Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Chương 16: Chương 16




NỖI ĐAU KHÁCH SẠN

Tôi không biết đã làm thế nào đi ra khỏi cổng của Khoa Mỹ, dọc đường, bước chân tôi nhẹ bẫng, nhưng đầu nặng trịch, tinh thần hoảng hốt, chỉ có một cảm giác mãnh liệt đang lan tỏa trong cơ thể, tôi bị người ta bán đứng, Triệu Hữu Tài bán đứng tôi, Dương Hùng Vĩ bán đứng tôi, Lộ Cường bán đứng tôi, cả thế giới này đều bán đứng tôi.

Chiếc xe lái vào con đường Cửu Châu, cột đèn đường xen kẽ giữa những bụi cây trên đường tỏa ánh sáng vàng vọt, các công trình kiến trúc xung quanh cũng hắt xuống đường những ánh đèn neon rực rỡ, tôi cảm thấy thật chói mắt, dường như chúng đang chúc mừng sự thất bại của tôi, tôi buồn bực hỏi Cảnh Phú Quý là những thứ đó để làm gì, Cảnh Phú Quý nghiêng đầu liếc ra ngoài một cái rồi nói:

- Hôm nay kỷ niệm bảy năm Macao được trả về.

Tôi ồ một tiếng rồi quay đầu ra ngoài, người đi đi lại lại trên đường ai nấy đều tươi tỉnh, mọi người đang rất vui vẻ, chỉ có tôi là thất vọng muốn chết, họ đều đang chế giễu tôi, châm biếm tôi, đả kích tôi, cố tình chống lại tôi, cả thế giới này đều đang chống lại tôi. Cảnh Phú Quý hỏi tôi muốn về công ty hay đi uống rượu, hai mắt tôi đờ đẫn, không có phản ứng. Lúc xe đi ngang khách sạn Thạch Cảnh Sơn, tôi đột nhiên sực tỉnh:

- Đưa tôi tới khách sạn.

Chiếc xe quay đầu vào cánh cửa khách sạn đang mở rộng, tôi nói với Cảnh Phú Quý:

- Nói với Thanh Thanh là tôi không sao, báo cáo với Lâm tổng kết quả, các người đừng ai đi tìm tôi.

Cảnh Phú Quý do dự một lát:

- Hay là muộn một chút tôi gọi điện thoại cho cậu?

Tôi kiên quyết xua tay, vừa quay người vừa nói:

- Không cần đâu, cậu chờ điện thoại của tôi, tôi muốn yên tĩnh một mình,

Đi vào đại sảnh khách sạn, tôi nhận được tin nhắn của Dương Hùng Vĩ: Phi, mọi việc bất ngờ quá, không kiểm soát được.

Tôi lắc đầu cười chua chát, giả bộ! Đúng là làm đĩ còn đòi biển trinh tiết, bây giờ ai nói mình là người tôi cũng phải đặt một dấu hỏi. Tôi biết mình chắc chắn sẽ còn có điện thoại và tin nhắn gửi đến, tôi chẳng muốn quan tâm tới họ, thế là vừa vào phòng, tôi tắt luôn điện thoại.

Tôi cởi áo ngoài ném lên giường, ngồi phịch xuống chiếc ghế sô-pha, duỗi chân lên cái đôn trước mặt, vặn chai Whisky 520ml mà tôi lấy dưới quầy bar lên, uống một ngụm, rồi châm một điếu thuốc. Sau đó đầu óc tôi bắt đầu quay tròn, khói thuốc lởn vởn trước mặt tôi, quấn quýt một lúc rồi tan dần, cảnh vật trước mắt cứ mờ dần, mờ dần, yêu hận tình thù đã qua như một thước phim quay chậm, từ từ hiện lên trước mặt tôi, rõ ràng và sắc nét như được quay đặc tả. Tôi từng làm việc tốt, công ty tôi nộp mấy triệu tiền thuế cho Chính phủ, còn nuôi sống mười mấy mạng người. Tôi thường xuyên tài trợ quần áo ấm cho trẻ em vùng núi nghèo ở Quý Châu, hồi Trường Giang bị lụt, tôi quyên góp mười nghìn tệ; những chuyện xấu mà tôi làm chỉ là lấy danh nghĩa chiêu đãi khách hàng để tiêu tiền của Nhà nước, công ty trốn thuế, lậu thuế, tôi thường xuyên nói dối, bốc phét, quấy rối người khác giới bằng lời nói, có ý dâm ô với nhiều đàn bà, từng giở trò xấu xa với Lâm Thăng, Cảnh Phú Quý, con gái Cảnh Phú Quý mắc trọng bệnh, tôi vẫn giả bộ như không hay biết gì; có những lúc tôi thấy rất ti tiện, trong những ngày không có đơn đặt hàng, buổi tối không ngủ được, tiếng điện thoại nửa đêm khiến tôi giật mình thon thót, ban ngày lại vẫn vô cùng ngang ngược, thấy ai không thuận mắt là muốn giải quyết luôn kẻ đó, ăn uống, chơi gái, cờ bạc, không gì là tôi không biết, không gì là tôi không thích. Tôi đã từng ăn vi cá, uống rượu Louis XIII, sống trong khách sạn năm sao, tôi say mê cái cảm giác mình là Thượng đế ở những chốn ăn chơi, “Nhân sinh đắc ý tu tận hoan”. Thậm chí từng có một ý nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu tôi, cuộc sống già nua, bệnh tật thì sống có ý nghĩa gì? Con người hạnh phúc nhất là khi còn trẻ, về trời vào lúc “high” nhất mới là sáng suốt.

Khi tới Quảng Đông, tôi chỉ là một thằng tay trắng, cộng cả tiền bạc, quần áo, giày dép vào, tổng giá trị trên người cũng không quá một nghìn tệ, nhưng bây giờ tôi có thể nằm trong khách sạn cao cấp, có thuốc ngon để hút, rượu ngon để uống, tôi nên thấy hài lòng mới đúng. Không làm ông chủ cũng được, cái nghề này không phải người bình thường là làm được, bạn bè thân thiết không còn nữa, người thân cũng xa rời, những kẻ đi bên cạnh bạn chỉ là những kẻ muốn nịnh bợ, hoặc muốn đá bạn ra khỏi cuộc chơi. Thực ra khoảng thời gian ở trong các công xưởng nửa sống nửa chết ấy là thích nhất, không có áp lực, không bị dị hóa tới mình không còn là người, ngày nào cũng ngâm mình bên bàn mạt chược, có thể tha hồ ăn uống, thấy ai ngứa mắt thì chửi, cả ngày được ở chung với những người cùng chung ý chí. Nhưng khi tới Quảng Đông, Châu Hải, mọi giá trị quan đều đã bị thay đổi, tình thân có thể bị tiêu diệt dưới sự chỉ huy của đồng tiền, thù hận có thể biến mất trước nụ cười của đồng tiền, tất cả, tất cả đều đã thay đổi.

Có nên hận Dương Hùng Vĩ, Triệu Hữu Tài và cả Lôi tổng lúc nào cũng chỉ giả vờ? Chính họ đã khiến tôi ngã xuống vực sâu, rơi vào bóng tối vô cùng. Trong cuộc họp, Dương Hùng Vĩ không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi biết hắn có vấn đề, là vì muốn trả thù tôi trong việc Tiểu Mỹ đã không bán mạng giúp hắn, hay là vì hắn thấy xấu hổ với tôi? Còn cả Triệu Hữu Tài, hắn và ông chủ của hắn giơ búa ra và hại tôi, tôi định làm ve sầu bắt cào cào, nhưng không ngờ chim sẻ sau lưng, cào cào và chim sẻ liên kết với nhau để hủy diệt tôi. Lôi tổng có lẽ định giúp tôi, nhưng cũng chỉ có thể trong nguyên tắc, không thể nào đảo ngược tất cả, nhưng giúp như thế phỏng có ích gì với tôi?

Cả những người xung quanh tôi, Lưu Hân khỏi cần nói nhiều, mọi thứ giữa tôi và cô ta đều không rõ ràng. Lâm Thăng tuy rằng keo kiệt, yêu tiền điên cuồng, nhưng thực ra hắn không xấu, có thể coi là người thành thật. Cảnh Phú Quý thường đối đầu với tôi, nhưng tôi hiểu hắn khẩu xà tâm phật, nếu tôi rơi xuống nước thì hắn sẽ là người đầu tiên, có thể là người duy nhất nhảy xuống cứu tôi, chứ không phải như hạng Bành Tiền Tiến, tuy rằng tôi thích sự khéo léo và biết lấy lòng của hắn, nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, nếu tôi không phải là ông chủ thì hắn đã đá tôi từ lâu rồi, giữa tôi với hắn chỉ có mối quan hệ tiền bạc, cho nhiều tiền thì bán nhiều sức, thế nên mới nói trắng ra là nhân phẩm của hắn chẳng khác gì rác rưởi, bây giờ tôi thất bại, chắc hắn cũng đã tính toán sẵn đường lui cho mình, bọn họ sẽ không hy sinh thêm chút nào.

Còn cả Tống Trị Quốc, tuy hắn từng uy hiếp tôi, mang lại phiền phức cho tôi, những cũng may là vô hại. Hắn sống cũng khó khăn, một kẻ nợ như chúa Chổm, bình thường bị người ta lườm nguýt và chửi bới, phát tiết một chút cũng không có gì là lạ, tuy rằng đối tượng thật là không may là tôi, nhưng tôi có thể hiểu được nỗi oan ức của hắn, quá khứ thôi hãy cho qua, hắn được thưởng hay bị báo ứng, nên để cho ông trời quyết định.

Người duy nhất khiến tôi mắc nợ là Hoàng Lực, bình tâm nghĩ lại, tôi làm như thế quả là hơi ác, dù sao khi tôi cần có đơn đặt hàng nhất, hắn cũng đã giúp tôi, mặc dù không phải là giúp đỡ vô tư, mặc dù quá trình đó rất phức tạp, nhưng kết quả vẫn là đã giúp, tôi việc gì phải quá hà khắc với người khác? Tiêu chuẩn bạn bè vì sao không thể cải thiện? Giúp đỡ được lợi mới là bạn bè tốt nhất, hơn nữa chỉ có như vậy là lâu bền nhất, lẽ ra phải phát triển kiểu quan hệ này, còn hơn cái loại nhận tiền rồi còn không làm việc.

Ai không rời bỏ bạn vào lúc bạn khó khăn nhất? Ai đưa bàn tay ra cứu bạn khi bạn rơi xuống sông? Người thân, bạn bè? Chỉ có ai, còn có ai?

Tất cả rồi sẽ kết thúc, cả những cái cần phải kết thúc cũng như những cái không cần kết thúc. Tôi ném hết những yêu hận tình thù ở Châu Hải xuống biển sâu, tôi sẽ về quê hương Tương Tây của mình sống một năm, ra sông tắm, ra ruộng tản bộ, hít thở bầu không khí trong lành nhất, tự nhiên nhất, ngắm nhìn núi non, sông nước, ngắm nhìn mặt trời và những vì sao… Cả ngày tôi sẽ sống thật an nhàn, đã bao lâu rồi không được ngẩng đầu ngắm những vì sao. Trái tim sắp chết, lương tâm tôi phát hiện ra rằng, nói gì thì nói, tôi vẫn là một người không tệ, nếu bắt tôi chấm điểm cho đạo đức của mình, tôi nghĩ sáu mươi điểm chắc không phải là quá, dù sao tôi vẫn còn giữ lại lương tâm và nguyên tắc, cơ thể tôi phản bội lại Thanh Thanh, nhưng tôi vẫn khống chế được trái tim mình, với khả năng của tôi, tôi hoàn toàn có thể nuôi được tình nhân, vợ lẽ, nhưng tôi không làm thế. Tuy rằng tôi chơi gái, nhưng không có món nợ phong tình, những cô gái đó nếu không tình nguyện, tôi cũng không ép, cùng lắm chỉ là phê bình và dạy dỗ họ thôi. Nếu người khác không hại tôi, tôi sẽ không bao giờ chủ động hại người khác, cho dù vạn bất đắc dĩ phải hại họ, tôi cũng sẽ nghĩ cách để bù đắp… Nghĩ tới đây, tôi thấy lòng mình thanh thản hơn, thậm chí khóe miệng còn nở một nụ cười.

