Trái Tim Của Tôi Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ

Chương 40: Chương 40




- Này bạn gì ơi . Bạn không sao chứ - chất giọng trong trẻo đó lại cất lên trong mơ hồ Minwoo có thể cảm nhận được .

Trí Long đằng xa vẫn chưa hiểu rõ sự tình tưởng cô bé làm ngơ mình nghiến răng ken két .

Thấy biểu hiện đó của cậu , người bên cạnh không khỏi cười thầm mà nhắc nhở .

- Hyun Young bảo chỗ đấy có người bị thương , thay vì ngồi đây sao chúng ta không ra xem thử ! - nói rồi Hà Duy mở cửa xe đi ra bên ngoài .

- Rắc rối thật ! - Trí Long ấm ức đi ra khỏi xe , vừa bước chân ra cậu đã lấy hai tay ôm chặt lấy người mình , không quên khó chịu lẩm bẩm một câu - Để thiếu gia ta phải chịu lạnh khổ sở thế này đây . Tí nữa về anh phải xử em một trận !

- Lạnh , ... lạnh quá - Minwoo hoàn toàn lâm vào trạng thái hôn mê , rên rỉ từng đợt .

- Mấy anh giúp em đưa cậu ấy đến bệnh viện đi - thấy hai người rốt cuộc cũng đã chịu ra Hyun Young vội vàng phân phó .

- Tên nào đây ? Chắc vừa bị bọn côn đồ trong trường dần cho nhừ tử đây mà . Mặc kệ đi , bé ngoan về thôi - Trí Long nhìn Minwoo hừ lạnh , cậu cũng đã sớm nhận ra đây chính là tên bị cậu ra lệnh tảy chay , dựa vào tên thấp hèn này mà có diễm phúc vào ngôi trường này ư ? Đúng là hoang tưởng !

- Này , sao anh vô nhân tính thế hả ? Chưa nghe câu cứu một mạng người bằng hơn xây bảy tòa tháp à - Hyun Young bất mãn .

- Rồi rồi bây giờ thì anh nghe em nói rồi đây . Bây giờ về được chưa ?

- Giúp em đưa cậu ta đến bệnh viện đã rồi anh muốn đi đâu thì đi !

- Nhưng ... - Trí Long khó chịu nghĩ cách chống chế thì bị Hà Duy chặn ngang lời .

- Thôi không nói nhiều nữa , nghe lời em ấy đưa cậu ta đến bệnh viện đi - nói rồi Hà Duy không ngại bẩn vì những vết máu trên người cậu ta mà cõng lên hướng ra phía chiếc xe sang trọng gần đó .

Huyn Young nhìn Hà Duy cảm kích rồi quay sang Trí Long chế giễu .

- Anh học tập anh Duy đi , anh ấy tốt hơn anh nhiều !

Trí Long trừng mắt vì lời nói đầy khiêu khích của Hyun Young , một bụng ấm ức đi vào xe ô tô .

Chiếc xe lăn bánh , rời khỏi ngôi trường cấp 2 theo lệnh của Hyun Young tiếng thẳng đến bệnh viện quốc tế thành phố .

Trên xe ô tô lúc này , không khí thật là ngột ngạt . Lại còn phảng phất mùi tanh của máu nữa khiến Long cau mày khó chịu quay sang hỏi Hà Duy .

- Đây không phải là tên được cậu chiếu cố cho vào trường chúng ta hay sao ?

- Đúng vậy , năng lực học tập của cậu ta cũng không tệ .

- Nhưng xuất thân của cậu ta thì ...

- Điều đó không quan trọng , cậu cứ xem như tôi là người chống lưng cho cậu ta đi . Nể mặt tôi thì ngày mai đi hạ lệnh tảy chay đi .

- Điều này mà cậu cũng biết sao ? - Trí Long ngạc nhiên , đúng là xuất quỷ nhập thần , tên này cái gì cũng biết .

- Chơi với cậu bao nhiêu năm rồi ? Tôi chẳng lẽ lại không hiểu rõ con người của cậu ! - Hà Duy cười lạnh .

- Thì ra là anh hạ lệnh tảy chay hả , sao lại xấu xa đến mức độ thế chứ - Hyun Young quay xuống nhìn khuôn mặt nhởn nhơ vô ( số ) tội của Trí Long mà không khỏi tức giận .Thì ra tất cả các vụ tảy chay đánh đập học sinh ở trường học đều là do cái ông anh yêu quý này gây nên . Vậy mà lúc hỏi lại còn chối bay chối biến với cô .

