Trầm Nịch

Chương 25: Chương 25




Trong khẩn trương và chờ mong, Tần Ca chờ đến buổi tối. Ngũ Tử Ngang ở trong trù phòng bận bịu, nói là sắp xa kinh nhiều ngày nên trước khi đi phải hảo hảo làm cho Hoàng Thượng ăn ngon một chút. Ban ngày Ngũ Tử Ngang đi ra ngoài một chuyến, mang về thức ăn và rượu. Tần Ca cũng không sợ Ngũ Tử Ngang làm lộ hành tung, Ngũ Tử Ngang hành sự luôn khiến hắn yên tâm.

Trong thiên đường nho nhỏ này, Tần Ca tạm thời dứt bỏ trở ngại không thể tiêu trừ giữa hắn và Ngũ Tử Ngang, cho phép chính mình chìm đắm trong sự săn sóc ôn nhu của Ngũ Tử Ngang. Thậm chí hắn có loại ảo giác nơi này dường như là nhà của hắn và Tử Ngang, hắn và Tử Ngang mới là phu thê chân chính.

Màn che được vén lên, người đi vào là Ôn Quế, “Hoàng Thượng, có thể dùng bữa.” Tâm tình của Hoàng Thượng rất tốt, tâm tình của hắn đương nhiên cũng tốt theo. Ôn Quế kéo cái bàn lại, dọn xong ghế rồi mới đi ra ngoài, chỉ trong chốc lát, đồ ăn bắt đầu được dọn lên. Tần Ca đi đến bên cạnh bàn, đều là thức ăn thanh đạm, nhưng có một con cá chưng. Những món ăn kèm không thể nhiều như trong cung, nhưng Tần Ca lại nhìn đến mức khóe miệng nhịn không được mà khẽ nhếch.

“Hoàng Thượng, ngài đói bụng chưa.” Một người bưng vào tô canh, trên mặt còn lấm tấm mồ hôi.

“Vất vả.” Tần Ca thản nhiên nói một câu. Đói nhưng lại luyến tiếc không nỡ ăn.

“Nấu cho Hoàng Thượng ăn làm sao có thể nói là vất vả?” Ngũ Tử Ngang nhướng mi, không quá cao hứng.

Tần Ca không nói thêm bất luận điều gì mà chỉ an tọa, Ngũ Tử Ngang múc cho Tần Ca một chén canh nóng hổi, dâng lên của lạ, “Hoàng Thượng, ngài nếm thử, cái này gọi là thất thải ngọc châu, ta vừa mới nghĩ ra.”

Tần Ca múc một thìa, tỉ mỉ thưởng thức, sau đó nói với người đang trưng ra bộ mặt khẩn trương, “Nếu ngươi không muốn làm Vương gia thì có thể đảm đương chức vị ngự trù của trẫm.”

Ngũ Tử Ngang cười ngây ngô, “Hoàng Thượng thích thức ăn ta nấu, như vậy ta làm ngự trù cũng không tệ. Bất quá ta muốn làm sủng trù của Hoàng Thượng, chỉ nấu cho một mình Hoàng Thượng ăn.” (=.= trời ơi….)

“Còn những người khác trong cung thì sao?” Chìm đắm trong ngọt ngào, Tần Ca lại múc thêm một thìa, tên lưu manh này.

Nhìn Hoàng Thượng thật sâu vài lần, Ngũ Tử Ngang lấy qua bình rượu nóng, Tần Ca mở miệng, “Ăn vài món rồi hẳn uống.”

Ngũ Tử Ngang mỉm cười, “Hảo.”

Cùng Hoàng Thượng nói một chút chuyện thú vị ngoài cung, Ngũ Tử Ngang ăn một miếng cơm rồi lại uống một ngụm rượu. Tần Ca uống hai ly thì dừng, Ngũ Tử Ngang cũng không rót thêm rượu cho hắn. Tự châm tự uống, nói đến mức cao hứng rồi cười to sảng khoái, cho dù Tần Ca không nói nhiều nhưng không khí trên bàn ăn lại vừa bình yên vừa ấm áp. Trong thiên đường nho nhỏ này, hai người không phải quân vương và thần tử mà là đôi bằng hữu có tình cảm dị thường tốt đẹp. fynnz.wordpress.com

Ung dung thản nhiên nhìn Ngũ Tử Ngang cạn hết ly này đến ly khác, tà niệm trong lòng của Tần Ca càng lúc càng nặng. Nhưng ngay sau đó hắn lại giữ chặt tay của Ngũ Tử Ngang, “Đừng uống nữa, rượu nhiều có hại cho sức khỏe. Ngày mai ngươi còn phải đi sớm.” Hắn không nên vì tư dục của mình mà không quan tâm đến thân mình của Tử Ngang. (=.= anh định tranh chức the best wife of the year sao)

Ngũ Tử Ngang rút tay ra, hơi có men say, “Hoàng Thượng, ta không sao. Bấy nhiêu đây rượu không ảnh hưởng đến ta. Ta cũng không phải xem rượu như mạng người. Chỉ là hôm nay ta cao hứng, muốn uống một chút.”