Sau khi uống thêm hai ngụm rượu nữa, tôi vắt chéo hai chân nằm lên giường, thở dài một hơi. Giờ cuối cùng tôi cũng có thể buông ra mọi thứ, cổ nhân thường nói “có buông mới có được”. Tôi không phải lo về tiền lương tháng sau không trả được, không cần phải vất vả, cực nhọc, không cần lao ra khỏi cửa chỉ sau một cú điện thoại, không cần phải sống vì người khác, không cần lo lắng vì thứ gì nữa. MBA Tôn tổng đã nói, nghề mệt mỏi nhất trên thế giới này, là ông chủ! Lời của anh ta có lẽ đối với những người khác làm công ăn lương mong tích cóp tiền mua nhà thì thật là giả dối, nhưng bao nhiêu ông chủ đã từng phải xúc động khi nghe câu nói này, bao gồm cả tôi. “Nỗi đau dù lớn cũng không bằng nản lòng”, tôi thấy không đúng, cảm giác của tôi bây giờ là “Vui vẻ dù lớn cũng không bằng nản lòng”, không cầu, không mong, không lo, không lắng, tôi chưa bao giờ được thoải mái, thanh thản như thế, tôi chìm vào giấc mơ đẹp với nụ cười vẫn nở trên môi.

TÌNH NGHĨA ANH EM CỦA CẢNH PHÚ QUÝ

Theo Cảnh Phú Quý nói thì trong ba tiếng tôi ngủ ở khách sạn đã xảy ra hai việc, Thanh Thanh khóc đòi đi tìm tôi, bị hắn ngăn lại, nói rằng sẽ không có việc gì, nếu đi tìm càng khiến tôi bực mình hơn. Ngoài ra, hắn đã dặn Bành Tiền Tiến không được nói linh tinh trong công ty làm mọi người hoang mang, hắn đã báo cáo riêng với Lâm Thăng, sau đó Lâm Thăng xin hắn một điếu thuốc.

Đây là lần thứ hai Lâm Thăng mà tôi biết hắn hút thuốc, lần thứ nhất là sau khi hắn phát hiện ra mình bị người ta theo dõi, hắn xin một điếu thuốc của tôi, hút hai hơi rồi ho liên tục, nhưng cuối cùng vẫn hút hết. Thất bại lần này đả kích hắn càng lớn, trên đời này chẳng có tình bạn nào không tàn, duyên phận của chúng tôi thế đã hết.

Khi tôi tỉnh dậy đã là chín giờ tối, ngủ rất ngon, rất say, nếu không phải là Cảnh Phú Quý gõ cửa có lẽ tôi còn ngủ tiếp. Lúc ngồi dậy, tôi mới phát hiện đèn trần, đèn ở đầu giường và đèn sát mặt đất đều sáng, không khí trong phòng ấm áp, chuyện này chưa từng xảy ra, gần đây tôi vô cùng cảnh giác, cho dù là một âm thanh hay ánh sáng nhỏ cũng làm tôi khó ngủ. Cái lần bị lừa, mấy ngày liền tôi ngủ không được, trong mơ cũng tỉnh dậy, trán và lưng ướt đẫm mồ hôi, lồng ngực tưng tức khó chịu, lần này thì khác, tôi có cảm giác thỏa mãn vì đã ngủ đủ giấc, cảm thấy mọi gánh nặng trên vai mình đã có thể gỡ xuống.

Tôi mở cửa hỏi Cảnh Phú Quý:

- Chẳng phải đã bảo cậu chờ điện thoại của tôi sao, không lẽ cậu sợ tôi nghĩ không thông?

Cảnh Phú Quý chẳng đếm xỉa gì tới tôi, đi thẳng tới chiếc ghế bên cửa sổ ngồi xuống, gác tay lên thành ghế, sau đó châm một điếu thuốc:

- Cậu chưa hết bụi trần, tham luyến trần thế, bữa cơm cũng phải có rượu với thịt, loại người như cậu tôi chưa bao giờ phải lo là đi tự sát, tôi định gọi cậu ra ngoài uống rượu, đây là chuyện cậu muốn làm nhất hiện giờ!

Tôi lại gần vỗ vai Cảnh Phú Quý, thở dài:

- Người anh em, hiểu tôi chỉ có Phú Quý thôi.

Tôi kéo rèm cửa sổ ra, mở toang cánh cửa, đêm đen tràn vào tầm mắt, một luồng không khí mát mẻ theo đó ùa vào, tôi ngẩng đầu nhìn lên trời, sao trời nhấp nháy, mặt biển càng thêm đen thẫm, tôi nhắm mặt lại hít sâu một hơi, đúng thế, cho dù là kiếp sống thừa, tôi cũng phải sống tiếp, thà làm ngói lành, còn hơn ngọc nát, con người được sống là đã tốt hơn mọi điều, suy nghĩ “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt” của tôi chỉ là một chút điên rồ sau khi uống rượu.

- Đi thôi, chúng ta xuống lầu ăn cái gì đó, no bụng rồi mới uống rượu.

Vừa nói đến đây tôi đã ý thức được dạ dày của mình đang cuộn lên, tối qua không ăn cơm, trưa nay lại chỉ gặm bánh mì, tôi bảo chờ tôi tắm qua một chút, cậu chờ tôi ở quán cà phê Thượng Đảo, nhân tiện gọi điện thoại cho Lâm Thăng, bảo hắn lo liệu hậu sự. Cảnh Phú Quý khựng lại, tôi bổ sung:

- Cùng uống rượu! – Hắn mới lắc đầu có vẻ không hiểu lắm rồi quay đi.

Lúc tắm, tôi mở cái rèm châu ra, đứng trong bồn tắm, đối diện thẳng với tấm gương ở bồn rửa mặt, tôi nhìn kỹ lại mình, bụng phẳng lỳ, chỗ rốn hơi chảy xuống, chắc là hậu quả do cuộc sống đảo lộn ngày đêm. Với những người bôn ba tứ phương, các cơ quan đã bắt đầu lão hóa, các chức năng thoái hóa dần, thêm vào đó ngày nào cũng rượu chè vô độ, nếu không đầm mình bên bàn mạt chược thì cũng ngồi suốt đêm bên bàn mạt chược, cơ thể không được rèn luyện thường xuyên, bởi vậy luôn trong tình trạng mệt mỏi. Tôi nhớ lại lần tôi tắm sau khi trở về từ Macao, từ đó đến nay cũng phải hơn một tháng, nhưng giờ tốt rồi, tôi có thể hưởng thụ cuộc sống chậm rãi và điều chỉnh lại cơ thể mình, nghĩ đến đây, tôi lắc đầu cười, sau đó vặn vòi nước, kéo rèm lại.

Tôi mở điện thoại, chuông tít tít liên tục, có khoảng hơn hai mươi tin nhắn từ tổng đài gửi tới, tôi chẳng buồn xem, chỉ gọi điện cho Thanh Thanh báo bình an, giọng của cô ấy rất nhẹ:

- Ông xã, sau này anh đừng thế được không? Em lo chết lên được, tối nay về sớm nhé!

Tôi nhận ra trong giọng nói của cô ấy một tâm trạng đang cố kìm nén, trong tâm trạng đó có sự phẫn nộ vì tôi tắt máy và mất tích, cũng có sự thương yêu dè dặt vì sợ tôi bực mình, nếu theo tính cách của cô ấy trước kia, chắc cô ấy đã lên tiếng chửi tôi một trận, tôi bỗng nhận ra mình ích kỷ quá, bèn nhẹ nhàng trả lời:

- Em yêu, đừng nói chết hay không chết, không may đâu, em yên tâm, qua ngày hôm nay, anh đảm bảo sẽ không có lần sau nữa.

Thực ra tôi không cần bảo đảm vì sau này tôi sẽ không bao giờ còn cơ hội đó.

Từ khách sạn đi ra, tôi tới cây ATM rút một bọc tiền, sau đó gặp mặt Cảnh Phú Quý. Sau đó, trong quán cà phê Thượng Đảo rất nhàn tản, một người đàn ông trung niên trông có vẻ như một quản lý cấp cao của một công ty đang chăm chú gõ máy tính, thi thoảng lại toét miệng ra cười, mười phần chắc chín là đang chat QQ. Bên tay phải là một đôi thanh niên nam nữ ngồi đối mặt với nhau, cơ thể hơi nghiêng về phía trước thì thầm nho nhỏ, thi thoảng cô gái lại mím môi cười rúc rích, cây trâm cài đầu rung rinh, chắc là anh chàng kia đang kể chuyện bậy, cũng giống như Cảnh Phú Quý, trước khi gặp bạn trên mạng, luôn chuẩn bị sẵn mấy mẩu chuyện đầy ám muội.

Lâm Thăng chưa tới, tôi đặt bịch tiền lên bàn rồi đẩy về phía Cảnh Phú Quý:

- Đây là năm mươi nghìn tôi vừa rút đấy, cầm lấy!

Cảnh Phú Quý đang thưởng thức mấy em gái xinh đẹp xung quanh, ngỡ ngàng quay đầu lại, há hốc miệng không nói được lời nào.

- Quý, ngày trước là tôi không đúng, thái độ với cậu không tốt, có thể chính vì chúng ta là những người bạn tốt nhất nên tôi quên mất cảm nhận và chỗ khó của cậu. Tuy có lúc cậu cãi lại tôi, nhưng sau lưng lại luôn nói tốt cho tôi, chỉ có cậu mới là bạn thực sự của tôi, điểm này tôi hiểu rõ lắm. Chuyện của con gái cậu tôi biết từ mấy hôm trước rồi, tôi ích kỷ nên không hỏi cậu luôn, chút tiền này cậu cầm lấy chữa bệnh cho cháu, coi như tôi chuộc tội!

Khóe mắt Cảnh Phú Quý ươn ướt, chầm chậm đẩy tiền trả lại tôi:

- Không cần, ý tốt của cậu tôi ghi nhận, cậu có chỗ khó của cậu, khoản tiền này tôi không thể nhận, tiền khám bệnh cho con gái tôi có rồi.

Tôi biết nhà hắn hầu như không có khoản tiết kiệm nào, tiền lương hàng tháng đổ vào tiền cà phê, quà cáp… cũng đã mất vài nghìn tệ, Dương Huệ lại không có công việc cố định, tình hình khó khăn ấy cô nàng đã kể cho Thanh Thanh từ lâu, nhưng Cảnh Phú Quý là một người đàn ông nên hắn không nói với tôi những điều này.

- Cậu đừng có đóng vai hảo hán, tôi biết cậu không đến lúc vạn bất đắc dĩ thì sẽ không bỏ tôi tới Phương Thị đâu, chỉ là vì sao cậu không nói sớm cho tôi, tiền cậu phải nhận lấy, nếu cậu còn coi tôi là bạn tốt.

- Cái này… Cậu cũng đang gặp khó khăn, công ty gần đây đã thế, chuyện phiền phức quá nhiều, tôi không muốn cậu lo lắng thêm nữa. – Giọng nói của Cảnh Phú Quý rất nhỏ.

- Nhận lấy đi, Quý, tôi thành tâm thành ý mà, tôi nợ cậu quá nhiều, nhận lấy, nếu không cả đời này tôi sẽ thấy bất an. – Tôi lại đẩy tiền tới trước mặt hắn.

Cảnh Phú Quý đưa cho tôi một điếu thuốc, châm lửa, rít thật sâu, không bày tỏ thái độ gì. Tôi nhìn hắn, nói tiếp:

- Không giấu gì cậu, tôi đã từng coi tình bạn giữa chúng ta là công cụ, lợi dụng mâu thuẫn giữa cậu với Lâm Thăng để đạt được mục đích của mình, là bạn bè, lẽ ra tôi nên hòa giải nó, nhưng tôi không làm thế, tôi lợi dụng nó, nghĩ lại tôi thật bỉ ổi, thật hạ lưu, thật vô liêm sỉ, cậu phê bình tôi rất đúng.

Cảnh Phú Quý ngại ngùng cười khổ một tiếng:

- Thực ra tôi nói thế chẳng qua cũng là giận nhất thời, không có ý gì khác, hoàn toàn là do vô thức, đừng để bụng. Cậu cũng đừng tự trách mình quá, tôi với Lâm Thăng vốn không ưa nhau, nếu quan hệ của chúng tôi tốt mà cậu thọc gậy bánh xe thì mới gọi là bỉ ổi, cậu như thế đã là gì, nói cho đến cùng thì cũng là vì sự phát triển của công ty, bản tính của cậu thực ra không xấu, tôi còn không hiểu cậu sao? Nếu đổi là các ông chủ khác thì tệ hơn nhiều rồi, thế đã là gì.

Tôi đặt vào cái túi:

- Quý, cảm ơn sự thông cảm và khoan dung của cậu, tôi khẩn cầu cậu nhận lấy số tiền này.

