Trân Bảo Thái Tử

Chương 3: Chương 3: Chương 2




Theo từ lời của cung nữ Tiểu Cẩm, ta đã sơ lược biết được đôi chút về Vị Thái tử này, hắn có một thân thể suy yếu mang nhiều bệnh tật, thườngxuyên ốm đau nằm trên giường do đótính tìnhkhông được tốt lắm, đồng thời bản thân là một Vị Thái địa vị cao quý nên tự bản tính luôn có sẳn cao ngạo, hắn cùng huynh đệ không được hòa thuận thẩm trí ngay cả một bằng hữu cũng không có. Nói cách khác chính là một nam nhân quái gở nhiều bệnh tật.

Sở dĩ có thể trở thành Thái tử, vốn là hắn có được Mẫu thân làm Hoàng hậu, Hoàng hậu nhà mẹ đẻ có thế lực cực lớn trong triều đình, ngay cả Hoàng đế đều phải kiêng kị vài phần, bởi vậy cho dù Hoàng đế không thích đứa con ốm yếu đầy bệnh tật này cũng phải bóp bụng đưa hắn lên làm Thái tử.

Tiểu Cẩm đương nhiên không dám nói rõ ra, như từ giọng nói gọn gàng dứt khoác, ta có thể nghỉ đến ý tứ trong lời nói bóng gió của Tiểu Cẩm, bỡi vìtừ khi ta tỉnh lại cho đến giờ thì Vị Hoàng đế lão cha chưa một lầnđến xem ta, điều đó có thể thấy được Thái tử thật sự không được Hoàng đế sủng ái.

Hoàng Thượng sủng ái nhất là Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử cá tính dũng cảm, rất được các đại thần trong triều ủng hộ, nếu không phải vì Vị Thái tử này là con trai trưởng, nói không chừng Hoàng Thượng đã sớm lập Nhị hoàng tử làm Thái tử.

Tiểu Cẩm tự nhiên cũng không dám nói rõ, nhưng theo nàng lời nói mờmịt của nàng, ta cũng đã hiểu được hàm ý bên trong.

Lộ Kì đã biết rõ ràng Vị Thái tử này đối với Hoàng hậu chính là bảo bối, nếu hắn có xảy ra chuyện gì người đau lòng nhất cũng chỉ có Hoàng hậu, còn Hoàng đế cha tất nhiên không sẽ không để tâm đến hắn.

Nhưng cho dù Hoàng hậu nhà mẹ đẻ là chỗ dựa vững chắn tựa quyền lực cao tựa như núi, Hoàng đế dù sao cũng là vua của một nước mà Hoàng để lão cha lại không thích đứa con này, như muốn phế điThái tử điều có thể chỉ dùng một hai câu nói là có thể phế đi vị trí Thái tử của ta. Bởi vậy vị trí Thái tử hiện tại của ta đang ngôì xem ra cũng không được ổn, tùy thời đều có khả năng bị kéo xuống.

Có ra được sự việc, ta cố gắng suy nghĩ lạị các vị Thái tử của các triều đại mà ta đã từng xem qua chẳng có Vị Thái tử nào có kết cục tốt, xem ra những chuyện ta sắp phải đối mặt sẽ gặp nhiều khó khăn, càng nghĩ ta càng không yên lòng,mà hiện tại Triều đại này ta lục tung trong trí nhớ vẫn không tìm thấy được thông tin nào, tuy rằng trước kia ta học về lịch sử rất kém, như mà ta có thể khẳng định Triều đại này không có tồn tại trong lịch sử, một triều đại đối vời ta hoàn toàn xa lạ. Ta nhớ đến một sự kiện vội ngẩng đầu hỏi:

“Đúng rồi, Lam Ngâm, Sở Vân quốc chính là xuân thu Chiến quốc Sở quốc sao?” Nơi này giống ngôn ngữ dùng là Hán ngữ, cho nên ta nghĩ có phải chẳng là một Triệu đại nào của Trung Quốc mà ta đã bỏ quên không nhớ đến, mang một chút hi vong ta vội hỏi.

“Cái gì xuân thu Chiến quốc?” Lam Ngâm vẻ mặt nghi hoặc nhìn ta.

Thấy nàng khó hiểu, ta đổi cách hỏi: “ Nàng, có từng nghe qua Tề tần, Hàn Triệu Ngụy các quốc gia?”