“Ngày mai ngươi còn phải rời kinh.”

“Sẽ không sao.” Ngũ Tử Ngang lại ngửa đầu uống cạn một ly, kề sát vào Hoàng Thượng, “Không biết sau này có thể ở cùng Hoàng Thượng như vậy hay không, ta muốn uống nhiều thêm một chút.”

Trong lòng của Tần Ca trở nên chua xót, hắn thu tay về rồi thản nhiên nói, “Trẫm là Hoàng Thượng, muốn ở một mình với ngươi thì có việc gì khó. Không quá nửa năm trẫm sẽ làm cho ngươi đứng vững trong kinh thành. Trở thành một trong những đại thần trợ giúp chính sự ở Nội các, ngươi và trẫm nghị sự cùng nhau thì ai dám lắm miệng?”

Ngũ Tử Ngang nở một nụ cười thật sâu, lại nói một câu không liên quan, “Hoàng Thượng, sau này ngài có thể đến đây để dùng cơm ta nấu hay không?”

Tần Ca sửng sốt, tim đập kịch liệt. Hắn nghiêng mặt để che giấu nội tâm đang kích động, cố gắng trấn tĩnh, “Không phải trẫm đang ở đây hay sao?”

Ánh mắt của Ngũ Tử Ngang lóe lên, hắn cao hứng rồi tự rót đầy một ly rượu cho mình, “Hoàng Thượng nói như thế thì ta an tâm. Ở trong cung không được tự nhiên, có đôi khi ta muốn cùng Hoàng Thượng ở một nơi yên tĩnh mà trò chuyện.” Dứt lời, ngửa đầu uống cạn, hắn lại rót thêm một ly.

Tim của Tần Ca càng lúc càng đập nhanh, sau này hắn và Tử Ngang còn có thể ở cùng với nhau như vậy? Còn có thể được Tử Ngang ôm….ngủ? Ăn một miếng thức ăn, hắn áp chế dục vọng dưới đáy lòng, hắn sợ mình hy vọng quá lớn, đến cuối cùng sẽ rơi xuống tan xương nát thịt. Tử Ngang đối với hắn không có ý tứ kia…

Thỉnh thoảng nhìn trộm Hoàng Thượng, Ngũ Tử Ngang nhíu mày, hắn lại rót hai ly rượu rồi nói, “Hoàng Thượng, nếu ngài ở trong cung cảm thấy buồn thì phái người truyền thư cho ta, ta sẽ đến đây nấu cho Hoàng Thượng ăn.”

“Hảo.” Tần Ca gắp một miếng thịt bò đặt vào bát của Ngũ Tử Ngang, “Đừng uống nữa.”

“Ai!” Đây là lần đầu tiên Hoàng Thượng gắp thức ăn cho hắn, Ngũ Tử Ngang vứt bỏ bực dọc trong người, cũng không thèm gắp mà đâm xuyên qua miếng thịt bò rồi đưa vào miệng.

“Đừng đâm vào miệng.”

“Ngô!” Ngũ Tử Ngang chọc ngoáy trong miệng, gượng gạo mà cười.

Khóe miệng của Tần Ca gợi lên, lại gắp cho Ngũ Tử Ngang thêm một miếng củ cải, Ngũ Tử Ngang cười đến mức híp mắt. Bất quá chỉ là một chút rau cũng có thể làm cho người này cao hứng như vậy, Tần Ca cúi đầu húp canh, sau này hắn sẽ gắp thêm nhiều rau cho Tử Ngang.

……

Dùng bữa xong, Tần Ca hơi bất an trong lòng. Vì không cho tà niệm của mình càng lúc càng nặng, hắn thong thả đi qua đi lại trong phòng, bảo là để tiêu thực. Ngũ Tử Ngang đã muốn say, ngã xuống trên nhuyễn tháp, rồi lại lảo đảo đung đưa y mệ mà đứng lên, líu lưỡi vì say rượu, “Hoàng Thượng, ta, đi tắm….toàn thân đầy dầu mỡ, buổi tối, sẽ, làm Hoàng Thượng khó chịu.”

Tần Ca nhíu mi, “Không cần. Trẫm không phải kiểu cách như vậy. Trời rất lạnh, dễ nhiễm phong hàn.” Đây cũng không phải ở trong cung, ngự trì rộng lớn mà lại ấm áp, nơi này ngay cả dục dũng cũng không có. (ngự trì= hồ tắm trong cung, dục dũng = bồn tắm)

Ngũ Tử Ngang lắc đầu, “Không được, ta phải tắm.” Nói xong liền đi ra ngoài.

Tần Ca ngăn lại, trầm giọng nói, “Trẫm không sao.”

“Hoàng Thượng…” Ngũ Tử Ngang cười gượng gạo, “Ta, nói, ngài đừng cười ta. Ta…ta mấy ngày chưa tắm. Trên người không thoải mái.”

