Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A!

Chương 20: Chương 20




“Ngươi phải đi?” Lương Cảnh thay đổi sắc mặt.

Đoan Mộc Nhan dùng ngón tay thon dài miết nhẹ miệng chén, như vô tình mà nói: “Ta khi nào đã nói sẽ lưu lại.”

“……. Đoan Mộc Nhan!” Lương Cảnh trong lòng phát hỏa, “Ngươi không tuân theo cung quy, trẫm cũng dung túng cho ngươi, ngươi không kỉ cương, muốn xem náo nhiệt mà theo trẫm thiết triều, trẫm cũng đáp ứng cho ngươi. Ngươi muốn đánh, muốn mắng, muốn giết, trẫm có từng nói không không? Trẫm biết trẫm đã khiến người chịu nhiều thiệt thòi, bất luận ngươi muốn bù đắp ra sao, trẫm đều sẽ đáp ứng. Thế nhưng ngươi chưa bao giờ nói cho trẫm biết —— trong lòng ngươi nghĩ gì.”

“Nếu như những việc này cũng không phải là thứ ta muốn.” Đoan Mộc Nhan lạnh nhạt nói.

“……………”

Đoan Mộc Nhan đột nhiên vung tay, đem chén ngọc trong tay quăng mạnh xuống đất, tiếng vỡ nát vang lên giòn giã, ngọc vỡ bay tán loạn.

“Là ngươi nhân lúc ta thần trí không rõ mà cưỡng ép đưa ta cái danh hiệu hoàng hậu này. Ngươi có nghĩ tới ta có nguyện ý lưu lại hay không? Ta hiện tại muốn rời đi, có điểm nào có lỗi với ngươi?”

Lương Cảnh giọng khàn khàn, nhẫn nại nói: “……. Ngươi muốn đi cùng ai.”

“Lương Cảnh, ngươi nghe ngươi nói kìa”. Đoan Mộc Nhan ngước mắt nhìn y, khóe miệng nhếch lên cười gằn: “Ghen tị ư? Có phải ngươi cho ta đã xuất tường?” (câu đầy đủ của nó là “hồng hạnh xuất tường”, ý chỉ việc ngoại tình í)

Lương Cảnh chấn động, trầm giọng nói: “Trẫm không rõ.”

Không dám nhìn vẻ mặt của Đoan Mộc Nhan, Lương Cảnh dời ánh mắt: “Từ cái đêm gặp lại ngươi, có rất nhiều chuyện đã thay đổi. Trẫm cũng chỉ biết tự nhủ, chỉ cần ngươi là Tiểu Nhan, ngươi trở về, trẫm sẽ thề với trời đất mà quý trọng ngươi, không để cho ngươi phải gánh chịu một chút thương tâm đau khổ nào nữa. Nhưng là….. Trẫm không hiểu, bất luận trẫm làm gì đi chăng nữa, ngươi đều là dáng dấp kia.”

“Ngươi muốn ta lưu lại, ta liền lưu lại. Có thể ngươi vẫn không tin ta, ta cũng không tin ngươi.” Đoan Mộc Nhan mặt lộ vẻ mệt mỏi, “Cái loại quan hệ giữa ngươi và ta này, duy trì không phải sẽ tẻ nhạt đến cực điểm ư.”

Lương Cảnh ngơ ngác nhìn Đoan Mộc Nhan, trên mặt hắn hiện rõ tia căm ghét, chỉ cảm thấy trong lòng một trận đau đớn kịch liệt, như có hàng trăm hàng vạn lưỡi dao cứa vào.

Không phải là như vậy.

Lúc trước Tiểu Nhan hắn, đối với bất kì ai cũng như xa cách ngàn dặm, nhưng mỗi lần nhìn đến y ánh mắt đều tràn đầy tình ý, khóe miệng mỉm cười, ôn nhu dính người vô cùng.

