Trăm Tỷ Võng Hồng Thiên Sư

Chương 99: Chương 99: Chương 98






"Tam sư huynh, tứ sư huynh, các huynh về nước khi nào thế ~" Lục Chỉ tủm tỉm cười, ngẩng đầu nhìn hai người, "Các huynh làm nhiệm vụ xong rồi?"

Hứa Bán Vân ôm chặt Lục Chỉ, "A, Chỉ Chỉ thật đáng yêu, quả nhiên vẫn không rời Chỉ Chỉ được mà."

Đuôi mi Ninh Tước run run, nhưng nhìn vẻ mặt Lục Chỉ tựa đã thành thói quen.

"Còn chưa." Cao Triệt béo béo mặt cậu, hành động của hai người tựa như hận không thể nâng niu cậu trong lòng bàn tay.

"Lão nhị trong điện thoại rít gào nói đệ có người yêu, sợ đệ bị khi dễ, bọn huynh không thể không trở về nhìn một cái xem sao."

Lục Chỉ đỏ mặt, mím môi cười.

Cao Triệt nhướng mày, "Ui da, yêu đương thật á?"

"Là Nam Thừa Phong?" Hứa Bán Vân hùng hổ hỏi.

Lục Chỉ chỉ cười không nói, mặt càng đỏ ửng lên.

Hứa Bán Vân hít hà một hơi, ôm ngực, "Chỉ Chỉ, hắn là kẻ trời sinh khắc đệ đó."

Lục Chỉ mím môi, ôm Hứa Bán Vân rầm rì nói, "Nhưng anh ấy đối xử với đệ tốt lắm, đặc biệt đặc biệt tốt, Thừa Phong chỉ thiếu điều ôm kín đệ trong ngực che mưa chắn gió cho đệ á, sao lại khắc đệ được."

Hứa Bán Vân hít hà một hơi, "Ai nha, Chỉ Chỉ, bốn sư huynh cũng tốt với đệ như vậy mà."

"Đệ biết." Lục Chỉ cười cười, ánh mắt lấp lánh toả sáng, đáy mắt còn có chút vui vẻ xen ngượng ngùng.

Cao Triệt giật giật đuôi mắt, ôm chặt ngực, không khỏi cân nhắc, Nam Thừa Phong này cho tiểu sư đệ của bọn hắn uống canh mê hồn gì vậy nè, sao đệ ấy lại đánh giá hắn cao đến vậy. Ninh Tước đứng một bên chú ý quan sát, hắn phát hiện hai vị sư huynh này của bé dễ thương, Hứa Bán Vân dù hung hãn nhưng không bằng Cao Triệt tâm cơ thâm trầm khó phỏng đoán, chỉ sợ phải để ý Cao Triệt nhiều hơn mới được.

"Để ý tôi, cậu mười phần sai."

Ninh Tước ngẩn ra, nhìn Cao Triệt.

"Thủ đoạn của lão tam nhà chúng tôi ác hơn tôi nhiều, càng miễn bàn lão nhị và lão đại, môn phái chúng tôi ấy à, tuổi càng lớn, thủ đoạn càng lợi hại."

Ninh Tước trầm mặc không nói, lập tức dựng bunker trú bom cho tâm trí. Sư huynh bé dễ thương này sao còn đáng sợ hơn cậu nữa vậy, đột kích phát không kịp phòng ngừa.

"Cậu từng làm đặc công nhỉ." Cao Triệt nhìn Ninh Tước nói, "Năng lực phòng bị tâm lý rất mạnh."

"Quá khen, quá khen." Ninh Tước mỉm cười.

Cao Triệt cười cười, "Thế mà không bị doạ, cậu không tồi đấy."

Ninh Tước hơi cong môi, khí thế đối chọi Cao Triệt, "Tốt xấu gì tôi cũng chơi với Nam Thừa Phong mười năm nay, các anh đáng sợ hơn cậu ấy sao?"