- Gì chứ , bé ngoan à sao lại có một ngày em bày ra bộ mặt bất mãn với anh như thế chứ . Theo luật của trường mà , anh chỉ tuân thủ đúng quy định làm một học sinh tốt thôi - Cái này gọi là có tội mà không chịu nhận đấy nha , Trí Long cũng thật là khôn lỏi quá mà .

- Cho anh nói lại , nói dối mà không biết ngượng mồm à ? Luật của trường hay là luật của anh hả ?

- Thì vừa là trường cũng là vừa của anh ?

Hyun Young nghe thấy thế thì khó hiểu hỏi .

- Là sao ?

- Bé ngốc ạ , sao hôm nay em '' thông minh '' thế ? Luật của anh đưa ra nhưng ông hiệu trưởng cũng có nói gì đâu , tức là ông ta đã nhầm đồng ý rồi còn gì . Mà đã ngầm đồng ý thì tức là bà ta đã coi như luật của anh là luật chung ở trường - Trí Long cố gắng cãi cùn . Nhưng anh chỉ làm cho Hyun Young thêm điên tiết lên thôi .

- Không phải chống chế , ngày mai anh đi dẹp ngay mấy cái luật tảy chay này cho em ? Từ bây giờ các luật ở trường đều là em nắm quyền , nếu anh thắc mắc gì thì hỏi em hoặc lên hỏi ông hiệu trường . Ok ! - nói rồi Hyun Young quay lên không thèm nói truyện với Trí Long nữa .

- Này , này gì chứ ? Con người bình đẳng nha . Làm gì mà em lại phân biệt đối xử với anh như vậy được chứ - Trí Long tức giận .

- Con người bình đẳng đúng không ? - Hyun Young quay xuống phục hồ lại bộ mặt thiên thần hỏi .

Ha , ha Trí Long lần này đã bị phù thủy nhỏ đưa vào tròng rồi , chưa nghĩ gì đã gật đầu nói đúng cái rụp .

- Vậy em hỏi anh con người bình đẳng , không được phân biệt đối xử vậy tại sao anh lại đối xử với cậu ta như vậy ?

- Việc này thì ... - Trí Long á khẩu , không cãi được luôn . Trong lòng không thầm mắng mình ngu là tại sao lại đi bắc mắc bẫy của con tiểu quỷ này .

- Thì sao ? - Hyun Young chớp mắt ngây thơ giả bộ hỏi lại .

- Rồi thì hạ lệnh , rồi thì cho em nắm quyền toàn bộ . Được chưa ? - Trí Long bị con tiểu quỷ này chọc đến cho tức giận thật sự rồi . Chưa bao giờ mà anh lại bị người ta bắt bẻ như thế . Mà người bắt bẻ lại là con nhóc 11 tuổi kém tuổi mình mới đau chứ !

- Tốt , tốt . Anh biết thế là ngoan rồi - Hyun Young quay lên cười sảng khoái . Cô bé còn đạp tay ngầm với Hà Duy nữa chứ . Hóa ra tất cả âm mưu đều là do hai cái đứa này bày ra . Không hiểu nếu Trí Long mà biết thì sẽ phản ứng ra sao nhỉ ?

Một lúc sau , chiếc xe cuối cùng cũng dừng ở bệnh viện thành phố .

Huyn Young ngồi ở phía trước nhanh chóng nhảy xuống xe . Đội ngũ bác sĩ không biết là ai phân phó chạy vội lại chỗ chiếc xe , đặt Minwoo bị thương đến bất tỉnh lên băng chuyền chuyên dụng rồi đẩy , đi nhanh vào phòng cấp cứu .

- Em ở đây đợi cậu ta tỉnh dậy , mấy anh về trước đi - Huyn Young nói nhưng chẳng ai chịu nghe cả thấy cô bé chạy vào bệnh viện Trí Long và Hà Duy cũng vội vã đi theo .

Khu vực cấp cứu .

Ngồi ở hàng ghế chờ đã hơn 30 phút rồi mà chưa thấy động tĩnh gì . Chỉ là một trận ẩu đả nhẹ thôi mà , làm gì mà lại cấp cứu lâu đến thế chứ . Không phải là đã xảy ra chuyện gì bất trắc rồi đấy chứ . Hyun Young thấp thỏm lo lắng không yên .

Đúng lúc này , vị bác sĩ già nua từ phòng cấp cứu bước ra .