Nàng lắc đầu:“Lam Ngâm chưa từng nghe qua.”

Ta tiếp tục hỏi: “Kia…… Hiện tại quay quanh Sở Vân quốc có các quốc gia nào?” Hi vọng ít nhất có những quốc gia ta từng nghe qua.

“Chúng ta Sở Vân quốc phía tây giáp Khai Dương quốc, phía nam giápDao Nguyệt quốc, phương bắc giáp Phi thần quốc, phía đông là rừng và một mênh mông biển lớn.” Lam Ngâm đơn giản vì Ca ca giải thích vị trí Sở Vân quốc.

Lộ Kì nghe được đầu choáng váng, không có một quốc gia nàođã từng nghe qua…….Haiz…..Rốt cuộc ta đã xuyên qua đến chỗ nào.

“Ta nghĩ…… Ta phải đi ngủ tiếp một chút.”

Ta nằm xuống, nhắm lại hai mắt, bắt buộc chính mình đi vào giấc ngủ, không chừng lần sau tỉnh lại, ta phát hiện những chuyện ly kỳ này đều chỉ là do ta đang nằm mơ.

Lam Ngâm ngồi cạnhbên giường, cặp mắt thông minh lẳng lặng nhìn chăm chú vào Ca ca, ánh mắt tựa hồ như chớp động giây lát, thanh tú trên mặt hiện lên một chút tính trẻ con tươi cười, kết tiếp phân phó các cung nữ lui ra, nàng di chuyển đến ngăn tủ kéo ra bên trong có một bảo giương được điêu khắc tinh xảo nàng mở ra bên trong kim quang lấp lánh đầy vàng bạc châu báu.

Nàng lấy ra một thỏi đĩnh kim nguyên bảo, cẩn thận dùng tay áo lau, kim nguyên bảo sau khi được nàng lau càng lóe sáng hơn, nàng nở nụ cười đến đôi mắt trong suốt phải khép lại.

Lau xong khối kim nguyên bảo, nàng bắt đầu điếm kim nguyên bảo, một thỏi, hai thỏi, tam thỏi…… Mười sáu, mười bảy, mười tám, ngày mai có thể lấy đến mười chín thỏi.

Nàng gả vào cung đến ngày mai vừa vặn đã được mười chín ngày, chỉ cần Tuyên Kì ca ca còn sống một ngày, nàng có thể được một thỏi kim nguyên bảo do Hoàng hậu ban tặng, nói như vậy nếu Ca ca sống được một năm, nàng sẽ có ba trăm sáu mươi năm thỏi kim nguyên bảo mà nếu Ca ca sống được hai năm nàng sẽ còn có được nhiều hơn …… Càng nghĩ,nàng càng cười đến lộ ra hết hàng răng trắng điều như những hạt bắp, nàng nhìn đến Ca ca đang nằm ở giường tươi cười ngâm ngâm nói:

“Tuyên Kì ca ca, Ca ca nhất định phải sống thật lâu thật lâu nha.”

Đêm khuya, ẩn ẩn cảm thấy bên giường giống như có người, Lộ Kì nửa mộng nửa tỉnh hơi hơi mở mắt ra, phát hiện bên cạnh thật sự có một người đang say giấc, ta chấn động bừng tỉnh.

“Ngươi là ai sao ngủ ở trên giường của ta?”

Ta thấy người nọ đem mặt vùi vào đệm chăn, chỉ lộ ra những sợi tóc màu đen, ta vừa chất vấn vừa nâng tay xốc lên đệm chăn, chăn lộ ra thật ngoài suy nghĩ của ta thân mình đang ngủ say bên ta chính là Lam Ngâm.

“Như thế nào là nàng?”

“Ngô…… Tuyên Kì ca ca, làm sao vậy?”

Bị thanh âm của Ca ca đánh thức, nàng mắt mở mắt nhắm nương theo ánh sáng bên ngoại của hai ngọn đèn còn lưu lại, nàng thấy Ca cađôi mắt khẽ khép sắc mặt có vài phần khác thường nàng khẩn trương nhìn Ca ca.

“Ca ca, không thoải mái sao?”

“Ta không sao.”