Nghĩ đến người này mấy hôm tất niên đều bận tối mày tối mặt, Tần Ca buông tay, “Ôn Quế.”

Rất nhanh liền có người tiến vào, “Hoàng Thượng, ngài gọi nô tài?”

“Đi nấu nước. Lương Vương muốn tắm rửa.”

Ôn Quế quay người bước đi, bỗng nhiên dừng cước bộ rồi nhanh chóng quay người lại, “Hoàng Thượng, trong tiểu viện có một cái dục phòng, ngay bên cạnh phòng ngủ của Hoàng Thượng, tưởng rằng đêm nay Hoàng Thượng sẽ muốn tắm rửa nên ban ngày nô tài đã thu dọn dục phòng, nô tài cũng đã nấu sẵn nước, vậy cứ để cho Vương gia đến đó tắm rửa đi.”(giao trứng cho ác nè)

“Dục phòng?” Tần Ca sửng sốt, rồi nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy kẻ say đang nghiêng ngả.

“Hoàng Thượng, ta muốn tắm…” Ngũ Tử Ngang gãi cổ, rất là khó chịu.

“Ôn Quế, ở ngay dục phòng.”

“Dạ.”

Ôn Quế chạy ra ngoài, Tần Ca dìu Ngũ Tử Ngang đến nhuyễn tháp, hắn vào phòng ngủ. Người nằm trên nhuyễn tháp mở to hai mắt, trong mắt trở nên thanh minh.

Ở trong phòng ngủ, Tần Ca quả thật tìm được một cánh cửa nhỏ, bởi vì bị giá treo y phục che khuất cho nên hắn không phát hiện. Đẩy cửa ra, bên trong quả nhiên là một dục phòng, có một dục trì không lớn, nhiều nhất là đủ chứa hai người, nhưng rất sạch sẽ. Phía trên còn có nước, rõ ràng là đã được thu dọn. Bên cạnh dục trì có một chiếc bàn nhỏ để đặt y phục, cùng với hai chiếc ghế đá, không còn thứ gì khác. Trong dục phòng không lạnh, Tần Ca sờ vào vách tường, vách tường thật ấm, đó là một buồng sưởi. Dục phòng có một cánh cửa, Tần Ca bước đến rồi mở ra, gió lạnh thổi vào, hắn vội vàng đóng cửa lại. Bên ngoài là tiểu viện, dục phòng này thông qua tiểu viện, thảo nào Ôn Quế biết được. (tiểu viện= sân nhỏ, dục trì = bể tắm)

Bất quá đã có một nơi có thể tắm rửa, Tần Ca cũng an tâm. Nhắc đến mới nhớ, từ hôm hắn và Ngũ Tử Ngang ở cùng với nhau thì hắn cũng chưa đi tắm, nhiều lắm là chỉ rửa chân. Cùng tắm với Tử Ngang? Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu thì Tần Ca liền mạnh mẽ áp chế xuống đáy lòng, thân mình trở nên khô nóng. Hắn không thể xích lõa trước mặt Tử Ngang, cho dù hiện tại Tử Ngang đã say. Ngộ nhỡ Tử Ngang còn một chút thanh tỉnh thì chắc chắn sẽ phát hiện tâm tư của hắn, hắn không thể mạo hiểm.

Đóng cánh cửa nhỏ lại, ngồi trong phòng ngủ một hồi, sau khi tỉnh táo thì Tần Ca mới bước ra khỏi phòng ngủ. Người nằm trên nhuyễn tháp nửa tỉnh nửa mê, trong miệng còn than thở muốn tắm rửa, thỉnh thoảng lại dùng tay gãi cổ hoặc gãi cánh tay dưới lớp y mệ. Tần Ca ngồi xuống bên nhuyễn tháp, đè lại bàn tay của Ngũ Tử Ngang, sợ Ngũ Tử Ngang vì say rượu mà cào trầy da của mình. Bàn tay bị đối phương cầm lấy, Tần Ca nhìn vào người đang mở mắt ra. fynnz.wordpress.com

“Hoàng Thượng…Hắc hắc…” Cười ngây ngô hai tiếng, Ngũ Tử Ngang đột nhiên dùng sức kéo Tần Ca vào trong lòng.

“Tử Ngang?” Tần Ca cảm thấy cả kinh, trong lòng rung động.

“Hoàng Thượng…” Ngũ Tử Ngang siết chặt cánh tay, trong miệng đầy mùi rượu, hắn liên tục lải nhải, “Ta nấu ăn… rất…. ngon? Hoàng Thượng chỉ có thể nói là ăn ngon.”

Người này thật sự say? Toàn thân dựa vào lòng của Ngũ Tử Ngang, hơi thở của Tần Ca bất ổn, hắn liên tục giãy dụa, nhưng người đang ôm hắn rất mạnh, hắn căn bản không thể thoát ra. Thân thể bởi vì tư thế vô cùng thân thiết mà gia tăng nhiệt độ, hơi nóng phả vào lỗ tai của hắn làm cho tim của hắn đập liên hồi.