- Bác sĩ , cậu ấy sao rồi ? - Huyn Young thấy ông bác sĩ ra vội vàng chạy lại hỏi .

- Tiểu thư , không sao . Cậu nhóc chỉ là bị bầm dập chút và bị gãy xương sườn nên hôn mê thôi , nằm viện một thời gian là sẽ ổn .

- May quá , cảm ơn bác sĩ - Hyu Young nghe thấy thế thì cười một nụ cười thật tươi , thờ phào nhẹ nhõm . Cô bé đâu có biết rằng đơn giản chỉ là một nụ cười nhưng đó đã hớp hồn của bao nhiêu người , kể cả vị bác sĩ già nua , Hà Duy vàTrí Long cũng nằm trong số những nạn nhân đó .

********

Minwoo trong mê man , sao mà thấy người mình vừa đau , vừa nặng trĩu . Mọi thứ xung quanh đều chỉ là một màu đen . Không phải cậu chết rồi chứ ? Đây là đâu , thiên đường hay địa ngục ?

Thật không muốn tỉnh dậy chút nào , nhưng có một động lực nào đó khiến cậu bắt buộc phải mở mắt .

Mở mắt ra , khung cảnh chỉ có một màu trắng toát . Khẽ đảo mắt một vòng , cậu đã nhận định được đây chính là bệnh viện , và còn là một bệnh viện cao cấp với các thiết bị máy móc hiện đại nhất . Cả mùi khử trùng đặc trưng càng làm cậu càng thêm chắc chắc chắn suy nghĩ của mình là đúng .

Khẽ cựa người , mu bàn tay phải của cậu truyền lên một đời đau nhói , thì ra là đang truyền nước . Nhăn mặt giật kim chuyền ra , Minwoo khó khăn muốn ngồi dậy nhưng không được . Thấy tình cảnh này , bỗng từ đâu một giọng nói trong trẻo nhưng tràn đầy lo lắng vang lên .

- Nằm xuống đi , anh bị gãy xương sườn rồi làm sao mà ngồi dậy được .

Hyun Young đi vào thấy một màn cảnh tượng như thế này hãi hùng lên tiếng , không phải là anh ta muốn xương sườn mình nứt thêm ra nữa chứ ?

Giật mình vì tiếng nói quen thuộc đó , Minwoo nhận ra đây chính là giọng nói mà trong tiềm thức , lúc bất tỉnh mình nghe thấy .

Theo quán tính cậu ngẩng đầu lên thì thấy ba gương mặt đi vào . Hai trai và một gái . Không quá khó để cậu nhận ra ba người này . Đây chính là cô công chúa và hai chàng hoàng tử quyền lực nhất của ngôi trường cấp 2 Seoul mà mọi người ca tụng .

Khẽ cười lạnh , cậu nhìn ba con người trước mặt với ánh mắt chế giễu . Lại là một đám tiểu thư , công tử khinh người con nhà giàu . Nhưng thật đáng ngạc nhiên là mấy người này lại cứu cậu , không phải là họ chính là những người đã hạ lệnh tảy chay cậu hay sao ?

Mặc dù có động tâm với lời nói đó nhưng Minwoo vẫn cố gắng ngồi dậy . Cổ nhân từng có câu " trên đời này không ai cho không bao giờ , tất cả đều có cái giá của nó " huống chi đám tiểu thư , công tử này lại đi giúp một kẻ như cậu sao ? Thật là nực cười !

- Đây là thái độ cậu dành cho những ân nhân của mình hay sao ? - Trí Long thấy thái độ quật cường của Minwoo thì không khỏi chướng mắt , chỉ ước cậu ta là cái bao gạo để mình có thể đá bật ra ngoài .

Minwoo không để ý đến lời nói của Trí Long vẫn cố gắng tiếp tục gượng dậy , điều này càng làm cho Trí Long thêm điên tiết hơn .

- Nên nhớ thân phận của cậu , nếu không muốn tôi tự tay bóp chết cậu thì ngoan ngoãn đi .

- Oh , từ bao giờ mà hoàng tử lại tốt như vậy ? Tôi không phải bị đánh đến nỗi mắc chứng hoang tưởng rồi chứ ? - Minwoo châm biếm hỏi lại . Một lũ giả tạo , không phải bọn chúng gián tiếp biến cậu thành ra như thế này hay sao ? Còn bày đặt thanh cao giả nhân giả nghĩa .

