biên!!”

Hắn cái này đột nhiên một hô, để bốn phía không ít người đều sửng sốt một chút, Ninh Đào cũng kinh ngạc nhìn cái này tên côn đồ một chút, người này cảm thấy xấu hổ, phát hiện tất cả mọi người nhìn lấy mình, không khỏi đỏ mặt, suy nghĩ mình nịnh nọt, rõ ràng có sơ sẩy, chính suy nghĩ như thế nào đi sửa lại lúc, bỗng nhiên, Ninh Đào ngửa mặt lên trời cười to.

“Về sau không cần nói như vậy, ta làm người đường đường chính chính, không thích những này nịnh nọt ngôn từ, cái kia... Cái này tiền, đưa ngươi!” Ninh Đào chịu đựng đắc ý, ngoài miệng nói như vậy, nhưng trên mặt thần sắc, rõ ràng là ước gì người khác nhiều lời vài câu, càng là trong mắt lộ ra cổ vũ, cho cái này côn đồ một nghìn tệ.

Cái này côn đồ lập tức phấn chấn, nhìn ra Ninh Đào trong mắt cổ vũ, lập tức dũng khí lần thăng, lớn tiếng lần nữa hô lên.

“Đây là chúng ta trong lòng chi ngôn, tuyệt không phải nịnh nọt, Bá Vương Nhất Đế, anh tuấn tiêu sái, pháp lực vô biên!!”

Bốn phía cái khác Hắc Giáo Đình côn đồ thấy cảnh này, lập tức con mắt đều trợn to, nhất là nhìn thấy Ninh Đào thế mà ban thưởng một nghìn tệ, lập tức lửa nóng, từng cái không chậm trễ chút nào, cũng theo đó hô lên.

“Bá Vương Nhất Đế, anh tuấn tiêu sái, pháp lực vô biên!!”

Hơn trăm người lái như vậy miệng, làm Ninh Đào lập tức kích động đến cực hạn, thân thể đều đang run rẩy, hai mắt sáng lên, trong lòng cảm động như là thủy triều bộc phát, hắn lấy từ trong túi một sấp tiền về sau, Hắc Giáo Đình côn đồ xem như thấy rõ, thế là từng cái vây quanh Ninh Đào, rống rung trời.

“Bá Vương Nhất Đế, anh tuấn tiêu sái, pháp lực vô biên, uy chấn bát phương!”

“Phải khiêm tốn, các ngươi phải khiêm tốn!” Ninh Đào càng đắc ý hơn, cảm nhận được được bản thân vẫn là cần khiêm tốn một chút, thế là vội vàng khoát tay, ho khan liên tục, nhưng một ngàn tệ, không hề thiếu ai.

Từng cảnh tượng ấy, lập tức để cái này Cực Đạo Chân, Bình Thiên Môn và Bách Hoá Môn đám người nhất thời chấn động, ngơ ngác nhìn đám người này.

“ Cmn, các ngươi có thể giữ lại chút liêm sỉ chút được không hả,....đây quả thực...làm hết mặt mũi của Cao Trung Bá Vương“. Một đám Cực Đạo Môn côn đồ cắn răng.

Bọn họ liền chưa thấy qua bộ dạng của đám côn đồ như thế này bao giờ, quả thật buồn lôn đến tận mạng.

“Mẹ trứng, tính hết tổng cộng cũng hơn trăm nghìn tệ a, nhìn tiểu tử này ăn mặc bình thường chưa đến 200 khối, đến tột cùng từ chỗ nào đạt được nhiều như vậy tiền? Hắn có cái gì nghiêm trọng tham ô vấn đề, tranh thủ thời gian phái người đi tra một chút hắn, cam đoan giam giữ vài thập niên!”

Một cái côn đồ hét rầm lên, con mắt đều lục rồi, hắn vất vất vả vả kiếm tiền, nhưng là đến bây giờ trong túi cũng chỉ có mấy trăm khối trong túi, còn mấy tên trước mặt này không làm gì hết chỉ nói mấy câu là được cả nghìn tệ, cái này trái ngược để hắn ghen ghét đến phát điên.

“Tham ô cái rắm, hắn mới có 17-18 tuổi, cũng không thể cái gì quan viên, còn thế nào tham.” Một tên côn đồ Bình Thiên Môn nhe răng nói, “Nếu như ta không có đoán sai lời mà nói..., chắc chắn tiểu tử lấy được số tiền này từ đám phụ nữ nhà giàu cho đấy.”

“Nếu không hắn như thế nào lấy được xuất nhiều tiền như vậy.”

Nghe nói như thế, tất cả mọi người là bừng tỉnh đại ngộ, nếu như khoản này đám phụ nữ nhà giàu tặng cho lời mà nói..., như vậy hết thảy đều có thể giải thích rồi, đám phụ nữ nhà giàu bất quá tiền cũng không quá đáng.

“Mẹ trứng, trách không được như vậy có tiền, nguyên lai là đem làm tiểu bạch kiểm lấy được.”

“ Nhìn hắn ta làn ra trắng loãn, cơ bụng sáu mũi, quả thật đúng sở thích của đám phụ nữ nhà giàu a“.

“Bán đứng nhan sắc, làm cho người khinh thường ah, vì chút điểm tiền, liền nam nhân tôn nghiêm đều ném đi, còn hậu hạ đám vừa già vừa xấu kia, cái này Ninh Đào không biết buồn lôn là gì a.”

“Hỗn đãn ah, cái thằng này cũng không biết hầu hạ đám phụ nữ nhà giàu bao nhiêu lần, mới có thể được đến trăm nghìn tệ a, đoán chừng đều cúc cung tận tụy rồi, Tinh Nguyên cũng không biết hao tổn bao nhiêu.”

