Trẫm Chính Là Không Dám Thú Ngươi A!

Chương 5: Chương 5




Lương Cảnh bất ngờ nhìn thấy Yến Lâm, động tác ngưng trệ trong chốc lát, lại lập tức nở nụ cười: “Yến hiền đệ, ngươi sao……sao……”

Y nói được nửa chừng, trên mặt hiện nét ngại ngùng. Cũng không thể hỏi ngươi sao có thể xuống giường rồi a?

Không muốn làm mọi việc trở nên lúng túng, Lương Cảnh cũng không muốn nhắc đến chuyện đêm qua.

Trong lòng y đã quyết. Hoa tuy đẹp, nhưng không thể hái.

Võ công của Giáo chủ hắn cao như thế, đầu giường cãi nhau, cuối giường đã chết thì rất có khả năng a. (đm, anh cũng quá sợ chết đi)

Tương lai nếu có nữ nhân nào đó được đưa vào làm phi tần vì chính trị, hắn không hợp mắt liền một kiếm chém chết người ta cũng có khả năng đi.

Ghét nơi thâm cung hiu quạnh, thừa dịp y thượng triều bỏ đi thì sao a?

Bản thân biết đi đâu mà tìm chứ? (không còn gì để nói với anh cả)

Lương Cảnh thật sự suy nghĩ rất kĩ càng…… Một điểm lâu dài cũng không có. Chính là có thể thấy được rằng, Đoan Mộc Nhan thật sự không phải là đối tượng phù hợp để phát triển tình cảm. (méo~, anh ăn sạch sành sanh con nhà người ta rồi định bỏ đi a =3=)

Nhân lúc tình cảm còn chưa sâu đậm, nên cắt đứt đi là tốt nhất.

Đoan Mộc Nhan nghe ba từ “Yến hiền đề” như muốn rũ sạch quan hệ này, sắc mặt có chút trắng bệch, nhưng nghĩ tới người còn chưa rời đi, tóm lại không phải là vô tình, cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: “Ta ở trên lầu nhìn thấy, mới vừa có một nam tử áo đen cùng ngươi nói chuyện.”

Giọng điệu tủi thân của hắn khiến Lương Cảnh cảm thấy áy náy không ngừng, hận không thể đem người ôm vào lòng mà dày vò. Y chính là vẫn còn vướng bận, đúng là vẫn cần quyết tâm một cách tàn nhẫn, giải quyết nhanh chóng.

“Đó là…. sư phụ ta.” Lương Cảnh bịa chuyện nói..

Ám vệ lặng lẽ ở một bên nghe lén: “………..” tổn thọ rồi.

Đoan Mộc Nhan mặc dù nhìn người kia không giống, nhưng Lương Cảnh vừa nói là sư phụ, hẳn không phải là nhân tình, liền không thèm để ý nữa, chỉ rụt rè nói: “Tối hôm qua hai người chúng ta đều say, ta cứ nghĩ là mình mơ, hi vọng Vương huynh không muốn coi ta là người……lỗ mãng.”

Lương Cảnh tâm run lên, một trang này đúng là không nên bỏ qua như vậy, trên mặt nở nụ cười gượng ép: “Rượu vào thì hỏng việc, Yến hiền đệ nếu không muốn nhắc đến, ta chắc chắn đem việc này quên sạch sành sanh.”

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Đoan Mộc Lan một mặt thất vọng nhìn hắn.

Lương Cảnh sợ chọc hắn sẽ động thủ, liền cảm thấy bất an: “Sao, làm sao vậy?”

Đoan Mộc Nhan đưa mắt nhìn hắn một lúc, lặng lẽ lắc đầu.

Hắn vốn như hạt bụi bay trên đường, không biết mình sẽ hướng về ai, dù cho sớm tối trong lòng đã nguyện, chẳng qua vẫn rơi vào kết cục “quên sạch sành sanh”.

“Không có gì, chỉ là chợt nhớ tới gia phụ gia mẫu.”

“Vậy thì sao không quay về thăm?”