- Thằng khốn này , mày thích chết rồi ! - Minwoo bây giờ đã thành công trong việc chọc giận Trí Long . Cậu tức giận gầm lên một tiếng thật to , hận không thể giết chết tên khốn xấc xược này . Ngoại trừ Hyun Young , anh trai và bố mẹ ra thì không ai dám nói chuyện với cậu bằng thái độ và giọng điệu này . Và một khi kẻ ngu ngốc mắc phải sai lầm này thì chúng và gia đình chúng đừng hòng sống sót đên ngày mai .

- Đủ rồi , đây là bệnh viện không phải là nơi để cho anh làm loạn . Không có việc gì thì tốt nhất nên về nhà đi - Hyun Young tức giận mà quát to , không biết ngày hôm nay Trí Long đã bao nhiêu lần làm cho cô tức giận rồi !

Trí Long mặt hầm hầm sát khí không nói gì nữa đùng đùng tức giận bỏ ra về . Trước khi đi còn hừ lạnh liếc nhìn Minwoo .

Phòng bệnh chỉ còn ba người Minwoo , Hyun Young và Hà Duy .

- Đừng nhìn chúng tôi như sinh vật lạ như vậy . Cậu an tâm mà ở đây dưỡng bệnh cho tốt đi . Anh Long dù sao cũng đã về rồi - Hyun Young bật cười khi nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Minwoo .

- Rốt cuộc là các người có mục đích gì ? Hạ lệnh tảy chay đánh cho tôi thương tích đầy mình rồi bây giờ cảm thấy hối hận sao ? - Minwoo khinh thường nhìn hai người có thân phận quyền quý trước mặt .

Hyun Young nghe thấy lời nói này thì tái mặt tức giận . Sao cái cậu kia lại có thể nghĩ xấu về cô như thế chứ ? Tuyệt đối bọn họ không phải là những con người như vậy .

Nhìn sắc mặt của Hyun Young , cuối cùng Hà Duy cũng phải lên tiếng .

- Muốn nghĩ sao thì tùy . Cậu nằm xuống mà nghỉ ngơi đi . Hyun Young về thôi cũng muộn rồi - nói rồi Hà Duy kéo tay Hyun Young đi .

Phòng bệnh cao cấp bây giờ thật chống trải , cũng chỉ còn một mình Minwoo .

Bật cười khổ , cậu tuy là một đứa nghèo khó thật nhưng không ngờ lại có một ngày chịu mang ơn kẻ khác , nhất là với những kẻ cậu đã cho là kẻ thù từ khi đặt chân vào ngôi trường cấp 2 quốc tế này . Thôi thì cứ mặc kệ vậy , số phận của cậu đáng thương sẵn rồi , cứ mặc cho nó ra sao thì ra .

Thời gian trôi qua thật nhanh , đã hơn 1 tháng kể từ ngày cậu nhập viện . Hôm nay chính là ngày cậu thoát khỏi cái nơi lạnh lẽo đầy mùi khử trùng này . Dọn lại đống đồ lình kình của mình , cậu thấy xương sườn vẫn có chỗ đau nhức . Nhưng ông bác sĩ bảo biểu hiện này cũng không có gì đáng ngại và kì tích nhất chính là khung xương của cậu không giống như những người khác , hồi phục rất nhanh .

- Minwoo , anh đã chuẩn bị đồ xong rồi chứ ?

- Rồi , chúng ta đi thôi - nhìn về phía Hyun Young , Minwoo mỉm cuời bước đi .

Hyun Young chạy lại phía Minwoo dựt túi đồ lình khình trên tay cậu bày ra bộ mặt hết sức đểu chạy về chỗ Trí Long .

- Anh Long , anh bê đồ đi . Bác sĩ bảo anh Minwoo thời gian này không nên cầm đồ nặng .

- Cái gì mà không cầm với chẳng cầm đồ nặng , em để cậu ta tự làm đi . Túi đồ này thì nặng cái nỗi gì ? - Trí Long nhăn mặt .

Hyun Young thấy thế thì nói hết sức " ngọt ngào " .

- Bê không ?

- Bê ! - Trí Long nghe thấy giọng nói đó thì không tự chủ được nổi vài tầng da gà , cầm lấy túi đồ từ tay Hyun Young , bày ra bộ mặt hết sức bất mãn . Gì chứ thiếu gia ta đây đi bê đồ cho người khác là chuyện chưa bao giờ xảy ra nha . Vậy mà tên chủ nhân của túi đồ kia còn đứng nhơn nhơ ra mà cười nữa chứ , thật là đáng chết mà !