“Hoàng Thượng….ngài trả lời ta….ta nấu ăn có ngon hay không?” Ngũ Tử Ngang xoay người trên nhuyễn tháp rộng lớn, đem Tần Ca đặt dưới thân, rồi mới ngửi một hơi từ bên cổ của đối phương.

“Tử Ngang, buông trẫm ra.” Bờ môi chạm vào cổ của hắn làm cho hắn choáng váng. Hắn đẩy Ngũ Tử Ngang ra nhưng đối phương lại càng ôm chặt lấy hắn.

“Hoàng Thượng, ngài, trả lời ta…”

“Ngon. Tử Ngang, buông trẫm ra.”

Hô hấp của Tần Ca bất thình lình bị kiềm hãm, người nọ cư nhiên hôn lên cổ của hắn!

“Tử Ngang…” Tần Ca cất tiếng một cách suy yếu, hắn căn bản không có lực phản kháng khi bị Ngũ Tử Ngang đụng chạm.

“Hoàng Thượng, ta làm thức ăn có ngon hay không, ngự trù có giỏi không?” Cái miệng của con sâu rượu đang nhẹ nhàng cọ xát lên cổ của Tần Ca, tựa hồ là hoàn toàn say, hoàn toàn không biết chính mình đang làm cái chuyện đại nghịch bất đạo.

“Có…” Toàn thân của Tần Ca như nhũn ra, còn sót lại một chút lý trí làm cho hắn dùng sức đẩy Ngũ Tử Ngang ra, “Tử Ngang, ngươi say, nghỉ ngơi đi.”

“Ta không có say.” Hai tay của Ngũ Tử Ngang bắt lấy tay của Tần Ca, lại nằm sấp lên người của Tần Ca, ngửi lên phần cổ còn lại, “Hoàng Thượng thơm hơn ta. Trên người ta thật thối.” Vẫn say khướt lải nhải, Ngũ Tử Ngang vươn đầu lưỡi ra.

“Ngô!”

Không còn một chút sức lực nào để phản kháng và giãy dụa. Tần Ca cắn chặt khớp hàm để nuốt xuống tiếng rên rỉ mà suýt tí nữa hắn đã bật ra khỏi miệng, hạ thân bắt đầu có phản ứng khi đầu lưỡi của đối phương liếm lên cổ của hắn. Hắn khát vọng Ngũ Tử Ngang đụng chạm như vậy, giờ khắc này hắn làm sao còn khí lực để phản kháng.

“Tử Ngang….ngươi không phải muốn tắm hay sao?” Tần Ca lại nuốt xuống một tiếng rên rỉ, cố gắng trấn tĩnh, “Nên đi tắm.”

“Ân, đi tắm, đi tắm…” Ngũ Tử Ngang lại liếm xuống cổ của Tần Ca, khi đối phương thấp giọng rên rỉ một tiếng thì hắn mới đứng lên, nhưng lại kéo tay của Tần Ca.

“Hoàng Thượng, đi tắm.” Đôi mắt lờ mờ, Ngũ Tử Ngang lảo đảo kéo Tần Ca hướng vào trong phòng ngủ.

“Tử Ngang!” Bị mạnh mẽ kéo đi, cước bộ của Tần Ca như nhũn ra, “Là ngươi tắm, không phải trẫm!” Cùng Tử Ngang tắm? Không, hắn sẽ chịu không nổi. Tần Ca chưa bao giờ hoang mang như thế, giữ đạo quân vương trước mặt một tên lưu manh say rượu là hoàn toàn vô dụng. Nhất là hắn không thể dùng thân phận quân vương để áp đặt Ngũ Tử Ngang.

“Ân, đi tắm.” Ngũ Tử Ngang chớp mắt quay đầu nhìn thấy hai gò má đỏ ửng của Tần Ca, thần sắc của người nọ lại phi thường hoang mang, hắn đột nhiên kéo Tần Ca vào dục phòng, “Hoàng Thượng, tửu lượng của ngài quá kém…Mới hai ly mà ngài đã say.”

“Người say là ngươi! Buông trẫm ra! Tử Ngang!” Muốn thân mật với Tử Ngang, nhưng tình cảnh hiện tại lại làm cho Tần Ca luống cuống.

“Hoàng Thượng say, Hoàng Thượng đi cũng không ổn….Ta, không có say, không có say. Ta còn có thể, uống thêm một vò rượu.” Cước bộ phù phiếm nhưng lại nắm chặt Tần Ca không buông ra, Ngũ Tử Ngang to gan lớn mật kéo Hoàng Thượng vào dục phòng. Ôn Quế đang đổ nước ở dục phòng nhìn thấy tình cảnh như vậy thì lập tức sửng sốt.