Cảnh Phú Quý sững sờ nhìn tôi, giọng nói nghẹn ngào:

- Được, tôi thay mặt cả nhà cảm ơn cậu! – Hắn đặt bàn tay lên bàn tay của tôi, một hơi ấm đã lâu lắm rồi không cảm nhận được lan tỏa khắp trái tim tôi.

- Thực ra người phải tự trách mình là tôi, có một chuyện mà tôi không nói với cậu. - Cảnh Phú Quý nói.

- Chuyện gì? – Tôi kinh ngạc.

- Chuyện của Lưu Hân.

- Cô ta có chuyện gì? – Tôi lại căng thẳng.

- Thực ra tôi đã phát hiện ra cô ta có ý đồ bất chính từ lâu rồi, một buổi tối tôi tới công ty lấy tài liệu, vô tình phát hiện cô ta ở trong văn phòng cậu, có vẻ hoảng hốt.

- Thế sao cậu không nói sớm cho tôi biết?

- Hây a, một lời khó nói, khi đó cậu có chịu nghe lời của tôi đâu, tuy rằng tôi đã từng ngầm nhắc nhở cậu, cũng tại tôi, tôi không chịu nói rõ.

- Không thể nói rõ? Có gì mà không thể nói rõ?

Một lần tôi với Thẩm Tịnh ở phòng cô ấy ra thì bị Lưu Hân bắt gặp, cô ta biết mối quan hệ của tôi với Thẩm Tịnh. Tối hôm đó cô ta thấy tôi, bèn uy hiếp tôi là nếu tôi nói với cậu, cô ta sẽ nói cho Dương Huệ biết địa chỉ của Thẩm Tịnh, còn nói cho người bạn trai ở Hồng Kông của Thẩm Tịnh biết nữa. Cậu nghĩ xem nếu Dương Huệ biết thì sẽ thế nào? Chắc chắn Thẩm Tịnh sẽ không có kết cục tốt.

Tôi cúi đầu, muốn nổi giận mà không giận được, lửa giận trong cơ thể đã tắt hết rồi, giống như một chiếc bật lửa không còn gas, sự kích động, nhiệt tình của tôi đã bị sử dụng cạn kiệt, giờ tôi đã trở thành người không còn tham vọng nữa. Việc này không thể trách Cảnh Phú Quý, bản thân tôi chẳng phải cũng có trách nhiệm sao, nếu tôi chịu nghe lời hắn, nghĩ nhiều hơn, nếu tôi không quá tin tưởng Lưu Hân, giữ lại một chút nghi ngờ thì mọi việc có phải sẽ không xảy ra?

Mọi việc đã xảy ra rồi, bát nước hất đi không thể hớt lại, trách ai cũng vô dụng, huống hồ trách rồi sẽ làm được gì?

Sau một hồi im lặng và thở dài, tôi lên tiếng:

- Cậu cất tiền vào xe đi, Lâm Thăng sắp tới rồi.

BỮA CƠM CHIA TAY

Tổng đài báo có điện thoại của Triệu Hữu Tài, Dương Hùng Vĩ, cả hai đều gọi khá nhiều lần, tôi không muốn gọi lại, việc đã đến nước này còn gì để nói nữa sao? Có một tin nhắn do Triệu Hữu Tài gửi tới: Phi, tôi cũng bị chơi rồi!

Tôi hừ mũi, con mẹ nó, ăn thịt người mà còn nói là bị ép. Con người, con người, thế giới này có gì phức tạp khiến bạn khó hiểu hơn nữa không?

Khi tôi và Triệu Hữu Tài còn đang ở Cảnh Trình làm Giám đốc bộ phận, thành tích khu vực của hai chúng tôi là tốt nhất, doanh số bán hàng không ai kém ai, một hôm Triệu Hữu Tài chủ động tìm tôi, nói là muốn kết hợp với tôi, yêu cầu công ty tăng tiêu chuẩn công tác, công tác phí năm mươi tệ một ngày cộng thêm ba trăm tệ tiền khách sạn, ăn ở giờ đã không đủ, các công ty lớn tầm cỡ quốc tế chỉ phái một nhân viên quèn đi công tác cũng đã được trả một trăm tiền công tác phí, ở khách sạn năm sao, hơn nữa còn tiêu chuẩn quốc tế, không cho phép ở chỗ rẻ tiền, nói là làm ảnh hưởng đến hình tượng công ty.

- Hai người chúng ta ở cấp giám đốc, kiếm được rất nhiều tiền cho công ty, tiêu chuẩn hiện nay thực sự không dám nói ra!

Thực ra tôi không mấy quan trọng những thứ này, ăn ngon, ở sang chưa chắc đã khiến bạn phát tài, thế nên tôi chỉ lấp liếm đồng ý cho qua. Trong cuộc họp, Triệu Hữu Tài phát biểu những điều này, đương nhiên giọng điệu uyển chuyển hơn khi nói với tôi rất nhiều, sau đó lại lôi khách hàng ra theo thói quen:

- Nếu ở khách sạn tồi quá họ sẽ coi thường, họ nhìn vào khách sạn anh ở để đánh giá thực lực của công ty và mức độ quan trọng của cá nhân anh, theo như thống kê không toàn diện thì tốc độ ký hợp đồng khi ở khách sạn năm sao nhanh hơn ba mươi phần trăm so với khách sạn ba sao, tỷ lệ thành công cao hơn hai mươi phần trăm.

Ông chủ sau khi nghe Triệu Hữu Tài thao thao bất tuyệt một hồi thì quay sang hỏi ý kiến tôi, tôi ấp úng:

- Thực ra chuyện này… hình tượng công ty với thực lực cá nhân thể hiện trên nhiều phương diện, bao gồm yếu tố vật chất và khả năng ăn nói của nhân viên…

Ông chủ vừa nghe vừa gật đầu, Triệu Hữu Tài vừa nghe vừa biến sắc. Mặc dù sau đó được tăng tượng trưng lên thành sáu mươi và ba trăm năm mươi tệ, nhưng vẫn khiến Triệu Hữu Tài thấy mất mặt. Lần này tìm hắn hợp tác, ban đầu tôi cũng lo lắng, nhưng tôi tin rằng trước mặt đồng tiền, thù hận nào cũng có thể hóa giải, huống hồ chỉ là một mâu thuẫn nhỏ bằng con kiến?

Triệu Hữu Tài cũng giống như tôi, bất quá chỉ là một gã phàm phu tục tử hàng ngày thích ăn thịt, uống rượu, chẳng lẽ tôi thực sự đánh giá thấp hắn? Vì một chuyện nhỏ nhặt mà hắn thà bỏ tiền để lấy cái tiếng?

- Vở kịch hạ màn thật rồi hả? Không còn khả năng vãn hồi sao? – Lâm Thăng chạy ào vào, liếc mắt hỏi tôi, xin một điếu thuốc.

- Hết rồi, tôi cố gắng hết sức rồi, số nó thế. Bên Lôi tổng tôi trả trước hai trăm nghìn rồi, Dương Hùng Vĩ tôi hứa là cho hắn một phần trăm, mỗi tháng thanh toán một lần, Triệu Hữu Tài nếu chịu hợp tác thì tối nay tôi sẽ thanh toán một lần cho hắn ba trăm nghìn, điều kiện như thế đã cao hơn quy định ngầm nhiều rồi. Hơn nữa tôi còn giữ lại một chiêu, vào phút cuối cùng tôi hạ một giá, nhưng không ngờ Triệu Hữu Tài và cả Ức Lập còn thâm nho hơn tôi, không thành công đúng là ông trời có ý diệt chúng ta rồi.

- Triệu Hữu Tài vì sao lại làm thế? Lôi tổng, Dương Hùng Vĩ vì sao không giúp anh? Chẳng nhẽ tình hình mà anh phán đoán không chuẩn? – Giọng điệu của Lâm Thăng vừa như thúc giục, vừa như có chút gì bực bội.

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng.

- Không biết, có thể vì Triệu Hữu Tài nhận được nhiều hơn từ ông chủ Vạn. Dương Hùng Vĩ cũng vậy. – Hai phút sau, tôi chầm chậm nói.

- Thế nghĩa là quy định thị trường không có tác dụng, chỉ dựa vào phán đoán của ba công ty thôi, tóm lại là phán đoán của anh có vấn đề. Anh thường làm mấy việc đảo lộn quy định ngầm, cuối cùng lại ngã trong chính nó.

- Đúng, tôi thừa nhận tôi có trách nhiệm, nhưng siêu nhân cũng không phải là vạn năng, Lý Giai Thành cũng có lúc phải thất thủ, huống hồ là một ông chủ nhỏ như tôi. – Tôi thấy bất mãn khi Lâm Thăng không những không thông cảm cho tôi mà còn có vẻ không chịu buông tha.

- Tôi không ngờ anh lại là một người không có ý chí chiến đấu như thế, thất bại thì tìm lý do bao biện cho mình. Lý Giai Thành đã từng thất bại, nhưng ông ta chưa bao giờ từ bỏ hay tuyệt vọng.

- Đó chỉ là những lý luận trên sách vở của anh, nói ra thì hay, thì dễ lắm, anh không biết hiện thực phức tạp và phiền phức thế nào sao?

- Lý Tiểu Phi, tôi không quan tâm cái phức tạp, phiền phức ấy, anh đã nói tôi ích kỷ chỉ biết mình cũng được, anh đã từ bỏ như thế, cái tính cách không chịu khuất phục của anh thường ngày đi đâu rồi? Anh có còn là đàn ông không?

Mọi người xung quanh, kể cả nhân viên phục vụ cũng quay sang nhìn chúng tôi.

Lâm Thăng đứng trước mặt tôi, chỉ tay vào mặt tôi, dáng vẻ vô cùng phẫn nộ, nước bọt của hắn như hòn ngọc rơi ra, bắn vào mặt tôi, tôi không có phản ứng, đầu óc tôi đã tê liệt, không trả lời, Cảnh Phú Quý ngồi cạnh cắm đầu hút thuốc, không nói câu nào.

Tôi ăn hết một suất sườn bò Mỹ và chân giò lợn Đức, cảm giác chưa bao giờ ngon miệng đến thế. Xong bữa cơm, tôi lấy tăm xỉa răng, xua tay:

- Các anh em, đi! Mục tiêu là phố Bar! Nội dung là rượu, giải tán! Mức độ, uống đến chết!

Tại bar Kim Sắc, tiếng nhạc đinh tai, ánh đèn nhấp nháy. Tôi uống một hơi ba cốc salvo Hoàng gia rồi bắt đầu chìm trong trạng thái mơ màng, một cô gái trong chiếc áo dài trắng đi qua, tôi lập tức nắm lấy cánh tay cô đòi khiêu vũ cùng, thế là một gã đàn ông gần đó đẩy tôi ra, tôi vung một nắm đấm nhưng bị Cảnh Phú Quý lao lên ôm lại. Tôi chửi lầm bầm mấy tiếng, nhất thời nổi hứng, tôi cởi áo sơ mi ra rồi nhảy lên sân khấu tròn, nhưng chân tôi trơn trượt, Cảnh Phú Quý đỡ tôi, tôi bảo hắn đi kiếm ít thuốc lắc về đây, bị Cảnh Phú Quý từ chối:

- Không có!

Tôi vỗ tay vào mặt hắn:

- Không giúp tôi… cậu xấu xa, tôi tự đi tìm!

Nói xong tôi lao ra ngoài, lại bị Cảnh Phú Quý kéo về bàn:

- Cậu muốn chết à?

Tôi túm cổ áo Cảnh Phú Quý:

- Người anh em, tôi muốn chết đây, cậu đừng, đừng thiếu lý trí như thế, chơi với tôi được không? Điên một chút, nào, “come on”, điên một chút được không?

Tôi loạng choạng bước đi, túm lấy Lâm Thăng:

- Nói cho cậu một bí mật, tôi thích Vương Tiểu Lệ. – Tôi vỗ ngực Lâm Thăng, hắn đè tôi xuống ghế:

- Được, tôi biết rồi, lần sau tôi sẽ chuyển lời cho cậu!

Dường như lúc này cổ tôi không thể đỡ được đầu nữa, gục trên bàn:

- Ha ha, sảng khoái gớm nhỉ?

Tôi chống tay lên bàn, đỡ đầu mình, tay còn lại túm lấy vai Cảnh Phú Quý:

- Người anh em, cậu nói đi, sao mà chúng ta đen thế?

- Chuyện đã qua rồi nhắc làm gì, uống rượu! Lâm tổng, nào, cùng uống. - Cảnh Phú Quý gọi Lâm Thăng.

Trong khói thuốc mịt mù, tôi ngậm một điếu thuốc, nheo mắt nhìn Lâm Thăng:

- Anh Thăng, anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta quen nhau ở chợ người không? Hồi đó thích thật, trong sáng, hy vọng, còn bây giờ thương tích đầy mình, sống không bằng chết, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, đúng là như một giấc mơ.

