Trầm Hương Uyển

Chương 19: Q.1 - Chương 19




Gần đây, Tần Hạo có vẻ bực bội.

Mấy ngày trước ngay trước mặt Tống Thư Ngu anh còn nói giời nói biển, nói rằng chỉ là chuyện cầm dao mổ trâu giết gà dễ như trở bàn tay. Nhưng cái dao ấy đã cầm được trong tay mấy ngày mà không có cách nào để hành động. Các thủ đoạn lúc nóng lúc lạnh, lạt mềm buộc chặt, anh đã biết nhiều, bất kể là một đêm ham chơi hay là thỉnh thoảng gặp dịp mua vui, chỉ cần suy nghĩ có dục vọng, có mục đích, thổi lên người là anh tung chiêu, tay nghề thành thạo. Nhưng hiện nay anh như vấp phải một thủ đoạn mềm dẻo, toàn thân không chút sức lực.

Theo như kinh nghiệm của anh, đó thật sự là một trái non, ăn vào mồm mà chẳng thấy mùi vị gì cả, vừa chua vừa chát, nói một cách không chính xác thì nó sẽ làm thay đổi khẩu vị của anh. Nhưng lại có chút không thuận lợi. Ban đầu anh còn cân nhắc “trái non” này chưa am hiểu việc đời, không thể quá vội vàng sẽ làm cô sợ, coi như hạ thấp mình để ngày ngày gọi điện cho cô, nói bừa vài câu, sau đó tìm cách gần gũi. Nhưng cô vẫn một từ “bận” và nhanh chóng cắt đứt câu nói của anh, hoặc là giả giọng người khác vờ nói: “Tìm Tiểu Trần hả? Cô ấy không có ở đây”. Cô tưởng anh là kẻ ngốc sao?

Anh tự ngẫm, mình chưa xúc phạm đến cô! Tối đó muốn mượn hơi rượu để âu yếm, vuốt ve, nhưng chẳng phải cũng cho cô lấy lại lẽ phải rồi sao? Anh cam chịu để cô thượng cẳng chân hạ cẳng tay là đã nể mặt cô lắm rồi, nếu không thì làm sao mà dễ dàng bỏ qua như thế được? Hơn nữa, bên má trái của anh còn in hẳn năm ngón tay của cô khiến anh hai ngày không dám ra khỏi cửa. Anh đâu có tính toán gì, vậy mà cô còn ra vẻ kiêu ngạo với anh gì chứ?

Đồ nha đầu chết tiệt!

Nghĩ rồi bàn tay như được ý thức mách bảo, điều khiển vô lăng tiến vào Đại học Đông Bắc.

Lúc bắt gặp ánh mắt thăm dò của Tống Thư Ngu, anh có chút không kiềm chế được nên nói úp úp mở mở: “Không có gì, lần trước gặp mặt cậu không tới, nghĩ có ngày không còn được tụ họp nhau nữa nên đến tìm cậu đi làm một bữa”, nói rồi nhìn quanh phòng của Tống Thư Ngu.

Tống Thư Ngu cười nhạo, “Tìm kẻ hèn mọn này ăn cơm đâu cần ngài phải cất công đích thân vất vả đến đón chứ?”, vừa thu dọn đồ đạc trên bàn vừa đùa, “Đừng có chiếu đèn pha khắp nơi như vậy. Muộn thế này rồi, người ta còn ở đây sao? Đã tới căng tin mua đồ ăn từ lâu rồi”.

Tần Hạo ngượng ngùng quay đầu lại, may mà da mặt dày nên không nên không nhìn ra là đỏ hay trắng. Anh vờ như vô tình hỏi: “Đồ ăn ở căng tin trường thế nào? Chi bằng mình cũng đến đó thử xem?”

Tống Thư Ngu ngẩn ra mấy giây, khuôn ngực phập phồng bỗng nhiên không kiềm chế nổi, bật cười chỉ tay về phía Tần Hạo hồi lâu mà không nói nên lời.