Không hề giống như bây giờ, tính tình thô bạo, tâm tình bất định, hơi một tí là muốn đánh muốn giết.

Mặc dù hàng đêm thân thiết da thịt, cũng chỉ là bản năng dục vọng chiếm thượng phong, đồng sàng dị mộng. (bên cạnh nhau nhưng suy nghĩ không ở cạnh nhau)

Vậy thì. Hắn hết thảy đều đã quên hết, cũng tự mình đem những tình ý kia mà rủ bỏ sạch, y có tư cách gì mà ép hắn lưu lại?

Đoan Mộc Nhan vốn là người lưu lạc giang hồ, mà bản thân y nói hoa mỹ chính là có cả thiên hạ, nhưng thật ra chỉ là trông coi một góc hoàng thành.

Có lẽ kết cục vốn phải như vậy.

Bắt đầu một lần không nghĩ thông, sau cùng vẫn không tránh khỏi.

Hồi lâu, yết hầu dâng lên một tia ngọt ý. Lương Cảnh gồng mình kiềm nén, kêu: “Tiểu Nhan…….”

Trăng treo trên đỉnh đầu, trúc đung đưa theo gió, che đivẻ mặt Đoan Mộc Nhan.

“Ngươi vẫn chưa hiểu sao. Ta nguyên lai không còn là Đoan Mộc Nhan trước kia.” Đoan Mộc Nhan cúi đầu, thân thể hơi run, “Ta cũng không thể tìm lại được Đoan Mộc Nhan trước kia.”

Lương Cảnh sửng sốt.

Y không hiểu. Không hiểu vì sao Đoan Mộc Nhan lại run lẩy bẩy như vậy.

“……. Cái gì?”

“Ngươi có biết rằng ta luôn có suy nghĩ giết ngươi.” Đoan Mộc Nhan hít sâu một hơi, giọng khàn khàn, “Ta biết, ngươi yêu thích cái kẻ nhẹ dạ cả tin kia, một Đoan Mộc Nhan thanh cao thoát tục, đáng tiếc, ngươi bây giờ thấy đấy, ta hiện tại chỉ là một tên yêu nhân Ma Giáo hỉ nộ vô thường.”

Lương Cảnh không thể tin những gì mình đang nghe, cả người đều cứng đờ, lại nghe Đoan Mộc Nhan nói: “Ta sớm đem hết thảy đều nghĩ tới.”

“Nhưng ngươi vẫn là………..” Lương Cảnh giọng nói có chút khó khăn.

“Nhưng ta vẫn không thể trở về là người mà ngươi muốn.” Đoan Mộc Nhan nhẹ nhàng nở nụ cười, “Ma Giáo tâm pháp vốn là ăn mòn tâm trí người tu luyện, việc này cũng không có gì kỳ quái. Chỉ trách ta không sớm không muộn…….”

Hắn bỗng dưng im lặng, không nói thêm lời nào.

Lương Cảnh cũng đã nghe ra ẩn ý bên trong, tim như bị dao cắt.

“Ngươi…… Cũng không phải là tuyệt tình, đúng không?”

Đoan Mộc Nhan đưa tay che mắt, không để Lương cảnh nhìn thấy bộ dáng của mình: “Ngươi tới đây.”

Lương Cảnh nhớ lại những trò đùa dai của Đoan Mộc Nhan trước kia với mình, vẫn là không tự chủ mà đi tới, cúi đầu nhìn mái tóc dài đen của hắn, không biết làm sao cho phải bèn đưa tay vuốt một cái.

Một đôi tay ôm lấy eo y, Đoan Mộc Nhan đem mặt chôn trên người y, thấp giọng lầm bầm.

“Trên đời chỉ có một Lương Cảnh. Nhưng vì sao lại khiến cả hai Đoan Mộc Nhan….. đều thích ngươi chứ.”

……….

Một câu thôi

Một chương này lấy sạch nước mắt của tôi. Đm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.