Cao Triệt híp mắt, "Bạn Nam Thừa Phong?'

Ninh Tước mỉm cười gật đầu.

Cao Triệt vẫn tươi cười, đáy mắt lại lạnh băng, "Vậy đúng là hạnh ngộ."

Ninh Tước biết hắn bắt đầu đề phòng mình, cười cười không cần nhiều lời nữa.

"Không được, bọn huynh không yên tâm." Hứa Bán Vân ôm Lục Chỉ không buông, "Nam Thừa Phong là người thế nào, em ở bên hắn nhất định có hại."

"Nhưng mà......" Lục Chỉ buồn buồn, "Nhưng mà em thích anh ấy."

"Hả!" Hứa Bán Vân giống như bị đả kích, ôm ngực, "Sao huynh lại có cảm giác không thể buông tay của cha già nhìn đứa con mình chăm bẵm nuôi lớn phải đi kết hôn vậy nè."

Ánh mắt Cao Triệt hơi ảo mị, "Thôi, nếu Chỉ Chỉ thích, vậy trước khoan hãy nói nhiều, có chuyện gì chờ gặp Nam Thừa Phong lại nói tiếp."

"Hừ." Hứa Bán Vân nghe thấy, hừ một tiếng bất mãn, hiển nhiên đang ém đại chiêu chờ Nam Thừa Phong đưa cổ vào tròng.

Lục Chỉ có hơi lo lắng, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Ninh Tước đã ra hiệu mắt với cậu, lắc lắc đầu. "Cậu ấy sẽ xử lý được." Ninh Tước nói nhỏ với cậu.

Lục Chỉ hơi rũ mắt xuống, cậu biết Nam Thừa Phong nhất định sẽ xử lý được, nhưng chuyện này là chuyện của hai người, các sư huynh cũng vì cậu nên mới đến, cậu cũng muốn chịu trách nhiệm, hẳn cậu nên gánh vác phân nửa trách nhiệm mới đúng, không thể để một mình Nam Thừa Phong đi đối mặt được.

Cậu muốn nói chuyện, đạo diễn chương trình lại đi tới, "Đại sư, bên này đã không còn vấn đề, chúng ta tiếp tục quay chương trình được chưa ạ?"

"Được." Lục Chỉ thu hồi ý định, thôi chờ quay chương trình xong lại xử lý tiếp vậy. Huống chi, cậu thoáng quét mắt qua góc nào đó trên trần nhà, còn có chuyện chưa giải quyết xong mà.

"Vu Tư Điềm thế nào rồi?" Lục Chỉ hỏi, rốt cuộc cũng bị quỷ ám một khoảng thời gian, tuy rằng có bùa của cậu cố hồn, sẽ không có vấn đề gì lớn, nhưng về mặt tâm lý nhiều ít cũng đã chịu kinh hách.

"Trịnh Doanh Doanh đang nói chuyện với cô ấy, cổ nói có Lục đại sư ở đây cổ sẽ không sợ, cổ thích ngài, muốn tiếp tục được tham gia chương trình với ngài." Đạo diễn nhắc đến chuyện này liền vui tươi hớn hở cười nói vài câu.

Người khác có lẽ không biết tính tình những minh tinh tai to mặt lớn này cho lắm, nhưng ông đã có kha khá kinh nghiệm tiếp xúc với đủ kiểu thượng vàng hạ cám. Giới giải trí này ấy à, tài nghệ không thiếu nhưng tính tình cũng cổ quái không kém, Vu Tư Điềm và Trịnh Doanh Doanh này nhìn qua cũng không phải loại người dễ đối phó gì. Có Lục Chỉ ở đây trấn tràng, nên việc giao tiếp cũng trở nên thông thuận dị thường, quả thật đã giúp đỡ quá trình công tác của ông không nhỏ, ông cũng rất cảm kích và mừng rõ không nói nên lời.