Tần Hạo trợn mắt lên, xấu hổ vô cùng, nhào tới đưa chân đá cho bạn một cái. Tống Thư Ngu vừa cười vừa tránh, lúc sau mới dừng lại nói: “Đi căng tin ăn cơm hai đồng hả? Làm khó cậu rồi”, nói rồi lại cười lớn, “Hiếm khi thiếu gia họ Tần hạ cố xuống thị sát dân tình, câu này sao không nói cho bố cậu nghe? Không chừng ông cụ nước mắt đầm đìa nói: Tiểu Ngũ cuối cùng cũng tiến bộ rồi”.

“Chết tiệt cậu đùa xong chưa?”

Tống Thư Ngu ngừng cười, nghiêm nghị nói: “Giúp cậu thêm một lần cũng không sao, chỉ là tớ nhắc nhở cậu lần nữa, nếu bị quở trách cũng mặc kệ. Cậu cứ nghĩ kĩ đi, cậu ăn chơi trác táng ở bên ngoài như thế nào thì tớ không quan tâm, nhưng đừng làm gì liên lụy đến tớ, xảy ra chuyện phiền phức nào thì tớ không lo liệu nổi đâu”.

Tần Hạo đút tay vào túi quần, dựa vào cửa sổ, nói bằng cái giọng ba lăng nhăng: “Tớ có thể làm gì? Không phải là tìm cơ hội để mời cô ấy một bữa cơm sao? Việc không thành chẳng lẽ xách cô ấy lên bàn ‘chiến’?”. Nghĩ lại vẻ nghiêm túc trong câu nói của Tống Thư Ngu, anh ngoái đầu nhìn ra những mầm non mới nhú trên cây hạnh nhân ngoài cửa sổ, miệng lẩm bẩm: “Cũng chỉ là một cô bé vắt mũi chưa sạch thôi, tớ có thể động lòng được sao? Theo như những gì cậu nói, không được thì rút lui”.

Nói là thế, lúc nhìn thấy người ta thì tự nhiên nghệch miệng ra cười. Trời sinh tính đoan trang thì vẫn cứ đoan trang, mặc váy rách thì vẫn đẹp hơn kẻ khác.

Trần Uyển từ xa nhìn thấy anh, cố ý rớt lại phía sau Hà Tâm Mi và Ninh Tiểu Nhã mấy bước. Trong điện thoại cô luôn trốn tránh anh, nhưng cũng có dự cảm sẽ có ngày anh xuất hiện trước mặt cô. Chỉ là lúc này trong lòng cô vẫn có chút hoang mang.

Trần Uyển vốn không định tới, lúc Hà Tâm Mi nhận cuộc điện thoại của thầy Tống mời đi ăn cơm cô cũng nói không đi, ngặt nỗi Ninh Tiểu Nhã cứ nhìn chằm chằm. Hà Tâm Mi nhếch mép với Ninh Tiểu Nhã một cái, rồi mới uể oải nói với người trong điện thoại: “Anh lo gì? Mới vừa qua năm mới anh lại mời? Có mấy con chồn của anh theo không?”.

Tống Thư Ngu cũng không tức giận, toét miệng trả lời: “Làm bậc trưởng bối chăm sóc cho đàn em một chút không được sao? Hồi Tết cha em dặn tôi phải thường xuyên dạy bảo em, chăm sóc em, có cơ hội thì em nên quý trọng...”.

Hà Tâm Mi vô duyên vô cớ bị hạ thấp, đã bực dọc lâu rồi, thấy anh nói vẻ coi thường thì cơn tức giận càng dâng tràn. Đang định ném điện thoại thì Ninh Tiểu Nhã đã vụt đến cướp lấy hỏi điểm hẹn. Nói xong quay sang gào lên với Hà Tâm Mi: “Sao không đi? Tớ ngày nào cũng ăn ở căng tin, dạ dày đã teo tóp lại hết rồi. Có cơ hội làm béo dạ dày vậy mà mấy cậu ai cũng từ chối”.