“Ôn công công, ha ha.” Ngũ Tử Ngang cười ngây ngô, “Sao hôm nay ngươi lùn hơn hôm qua vậy?” Đặt mông ngồi xuống chiếc ghế đá, Ngũ Tử Ngang thuận thế kéo Tần Ca ngồi xuống bên cạnh. Vượt quá phép tắt, tiếp tục nắm lấy tay của Tần Ca.

“Ôn Quế, nước chuẩn bị xong chưa?” Tần Ca cố gắng trấn tĩnh.

“A, còn hai thùng nước ấm, nô tài lập tức đổ thêm.” Ôn Quế thật vất vả mới khôi phục tinh thần, xoay người mở cửa chạy ra ngoài, gió lạnh thổi vào không làm cho Ngũ Tử Ngang thanh tỉnh mà ngược lại càng làm cho hắn say.

“Hoàng Thượng…” Hai tay ôm lấy thắt lưng của Tần Ca, Ngũ Tử Ngang khom người nằm xuống đùi của Tần Ca, “Lộc Nhi tửu… vẫn… uống ngon hơn.”

Toàn thân của Tần Ca nóng lên, không dám nhúc nhích, sợ Ngũ Tử Ngang phát hiện sự biến hóa dưới hạ thân của hắn. Hắn cảm thấy có một chút hư nhược, miễn cưỡng trấn tĩnh nói, “Trẫm và ngươi quen biết nhiều năm như vậy, hôm nay là lần đầu tiên thấy ngươi lại say khướt như thế. Tử Ngang, buông trẫm ra.” fynnz.wordpress.com

“Không buông.” Hai tay của Ngũ Tử Ngang dùng sức, “Buông ra thì Hoàng Thượng sẽ đi…Hoàng Thượng không để ý đến ta, ba năm qua Hoàng Thượng cũng không…để ý đến ta….Hoàng Thượng, ta ủy khuất…”

“Trẫm không có…”

Cửa mở ra, Ôn Quế bưng nước ấm tiến vào, Tần Ca ngậm miệng lại. Không nhìn Hoàng Thượng và Lương Vương, Ôn Quế chăm chú nhìn nước trong thùng, đem nước ấm đổ vào dục trì, sau đó hắn lại vội vàng rời đi. Ngũ Tử Ngang không lên tiếng nữa, tựa hồ đang ngủ, Tần Ca cũng im lặng. Qua một lúc sau Ôn Quế lại tiến đến, đem thùng nước cuối cùng đổ vào, sau đó hắn lại vội vàng xách hai thùng nước lạnh. Nước trong dục trì rất nhanh được đổ đầy, Ôn Quế cúi đầu lên tiếng, “Hoàng Thượng, đã xong rồi. Có chuyện gì thì ngài cứ gọi nô tài.”

Lúc này Ngũ Tử Ngang mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt lo lắng nói, “Ôn công công, ngươi nhanh đi nghỉ đi. Ngươi mệt đến mức lùn xuống rồi kìa. Nơi này có ta, ta sẽ hầu hạ Hoàng Thượng tắm rửa.”

Không phải Vương gia muốn tắm hay sao? Còn có, hắn làm sao lại trở nên lùn đi? Ôn Quế nhìn thấy Vương gia rõ ràng là uống say, khuôn mặt của Hoàng Thượng so với ngày thường ửng đỏ một chút, lại thấy hai tay Vương gia ôm Hoàng Thượng, tâm tư của hắn lập tức đình chỉ.

“Nô tài lấy thêm một thùng nước ấm đặt bên cạnh dục trì. Nô tài lui xuống.”

Thần sắc bình tĩnh lui ra ngoài, Ôn Quế bằng tốc độ nhanh nhất xách một thùng nước ấm đặt bên cạnh dục trì, sau đó không hề nói gì mà chỉ lặng lẽ đi ra rồi đóng cửa lại.

Khi cánh cửa vừa được đóng lại thì Ngũ Tử Ngang bắt đầu thoát hạ tất cả y phục. Tâm tư còn đang hoảng hốt, Tần Ca định thừa dịp lúc này để ly khai, thì ngay lập tức đã bị người bên cạnh kéo lại rồi mở ra y khấu! (y khấu = nút áo)

“Tử Ngang!” Tần Ca hoảng sợ, đè lại bàn tay của Ngũ Tử Ngang, hô hấp bất ổn.

“Hoàng Thượng, ta hầu hạ ngài tắm rửa.” Ngũ Tử Ngang cười say hai tiếng, thân mình xích lõa nghiêng ngả quỳ gối trước mặt Tần Ca mà cởi ra y khấu, “Hoàng Thượng, ta chưa từng hầu hạ ngài tắm rửa. Ngài, cho ta, một cơ hội đi.”

Toàn thân nồng nặc mùi rượu, cử chỉ hoàn toàn bất đồng so với ngày thường, làm cho Tần Ca không thể không tin Ngũ Tử Ngang đang say thật. Người này thanh tỉnh thì tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy, nói ra những lời như thế.