“Xem hắn bình thường bộ dạng, đã biết rõ bị ép khô rồi rất nhiều lần, chân đều mềm nhũn a.”

Đám Cực Đạo Chân, Bình Thiên Môn đều kinh bỉ nhìn Ninh Đào, thậm chí mấy nữ nhân cũng ánh mắt khác thường.

Nghe đến mấy cái này lời nói, Diêu Tung bọn người cũng nhảy ra ngoài, kêu la nói: “Một đám chó nhà có tang ở chỗ này gọi cái rắm, chính mình không có bổn sự kiếm tiền, còn phải trách trách người khác có bản lĩnh kiếm tiền không thành.”

“Tựu là tựu là, ta Lão Đại dùng thân thể kiếm tiền thì sao, già trẻ không gạt, trong đó không có nửa điểm không hợp pháp.”

“Tại hợp pháp trong phạm vi kiếm tiền có cái gì không đúng.”

“Không phục lời mà nói..., các ngươi cũng có thể dùng thân thể mình đi kiếm, nhìn xem có thể hay không thành công.”

“ Ở chỗ này kêu ngào, nhất là ngươi Phách Thiên với cái tướng mạo của ngươi, thật sự đi làm, con chó nó còn đéo thèm, huống chi là người“.

Hắc Giáo Đình người cũng mỗi người đi ra kêu gào, đối với đám người này trắng trợn trào phúng.

Cái gì?!

Nghe đến mấy cái này lời nói, đám Cực Đạo Môn và Bình Thiên Môn càng thêm tức giận, cái mũi đều giận đến bốc khói, đám hỗn đản này nói đến đều là lời gì, rõ ràng cũng là đang cười nhạo tướng mạo của bọn hắn ngay cả mấy bà già cũng không ai thèm.

“Hỗn đản!”

Phách Thiên càng là tức giận đến tái mặt, nắm chặt quyền đầu, đặc biệt là Nữ Hoàng Bá Vương Độc Cô Ngạo Tuyết ở cái địa phương này, hắn cảm thấy vô cùng mất mặt, nội tâm rất cảm thấy khuất nhục, thế mà nhượng Nữ Hoàng ở chỗ này nghe đám người này trào phúng chính mình,

Nhất là nghe đến đám người này nói hắn tướng mạo ngay cả chó còn không thèm, hắn đơn giản hận không thể lại xông đi lên cùng đám người này liều.

“ Đủ rồi“.

Một bên Độc Cô Ngạo Tuyết rốt cuộc nhìn hết nổi, nàng bây giờ cũng hoang mang, rối cuộc chuyện gì xảy ra trong 2 tháng mà nàng rời đi, để đám đàn ông này thay đổi 180° thế này.

Lúc trước đám đàn ông này không phải thích giải quyết mọi chuyện bằng nắm đấm sao, bây giờ lại chuyển sang đấu khẩu, mà còn lại hết sức chuyên nghiệp nữa, quả thật chằng khác gì mấy bà ngoài trợ cả.

Nhưng Diêu Trung không thèm nghe lời của Độc Cô Ngạo Tuyết, dương dương đắc ý nói:

“Làm sao vậy? Không cách nào phản bác a, điểm ấy chỉ số thông minh cũng muốn cùng chúng ta đấu, cũng không biết chết sống, về sau đi theo chúng ta lăn lộn tựu có thịt ăn, bằng không các ngươi chỉ có thể đớp cứt.”

Một đám Cực Đạo Môn và Bình Thiên Môn đều tức điên rồi, nếu không phải người người đều mang thương, hơn nữa còn Ninh Đào ở đây, bọn hắn cam đoan làm cho tên chết tiệt này biết, vì sao hoa lại hồng như vậy.

“Đáng giận ah, cái này Hắc Giáo Đình quả thực tựu là Cao Đằng Bá Vương u ác tính.”

“Rắn chuột một ổ, đây quả thực là rắn chuột một ổ.”

“Từ khi trường học xuất hiện Hắc Giáo Đình, cái kia quả thực tựu là chướng khí mù mịt.”

“Cũng không phải sao? Từ nhỏ đến lớn ta chưa bao giờ muốn đánh người như thế này“.

“Phốc”

Ninh Đào trong lòng nôn một ngụm máu lớn, chính mình chỉ bất quá bị đám người này thổi phồng lên quá sướng, mới nhất thời trong túi phát cho từng người một nghìn tệ xem như phần thưởng thôi, hơn nữa tiền này là mồ hôi nước mắt hắn kiếm được vì cái gì cả đám đều cho rằng ta phải lên giường với nữ nhân mới có được số tiền này.

Mặc dù hắn thích nữ nhân thật, nhưng chỉ thích mỹ nữ thôi, còn mấy cái bà già vừa dơ vừa bẩn, nghĩ thôi hắn đã thấy một trận ác hàn, hắn bây giờ chỉ muốn dẫn tên đầu têu Diêu Trung ra ngoài hàn hung một trận.

“Các ngươi...”

“Lão Đại, ngài không cần nói, chúng ta đều hiểu cả.” Diêu Trung lửa nóng nhìn Ninh Đào:“ Nhất định là Lão Đại nhìn thấy chúng ta không có cái ăn cái mặc nên mới vì chúng ta nên mới nhịn đắng nuốt cay, làm công việc đó“.

“...”

Ninh Đào khóe miệng co giật, hắn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, trọng trọng thở dài. Bọn này không có thuốc nào cứu được nữa, hắn đều chẳng muốn mắng bọn hắn.

Mà Ninh Đào cái này ngửa mặt lên trời thở dài động tác, ở trong mắt đám người Diêu Trung nhưng lại như là thích gánh nặng dáng vẻ, càng làm cho bọn hắn tin tưởng điều này là sự thật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.