Hà Tâm Mi xoa xoa cái bụng rỗng, cũng hơi động lòng. Trước đây hai người thường gọi đồ ăn, sau khi ở cùng Trần Uyển vì quen với việc chăm sóc mặt mà dường như không còn tăm hơi của quán cơm. Nghĩ hơn tuần nay miệng toàn nhai rau, uống nước trắng, cái dạ dày cũng đáng thương lắm rồi, nên xúc động quay sang khoát tay với Ninh Tiểu Nhã và Trần Uyển nói: “Vậy thì tất cả cùng đi! Ăn cạn uống kiệt! Tranh tiền, tranh đồ ăn, tranh gái!”.

Trần Uyển cứ tưởng chỉ có Tống Thư Ngu, không ngờ Tần Hạo cũng đến. Chậm lại mấy bước, nghĩ cách tìm lý do để chuồn. Nhưng Hà Tâm Mi lại kéo cô, thì thào: “Tớ muốn ăn một bữa cho anh ta khuynh gia bại sản, Ninh Tiểu Nhã ngốc nghếch sao lại chọn quán lẩu Tứ Xuyên ở cổng trường chứ? Ăn ở đó thì ăn đến bao giờ mới có thể cho hắn mạt vận được? Dù thế nào cũng phải ăn bào ngư, vi cá mập chứ?”.

“Vậy chúng mình về trước nhỉ?” Trần Uyển thấy người đó đang tươi cười, nhìn cô chằm chằm, cảm thấy rất không tự nhiên. Nghe Hà Tâm Mi oán trách bỗng cô như nhận được lệnh đại xá, vội viện cớ hỏi. “Giờ mau về căng tin, chắc chắn là còn đồ ăn.”

Hà Tâm Mi trợn tròn mắt nói: “Giờ còn nói đi về? Đến thì đến rồi, quan tâm anh ta làm gì, ăn no cái đã”. Nói xong đưa tay sờ lên mấy cái mụn mới mọc ở trên trán rồi bước vào quán trước.

Trong quán mới chỉ có nửa số chỗ là có khách ngồi, Tống Thư Ngu đã gọi nước lèo từ trước, biết Hà Tâm Mi ăn được nên gọi rất nhiều thứ bày đầy ra bàn.

Con người Hà Tâm Mi thường ngày ồn ào là thế mà hôm nay im lặng lạ thường, Trần Uyển không thích chủ động bắt chuyện với người khác, lại càng không thèm để ý đến Tần Hạo bên cạnh, ngay cả liếc nhìn cũng không. Chỉ có Ninh Tiểu Nhã là bô lô ba la không ngừng, từ chuyện tiết học hôm qua của Tống Thư Ngu đến các thông tin của trường, cuối cùng là nói về những chuyện vui trong ký túc. Nói đến đây, hai anh chàng có vẻ thích thú, Tống Thư Ngu nhướng nhướng mày, rất có ý khích lệ.

Trần Uyển thấy Ninh Tiểu Nhã cứ nói mãi, sợ ngay cả những chuyện linh tinh của họ trong ký túc cũng bị bê lên nói hết, trong lòng hơi lo lắng, liền đá chân dưới bàn, đúng lúc Hà Tâm Mi cũng đá tới, hai người đau đến mức nghiến răng nghiến lợi. Cô vội tránh ra rồi lại đá thêm một cú thật đau nữa, nhưng lần này trúng ngay chân Tần Hạo.

Tần Hạo tưởng cô cố ý trút giận, nên mặc dù bị đá rất đau nhưng trong lòng vẫn có chút vui mừng: thì ra vẻ thờ ơ của cô đối với anh chính là sự hiếu thắng. Anh cười tít mắt, gắp mấy miếng lươn trong nồi lẩu bỏ vào bát cô, còn niềm nở ra mặt: “Cái này bổ, ăn lươn trước dịp Thanh minh là tốt nhất”.