“Bất quá hiện tại chỉ còn là hai mộ phần, hôm nay đúng lúc là tiết Thanh Minh, nếu như Vương huynh không chê xúi quẩy, có thể cùng ta lên núi thắp bái không?” Trong mắt Đoan Mộc Nhan nhất thời lộ vẻ ấp úng.

“………” Lương Cảnh không biết phải nói gì.

Đoan Mộc Nhan vốn cũng không mong đợi gì, thấy y im lặng vậy thì cũng biết ý: “……. Ta hiểu.”

Nói xong liền buồn bã quay lưng định đi.

“Chờ một chút.”

Lương Cảnh nhìn bóng lưng của hắn, đem người gọi lại. Mái tóc đen dài như mực xõa xuống, giống như một loại ngọc thạch mát mắt nhưng cũng không kém phần lộng lẫy trong ánh sáng, sợi tóc suông mềm. Da trắng như tuyết, những dấu hôn ngân xinh đẹp lấp ló đập vào mắt, như thể hồng mai trong tuyết.

Rốt cuộc vẫn là mềm lòng, lên tiếng giải thích: “Ta không phải là không đồng ý, chỉ là đang nghĩ, nếu như đường xa xôi, không bằng thuê hai con ngựa…. Không, vẫn là thuê một chiếc xe ngựa thì tốt hơn.”

Lương Cảnh đưa mắt nhìn xuống bụng có chút chột dạ, Đoan Mộc Nhan không hề hay biết, trên mặt liền vui vẻ trở lại, mỉm cười gật đầu: “Ừm!”

Hoàng đế bệ hạ trong lòng không khỏi ai thán, làm sao có thể so sánh với hắn, chính y còn vô tình vô nghĩa với “Ma giáo giáo chủ” rất nhiều a.

“Phụ mẫu lúc ta được ba tuổi thì bị bọn thổ phỉ giết hại, lúc ấy ta cũng chỉ mới hiểu chuyện, còn ngốc nghếch nghĩ rằng phụ mẫu của bất kì ai cũng chỉ là một khối bia đá lạnh băng.” Đoan Mộc Nhan đem hoa dại hái được ven đường cắm ở mộ phần, sau đó lau đi bụi bặm trên bia mộ, bất đắc dĩ cười: “Sau đó mới biết rằng cha mẹ của người khác chính là thúc giục hài tử đi ngủ, sẽ mua kẹo đường cho ăn, mà ta chỉ có thể trơ mắt mà nhìn, bởi vì bản thân không còn chỗ nương tựa.”

Lương Cảnh cảm thấy không nỡ, thở dài.

Nhưng y biết rằng lúc này nếu ôm lấy đôi vai đang run rẩy của mỹ nhân, sẽ khó tránh khỏi làm cho đối phương sản sinh hiểu lầm không cần thiết.

Y buộc lòng phải buông ra một câu nhạt nhẽo: “……….Nén bi thương.”

Đoan Mộc Nhan ngẩng đầu nhìn y, hắn thực sự không hiểu vì sao trong một đêm y trở nên xa lạ rất nhiều.

Những câu nói y nói ra vẫn rất nho nhã lễ độ, nhưng ẩn chứa ý tứ xa cách, một người nhạy cảm như Đoan Mộc Nhan tại sao lại không thể hiểu được.

Chẳng lẽ là bởi vì đêm đó……Đã biết mình có ý định chuốt say y. (ôi chu choa mẹ ơi, thần linh ngó xuống mà coi))

Đoan Mộc Nhan cũng không phải là loại người không có tự trọng, dù gì cũng sống trong sạch hai mươi năm. Nhưng nghĩ lại bản thân cũng không khỏi cảm thấy vô liêm sỉ, làm ra hành động dụ dỗ như vậy, thật không còn mặt mũi nào.

Nhưng Đoan Mộc Nhan cảm giác được, Lương Cảnh lúc đó bảy tám phần đã tỉnh, nếu như đối với hắn hoàn toàn không phải cố ý, thì tại sao sau hai lần, y lại vẫn tiếp vài lần nữa. (:v:v)

Hắn thật sự không nghĩ ra, mà cũng chỉ biết im lặng mà nuốt nỗi khổ này vào lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.