Thấy nàng biểu tình đáng yêu theo mơ hồ đến thanh tỉnh, ta nhịn không được cười.

“Nàng sao có thể ngủ ở ta trên giường?”

Lời nói của Ca ca làm cho nàng hoang mang:

“Lam Ngâm mỗi đêm đều cùng Tuyên Kì ca ca ngủ trên một giường nha.”

“Nàng nói là mỗi đêm? Như Ta tại sao không biết chuyện này.”

“Tuyên Kì ca ca không biết sao?”

Nàng nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Có lẽ do bởi vì Lam Ngâm đều chờ Tuyên Kì ca ca ngủ mới lên giường đi ngủ, cho nên Ca ca mới không phát hiện.”

Nàng không biết Ca ca vì sao lại giật mình như vậy, nàng cùng Ca ca làphu thê nha, cùng ngủ chung một phòng, một giường điều đó là tất nhiên à, đâu có cái gì kỳ quái đâu.

Lộ Kì nhăn lại mi, haiz chắc là do thân thể suy yếu, mỗi lần vừa nằm xuống liền hỗn loạn ngủ, mới không phát giác sự tồn tại của nàng bên cạnh hàng đêm.

“Nàng……” Ta chỉ nói được một từ, liền không biết nên nói cái gì, bọn họ trên danh nghĩa là vợ chồng, cùng ngủ một giường đó là điều bình thường.

“Quên đi, ngủ đi.” Ta một lần nữa nằm xuống.

Nàng đi theo ta bên người nằm xuống, bởi vì ta chiếm hơn phân nửa giường, nàng chỉ có thể nằm lui ra ngoài biên giường, ta thấy thế hướng bên trong xê dịch một chút:

“Nàng nằm vào trong một chút, kẽo lại ngã xuống đất.”

“Dạ.” Nàng cuốn đệm chăn tiến vào nằm gần Ca ca.

Không biết là do ban ngày ngủ nhiều hay sao mà bây giờ ta không thể ngủ lại, ta nằm miên mang mở to hai mắt, nhìn quanh trong phòng, cảm nhận được mọi đồ vật điều được điêu khắc rất tinh xảo.

Trên giường theo từ trên xuống đến dưới, từ trái sang phải, tất cả đềuđược điêu khắc tinh xảo cát tường đồ, kể cả trên đầu giương, không thể ngủ được ta nhàm chán nghiên cứu các hình ảnh được điều khắc.

“Tuyên Kì ca ca ngủ không được sao?” Thấy Ca ca mở to mắt, Lam Ngâm nhẹ giọng hỏi.

“ Ưhm. Nàng có biết trêm giường điêu khắc những hoa văn đó có ý nghĩa gì không?” Ta cảm thấy những hình dáng ấy hình như đang nói lên một câu chuyện xưa

Nàng miết liếc mắt một cái rồi đáp:“Những điêu khắc ấy, chình là một câu chuyện xưa kể về một vị nữ đế trong triều đại khai quốc đầu tiên của Sơ Vân Quốc.”

“Triều đại khai quốc Hoàng đế là nữ nhân?” Lộ Kì có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy.” Lam Ngâm xoay người nằm nghiêng, mặt đối diện Ca ca tiếp tục giải thích.

“Ngày xưa, rất xưa, khi đó có một Triều đại trước Triều đại của chúng ta, ở triều đại ấy Hoàng đế vô đạo, bạo ngược khiến cho dân chúng rơi vào cảnh lầm than, tai hoạ nổi lên bốn phía. Theo sách sữ ghi lại vào lúc đó có một vị tiên nữ hạ phàm, nàng cưỡi tiên hạc, vì giải cứu chúng sinh nàng lĩnh đạo dân chúng khỡi nghĩa thắng lợi phế đi vị Hoàng đế bạo ngược kia và lập lên Sơ Vân Quốc. Kể từ ngày ấy triều đại của chúng ta luôn tôn kính bạch hạc, xem bạch hạc là một vị thần hộ quốc, bỡi vì người khái quốc là một vị nữ tử cho nên địa vị của nữ tử được tôn trong nhiền hơn trước, ví dụ: Một nữ tử có thể định đoạt được hạnh phúc của mình, có thể lựa chọn trượng phu cho mình.”

Vì lý do thế cho nên Hoàng hậu mới lấy vàng bạc châu báu để dụ nàng gả tiến cung.