Lúc Trần Uyển đá trúng chân anh thì hoảng hốt thu chân phải, cẩn thận khép hai chân lại. Ai ngờ anh ma mãnh, chân trái anh liều cọ vào chân cô hai cái, cô bực bội dịch ghế sang phía Hà Tâm Mi trừng mắt tức giận. Nhiệt độ nồi lẩu cao, cô lại vừa ăn ớt, gò má ửng đỏ như hoa đào, môi như nụ anh đào chúm chím, càng làm tôn lên đôi mắt lấp lánh, lạnh lùng. Nhưng Tần Hạo cảm thấy lúc cô tức giận trông thật dễ thương.

Trần Uyển bị anh nhìn ngây dại, ngượng đến chín mặt, lầm bầm chửi: “Mất nết, vô giáo dục”.

“Cậu đá tớ làm gì? Xương cứng ngắc, làm tớ đau quá”, Hà Tâm Mi xoa chân dưới bàn.

“Không ngờ đá trúng cậu, muốn đá Ninh Tiểu Nhã kìa.”

“Đồ chết tiệt ấy, về phòng sẽ xử lý”, Hà Tâm Mi ngước mắt nhìn sang phía đối diện, “Nhiệt tình quá độ, quên hết mọi thứ rồi đó”.

Trần Uyển cố gắng bỏ qua sự hiện diện lớn mạnh ở bên phải mình, thờ ơ nhìn sang đối diện: “Tiểu Nhã còn nói là đói, thế mà chẳng thấy đụng đũa gì cả”.

“Ha ha, cậu ấy bây giờ đâu cần lo đến cái bụng? Người đàn ông ngưỡng mộ trong lòng đang ở ngay trước mặt, cái ham muốn ăn uống đâu còn nữa, mà phải chăm chút làm thục nữ - trích dẫn danh ngôn của Ninh Tiểu Nhã. Cay quá, trời ơi, ngày mai lại mọc thêm mấy cái mụn nữa cho coi”, Hà Tâm Mi lạnh lùng nói, vừa nghe Ninh Tiểu Nhã hỏi Tống Thư Ngu về những trường đại học nổi tiếng ở Anh vừa thầm chế giễu.

“Khiếp quá, tốt nghiệp xong đi Anh. Ngày trước ai nói là tốt nghiệp xong sẽ lấy chồng ngay?”, Hà Tâm Mi nhắc Ninh Tiểu Nhã.

“Vẫn còn mấy năm nữa mới tốt nghiệp, ai biết tương lai ra sao? Lý tưởng của tớ còn nhiều lắm.” Ánh mắt cảnh cáo của Ninh Tiểu Nhã quét sang Hà Tâm Mi: lại dám vạch rõ nội tình của tớ ra... Sau đó tiếp tục nở nụ cười như hoa về phía Tống Thư Ngu, “Thầy Tống, em luôn cho rằng Anh quốc là nước sương mù, mưa lâm thâm ảm đạm. Nghe thầy vừa nói thì em cũng muốn đi, nếu như có ngày trở thành bạn học của thầy thì quá tuyệt. Thầy kể thêm mấy chuyện vui khi còn đi học được không?”.

Hà Tâm Mi làm vẻ mặt rùng mình, Tống Thư Ngu nhìn thấy mỉm cười, tiếp tục nói hết sức đĩnh đạc.

“Có đam mê theo đuổi là tốt”, lần này Trần Uyển giúp Ninh Tiểu Nhã, “Đến mức tranh giành không?”. Tống Thư Ngu quả có tài ăn nói, ngay cả cô nghe cũng thấy hào hứng.