"Không có gì thì tốt." Lục Chỉ cười cười, lại nói với đạo diễn, "Không có gạt chú, studio này quả thật có chút này kia tồn tại, nhưng chú đừng lo, tôi sẽ xử lý."

Đạo diễn ngẩn ra, phát hiện tâm sự của mình bị lộ mất rồi, ngài ấy lại còn cẩn thận trấn an ông, hàn ý trên lưng tức khắc biến mất hơn phân nửa. "Cảm ơn ngài, Lục đại sư."

Đạo diễn cười cười, "Kỳ thật vừa rồi phát hiện đáp án của mấy thí sinh kỳ quái, đúng là tôi có hơi e ngại, này mà có chuyện gì chắc tôi ngất xỉu tại chỗ luôn mất, nhưng hiện tại có ngài ở đây, tôi vẫn còn có thể tiếp tục trụ lại quay tiếp chương trình này."

"Được, linh hồn chú có hơi nhẹ, cho nên dễ bị kinh hách, quay đầu lại đi tôi sẽ làm cho chú cái Trấn Hồn Phù (bùa trấn hồn), sau này chú không cần sợ hãi nữa." Lục Chỉ nói.

"Ai nha, vậy thật sự cảm ơn Lục đại sư." Đạo diễn chương trình quả thật mang ơn cảm kích khôn siết.

Đạo diễn đi rồi, Hứa Bán Vân cảm khái không thôi, "Chỉ Chỉ của chúng ta vẫn là thiện lương như vậy."

Cao Triệt sờ sờ tóc cậu, "Trước giờ vẫn luôn muốn bảo vệ đệ, kỳ thật đệ lại mạnh hơn bất kỳ ai."

Ninh Tước rũ mắt, nhỏ giọng hỏi Thương Chân Tử, "Không có Trấn Hồn Phù?"

"Không phải." Thương Chân Tử cười cười, "Quả thật có Trấn Hồn Phù, nhưng chỉ là đạo diễn này nhát gan mà thôi, chứ thật ra chẳng có vấn đề gì. Sư phụ nói như vậy để ông ấy không sợ hãi nữa, chương trình này còn dài, nếu đạo diễn vẫn luôn kinh hách quá độ, rất có thể không thể tiếp tục công tác, sư phụ đúng là người rất tốt."

Ninh Tước hiểu rõ, nhìn Lục Chỉ một cái thật sâu, bé dễ thương đúng là người rất tốt, anh em hắn thích cậu đúng là không lỗ, cậu xứng với tình cảm sâu đậm đó.

Chương trình lại tiếp tục quay hình, những thí sinh khác nhịn không được tụ lại một nhóm thảo luận. Bọn họ đối chiếu đáp án với nhau, cho rằng đáp án đúng là 6 người, nay lại lòi ra 7 người, rồi giám khảo cũng không đồng tình với đáp án của bọn họ, làm bọn họ không khỏi nghĩ đến đáp án của Xích Tiêu Tử và Phong Thương hải là 6 người 2 quỷ hồn, còn của Mộ Ly là 6 người 4 quỷ hồn, rốt cuộc ai nói đúng đây? Nếu thực sự có 2 quỷ hồn, một cái đã xuất hiện, một cái khác là ai? Nếu là 4 quỷ hồn, bọn họ không có gan tưởng tượng tiếp nữa.

Chương trình bắt đầu quay, MC tác phong chuyên nghiệp, một thí sinh giơ tay. Mọi người nhìn lên thấy là Thành Từ. Thành Từ là một người cực kỳ nghiêm túc nghiên cứu phong thuỷ, hắn là người có tiếng nói trong giới phong thuỷ chuyên nghiệp, nhưng thông linh không phải thế mạnh của hắn, nhưng đó cũng không ngăn cản được hắn tiếp tục sự nghiệp học tập nhiệt tình luôn tiến về phía trước.

"Thành đại sư, xin hỏi anh có gì muốn hỏi sao?"