Muốn bắt lấy cơ hội lần này hay không? Trong lòng của Tần Ca đang xung đột. Hắn cúi đầu nhìn người đang ngây ngô mỉm cười với hắn, bàn tay giữ chặt đối phương dần dần được buông ra. Y khấu bị kẻ ngốc cởi ra toàn bộ, Tần Ca nhắm mắt lại. Cho dù người nọ say, nhưng hắn cũng không thể xích lõa trước mặt người này như vậy.

Ngũ Tử Ngang nở một nụ cười thật sâu, trong mắt lóe lên thần sắc ôn nhu. Hắn thoát hạ ngoại sam của Hoàng Thượng, sau khi Hoàng Thượng đứng lên, hắn lại cởi ra xiêm y của Hoàng Thượng. Từng lớp một được thoát hạ, đến khi Tần Ca cảm giác được toàn thân mát lạnh, nửa thân trên đã xích lõa thì mới mở mắt ra, vừa lúc Ngũ Tử Ngang cúi đầu, muốn cởi xuống hạ y của Tần Ca.

“Để trẫm tự thoát. Ngươi vào trước đi.” Lui ra sau vài bước để tránh đi bàn tay của Ngũ Tử Ngang, ngữ thanh của Tần Ca bất ổn.

“Ha ha, hảo.” Ngũ Tử Ngang lảo đảo đứng lên, lại lảo đảo bước vào dục trì. Sau đó hắn thoải mái thở ra một hơi, tựa vào thành dục trì mà nhắm mắt lại.

Không ngừng hít sâu để áp chế dục vọng, Tần Ca nhanh chóng thoát xuống hạ y, rồi kéo lấy chiếc khăn quấn quanh hạ thân, sau đó bước vào dục trì. Dục trì không lớn, Tần Ca khó tránh khỏi sẽ đụng vào Ngũ Tử Ngang. Nước ấm làm cho thân mình của Tần Ca dần dần nóng lên, hắn không dám nhìn Ngũ Tử Ngang, toàn bộ tâm tư đều đang lo lắng cho một việc, có muốn lợi dụng cơ hội lần này hay không.

Nhưng có người lại không cho Tần Ca sống yên ổn. Kẻ say ngâm nước một hồi thì đột nhiên phát ra tiếng rên thống khổ. Tần Ca nhất thời vứt bỏ suy tư, lập tức xoay qua thì chỉ thấy Ngũ Tử Ngang đang khó chịu lấy tay vỗ trán.

“Tử Ngang?” Tần Ca kề sát vào.

Ngũ Tử Ngang mở mắt ra, trong mắt là men say nồng đậm, “Hoàng Thượng, vì sao ngài…lại có hai người?”

Tần Ca bị chọc tức đến phát cáu, hắn vắt khăn ướt rồi lau lên mặt Ngũ Tử Ngang, lớn tiếng nói, “Sau này không cho ngươi uống rượu nữa.”

“Không được.” Ngũ Tử Ngang kéo khăn xuống, ôm Tần Ca vào trong lòng, “Hoàng Thượng, Lộc Nhi tửu đều là của ta.” Khi nói chuyện, hắn liếm xuống cổ của đối phương.

“A!”

Không hề đề phòng, Tần Ca cất lên tiếng rên rỉ. Đột nhiên bị ôm lấy, vì tiếp xúc với thân thể của Ngũ Tử Ngang mà hắn trở nên run rẩy, còn chưa đợi hắn thức tỉnh từ trong mê muội thì sự ướt át trên cổ lại làm cho đầu óc của hắn trống rỗng.

“Hoàng Thượng, ngài, ăn rất ngon.” Đầu lưỡi của Ngũ Tử Ngang lướt một đường từ cổ của Tần Ca đến vành tai, rồi mới ngậm lấy vành tai của Tần Ca vào trong miệng.

“Ngô!”

Tần Ca hoàn toàn mất đi ý thức, việc duy nhất mà hắn có thể làm chính là phát lên tiếng rên rỉ. Giống như xử nữ chưa bao giờ trải qua tình dục, thân thể xích lõa kề sát vào Ngũ Tử Ngang đã làm cho hắn rất khó xử, mà động tác kế tiếp của Ngũ Tử Ngang càng làm cho hắn không còn lực để kháng cự.

“Hoàng Thượng…” Ngũ Tử Ngang thì thầm, bàn tay sờ tới sờ lui trên lưng Tần Ca. Sau khi nhấm nháp xong vành tai bên trái của Tần Ca thì hắn lại nhấm nháp sang bên phải.

“Tử Ngang…đừng mà…” Hạ thể của Tần Ca ở dưới nước đang ngẩng cao, hắn chịu không nổi.

“Hoàng Thượng…..Ngài, ăn rất ngon…” Ngũ Tử Ngang tự mình hưởng thụ mỹ thực, căn bản không nghe thấy lời cầu xin của Hoàng Thượng. Cảm thấy tư thế như vậy không thoải mái, hắn trực tiếp tách ra một chân của Tần Ca, để cho Tần Ca ngồi trên người của mình, rồi mới bắt đầu thưởng thức cần cổ và xương quai xanh của Tần Ca.