“Ừ, theo đuổi. Theo đuổi thằng đàn ông hèn hạ mới đúng. Tôi cảm thấy họ rất hợp nhau, đều khéo giả bộ. Tiểu Nhã háo sắc mà làm ra vẻ ngây thơ, ông Tống là thằng đàn ông hèn hạ mà tỏ ra cao quý”, Hà Tâm Mi dừng đũa đang khuấy trong bát, lẩm bẩm nói tiếp: “Lúc này có cái gì mà cậu ấy không thể nói ra, tay chống cằm, cố ngẩng cao bốn mươi lăm độ, hai mắt đầy tôn kính. Nếu là phim hoạt hình thì xung quanh nhất định sẽ vẽ thêm những bong bóng hồng, nếu là phim Hàn Quốc thì vừa đánh mắt quyến rũ vừa gọi thắm thiết: Oppa!”.

Trần Uyển cười khì khì rồi che mặt ho một chặp, hai mắt nhòe nhoẹt nước nhìn trách Hà Tâm Mi.

Cô bị sặc ớt, cay nồng, nước mắt giàn giụa. Nghe người bên cạnh nói “Uống chút nước”, cô không để ý nhiều, ghé miệng vào cốc uống ừng ực, ngẩng đầu lên mới biết là vừa uống cốc nước trên tay Tần Hạo. Cô vội né tránh vẻ mặt căng thẳng của anh, sau cơn ho của cô, trong mắt anh mới ánh lên vẻ thư thái. Cô ngượng ngùng, giải thích với mọi người: “Bị sặc”. Nhớ lại vừa rồi mình uống cốc nước trên tay anh... quái quỷ thật! Hôm nay sao cô lại xuất hiện ở đây chứ?

“Không thích ăn ớt thì nói trước, đổi lẩu uyên ương là được. Lau miệng đi”, nói rồi đưa khăn giấy.

Trần Uyển gắng sức từ chối, muốn trừng mắt với anh, quen biết lắm hay sao? Sao lại nói chuyện bằng giọng điệu như thế? Hà Tâm Mi bên trái tò mò hỏi: “Lúc mới vào cửa cảm thấy tướng mạo cũng được, không như cái tên bỉ ổi kia, chỉ có điều khóe mắt hơi hếch, trong sách tướng số nói đó là mệnh phạm đào hoa. Cậu quen anh ta à?”

“Không quen”, Trần Uyển ruột gan rối bời, cái tên Tần Hạo kiêu ngạo, ngang ngạnh trong mắt cô đột nhiên hôm nay phá vỡ hình tượng, tỏ ra vô cùng ân cần. Cô thật sự không thích ứng kịp, lẽ nào tính cách thay đổi như trong truyền thuyết? Cô đổi đề tài nói với Hà Tâm Mi: “Ăn nhanh đi, bảy giờ ba mươi tớ còn phải đi gia sư”.

“Chẳng phải là hoa khôi của trường, thế mà cũng có người không quen biết thương hoa tiếc ngọc.” Hà Tâm Mi tỉu nghỉu than vãn, lén nhìn đôi mắt cười của Tần Hạo ở phía đối diện. Chột dạ, cô ấy cũng cười đáp lại, sau đó lấy khuỷu tay thúc thúc Trần Uyển: “Ê, người ta đưa đồ cho cậu kìa”.

Trần Uyển nhìn theo ánh mắt của Hà Tâm Mi, Tần Hạo vừa lau một cái bát mới để trước mặt cô. Nụ cười của cô bỗng chốc ngưng lại trên gương mặt, “Không cần. Ăn bát của mình ngon hơn”.

Từ khi bước vào cửa bị cô coi như không khí anh cũng đành chấp nhận, nhưng sự chăm sóc ân cần của anh liên tục bị cự tuyệt. Có khi nào anh phục vụ người khác như thế này cơ chứ? Trong lòng Tần Hạo cơn tức giận như muốn bùng nổ, nhưng anh hít vào một hơi để cố nén lại, chỉ lấy ánh mắt quét qua cô, hận không thể chia cô làm hai phần. Đang nghĩ nên nói điều gì thì cô nàng có vòng ngực khủng bên cạnh Trần Uyển đã đứng dậy, cười đón lấy cái bát, còn nói: “Cảm ơn, vừa rồi còn nói lẩu không ngon, nóng quá nên không ăn nhanh được”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.