Thành Từ cầm micro, "Thật xin lỗi MC, tôi có một vấn đề muốn hỏi Lục đại sư, bởi vì nghi ngờ thật sự quá sâu, nếu không giải toả được tôi sợ đến ngủ cũng không muốn."

Tính cách Thành Từ tích cực, gặp chuyện nhất định phải biết đến tận đáy tận gốc, cho nên hắn làm ra hành động này, những người hắn cũng chả lấy gì làm kỳ quái.

Lục Chỉ nhìn đạo diễn và MC, đạo diễn gật gật đầu.

"Xin mời hỏi."

Thành Từ khom lưng cúi người trước Lục Chỉ, hiển nhiên thái độ với cậu tôn kính không thôi, Cao Triệt và Hứa Bán Vân cũng cảm thấy không ngờ chỉ mới ngắn ngủi mấy hôm, Chỉ Chỉ của bọn họ lại thu được không ít tín đồ, tình huống không khác gì lắm so với khi cậu ở trong giới thượng lưu lúc trước.

"Lục đại sư, tôi muốn hỏi ngài là Phong Thương Hải đại sư và Xích Tiêu Tử đạo trưởng nói tổng cộng có 2 quỷ hồn, Mộ Ly nói có 4 cái, giờ đã xuất hiện một cái, vậy những quỷ hồn khác đang ở nơi nào?" Hắn hỏi ra nghi vấn của mọi người, tất cả lập tức gật gật đầu.

Lục Chỉ cười cười, "Phong Thương Hải đại sư, Xích Tiêu Tử đại sư, Mộ Ly đại sư, câu trả lời của các vị là gì?"

Phong Thương Hải đứng lên, nhìn thấy sau tấm màn che đã được kéo lên, Sầm ảnh đế đang ngồi trên ghế. "Nếu tôi cảm nhận không sai, bên người Sầm ảnh đế có một quỷ hồn."

Một câu nói khiến tất cả nhân viên công tác ở đây lập tức đổ dồn vào nhìn Sầm ảnh đế với ánh mắt kinh dị. Trịnh Doanh Doanh và Vu Tư Điềm cũng nhìn hắn thêm vài lần, Sầm ảnh đế thực lực như vậy, cao cao tại thượng như vậy lại có dây dư với quỷ hồn? Nghĩ không nổi nha? Trong ấn tượng của các cô, Sầm ảnh đế là thanh lưu hiếm có, địa vị rất cao, hình tượng rất tốt trong giới giải trí, đến một cái scandal cũng không có, năng lực nghiệp vụ cũng cao cấp, tuổi còn trẻ đã quét sạch cúp ảnh đế của các liên hoan phim lớn trong và ngoài nước, có thể nói là ông vua không ngai trong giới giải trí hiện giờ. Người quang minh lỗi lạc, toả sáng hào quang như vậy sẽ dây dưa với quỷ hồn?

"Sầm ảnh đế, có phải anh..." Phong Thương Hải nói nửa câu, nhíu nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ ghét bỏ, nhưng vẫn không nói hết câu, hiển nhiên không muốn vạch trần vấn đề riêng tư của hắn.

Sầm ảnh đế vẫn luôn trầm mặc, hơi gật đầu. Trịnh Doanh Doanh và Vu Tư Điềm lập tức nín thở, dựng thẳng lỗ tai. Trường quay lập tức an tĩnh đến mức có rơi một cây kim cũng nghe được.

"Anh tính không tồi, tôi nuôi tiểu quỷ, là em gái tôi."

Sầm ảnh đế như đang kể một vấn đề bình thường, lại khiến trường quay thiếu chút nửa đại loạn. Mọi người kinh ngạc không thôi, Trịnh Doanh Doanh và Vu Tư Điềm quả thật không thể tin vào tai mình. Sầm ảnh đế! Nuôi tiểu quỷ! Loại hành động ác độc này lại phát sinh trên người Sầm ảnh đế, hơn nữa lại còn là em gái hắn?! Sao có thể!