- Bắt đầu làm thơ rồi? Miệng chó cuối cùng cũng nhổ được răng voi rồi. –Lâm Thăng đặt cốc rượu lên bàn, tay túm chặt vai tôi, - Cái gì mà mơ hay không, đời người như một trò chơi! Dù sao thì chúng ta cũng từng chơi rất hay!

Cảnh Phú Quý cũng khoác tay qua, miệng phả ra toàn mùi rượu:

- Lâm tổng, ngày trước tôi thường đối đầu với anh, anh hận tôi không?

- Hận cái gì mà hận? Tôi cũng có ra gì đâu, huống hồ lần Phương Vĩnh Huy tới Châu Hải anh đã giúp tôi, anh tới Thâm Quyến cũng không báo cáo chuyện của tôi với Vương Tiểu Lệ cho Phương Vĩnh Huy, thế là đủ lắm rồi! Tôi biết tâm địa anh không xấu, ha, như thế gọi là sóng gió đã qua, còn huynh đệ, tương phùng nhất tiết, hết thù hận, huống hồ chúng ta còn là người một nhà, đều là cổ đông của công ty!

- Cái gì mà người một nhà? Cái gì mà cổ đông? Không phải nữa, lập tức giải tán rồi! Ha ha. – Tôi ngẩng đầu lên cười điên cuồng.

- Phi, hay là chúng ta bắt đầu lại từ đầu, tôi cũng không đi Phương Thị nữa, Lâm tổng, anh nói được không?

Chưa chờ Lâm Thăng trả lời, tôi đã chém tay ra:

- Bắt đầu… bắt đầu cái cóc khô! Số trời đã định, thế là đủ rồi, chẳng phải người ta nói trên đời không có tình bạn nào… không rời sao?

- Được, được! Qua một giấc mộng là đủ rồi, chúng ta hát bài “Một trò chơi, một giấc mộng” nhé! – Lâm Thăng quay đầu hướng về phía sàn nhảy.

Đừng nói tới chuyện chia ly

Tôi sẽ không vì thế mà rơi lệ

Đó chỉ là một giấc mơ đêm qua mà thôi

Đừng nói muốn hay không

Tôi sẽ không vì vậy mà để ý

Đó chỉ là trò chơi đêm qua mà thôi



Khóc, cười, cười, khóc, ba người chúng tôi nắm tay nhau, vai kề vai đứng thành hàng trên sân khấu, há to miệng ra sức hét, như những kẻ điên, mọi âm thanh trên thế giới dường như đã ngưng bặt, mọi ánh sáng trên thế giới dường như đã tối đen, chỉ vì giấy phút này, chỉ vì chúng tôi.

Chúng tôi lảo đảo đi ra khỏi quán bar, dưới một gốc cây trên vỉa hè, tôi nắm chặt tay Lâm Thăng:

- Thăng, anh… anh yên tâm, tôi sẽ có câu trả lời cuối cùng cho anh, ngày mai tôi sẽ tới Khoa Mỹ quậy, tôi làm không được thì bọn họ cũng không sống yên ổn, cùng lắm là cùng chết!

Lúc này Lâm Thăng trở nên thận trọng:

- Phi, những việc cần làm anh đã làm rồi, tôi không trách anh, anh như thế sau này ai còn dám làm ăn với anh?

Tôi vỗ mạnh lên vai hắn:

- Làm ăn? Còn làm cái quái gì! Từ nay về sau ông không làm nữa, ông đi làm thuê, chỉ làm thuê thôi, tan làm thì về nhà với vợ.

- Anh có chịu được không? Tôi thấy anh chỉ nói tức vậy thôi, tôi còn không hiểu rõ anh chắc, càng bận càng hưng phấn, càng nhàn càng dễ sinh bệnh! Thôi bỏ đi, ý tốt của anh tôi xin nhận, anh hãy suy nghĩ cho kỹ. – Lâm Thăng vỗ lên bàn tay tôi đang đặt trên vai hắn.

Cảnh Phú Quý sáp lại gần, một tay khoác lấy tôi, tay kia khoác vai Lâm Thăng:

- Quậy đi, tôi ủng hộ cậu, ngày mai tôi đi với cậu! Vì anh em chúng ta.

Tôi đẩy hắn ra:

- Vớ vẩn, cậu đi theo tôi làm gì? Sau này làm sao cậu có thể đại diện cho Phương Thị làm với Khoa Mỹ được! Tôi chẳng đưa ai đi hết, một mình tôi thôi, ông là Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, khiến Khoa Mỹ phải trời long đất lở.

Cảnh Phú Quý sáp lại:

- Kệ mẹ nó, cứ quậy xong rồi hãy tính, cùng lắm thì không đi Phương Thị nữa.

Một giờ sáng, bên vệ đường phố Bar chỗ Thủy Loan Đầu, ba thằng đàn ông chụm đầu vào với nhau, chúng tôi cúi đầu không nói năng gì, như ba pho tượng điêu khắc đứng giữa đêm tối. Lúc ở cùng nhau thì thường xuyên nảy sinh mâu thuẫn, lúc chia tay rồi lại quyến luyến nhau, lúc này, cho dù là bao nhiêu oán hận cũng không còn quan trọng nữa, tất cả chỉ còn lại sự bao dung và thông cảm, đó là cái cảm giác đã lâu lắm rồi tôi không có được.

Lâm Thăng xua tay:

- Bye bye, tôi đi vui vẻ một mình đây.

Cảnh Phú Quý đòi đưa tôi về nhà, tôi nói không cần, đưa tôi vào khách sạn. Nửa nằm nửa ngồi trên xe, tôi gửi cho Tiểu Ngọc một tin nhắn: Tới khách sạn Thạch Cảnh Sơn. Nhắn xong, tôi tắt máy.

Thời gian quay lại một tuần trước, Tiểu Ngọc tựa đầu vào vai tôi:

- Anh, chúng ta làm một lần, anh muốn thế nào cũng được.

Tôi lắc đầu từ chối:

- Tiểu Ngọc, ý tốt của em anh xin nhận, nhưng hôm nay thì không thể.

Từ lúc ra về, dọc đường tôi vừa lái xe vừa nghĩ, vì sao lại thế? Một món hàng đưa tới tận miệng còn không cần, vì tôi chê cô ta bẩn sao? Hình như không phải, tôi thường lăn lộn ở những nơi như thế, đã sớm luyện thành thân thể kim cương bất hoại rồi. Là vì muốn xây dựng một hình tượng tốt trong lòng cô ta sao? Cũng không hoàn toàn, tôi đâu phải hạng người “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Vì quá quen thuộc rồi nên không thể xuống tay? Hình như có một chút. Nhưng lý do căn bản nhất thì tôi vẫn nghĩ mãi không ra.

QUÝ NHN TIỂU NGỌC

Trong lúc mơ màng, hình như có người đẩy tôi:

- Anh Phi, anh Phi.

Tôi quay người lại, dưới ánh đèn vàng phản chiếu một gương mặt mịn màng như quả xoài, trên người là bộ đồ thể thao Nike màu trắng, là Tiểu Ngọc.

- Anh, anh uống say rồi hả? Còn chẳng thèm đóng cửa.

- Thế sao? Ồ, anh để cửa mở cho em mà. – Tôi chống hai tay, ngồi dậy dựa vào thành giường, môi miệng khô khốc, cuống họng nóng rát, - Mấy giờ rồi? – Tôi gần như đã cạn kiệt sức lực.

- Hai giờ rồi. - Tiểu Ngọc ngồi xuống mép giường, gương mặt có vẻ không tự nhiên, rồi cô lại lập tức đứng lên. – Em ra tủ lạnh lấy cho anh cốc nước. - Tiểu Ngọc đưa cho tôi một lon Coca, tôi một hơi uống cạn, nấc lên mấy cái, hơi rượu vẫn còn lởn vởn quanh đây.

Sau đó hai người chẳng còn gì để nói, Tiểu Ngọc cúi đầu, tôi thở dồn dập, một lúc sau, tôi phá tan sự im lặng:

- Tiểu Ngọc, đưa cho anh điếu thuốc.

Tiểu Ngọc tìm một bao thuốc trong túi của tôi, móc ra rồi cầm bật lửa đưa cho tôi, tôi nhân tiện kéo cô ta vào lòng, Tiểu Ngọc nằm trong lòng tôi rất ngoan ngoãn, gối đầu vào ngực tôi, mái tóc dài cọ vào cằm tôi.

Lại là một sự im lặng, chúng tôi chẳng ai nói gì, căn phòng yên tĩnh đáng sợ, duy chỉ có tiếng Tiểu Ngọc dùng móng tay cào lên tấm đệm trắng tinh, cho tới khi điếu thuốc đã cháy hết trong tay tôi, tàn thuốc rơi xuống thảm.

Tiểu Ngọc nắm hai tay tôi, cúi đầu xuống, mái tóc dài che khuất mặt cô, gương mặt chìm trong một sự mộng ảo:

- Anh, em biết anh là người tốt.

- Tiểu Ngọc, biết vì sao anh đồng ý giúp em không?

Tiểu Ngọc lắc đầu, không nói gì.

- Anh đã nhìn thấy chính anh từ con người em, bên ngoài hào nhoáng, nội tâm yếu đuối, thực ra chúng ta là những con người giống nhau.

- Không, khác nhau đấy, em bán thân thể, bán cả linh hồn.

- Ngốc quá, giống nhau thôi, anh cũng đang bán, vì tiền mà việc gì anh cũng làm, chỉ có điều chúng ta khác nhau ở những thứ chúng ta bán, nói sâu xa một chút, anh còn tệ hại hơn em, em không trộm, không cướp, bán giá thỏa thuận, còn anh thì lừa gạt mọi người, linh hồn anh đã bị bán đứt từ lâu rồi, anh không hiểu bây giờ mình là người như thế nào, không hiểu rốt cuộc anh muốn gì, niềm vui của anh tới từ đâu. – Tôi buồn rầu thở dài.

- Anh Phi, có lúc em cũng giải thoát cho mình như thế, nhưng xã hội lại không nghĩ vậy, họ nói có hàng nghìn nghề, sao lại làm cái nghề bẩn thỉu này.

- Hây a, xã hội, thật là…

- Anh, hôm nay anh gặp chuyện gì không vui sao?

- Cũng có thể, nhưng nếu nói theo cách khác thì anh được giải thoát rồi, giải phóng rồi, nói như thế cũng chưa chắc đã là chuyện không vui.

Tôi ôm Tiểu Ngọc thật chặt.

Tôi biết hôm nay cho dù thế nào cũng không được nữa rồi, rướn cao lưng, dịch vào bên trong một chút.

- Thôi đi, Tiểu Ngọc, em ngồi lại đây, dựa vào thành giường.

Tiểu Ngọc ngoan ngoãn làm theo lời tôi, tôi cúi người xuống vùi đầu vào ngực cô ta:

- Anh mệt lắm, em ôm anh đi.

Tiểu Ngọc ôm lấy vai tôi, các ngón tay vuốt lên tóc tôi, cả người tôi được thả lỏng, nhớ tới mẹ tôi, nhớ tới khi tôi còn nhỏ, tôi muốn cảm nhận khoảnh khắc an bình này, một lúc sau, tôi nửa mơ nửa tỉnh nói:

- Tiểu Ngọc, kể chuyện cười cho anh nghe. – Tôi biết trong điện thoại của cô ta thường có những câu chuyện mới, coi như tìm vui trong nỗi khổ.

- Ôi, anh nhắc em mới nhớ, vừa nãy em gặp một người bạn của anh, còn dùng điện thoại quay hình lại đấy.

- Cái gì thế, có phải không? – Lúc này tôi hoàn toàn không có hứng thú với những thứ gọi là bạn bè nữa.

- Này, anh xem đi rồi nói. - Tiểu Ngọc lấy điện thoại trong túi ra rồi đưa cho tôi.

Cuối cùng tôi cũng đã hiểu vì sao trong giấc mơ của mình lại xuất hiện Tiểu Ngọc, có lẽ vì sau khi đi Trúc Tiên Động thắp hương, thần linh đã báo mộng cho tôi, hoặc là lão đạo sĩ ở Phổ Đà Sơn nói không sai, một người đàn bà hại tôi, người đàn bà khác lại cứu tôi, Lưu Hân khiến cả nhà lẫn công ty tôi đều không được yên ổn, và Tiểu Ngọc hôm nay là quý nhân của tôi.