Tần Ca làm sao chịu được như vậy. Tuy hắn là quân vương nhưng chỉ mới hoan ái một lần duy nhất, chính là đêm hôm đó với Ngũ Tử Ngang. Hôm ấy người này cũng uống rượu say nhưng không tra tấn hắn như vậy, mà là rất nhanh liền chiếm đoạt hắn.

Ngũ Tử Ngang thủy chung mở nửa mắt, người trong lòng đang rên rỉ, nhưng lại cố gắng kiềm chế. Trong mắt của hắn hiện lên mong chờ, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lên hạt đậu đỏ bên ngực trái của Tần Ca.

“A!” Thân mình của Tần Ca đột nhiên buộc chặt rồi sau đó dần dần xụi lơ. Khóe miệng của Ngũ Tử Ngang nhếch lên, đầu lưỡi bắt đầu tiến công hạt đậu đỏ trước mặt, tay trái nhẹ nhàng xoa nắn hạt đậu đỏ còn lại.

“Ngô, ân, Tử Ngang….Tử Ngang…” Lý trí của Tần Ca hoàn toàn trống rỗng, rất dễ bị Ngũ Tử Ngang khống chế dục vọng.

Ngũ Tử Ngang cũng bắt đầu thở dốc nặng nề, hơi thở nồng nặc mùi rượu xâm nhập vào trong cơ thể của Tần Ca, làm cho hắn càng thêm mê muội. Dục vọng của Tần Ca nhô lên trước hạ phúc của Ngũ Tử Ngang đang trướng to đến phát đau, ở giữa hai chân của hắn có một vật cứng rắn không thuộc về hắn.

Ngũ Tử Ngang nghe thấy Tần Ca không ngừng kiềm nén, tiếng rên rỉ cũng càng lúc càng lớn, hắn lập tức hôn xuống càng lúc càng kịch liệt.

Bị dục vọng chi phối nên thắt lưng của Tần Ca đẩy về phía trước, Ngũ Tử Ngang ngậm lấy nhũ hoa của hắn, tay trái tiếp tục khiêu khích đầu nhũ còn lại, tay phải thâm nhập vào giữa hai chân của Tần Ca. Nước ấm dễ chịu làm cho ngón tay của Ngũ Tử Ngang dễ dàng thăm dò hậu nhụy của Tần Ca vì động tình mà đang khẽ nhếch, chậm rãi tiến vào trong, ngón tay bắt đầu chuyển động.

“Tử Ngang!”

Tần Ca hoàn toàn tan tác, bên dưới vẻ ngoài luôn lạnh lùng nghiêm nghị là một thân thể cực kỳ mẫn cảm. Ngũ Tử Ngang khẽ chợp mắt nhìn người nam nhân mỹ lệ đang động tình ở trước mặt hắn, hắn rút ra ngón tay, cầm lấy vật cứng rắn của mình đặt trước lối vào mà đêm hôm đó hắn không tỉnh táo để nhớ kỹ. Tay trái giữ chặt phía sau cổ của Tần Ca, Ngũ Tử Ngang hôn lên đôi môi với hương vị ngọt ngào kia, hạ khố cứng rắn mở ra lối vào rồi chậm rãi xâm nhập.

“Ngô….”

Hai tay của Tần Ca ôm lấy cổ của Ngũ Tử Ngang, cùng Ngũ Tử Ngang triền miên hôn môi. Tử Ngang say, tiếp theo không biết phải chờ đến bao lâu. Tử Ngang, Tử Ngang, hắn khao khát Tử Ngang như vậy. Dục vọng cứng rắn tiến vào vẫn làm hắn đau như cũ nhưng lại tạo nên một loại tư vị mất hồn đặc biệt. Hắn khao khát Tử Ngang lấp đầy, thật lâu trước kia hắn đã từng ao ước như thế.

Không tiếp tục nói ra những lời say khướt, Ngũ Tử Ngang hoàn toàn tiến sâu vào bên trong, lấy tay vuốt ve mơn trớn lên dục vọng của Tần Ca bởi vì đau đớn mà xìu xuống. Đến khi tại nơi đó có phản ứng thì hắn đưa tay chế ngự thắt lưng của Tần Ca đi xuống, rồi hắn chậm rãi di chuyển ngược lên trên. Người trước mặt mẫn cảm vượt quá ngoài dự kiến của hắn, so với xuân dược còn kích thích hơn, làm cho hắn suýt nữa không thể khống chế. Nhưng hắn phải nhẫn nại, ít nhất hiện tại phải chịu đựng, bằng không sẽ làm bị thương người này giống như lần đầu tiên.

“Tử Ngang, muốn ta, muốn ta…” Tần Ca chủ động phối hợp với động tác của Ngũ Tử Ngang, hắn quý trọng mỗi một lần cơ hội thân mật với Ngũ Tử Ngang, bởi vì hắn không biết tiếp theo sẽ là khi nào.