Trong giới giải trí, chuyện nữ minh tinh nuôi tiểu quỷ hại người, tranh giành tài nguyên vẫn luôn bị đồn đại, mặc dù không có chứng cứ, nhưng ai hễ chọc đến đều thân tàn ma dại. Mọi người kinh ngạc không thôi, có người bội phục ảnh đế dám thừa nhận, nếu chuyện hôm nay truyền đi, tiền đồ hắn coi như tan nát, hắn mất não đến mức nào mới có thể nói ra chuyện này. Cũng có người phỏng đoán ác ý, thảo nào hắn có thể trở thành ảnh đế, thì ra dựa vào nuôi tiểu quỷ mà đạt được địa vị ngày hôm nay, đúng là không biết xấu hổ.

Trịnh Doanh Doanh và Vu Tư Điềm liếc mắt nhìn nhau một cái, hai người vốn thích ăn dưa, giờ một câu cũng không nói nên lời, chỉ có tiếc hận sâu sắc. Các cô từng hợp tác chưng với Sầm ảnh đế, hiểu rất rõ năng lực của hắn, nhưng xác thật không thể chấp nhận được chuyện biến em gái ruột thành tiểu quỷ mà nuôi, thật quá đáng sợ.

Mọi người ồ lên, lòng đầy căm phẫn. Chỉ có mình mấy người bên Lục Chỉ trầm mặc không nói gì, Mộ Ly cũng không có biểu hiện gì khác lạ, MC nhìn thấy thái độ của Lục Chỉ, lập tức bình ổn không khí, "Mọi người im lặng, chúng ta tiếp tục quay chương trình!"

Đối mặt với nghi ngờ chỉ trích của mọi người, Sầm ảnh đế trước sau vẫn trầm mặc bình tĩnh, chờ MC nói xong mới mở miệng: "Nên đến câu hỏi của tôi rồi nhỉ?"

Gừa: T phải công nhận Hoà Cửu Cửu miêu tả diễn biến tâm lý con người sát đời thật. Trong đời, khi nghe phải chuyện gì đó, mấy ai sẽ diễn giải theo nghĩa tích cực trước tiên đâu, dù chỉ với chút bằng chứng râu ria tự cho, nhiều khi cũng chẳng có bằng chứng gì đã đội lên đầu người trong cuộc tội danh như đúng rồ. Ai cũng muốn đóng vai quan toà, vai chính nghĩa, nhưng nào biết được hành động của mình lố bịch ra sao. Đụng gì cũng nói, đụng gì cũng chửi, không một ai, không có bất kỳ ngoại lệ nào có thể thoát khỏi sự phỏng đoán ác ý vô tội vạ (hy vọng mn đọc chương sau sẽ hiểu hơn câu này của t); nhìn đâu cũng chỉ thấy tiêu cực, vậy mới thấy cuộc sống này thật địa ngục biết nào; nói theo ngôn từ huyền học là lệ khí nhiều quá.

Không phải t ngây thơ nhìn đời màu hồng đâu, t đơn giản chỉ cố gắng mang lại năng lượng tích cực cho cuộc đời của mình thôi, cố gắng không tự tiện đánh giá một ai đó, cố gắng nhìn nhận sự việc sự kiện theo chiều hướng tích cực trước, nói túm lại là tránh tạo nghiệp thôi. Với t quan niệm cách mình đối xử với người khác phụ thuộc vào cách người khác đối xử với mình, và ngược lại, mình muốn nhận được tốt đẹp thì phải biết cho đi sự tốt đẹp.

 Với t quan niệm cách mình đối xử với người khác phụ thuộc vào cách người khác đối xử với mình và ngược lại mình muốn nhận được tốt đẹp thì phải bit cho đi sự tốt đẹp

Mỗi ngày một ly trà sữa, mn đều ngọt như Chỉ Chỉ nhé!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.