Tôi run tay cầm chiếc điện thoại xem hết đoạn quay, bật dậy khỏi giường, ngửa cổ lên cười ha hả điên cuồng, một con sóng âm thanh mạnh mẽ lan tỏa trong căn phòng, khiến căn phòng dường như thoáng qua một cơn gió, đến rèm cửa cũng lay động, phát ra âm thanh, sau đó tiếng cười lại xuyên qua bức tường, xuyên qua cửa sổ, vang vọng trong bầu trời tối đen nơi khách sạn,, trong đêm tối tĩnh mịch này, nó trở nên vô cùng đáng sợ. Tiểu Ngọc không hiểu gì, bởi vậy sững lại, tôi cúi người xuống, dang tay ôm cô ta:

- Tiểu Ngọc, em đúng là quý nhân của anh! Em là ân nhân cứu mạng của anh! Ha ha!

Tôi như người được khải tử hoàn sinh, tôi đã cảm nhận được niềm vui cực độ sau một đòn chí mạng, tôi đã được sống lại.

Một luồng khí nóng bốc lên trong đầu, sau đó lan ra khắp cơ thể tôi, ngay lập tức, tôi cảm thấy cả người mình cương cứng, trần đầy sức sống.

Làm xong việc, tôi nằm trên giường, khắp người là mồ hôi, nghiêng đầu nói với Tiểu Ngọc đang cuộn mình trong lòng tôi:

- Chẳng phải em nói cao trào của đàn bà tỷ lệ thuận với con số không đằng sau đồng tiền sao? Hôm nay anh không có tiền trả cho em đâu.

Tiểu Ngọc đưa tay ra vuốt ve gương mặt tôi, ngẩng đầu lên nhìn tôi cười toe toét:

- Anh, anh là ngoại lệ duy nhất.

Ôm Tiểu Ngọc mệt mỏi ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy, trên giường chỉ còn mỗi tôi, cảm giác các cơ đau nhức, cả người mất sức, tôi khó khăn lắm mới ngồi dậy và dựa vào thành giường được, trên chiếc tủ lạnh cạnh đó có một chiếc điện thoại, bên dưới là một bức thư, trên drap giường là dấu vết của chất lỏng bẩn thỉu, đó là tội chứng của sự điên cuồng đêm qua.

Anh, em từng mơ mộng rằng cái ngày anh tìm em sẽ như thế nào, thậm chí em còn khát khao có những động chạm cơ thể với anh, cho tới đêm qua, không dám nói là anh đã có em, nhưng cuối cùng em cũng được nằm trong lòng anh, mặc dù thời gian rất ngắn ngủi, mặc dù em hiểu rằng cả đời này chỉ có một lần, mặc dù em biết anh không phải vì em, nhưng em muốn nói với anh, em thỏa mãn rồi, em thực sự rất vui.

Chẳng có người đàn bà nào không khát khao tình yêu, nhưng từ lần đầu tiên em đứng trước mặt các khách hàng để người ta lựa chọn, em đã ý thức được rằng tình yêu trong sáng sẽ mãi mãi rời bỏ em mà đi.

Lẽ ra em đã trở thành một giáo viên, nhưng giờ lại lưu lạc đến bước đường này, trở thành một người vô liêm sỉ. Em rất hối hận, thậm chí còn trách cứ bố mẹ em, nếu họ có quyền có thế, chỉ cần họ có một thu nhập bình thường một chút thì em đã không đi đến bước đường này. Nhưng mỗi khi Tết đến trở về nhà, họ giết con lợn họ đã nuôi cả một năm, mang sữa từ năm trước em gửi về cho họ, nhưng họ không nỡ uống, ra pha cho em, sau đó luôn miệng nói là họ không thích uống sữa, nước mắt em lại trào ra, cuối cùng em cũng nhận ra, em có ngày hôm nay không thể trách bất cứ ai, chỉ có thể trách bản thân em, vì em là đồ vô dụng!

Em vẫn phải cảm ơn bố mẹ mình, họ đã cho em một dung mạo và cơ thể đẹp. Ban đầu em làm nghề này, em xấu hổ không dám nhận mình là sinh viên, bởi vì em cảm thấy đó là một sự sỉ nhục, sau đó em gần như tê dại, thậm chí còn chủ động đề cập tới, bởi vì cái mác sinh viên giúp em có được nhiều khách hơn, nỗi xấu hổ, nhục nhã ban đầu đã được sự chủ động thừa nhận thay thế chỉ sau ba tháng, đúng là một sự thay đổi chóng mặt, mà tất cả chỉ vì đồng tiền.

Em đã bước trên một con đường không có đường lùi, từng có hai người chị em đến một công ty làm nhân viên văn thư và đến khách sạn làm nhân viên phục vụ, nhưng chỉ hai tháng sau họ đã quay lại, ông chủ và khách sạn gây khó khăn, những hy sinh mình bỏ ra chỉ đổi lại được một, hai nghìn tệ, đã quen ăn hải sản, làm sao họ nuốt nổi những bữa cơm đạm bạc. Thế nên làm nghề của bọn em, đường thoát cuối cùng chỉ có hai con đường: Một con đường là sau khi nhan sắc tàn tạ, mở một cửa hàng nhỏ ở quê, sau đó tìm một người đàn ông thật thà nhưng nghèo khó để cưới; con đường còn lại là cứ làm tiếp, giá đi khách từ tám trăm tệ giảm xuống còn ba trăm tệ, rồi còn năm mươi tệ, sau đó hít thuốc phiện, một ngày nào đó sẽ chết ở một chân cầu hay góc tường. Em đã nhìn thấy rõ tương lai của mình là như thế nào.

Anh Phi, từ trước tới nay chưa có người nào tôn trọng em, ngoài anh, những lời của anh đêm qua đã an ủi em rất nhiều, lẽ ra em cũng định nuốt hết những lời nói nhu mì của một người con gái vào trong trái tim, không bao giờ kể ra với người khác, kể cả chồng em – nếu em may mắn có được cái hạnh phúc ấy, nhưng không hiểu vì sao, lần này em không thể khống chế được bản thân, em khao khát được kể về chúng ta, tâm sự với anh, giờ cho dù ra ngoài bị xe đâm chết em cũng không còn gì để nuối tiếc. Những gì em thường nói, người khác đều nói chỉ là mấy lời bẩn thỉu, hôm nay đối diện với anh, tuy rằng bản thân em vẫn đê tiện, nhưng em muốn nói với anh những lời văn vẻ, đây là thứ mà em từng có, dường như em lại tìm thầy rồi, tuyệt quá.

Anh, điện thoại để lại cho anh, đoạn phim đó đối với anh rất quan trọng, cho dù em không biết vì sao, em cũng không cần biết, chỉ cần nó hữu ích với anh là được rồi.

Tạm biệt, người yêu của em!

Tôi xem lại đoạn phim lần nữa, ông chủ Vạn, Trần Thế Phong, Dương Hùng Vĩ và một nhóm các em chân dài đang cùng điên cuồng nhảy nhót trong căn phòng VIP của hộp đêm Kim Bích, người nào cũng trái một em, phải một em, vô cũng phóng đãng, âm thanh qua huyên náo không nghe rõ là nói gì, nhưng điều này không quan trọng, chỉ cần biết rằng họ ở với nhau, hơn nữa còn làm những việc không chính đáng là đủ rồi, đủ để tôi cho họ một đòn chí mạng.

Tôi kéo rèm cửa sổ, ánh mặt trời ùa vào căn phòng, ngoài kia ánh mặt trời rạng rỡ, tôi có thể thấy một nơi mờ mờ sau ánh mặt trời đang vẫy gọi tôi, thế giới trước mặt tôi sáng bừng trở lại.

THANH THANH RA ĐI

Tôi lái xe tới công ty, dọc đường gọi điện thoại cho Cảnh Phú Quý. Trong công ty chẳng có mấy người, ánh mắt họ nhìn tôi đều không tự nhiên, những kẻ không có mặt chắc đang đi tìm con đường thoát khác, tôi lắc đầu cười lạnh, đi thẳng vào phòng làm việc, chuyển đoạn phim trong điện thoại vào máy tính, copy thêm một bản vào USB, nhét vào túi rồi đem cất điện thoại của Tiểu Ngọc vào tủ bảo hiểm, sau khi đã làm xong xuôi mọi việc, Cảnh Phú Quý cũng tới, tôi kẹp chặt túi vào nách, vừa đi ra ngoài vừa nói với hắn:

- Chờ tôi trong văn phòng!

Cảnh Phú Quý túm lấy tôi:

- Tôi đi với cậu!

- Không cần đâu, yên tâm đi, tôi không phải tới Khoa Mỹ quậy đâu. – Sau đó tôi cười quỷ dị, ghé sát tai hắn, đưa tay ra ngăn miệng, - Chắc chắn là một tin vui động trời.

Tôi lặng lẽ rẽ vào văn phòng của Lôi tổng, mỉm cười đưa chị ta cái USB, lúc xem, Lôi tổng sa sầm mặt, không nói lời nào. Xem xong, câu đầu tiên của chị ta là:

- Chuyện này có người nào biết không?

Tôi nói không, tôi chỉ đưa cho mỗi chị, tôi cũng không muốn chuyện này làm ầm lên, dù sao đối với Khoa Mỹ, nó cũng không phải là việc hay ho gì.

- Thế người quay camera thì sao?

- Chị yên tâm, cô ta không có liên quan gì đến chúng ta, hơn nữa tôi đã cho cô ta một khoản tiền để cô ta rời khỏi Châu Hải rồi.

Lôi tổng gật đầu nhìn tôi vẻ tán thưởng, đứng lên đi đi lại lại mấy vòng sau cái bàn, một lát sau dừng lại, giơ ngón tay cái lên:

- Thế thì tốt, tôi hỏi cậu câu cuối cùng, cậu có để lại bản gốc không?

Tôi nói:

- Không, tôi tin chị tuyệt đối.

Lôi tổng nhìn tôi chằm chằm:

- Thực ra tôi hỏi câu này cũng bằng thừa, các cậu làm ăn buôn bán, không thể nào không. Nhưng tôi tin cậu một lần, vậy chúng ta thực hiện một thỏa thuận quân tử, cậu đừng nói với bất cứ ai, cũng không được báo cảnh sát, còn về chuyện đấu thầu, chúng tôi sẽ suy nghĩ lại.

Đúng là trống vang không cần gõ mạnh, người thông minh không cần nói nhiều, tôi hoàn toàn hiểu được ý của chị ta, luôn miệng nói:

- Chắc chắn, chắc chắn rồi, chị cứ yên tâm. – Sau đó tôi đứng lên định ra về, Lôi tổng gọi tôi lại, đi tới trước mặt tôi, định nói gì đó lại thôi, rồi dường như đang lựa lời, tôi thấy hơi căng thẳng, nhìn chị ta lo lắng, Lôi tổng ngập ngừng một chút rồi nói:

- Cậu Phi, cảm ơn cậu luôn chăm sóc cho Victory. Câu này tôi muốn nói lâu lắm rồi, nhưng vì ngại mối quan hệ công việc, hy vọng cậu hiểu cho. Ngoài ra, bộ quần áo mà Thanh Thanh mua tôi xin nhận, nhưng thứ trong đó thì cậu mang về đi, hơn nữa cầm luôn bây giờ. Tôi không trả cậu ngay ngày hôm sau là vì muốn cậu yên tâm, khi đó tôi đã bàn với Victory, đấu thầu kết thúc sẽ trả lại cậu, cho dù cậu có trúng thầu hay không. Cậu làm ông chủ cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng phải đi con đường quang minh chính đại.

Tôi gật đầu, làm ra vẻ rửa tai lắng nghe. Lôi tổng nói tiếp:

- Còn nữa, cậu còn trẻ, bản tính cũng không xấu, nhưng tôi muốn nhắc nhở cậu một câu, Thanh Thanh là cô gái tốt, cậu phải dành nhiều thời gian cho cô ấy, đối với cô ấy tốt một chút. Con người có những lúc thường cảm kích với những ân huệ nhỏ của người khác nhưng lại vờ như không thấy ân tình cả đời của những người thân. Nhớ nhé, phải coi người nhà là những khách hàng quan trọng nhất.

Cánh cửa ký ức của tôi phút chốc bật mở, tỉnh ngộ: Trong giấc mơ đêm đó, Lôi tổng đã nói với tôi câu này.

Tôi thấy cảm động, khóe mắt đỏ hoe, sống mũi cay cay, tôi đưa hai tay ra nắm tay Lôi tổng, mím môi gật đầu:

- Dạ vâng, tôi nhất định sẽ ghi nhớ lời dạy của chị.