“Hoàng Thượng, ta vĩnh viễn sẽ không phản bội Hoàng Thượng.” Lời nói mang theo men say nhưng lại lộ ra kiên định. Ngũ Tử Ngang hôn lên miệng của Tần Ca, chậm rãi rút khỏi thân thể của Tần Ca, sau khi rút ra được một nửa thì hắn đột nhiên dùng sức đẩy mạnh lên trên.

“A!”

Bọt nước văng khắp nơi, kích tình lan tứ phía.

Ở trong dục trì nhỏ hẹp, Tần Ca cưỡi trên người Ngũ Tử Ngang, thừa nhận động tác càng lúc càng nhanh của Ngũ Tử Ngang, cũng càng lúc càng nặng nề kháng cự. Lúc đầu hắn còn sức lực để phối hợp, nhưng sau đó hắn chỉ có thể dựa vào trong lòng của Ngũ Tử Ngang, để mặc Ngũ Tử Ngang di chuyển. Đêm hôm đó hắn không cảm nhận được quá nhiều khoái cảm, nhất là sau khi Ngũ Tử Ngang tiến vào, hắn chỉ cảm thấy đau đớn đến mức muốn ngất xỉu. Nhưng hiện tại, cái loại cảm giác làm cho hắn hoàn toàn không thể khống chế này đang muốn chôn vùi hắn.

Ngũ Tử Ngang tìm được nơi để làm cho Tần Ca càng phát lên tiếng rên rỉ động tình, vì vậy càng dùng sức đẩy mạnh vào nơi đó một chút. Nhưng hắn vẫn cảm thấy chưa đủ, sau khi Tần Ca rên rỉ rồi đổ xuống một hồi, thì hắn lảo đảo ôm Tần Ca ra khỏi dục trì. Kéo lấy khăn lau cho hai người, hắn đem Tần Ca vô lực lên nhuyễn tháp to lớn ở đại sảnh. Bên cạnh nhuyễn tháp ở cách đó không xa chính là lò sưởi, trong phòng phi thường ấm áp.

Nâng lên một chân của Tần Ca, Ngũ Tử Ngang cầm lấy dục vọng chưa phun trào của mình, lại một lần nữa tiến vào bên trong thân thể ướt át của Tần Ca, không đợi cho đến lúc hoàn toàn tiến vào thì hắn đã bắt đầu di chuyển. Quả nhiên tư thế như vậy mới thoải mái. Tần Ca đã sớm không có lực phản kháng, thậm chí hoan ái như vậy càng làm cho hắn thêm suy yếu. Hắn có thể nhìn thấy dục vọng của Ngũ Tử Ngang đang ra vào trong cơ thể của mình, hắn rõ ràng ý thức được chính mình đang được Tử Ngang ôm lấy, bị Tử Ngang chiếm đoạt.

Không rãnh bận tâm đến Ôn Quế và Khổng Tắc Huy ở gian phòng kế bên, lý trí của Tần Ca hoàn toàn bị Ngũ Tử Ngang chi phối. Đôi mắt khép hờ đem hết thảy cảm xúc nồng nàn đặt vào trong mắt, động tác cuồng dã mang theo ôn nhu dưới thắt lưng. Khom người hôn xuống bờ môi không ngừng rên rỉ của Tần Ca, Ngũ Tử Ngang đột nhiên tăng tốc, Tần Ca lưu lại vết cào trên vai của Ngũ Tử Ngang, trong từng đợt ngâm nga lớn tiếng, Tần Ca rốt cục phun trào. Trong mê man, hắn cảm giác được cơ thể bị rót vào một dòng chảy nóng rực, hắn nghe thấy Ngũ Tử Ngang ghé vào tai hắn mà thoải mái gầm nhẹ.

Ngũ Tử Ngang nằm trên người Tần Ca thật lâu vẫn không hề cử động, thật vất vả mới trì hoãn một chút, Tần Ca nghĩ rằng đã xong. Hắn định mở miệng gọi Ôn Quế thì bờ môi lại bị ngăn chặn.

Cùng Tần Ca hôn sâu, Ngũ Tử Ngang vẫn chưa rời khỏi cơ thể của Tần Ca, lại bắt đầu chậm rãi di chuyển. Mấy ngày tới hắn không được gặp Hoàng Thượng, hắn phải nhớ kỹ hương vị của Hoàng Thượng, làm cho Hoàng Thượng cũng nhớ kỹ hương vị của hắn.

“Tử Ngang….Ngô…”

Khóe mắt của Tần Ca chảy xuống một giọt lệ, giờ khắc này hắn cảm thấy mình thật hạnh phúc, thật hạnh phúc.

Ngũ Tử Ngang khẽ mở mắt, trong mắt hiện lên đau lòng, hắn liếm đi giọt lệ đang rơi xuống, bắt đầu nhẹ nhàng di chuyển.

_________________

Don't worry about anything

Just do what you love and you believe it's true

Hey , BEST FRIEND, I'm waiting for you!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.