“Cho nên trong Tẩm điện mới có nhiều như vậy vật phẩm có hình bạchhạc.”

Lộ Kì bừng tỉnh, ta trước cứ tưởng rằng xuất hiện vật phẩm tranh trí hình bạch hạc, là do Vị kia thái tử rất thích bạch hạc, không nghĩ tới bạch hạc chính là thần điểu của Sơ Vân Quốc.

Ở ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn chiếu vào, Lộ Kì thấykhuôn mặt mềm mại của Lam Ngâm đang gần ở trước mắt, cặp mắt thông minh chăm chú nhìn chính mình, ta bổng dưng nhớ tới khuôn mặt hứng thú của nàngbộ dáng của nàng, ta mơ hồ cảm thấy nhiệt độ cơ thể có chút lên cao, theo bản năng hướng bên trong xê dịch, không cho hai người dựa vào nhau quá thân cận.

Ai ngờ ta xích ra xa một chút nàng lại tiến thêm một chút, khuôn mặt vẫn ở trước đôi mắt của ta, tâm ta run rẩy, ta cùng nàngbốn mắt nhìn nhau.

“Lam Ngâm, nàng không cần dựa vào gần như vậy.”

Tuy rằng ta thực tin tưởng lý trí của chính mình, ta tuyệt đối sẽ không rat ay đối một cô gái mới mười năm tuổi, bất quá vẫn là bảo trì khoảng cách cho an toàn.

“Dạ.” Nàng thuận theo ra bên ngoài xê ra một chút. Nàng tưởng rằng Ca ca xê dịch ra để cho nàng xê dịch vào trong nên mới tiến vào.

Khi hai người tạo ra được một chút khoảng cách xa, Lộ Kì thở dài nhẹ nhõm một hơi, trầm ngâm hỏi:

“Lâm Ngâm lúc ấy gả cho ta, không thấy có ủy khuất sao? Vạn nhất khi đó ta không qua được, Lâm Ngâm không phải biến thành quả phụ?”

“Mẫu hậu đáp ứng Lam Ngâm nếu Lam Ngâm đồng ý mỗi ngày Lam Ngâm sẽ được một thỏi kim nguyên bảo còn nếu như Tuyên Kì ca ca không qua được, Mẫu hậu sẽ ban thưởng Lam Ngâm một trăm đĩnh kim nguyên bảo và an bài Lam Ngâm ra cung.”

Nàng không dấu diếm nói thực ra cho Ca ca hiểu.

“Ở Lâm Ngâm trong mắt, kim nguyên bảo so với chính mình chung thân đại sự quan trọng hơn sao?” Ta có điểm không thể tin nên hỏi tiếp.

Nàng không chút do dự đáp:

“Tất nhiên là kim nguyên bảo trọng nhất. Thành thân sau trượng phu có thể sẽ không luôn luôn được Trượng phu để mắt đến Lam Ngâm mà chỉ kim nguyên bảo cùng vàng bạc tài bảo mới đáng tin.”

Câu trả lời của nàng làm cho ta có chút kinh ngạc:

“Nàng làm sao có thể nghĩ như vậy?” Ta cảm giác nàng đã gặp được một chuyện gì tổn thương nghiêm trọng liên quan đến chuyện hôn nhân, nên mới phát sinh suy nghĩ như thế này..

Lam Ngâm nhất thời trầm mặc xuống dưới, trong khoảng thời gian ngắn trong tẩm điện trừ bỏ hai người tiếng hít thở ngoại, yên tĩnh không tiếng động.

“Có phải hay không có người dạy Lâm Ngâm phải như vậy?”

Một lát sau, ta đánh vỡ bầu không khí trầm mặc. Ta xem nàng mới vừa mười lăm tuổi, không có khả năng là chính nàng trải nghiệm qua.

Lẳng lặng nhìn giường hình ảnh nữ đế cưỡi bạch hạc từ trên trời giáng xuống trong điêu khắc, sau một lúc lâu Lam Ngâm mới từ từ mở miệng:

“Lam Ngâm từ nhỏ rất thích sự lấp lánh tỏa sáng của vàng bạc châu báo, khi tuổi còn nhỏ phu thân và mẫu thân rất thương Lam Ngâm thường lấy trang sức trân châu cũng kim nguyên bảo cho Lam Ngâm chơi, như sau này Phụ thân bởi vì nương khôngthể giúp Phụ thân sinh con, nên Phụ thân cưới thêm Nhị nương, từ ngày ấy về sau Phụ thân không có cho Lam Ngâm trân bảo tỏa sáng nữa, tất cả đều cho Nhị nương.”