- Đi thôi , anh Hà Duy đang đợi chúng ta ở cổng bệnh viện kìa - Hyun Young tâm trạng tốt đến nỗi còn vừa đi vừa huýt sáo .

Đi theo Hyun Young và Trí Long , Minwoo cảm thấy thật tốt . Có lẽ ban đầu cậu cũng thật có lỗi , đã nghĩ xấu cho họ rồi .

Hôm đó , cậu nói những lời tổn thườn làm cho họ tức giận bỏ đi ở bệnh viện . Lúc đó cậu càng ngày càng cảm thấy ghê tởm bởi chính con người của họ .

Nhưng hôm sau , không vì những lời lẽ đó , Hyun Young không những không tức giận ngược lại còn tươi cười , nói chuyện với cậu ở bệnh viện . Không những thế , ngày nào cô ấy cũng tự tay mang đồ ăn đến . Ban đầu Minwoo không tin , nhưng càng về sau trong lòng cậu lại tự mách bảo rằng cô ấy đối với mình là thật lòng .

Hiển nhiên một điều , không chỉ Hyun Young mà Hà Duy và Trí Long cũng đối tốt với cậu vô điều kiện như vậy . Có lẽ ban đầu , người mà cậu ghét nhất là Trí Long vì cái tính kiêu căng ngạo mạn rõ vẻ thiếu gia của cậu ta . Nhưng khi chơi và tiếp xúc lâu cậu đã nhận định ra suy nghĩ của cậu về họ là hoàn toàn sai lầm . Hyun Young không hề khinh người như cậu nghĩ , cô ấy rất quý trọng những người nghèo khó . Bằng chứng là đối với cậu và khi tiếp xúc với cô ấy , chính bản tính trẻ con , đôi lúc giận hờn như con nít làm cậu cảm thấy rất buồn cười . Trí Long cũng thế , cậu ta không hề kiêu căng , ngạo mạn chút nào lại còn là một con người rất hài hước . Nói chuyện với cậu ta , Minwoo không biết đã bao lầm bị chọc cho cười . Và cuối cùng là Hà Duy , cậu ấy không hề trầm tính như bề ngoài chút nào , cũng rất hay nói nhưng chỉ là ít nói với những người xa lạ thôi . Cuối cùng Minwoo tự rút ra một bài học quý báu cho mình đó là " Không nên đánh giá nội dung cuốn sách khi ta chỉ mới nhìn bìa của nó " .

Và cứ như thế trong suốt một tháng cậu đã trở thành bạn thân của ba người bọn họ . Là lần đầu tiên cậu cảm nhận được tình bạn chân thành , là lần đầu tiên cậu cảm thấy hạnh phúc khi những người bạn của cậu không vì gia thế mà bỏ rơi cậu . Cứ như thế có một sợi dây vô hình nào đó gắn chặt tình bạn của họ với nhau trong suốt hơn 1 năm . Nhưng cuối cùng cái ngày định mệnh ấy đã cướp đi tất cả ...

********

Kết thúc hồi tưởng của mình mà Minwoo cảm thấy thật chua xót . Hyun Young của bây giờ khác xa so với Hyun Young của ngày xưa quá .

- Thiếu gia , tiểu thư đang đợi cậu - tiếng của quản gia Lâm cắt đứt dòng tâm trạn của cậu . Khôi phục lại bộ dáng lạnh lùng của mình , cậu theo ông ta vào phòng khách .

So với tưởng tượng của cậu thì phòng khách của căn biệt thự này to và tráng lệ hơn nhiều .

Ngồi đối diện với Hyun Young , Minwoo nhìn người con gái trước mặt mà cố điều khiển tâm trạng . Cuối cùng lạnh lùng nói .

- Park Hyun Young cô mời tôi đến đây là có việc vì ?

Nghe thấy Minwoo hỏi thế nó cũng không vòng vo ưu nhã nhấp một ngụm trà rồi đi thẳng vào vấn đề .

- Không có gì cả . Chỉ là từ bây giờ cậu sẽ sống ở đây và ngôi nhà này chính là ngôi nhà thứ hai của cậu .

- Hả ? - Minwoo và quản gia Lâm đứng bên cạnh nghe thấy câu nói đó đều ngạc nhiên không thể tin nổi những gì mà tai mình vừa nghe thấy .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.