Giờ tôi chẳng phải lo lắng điều gì nữa, thứ duy nhất tôi cần làm là chờ đợi. Tôi lái xe vào con đường Cửu Châu, lướt trên mặt đường êm ru, tôi đắc ý bật cười, làm những việc này là sở trường của tôi, nếu bài thơ tán Thanh Thanh được phát trong loa của nhà ăn, hiệu quả như một quả bom nguyên tử thì cái USB lần này của tôi đã trở thành một con dao Thụy Sĩ, lặng lẽ chọc thẳng vào trái tim đối thủ, một dao chí mạng.

Những ngọn cờ màu và chụp đèn bên đường dường như đang vẫy chào tôi, những người vui vẻ hai bên đường dường như đang cười cùng tôi, cảnh tượng giống y ngày hôm qua, nhưng tâm trạng hoàn toàn khác nhau. Giáng sinh sắp tới, sau đó là Tết dương lịch, năm nay có thể có một cái Tết bình an, thoải mái. Tôi nhớ lại lời Lôi tổng: “Hãy coi người nhà như những khách hàng quan trọng nhất”. Câu nói này đã thức tỉnh tôi, tôi từng lạc bước trước đồng tiền, một lòng sùng bái đồng tiền mà quên mất những người yêu tôi, quan tâm tới tôi ở xung quanh. Tôi quyết định phải đối xử với Thanh Thanh thật tốt, tối nay sẽ đưa cô ấy đi ăn một bữa yến sào, cái thứ này tôi đã ăn chán nhưng Thanh Thanh còn chưa bao giờ nhìn thấy. Tết Nguyên đán đưa cô ấy đến đảo Bali nghỉ ngơi, hâm nóng lại thế giới của hai người. Còn cả Đô Đô, tôi đã hứa đưa nó đi Disney Land Hồng Kông mấy lần, nhưng chưa lúc nào thực hiện được lời hứa, lần này tôi không thể thất hứa được nữa, Tết dương lịch sẽ đi. Đúng rồi, rủ cả nhà Cảnh Phú Quý cùng đi, tôi nợ hắn, hắn cũng nợ gia đình quá nhiều, coi như hai nhà chúng tôi cùng đi nghỉ. Nghĩ tới những điều này, tôi thậm chí còn cảm thấy mình không quan tâm tới kết quả cuối cùng phía Lôi tổng nữa, nếu gia đình không hạnh phúc thì thành công phỏng cũng có ích gì?

Tôi sẽ nói cho họ biết dự định của tôi, dành cho họ một ngạc nhiên, bèn gọi điện thoại về nhà, con trai Đô Đô nghe máy:

- Cục cưng, mấy hôm nữa bố đưa con đi Disney Land được không?

Đô Đô không có vẻ hưng phấn như thường ngày, cũng không trả lời tôi:

- Bố, bao giờ bố về?

Tôi hơi ngạc nhiên, nói:

- Làm sao, có chuyện gì?

- Con sợ.

- Sợ gì? Ban ngày ban mặt, con là con trai cơ mà, mẹ không có nhà sao?

- Mẹ ra ngoài rồi, con… con sợ thật. – Giọng điệu cậu con trai rất rụt rè.

- Không nói ạ, trước khi đi mẹ còn đưa cho con môt bức thư, bảo con… đưa cho bố, còn nữa, mẹ nói… mẹ nói nếu trước mười hai giờ bố còn chưa về thì gọi điện thoại cho bố, con cứ ngồi trên ghế xem đồng hồ, bây giờ còn kém… kém hai mươi tám phút nữa. – Đô Đô kể một mạch, giọng hổn hển, nói năng không được nhanh gọn như mọi khi.

Tôi nhìn chiếc đồng hồ điện tử của ô tô, hiển thị mười một giờ ba mươi phút. Tôi thấy lạ lùng, bèn nói:

- Đừng sợ, bố về ngay đây, được không?

Tôi gọi di động cho Thanh Thanh, tắt máy, gọi tiếp, vẫn tắt máy. Một cảm giác bất an mạnh mẽ dâng lên, tôi thấy đầu mình tê dại, suy nghĩ bắt đầu mơ hồ, tôi đạp mạnh thắng xe rồi lao vút về nhà.

Hồi sinh Đô Đô, bọn tôi không có kinh nghiệm, từ nửa năm trước khi mang thai tới mười tháng mang thai, rồi nửa năm sau khi sinh, mọi chi tiết trong quá trình kéo dài hai năm này, chúng tôi đều phải lên mạng tra cứu hoặc hỏi những người có kinh nghiệm, duy chỉ bỏ quên một chi tiết là nhét phong bì cho bác sĩ gây mê, thế nên lúc sinh, thuốc mê hơi ít, Thanh Thanh đau khóc thét lên, tôi chờ bên ngoài, tiếng hét vang ra qua bức tường dày như cứa vào tim tôi. Khi đó tôi đã thề là phải đối với Thanh Thanh thật tốt, sau này sẽ không để cô ấy chịu khổ thêm chút nào nữa, sau khi Đô Đô được sinh ra, vết thương của Thanh Thanh đau suốt ba tháng liền, ngày nào tôi cũng phải phục vụ cô ấy, công việc thì bắt Cảnh Phú Quý làm thay, bỏ cả chơi mạt chược. Có một ngày, tôi quỳ xuống đất dùng nước ấm ngâm hai đôi chân sưng phù của Thanh Thanh, Thanh Thanh xoa đầu tôi nói:

- Anh yêu, nếu anh thương yêu em cả đời như thế này thì tốt quá.

Tôi ngẩng đầu lên nói với cô ấy:

- Ngốc quá, em không sợ đau à?

Thanh Thanh cúi xuống ôm đầu tôi vào lòng:

- Em không sợ đau, chỉ cần anh đối xử tốt với em.

Tôi biết Thanh Thanh chỉ nói vậy, bình thường cô ấy sợ nhất là đau. Hồi học Trung học, cô ấy tham gia một cuộc thi chạy bền, bị ngã trầy cả gối, cô ấy ở nhà khóc lóc suốt nửa tháng trời, điều này mẹ vợ nói với tôi trước khi cưới, ý tứ rất rõ ràng, Thanh Thanh sợ đau, đừng để cô ấy bị thương, phải đối xử tốt với cô ấy một chút.

Tôi đã hứa không biết bao nhiêu lần, nhưng sau đó lại vì một nguyên nhân nào đó mà quên lời hứa, còn Thanh Thanh vẫn không bao giờ oán trách một lời dù rằng đã bị thương nhiều lần, chỉ mong một điều, tôi phải yêu cô ấy, chung thủy với cô ấy, nhưng thật bất hạnh, đến điều này mà tôi cũng không làm được.

Mỗi người con gái đều là một thiên thần mà ông trời gửi xuống, khi họ rơi nước mắt vì con trai, đôi cánh thiên thần của họ sẽ bị gãy, rơi xuống nhân gian, trở thành người phàm. Tôi không biết vào lúc tôi đang ăn chơi sa đọa, từng có một thiên thần, một người phụ nữ vì tôi mà rơi nước mắt và xuống trần nhân gian, Thanh Thanh trong cuộc sống của tôi đang rơi nước mắt, ngồi dưới ánh đèn vàng để viết cho tôi những dòng cuối cùng.

Phi, cái tên bình thường tới không thể bình thường hơn này đã liên kết với cuộc đời của em, đối với em mà nói nó có một ý nghĩa hoàn toàn khác, nó là bến bờ hạnh phúc của em, là khu vườn vui vẻ của em, trong giấc mơ, em đã từng hôn nó, từng gọi nó hàng ngàn lần trong tim, nhưng lần này… lần này sẽ là lần cuối cùng em gọi cái tên đó.

Em nên hận anh, cũng muốn hận anh, nhưng lại phát hiện ra mình không thể nào hận nổi, có lẽ vì nửa tiếng đó em đã đưa ra quyết định, em phải cáo biệt triệt để với thế giới này, dù hận, dù yêu cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Nửa tiếng em đứng ở cửa, nói một cách chính xác là nửa tiếng em ngã ngồi trước cửa căn phòng khách sạn của anh, nước mắt lã chã lăn ra, nhưng em không khóc, anh đang cười trong đó, em cũng đang cười ngoài này.

Anh nhắn tin bảo em không cần lo cho anh, nhưng em không lo được không? Anh là chồng em, gặp phải chuyện lớn như thế, nếu chúng ta không thể cùng chung hoạn nạn, vậy chúng ta có cần là vợ chồng nữa không? Em đón xe đi tìm hết bãi đỗ xe này tới bãi đỗ xe khác, từ Củng Bắc tới Hương Châu, từ Hương Châu tới Cát Đại, em muốn gặp anh, vô cùng muốn gặp anh, em phải nói với anh rằng, thất bại không quan trọng, không sao cả, vốn dĩ chúng ta chỉ là những người tay trắng, mất đi những thứ này có gì đâu mà đáng sợ?

Cuối cùng, em cũng nhìn thấy xe anh đỗ trong sân của khách sạn Thạch Cảnh Sơn, tìm số phòng của anh ở quầy lễ tân, em đi tới trước cửa phòng anh, đúng lúc em định ấn chuông và gọi tên anh, em nghe thấy một âm thanh quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn, từ đó, thế giới của em đã hoàn toàn sụp đổ trong tiếng cười của anh.

Em là một người đàn bà ngu ngốc, nếu không quan tâm anh nhiều đến thế, mặc kệ cho anh lang thang đâu đó, không hỏi han gì tới hành vi của anh, hoặc là nhắm một mắt, mở một mắt, có thể mọi việc đã không xảy ra, nhưng em không làm được, anh là tất cả của em, anh là bầu trời của em. Em mất một tháng trời để thuyết phục mình rằng tối đó anh với Lưu Hân không làm gì cả, tất cả những việc anh từng làm tổn thương đến em, em đều cố gắng tha thứ, nhưng lần này không được nữa, đây là khách sạn chúng ta đã tổ chức lễ cưới, nó đã mang trên mình biết bao hồi ức đẹp và ấm áp, vậy mà một lần nữa, anh lại khiến trái tim yếu đuối của em vỡ vụn, em chính tai nghe mắt thấy anh ở trong đó, làm cái việc bẩn thỉu nhất đối với một người con gái khác, em không thể thuyết phục bản thân, em không thể cho qua được nữa.

Hai tay cầm bức thư run rẩy, tư duy và thân thể tôi đều sụp đổ, một cảm giác sợ hãi ớn lạnh lan tỏa khắp cơ thể tôi, đầu óc tôi căng ra, chỉ còn một ý nghĩ: tai nạn mà tôi không muốn xảy ra nhất, đáng sợ nhất cuối cùng cũng tới!

Đô Đô nhận ra tôi không bình thường, kéo áo tôi:

- Bố, sao thế? Có phải mẹ xảy ra chuyện gì rồi không? Đúng không?

Tôi không thể đọc tiếp được nữa, cũng không trả lời con, hoảng hốt lao ra ngoài:

- Đô Đô, mau gọi điện cho chú Quý!

Lần đó, sau khi cùng Dương Hùng Vĩ mời Tiểu Mỹ, Tiểu Cầm ăn vi cá và bị nôn, hôm sau Thanh Thanh hỏi tôi:

- Sao tối qua anh ăn nhiều mì thế, nôn ra toàn là mì.

Tôi khựng lại một lát rồi mới phản ứng lại:

- Ngốc quá, đó là vi cá chứ mì gì.

Thanh Thanh ồ một tiếng:

- Thì ra vi cá như thế à, nhưng anh nôn hết ra rồi, tiếc thật!

Một lát sau tôi mới thấy có lỗi, người mới gặp mặt vài lần tôi đã mời họ ăn vi cá, còn cho họ một nghìn tệ, vậy mà người vợ sống với mình bảy, tám năm đến vi cá trông như thế nào cũng không biết, thế mà tôi còn giễu cợt cô ấy! Tôi hối hận đi tới cạnh Thanh Thanh đang bận nấu thức ăn trong bếp:

- Vợ này, khi nào việc đấu thầu kết thúc, anh sẽ đưa em đi ăn yến sào, vi cá, cho em ăn chán thì thôi!

Thanh Thanh, em là người phụ nữ ngu ngốc, anh còn chưa đưa em đi ăn yến sào, chúng ta sẽ đi ngay, đi luôn bây giờ. Tôi lao thẳng xuống tầng hầm, cái gara lặng lẽ phút chốc lại vang lên tiếng khởi động xe và tiếng đạp phanh, tôi vội vàng quay đầu lái xe ra chỗ có barie, nhân viên quản lý đưa tay ra đòi xem thẻ của tôi, tôi mặc kệ, đạp phanh lao thẳng ra ngoài, thanh barie gãy đôi ở giữa, một mảnh thủy tinh bắn vào phía tôi, tôi né đi theo bản năng, nhân viên bảo vệ ở sau lưng hét to, tôi sa sầm mặt, giữ vững tay lái rồi lao ra ngoài, dọc đường tôi ra sức ấn còi, tả xung hữu đột, thấy xe nào phía trước là vượt qua, còn lái xe trái làn đường, đèn đỏ hoàn toàn không tồn tại trong mắt của tôi nữa, những nơi tôi đi qua vang lên tiếng phanh xe ken két, tôi như không nhìn thấy, cũng không quan tâm tới những tiếng chửi rủa của họ, chiếc xe điên cuồng lao nhanh trên đường, mục tiêu chỉ có một: vịnh Hồng Hải, vịnh Hồng Hải!

Khi chiếc xe từ con đường có khu biệt thự nghỉ mát rẽ vào đường vịnh Hồng Hải, tôi phát hiện phía trước có một đám người đang vây lấy lan can đá, tim tôi thắt lại, bản năng khiến tôi lao về phía trước, không kịp phanh xe, chiếc xe đâm bụp vào thềm đá bên đường, âm thanh vô cùng chói tai, đầu xe chếch sang rồi kênh lên, một bánh đã ghếch lên thềm đá, ánh mắt của đám người đó lập tức dồn qua, tôi đẩy cửa xe lao ra, loạng choạng vượt qua thảm cỏ, lao về phía biển, điên cuồng gạt tay mọi người ra.

Một người phụ nữ áo đỏ quần đen đang nằm trên đất, gương mặt tím tái, hai mắt nhắm nghiền, mái tóc rối tung, cả người là cát và cỏ, phần bụng nhô cao.

Tôi nhào tới.

- Thanh Thanh, Thanh Thanh! – Tôi quỳ xuống đất, ngửa đầu lên trời mà khóc.

- Gọi cấp cứu rồi. – Bên cạnh có một người phụ nữ béo tròn nói. Tôi nửa quỳ nửa bò túm lấy tay áo chị:

- Tôi xin chị, gọi giúp tôi lần nữa đi!

Sau đó tôi bò trở lại, dùng tay cạy miệng Thanh Thanh ra, cúi người xuống thổi mạnh vào miệng cô ấy. Một tay giữ đầu cô, một tay tôi ấn mạnhvào bụng cô ấy, nhưng ngoại trừ một dòng nước chảy ra khỏi miệng thì Thanh Thanh vẫn không có phản ứng gì.

Tôi vội vàng bế thốc cô đặt lên chân mình, hai tay đấm mạnh vào lưng cô, vừa đánh vừa hét:

- Thanh Thanh, đừng, Thanh Thanh, về đi, em về đi! - Nhưng cơ thể của Thanh Thanh vẫn cứng đơ như một khúc gỗ, hoàn toàn không quan tâm tới tiếng khóc của tôi.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn những người xung quanh, gào lên:

- Ai giúp tôi cứu cô ấy? Làm ơn đi! Trả tiền! Tôi sẽ trả tiền!

Tôi móc ví ra, rút hết toàn bộ tiền ra tay, kể cả thẻ tín dụng, giơ cao, xua thật mạnh.

Ánh mặt trời rất chói mắt, tôi quỳ trên đất ngẩng đầu lên, nước mắt, mồ hôi và cả nước mũi nhòe nhoẹt trên mặt tôi, mọi người xung quanh đang im lặng bắt đầu xao động. Giọng của tôi đã tắc nghẹn.

Tôi phát hiện trong đám người có một ông già đánh cá:

- Chú ơi, chú giúp tôi, cứu cô ấy, tôi cho chú một trăm nghìn, không, năm trăm nghìn, tôi cho chú năm trăm nghìn!

Ông già lắc đầu:

- Chàng trai, nhiều tiền nữa cũng vô ích thôi, lúc tôi vớt cô ấy từ dưới biển lên đã không cứu được nữa rồi, quá muộn rồi, đưa về an táng đi!

Thanh Thanh, đấu thầu kết thúc rồi, mọi thứ kết thúc rồi, anh quay về rồi! Anh còn chờ đưa em đi ăn yến sào, chờ em chửi anh, chờ em nói chuyện với anh, vì sao, vì sao em chỉ trút hết mọi tâm sự vào một tờ giấy mỏng?

Khóc xong, em rất bình tĩnh, anh gặp nhiều khó khăn, hy sinh quá nhiều, chịu đựng quá nhiều áp lực, vậy mà em còn khiến anh nổi giận. Nhưng em cũng thường hỏi bản thân, đó là vì sao, vì sao chúng ta trở nên như vậy? Chúng ta vốn rất hiểu nhau, rất có thần giao cách cảm cơ, vậy mà sao tới hôm nay, những điều em nói, anh lại cảm thấy ấu trĩ và nực cười, còn những điều anh nói, em lại không tài nào hiểu được?

“Trời đất già cỗi, biển cạn đá mòn, tim anh cũng không thay đổi”, đó là lời bài thơ anh viết cho em, lời hứa này em vẫn khắc ghi trong tim, tin tình cảm của anh ban đầu xuất phát từ con tim, nhưng em muốn dùng hành động để bảo vệ lời hứa đó, để chứng minh rằng em tin vào tình yêu trong sáng “biển cạn đá mòn”, em phải dùng hành động để chứng minh cho anh tin rằng thế giới này vẫn còn những tình yêu không chịu cúi đầu trước bất cứ điều gì. Nếu cái chết của em có thể khiến anh tin vào điều này, em chết không hối tiếc.

Em có lỗi với bố mẹ, họ nuôi em thành người, đặt vào em bao nhiêu hy vọng, nhưng em lại nhẫn tâm cắt đứt tất cả để một mình đi trước, em không phải là một đứa con gái tốt, tha thứ cho con, bố mẹ thân yêu, kiếp sau con sẽ báo hiếu với bố mẹ, được không?

Còn cả Đô Đô, nó khiến em chùn bước, nó thông minh, đáng yêu, giờ nó đang ở cạnh em, ánh mắt giống em, cái miệng giống em, nhưng từ ngày mai, em sẽ không bao giờ được gặp nó nữa, trái tim em đau lắm, nước mắt em không kìm được lại chảy ra rồi. Đô Đô, không phải vì mẹ độc ác, mẹ cũng không muốn rời xa con, nhưng mẹ là một kẻ yếu đuối, mẹ không thể trải qua việc này, thực sự là không thể. Mẹ không phải một người mẹ tốt, tha thứ cho mẹ, ngoan nhé, mẹ sẽ ở trên trời bảo vệ con, được không?

Hy vọng duy nhất của em là anh hãy nuôi dưỡng con thật tốt, để nó trưởng thành khỏe mạnh. Ngoài ra, xin anh khi an táng cho em hãy cắt tóc của con đặt cùng với xương cốt của em, em sẽ ngửi thấy mùi hương của con.

Tạm biệt, người yêu của em, cảm ơn tình yêu anh dành cho em, cảm ơn vì anh đã mang lại cho em rất nhiều niềm vui, chỉ nghĩ đến đó thôi, em cũng đã thấy trái tim mình tràn đầy hạnh phúc, chỉ tiếc rằng nó quá ngắn ngủi.

Em không hận anh, tất cả đều là số mệnh.

Hôn lễ của tôi và Thanh Thanh được tổ chức tại khách sạn Thạch Cảnh Sơn, Thanh Thanh thích khung cảnh mát mẻ, tao nhã ở đó, nó mang vẻ hiền hòa giữa sự ồn ào, qua khung cửa kính của phòng ăn ở tầng hai nhìn xuống, một hàng cây nhỏ xanh ngắt với một mặt hồ phẳng lặng, mấy con thiên nga thong thả bơi trên mặt hồ, thi thoảng lại đập đập đôi cánh, như cảnh tượng của nơi thế ngoại đào viên. Bữa tiệc chỉ có ba bàn, đều là những đồng nghiệp và bạn bè của chúng tôi quen sau khi tới Châu Hải, bố mẹ hai bên đều không tới, không phải vì họ không muốn, mà vì từ lúc quyết định kết hôn tới khi tổ chức hôn lễ chỉ có ba ngày, khi đó Thanh Thanh đã mang thai ba tháng, nếu cứ kéo dài thêm bụng sẽ lộ to, mà ngày thứ ba sau khi kết hôn, tôi lại phải đi Hàng Châu công tác.

Khi đám người tới “quậy động phòng” đã ra về hết, chỉ còn lại tôi và Thanh Thanh, tôi nhìn bốn bức tường xung quanh thở dài:

- Hây a, nhà mới, giường mới, đồ dùng mới, chỉ tiếc rằng nằm trên chiếc giường này chỉ là hai cỗ máy đã cũ.

Thanh Thanh đấm lên vai tôi:

- Đều là tại anh, anh còn nói nữa à, em cắn chết anh giờ! – Sau đó cô ấy há miệng lao đầu qua, tôi vừa lùi vừa nói:

- Đêm tân hôn mà cắn người là không được đâu nhé, nhưng em tách chữ “cắn” (Trong tiếng Trung, chữ “cắn” được ghép bởi hai chữ “khẩu” và “giao”, “giao” ở đây là “giao hợp”.) ra thì anh không phản đối đâu.

Thanh Thanh khựng lại, mấy giây sau mới hiểu ra vấn đề, nhào đến:

- Để xem em xử lý anh thế nào!



Tất cả những cảnh tượng ân ái tràn ngập tiếng cười ấy sẽ không bao giờ còn quay lại nữa, một mình tôi loạng choạng bước về nhà, cảnh vẫn còn mà người vắng bóng, trong thư phòng hắt ra ánh đèn vàng ấm áp, tôi bước vào, là ánh đèn trên bàn sách, tôi ngồi xuống, gương mặt hoảng hốt, đau thương, sau khi Thanh Thanh viết bức thư đó, chiếc đèn vẫn sáng, ba ngày trước ở đây, Thanh Thanh đã giao lưu tâm hồn lần cuối cùng với tôi, tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng tỏa ra từ mái tóc cô ấy, dường như cô ấy chỉ vừa mới đi, nắp bút vẫn còn chưa đóng lại, lặng lẽ nằm ở nơi đó, cũng giống như ánh đèn rực sáng, đang chờ đợi chủ nhân quay về, chờ chủ nhân ngồi vào chỗ cũ. Bên cạnh bàn, dưới chân, còn rất nhiều tờ giấy ăn bị vo tròn, tôi cúi xuống nhặt lại, mở từng tờ ra, vuốt phẳng, trên đó là vệt nước màu vàng, là huyết lệ của Thanh Thanh, vậy mà khi đó, tôi lại cùng với một người đàn bà khác đang ở khách sạn năm xưa tổ chức lễ cưới với Thanh Thanh, trên chiếc giường trắng tinh, để lại dấu vết của sự phản bội.

Tôi châm một điếu thuốc, cởi áo ra, để lộ vùng ngực, sau đó dùng ngón tay cái và ngón trỏ nắm chặt đầu thuốc, ấn điếu thuốc còn đang cháy đỏ vào nơi tim. Đầu thuốc nhanh chóng chạm vào ngực làm tôi thấy bỏng rát, mấy sợi lông tơ mắt thường không nhìn thấy được đã bị đốt cháy, phần thịt ở đó co lại. Tôi dừng lại, hít sâu một hơi, nhưng không hề bỏ cuộc, tiếp tục đưa ngọn lửa mở rộng ra, ở chỗ gần nụ hoa, tôi nghe thấy một tiếng xèo, sau đó là cảm giác bỏng rát đáng sợ, tôi ngoác miệng ra cười, rồi lại ấn tiếp, đầu thuốc cháy đỏ rực ấn chặt vào da thịt tôi, theo sau là một làn khói xanh bốc lên trước mắt, hoang mang và u uất nhìn tôi, rồi nước mắt tôi từ trái tim chảy ra, dâng đầy trong mắt, tầm mắt trở nên mơ hồ, khói thuốc đã tan, tôi bật cười thê lương:

- Thanh Thanh, anh yêu em, vẫn luôn yêu em, mãi mãi yêu em, em là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng anh…

CHƯA PHẢI VĨ THANH

Bành Tiền Tiến lao vào:

- Lý tổng, tin tức mới nhất! Dương Hùng Vĩ bị điều tới phòng Công nghệ, Tiểu Phương lên phụ trách công việc của Phó phòng Mua hàng, việc đấu thầu lần trước bị hủy!

Khi Cảnh Phú Quý nói cho tôi biết chuyện Dương Hùng Vĩ, tôi rất bình tĩnh, cuối cùng sự việc đã được làm sáng tỏ, Dương Hùng Vĩ thấy tôi không nghe điện thoại thì lén hẹn gặp Cảnh Phú Quý. Ông chủ Vạn là cổ đông của sàn nhảy “Tình cũ”, có nhân viên của ông ta thấy Dương Hùng Vĩ bỏ thuốc vào cốc, mang chuyện này ra uy hiếp Dương Hùng Vĩ, chứng cứ này cho dù trao vào tay cảnh sát hay vợ hắn, hoặc là công ty thì hắn cũng “chết”. Theo như ý ban đầu của Dương Hùng Vĩ, hắn muốn tôi được đứng thứ hai, hơn nữa cũng đã thỏa thuận với ông chủ Vạn rồi, nhưng không ngờ ông ta thủ đoạn tàn ác, sợ nuôi hổ để lại hậu họa sau này, nhỡ ngày nào đó thực lực của tôi vượt qua ông ta, nên đã gặp Ức Lập, Trần Thế Phong thế yếu lực mỏng, để tiến chân được vào Khoa Mỹ chỉ còn biết nghe theo sự sắp xếp của ông chủ Vạn, hai người thỏa thuận với nhau vào phút cuối cùng chơi chiêu tối hậu, đến cả Triệu Hữu Tài cũng bị chơi một vố. Khi kể những chuyện này, Cảnh Phú Quý có vẻ khâm phục, cuối cùng bổ sung một câu:

- Dương Hùng Vĩ chắc là định nhờ tôi nói với cậu, nếu có chỗ nào đắc tội mong cậu tha cho! Hắn có nỗi khổ riêng.

Tôi chỉ đờ đẫn lắng nghe. Tôi tin lần này Dương Hùng Vĩ nói thật.

Còn Triệu Hữu Tài, sau khi hắn báo cáo cho ông chủ là muốn hợp tác với tôi, ông chủ Vạn bèn nảy ra ý nghi ngờ, ngoài ra, trước đó ông ta vẫn lo lắng về hắn, cho nên lần này ông ta quyết định giúp Trần Thế Phong vào được Khoa Mỹ, tối hôm tôi nhìn thấy Trần Thế Phong chính là hôm hắn với ông chủ Vạn cấu kết với nhau. Khi Triệu Hữu Tài phân tích cho tôi nghe ý kiến của hắn, tôi bỗng hiểu ra, điểm này tôi đã nghi ngờ suốt cả buổi tối mà không hiểu, vì đúng là còn có một sơ hở. Ông chủ Vạn quả là có điểm hơn người, ông ta không mấy khi lộ diện, nhưng sau lưng lại thao túng tất cả, ra tay tàn ác khó ai bì kịp, cho dù là người có kiến thức cao siêu đến đâu cũng bị ông ta biến thành một kẻ ngu ngốc như thể mới tốt nghiệp cấp ba.

Một buổi chiều sau Tết dương lịch, thời tiết chuyển lạnh, nhưng mùa đông trong cuộc đời tôi đã bắt đầu từ mấy ngày trước. Tôi và Cảnh Phú Quý ngồi đối diện nhau trong văn phòng, tóc tai tôi rối bời, gương mặt u ám, mấy sợi râu mọc ra tua tủa, thần thái giống y như lần đi Macao đánh bạc về.

- Ba tháng, tôi cho cậu ba tháng là phải quay về, được không? - Cảnh Phú Quý có vẻ nóng ruột.

Tôi cúi đầu không nhìn hắn:

- Tôi quyết định rồi, cậu đừng khuyên tôi, huống hồ mọi quan hệ đã sắp xếp đâu vào đấy, cậu cứ yên tâm mà làm.

- Không được, tôi thực sự không có khả năng đó.

- Khả năng cũng là do mình rèn luyện ra mà thôi, không ai sinh ra đã là siêu nhân. Ban đầu tôi không tự tin với bản thân, chẳng phải rồi cũng làm được đó sao?

- Ừm, thế được rồi, để tôi thử, có chuyện gì tôi có thể gọi điện thoại cho cậu được không?

- Gọi ít thôi, cố gắng nhắn tin.

Tôi với Cảnh Phú Quý cùng bước vào phòng họp, mọi người trong đó nhất tề đứng lên, tôi dang hai tay ra tỏ ý ngồi xuống, sau đó nghiêm túc phát biểu:

- Thưa các đồng nghiệp, đơn hàng của Khoa Mỹ năm nay chúng ta đã giành được toàn bộ, đây sẽ là một năm bội thu, cảm ơn sự cố gắng của mọi người, đồng thời hy vọng trong năm mới, mọi người hãy cố gắng hoàn thành công việc của mình, làm cho thật tốt, cuối năm, công ty chắc chắn sẽ đền đáp mọi người xứng đáng. Ngoài ra, tôi xin tuyên bố một điều chỉnh nhỏ về cơ cấu của công ty, Lâm Thăng, tức Chủ tịch Hội đồng Quản trị Lâm Thăng vì sự phát triển của nghiệp vụ mới nên không còn là lãnh đạo của công ty nữa, tuy nhiên, anh ấy vẫn là cổ đông của công ty, chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị do tôi đảm nhiệm, chức Tổng Giám đốc do Cảnh Phú Quý đảm nhiệm, Triệu Hữu Tài là Phó Tổng Giám đốc, hai người họ là cổ đông kiêm lãnh đạo của công ty, Bành Tiền Tiến là Trưởng phòng Bán hàng. Triệu tổng là một nhân tài, có tiếng tăm rất lớn trong ngành, sự gia nhập của anh ấy sẽ giúp chúng ta như hổ mọc thêm cánh, chúng ta hãy cùng chào đón anh ấy.

Có người giơ tay lên định vỗ tay, nhưng thấy sắc mặt tôi không bình thường bèn lập tức bỏ tay xuống. Tôi lướt mắt qua một vòng rồi nói tiếp:

- Bản thân tôi vì lý do cá nhân nên sẽ rời khỏi công ty trong một thời gian, trong thời gian này, Cảnh tổng sẽ là người chịu trách nhiệm cuối cùng giải quyết mọi việc lớn nhỏ trong công ty, mong mọi người giúp đỡ công việc của anh ấy.

Nói xong, Cảnh Phú Quý đứng lên, hai tay đặt trước ngực:

- Lý tổng vất vả bao nhiêu năm, tạo cho mọi người cơ hội và phúc lợi, chúng ta hãy cùng vỗ tay để bày tỏ lòng biết ơn của mình.

Tôi lặng lẽ đi ra khỏi phòng họp, ngồi xuống bên một chiếc bàn, châm điếu thuốc, nhìn khắp công ty, đây là nơi tôi đã đổ ra biết bao tâm huyết. Sau lưng vang lên giọng nói hồ hởi của Cảnh Phú Quý:

- Toàn bộ chíp của Khoa Mỹ năm sau sẽ do công ty ta độc quyền cung cấp, hơn nữa còn được thanh toán trước ba mươi phần trăm, điều kiện tốt như thế này có nằm mơ tôi cũng không ngờ tới. Nếu Khoa Mỹ đã ủng hộ chúng ta thì chúng ta cũng phải làm cho tốt, họ làm tốt chúng ta càng phải làm tốt hơn, phải đảm bảo cung cấp đủ hàng! Đến cuối năm cố gắng, không, nhất định, phải giành được danh hiệu “Nhà cung ứng ưu tú”! Mọi người có tự tin không?

Sau đó là một loạt tiếng vỗ tay.

- Bán hàng tôi không phải là cao thủ, cao thủ thực sự là Triệu tổng có mặt tại đây, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm của mình, tôi có thể tặng quý vị một bài học, tôi hỏi mọi người một câu: Chạy nghiệp vụ, làm kinh doanh là gì?

- Tôi biết! – Tiếng của Bành Tiền Tiến.

Cảnh Phú Quý nói:

- Cậu chờ một chút, để đồng nghiệp mới tới trả lời.

Không có tiếng nói. Chắc là cậu ta chưa thích nghi ngay với phong cách của Cảnh Phú Quý.

Một lát sau:

- Thế thì Trưởng phòng Bành nói đi!

- Là “dụ dỗ”! – âm thanh của Bành Tiền Tiến rất lớn.

Sau đó là những tiếng cười.

- Đúng, “dụ dỗ”! Đây chính là tinh túy của ngành bán hàng.

Một quan điểm và cách bày tỏ thô lỗ, dung tục như thế chỉ có Cảnh Phú Quý mới có thể nghĩ ra, tôi đứng ngoài mà vẫn có thể tưởng tượng được gương mặt sửng sốt của mọi người trong đó. Nghĩ bụng, đây là điều tâm đắc nhất của cậu ta sau bao năm làm việc và ăn chơi, hy vọng sau này cậu ta có thể sử dụng nghệ thuật này để phát triển nghiệp vụ của công ty, chứ không phải chỉ áp dụng trong chat QQ và gặp bạn ảo.

Tôi phải tới Thanh Đảo chuộc tội, chuộc tội một năm, tôi phải tận hiếu với bố mẹ Thanh Thanh, họ đã trao tôi một người con gái hoàn chỉnh, vậy mà tôi chỉ trả lại cho họ một nắm tro tàn, trên nhân gian còn chuyện nào đau lòng hơn thế nữa không?

Lôi tổng và Victory cùng tới nhà thăm tôi, vừa vào tới cửa, Victory đã lặng lẽ đặt một món đồ vào tay tôi. Lôi tổng nhìn bức ảnh lớn của Thanh Thanh treo trên tường, nụ cười ngọt ngào, trong trẻo, hai mắt chị ta đỏ hoe:

- Một cô gái tốt biết bao, tuần trước còn nói chuyện điện thoại với tôi, hẹn cuối tuần đi Quảng Châu xem ca kịch “Hamlet”, tôi đã đặt cả vé rồi, ai ngờ…

Lâm Thăng và Cảnh Phú Quý cùng tới tiễn tôi. Ở cổng đại sảnh tầng hai sân bay Châu Hải, hai tay Đô Đô bê cái hộp gỗ, ánh mắt thẫn thờ nhìn về phía trước, gương mặt hoảng hốt và u hoài, hai tay tôi nhét trong túi quần, ngẩng đầu lên nhìn chiếc máy bay chầm chậm cất cánh vào trời xanh, Cảnh Phú Quý móc một điếu thuốc ra đưa cho tôi, thấy tôi từ chối thì có vẻ kinh ngạc, trong mắt thoáng chút khó hiểu, tôi nghiêng đầu nhìn Lâm Thăng đứng cạnh tôi nãy giờ, sau đó theo ánh mắt của hắn, nhìn vào chiếc máy bay chưa kịp khuất sau những đám mây, ánh mắt mông lung, dường như đang trả lời Cảnh Phú Quý, dường như đang lẩm bẩm với chính mình.

- Thanh Thanh không thích tôi hút thuốc, tôi phải cai vì cô ấy, cai một năm, một năm…

Lâm Thăng quay đầu lại nhìn tôi:

- Người anh em, đừng buồn nữa, anh có tấm lòng này, chắc chắn Thanh Thanh sẽ vui.

Cảnh Phú Quý lại gần, nắm chặt cánh tay tôi:

- Được rồi, đừng nói nhiều nữa, cứ yên tâm mà đi, một năm sau tôi với Lâm Thăng sẽ ở nơi này đón cậu!

Tôi định thần lại, ôm vai Lâm Thăng, giọng nói nghèn nghẹn:

- Người anh em, bảo trọng! Chúng ta sẽ lại ở bên nhau. – Sau đó quay sang ôm Cảnh Phú Quý, nhẹ nhàng vỗ lên lưng hắn. – Nhớ nhé, chuyện ở công ty tuy quan trọng, nhưng phải coi người nhà là khách hàng lớn nhất của mình!

Máy bay đã cất cánh, tôi ngồi sát cửa sổ, thẫn thờ nhìn ra ngoài, mặt đất nghiêng đi, một làn khói dày len lỏi giữa những đám mây rồi dần dần rớt lại phía sau, máy bay đang bay lên, trái tim tôi dường như trở nên nhẹ bẫng. Tôi quay lại xoa đầu Đô Đô, nó ngẩng đầu lên im lặng nhìn tôi, tôi mỉm cười với nó, trên gương mặt nó vẫn không chút biểu cảm, đáy mắt chỉ là sự u uất, thậm chí còn có cả nét hoảng hốt. Tôi thở dài, chầm chậm nhắm mắt lại, đưa tay ra ấn lên vùng ngực vẫn còn nhoi nhói đau, lẩm bẩm trong tim:

- Em yêu, anh về đây, anh với con trai đưa em về nhà…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.