Giọng nàng điều điều bằng phẳng, nghe không ra oán hận, rất bình tĩnh như ngược lại càng làm Lộ Kì thấy lòng nàng chua xót.

Nàng dừng một chút mới lại nói tiếp: “Nhị nương vào phủ, sau hai năm liền giúp Phụ thân hạ sinh nhi tử, đến năm thứ ba lại sinh hạ thêm mộtnhi tử, Phụ thân bởi vậy càng sủng ái Nhị nương. Vào thời ấy nương rấtthương tâm, suốt ngày trầm úc không vui, từ từ gầy yếu, thân thểcàng ngày càng kém, Phụ thân ngẫu nhiên đến xem nương, thấy nương mặt co mày cáu, tâm tình cũng không tốt, thường cùng nương khắc khẩu. Vài năm sau, nương bệnh không dậy nổi đã qua đời, nương vừa chết, Nhị nương liền khẩn cấp đem những trang sức trân bảo của nương thu lại, lúc ấy Phụ thân cũng biết như không có nói gì…….May mắnnhững trân bảo trước đây nương cho Lam Ngâm, Lam Ngâm đều mang đi dấu ở một nơi bí mật, mới không bị Nhị nương lấy đi.”

Sở Vân quốc mặc dù nhân nữ đế khai quốc, nữ tử địa vị tăng lên không ít, nữ tử cũng có thể vào triều làm quan, trong triều có nữ tử nhận chức quan, nhưng nam tử ba vợ bốn nàng hầu lệ thường cũng không trừ tận gốc.

Nghe xong nàng lời nói, Lộ Kì không biết nên như thế nào an ủi nàng, nghĩ nghĩ, ta xoa xoa má nàngan ủi:

“ Tốt, tốt, Lam Ngâm thật thông minh, đã đem châu báu trang sức dấu đến nơi bí mật rồi.”

Ta hành động vô cùng thân thiết làm nàng kinh ngạc quay đầu nhìn về phía ta.

Lộ Kì xấu hổ thu hồi tay giải thích: “Ta chỉ là muốn an ủi Lâm Ngâm.”

Kiếp trước ta cũng không phải câu nệ phóng với người khác, chính là bởi vì tiểu thê tử làm ta có điểm không được tự nhiên không biết nên như thế nào cùng nàng.

Lam Ngâm không muốn nói thêm, nàng nắm lên tay Ca ca ý bảo tatiếp tục xoa má nàng, nàng thích Ca ca hành động như thế nàng cảm nhận mình được Ca ca rất sủng nịch nàng, quan tâm nàng, nàng thích cảm giác này..

Lộ Kì sửng sốt:“Lâm Ngâm thích ta làm như vậy?”

Nàng nhìn Ca ca, gật gật đầu: “Thích.”

Nương qua đời khi nàng có chín tuổi mà Phụ thân cùng Nhị nương liên tục sinh ra hai tiểu đệ cho nên đã không còn yêu thương nàng giống như khinàng còn bé, Phu thânđã mang tâm tư đặt ở hai đệ đệ, đối nàng thân là nữ nhi đã bị phụ thân bỏ lãng quên.

Mà thời gian sau này, khi nương vẫn còn tại nhân thế nương cũng không có yêu thương nàng như trước, cho nên đối với hành động sủng nịch thân mật của Ca ca nàng mới có chút quyến luyến.

Nghe nàng nói thích, Lộ Kì tiếp tục xoa xao má nàng, nhìn đến ánh mắt mang theo tia đau đớn, tacó thể cảm nhận được sự đau khổ của nàng khi mẫu thânrời xa rồi đếnPhụ thân có con saukhông quan tâm săn sóc đến nàng nữa.

Có lẽ là cảm nhận được sự thương tiếc của ta, Lam Ngâm cong lên khóe miệng lộ ra mỉm cười ngọt ngào, thanh thúy tiếng nói từ từ phát ra.

“Lam Ngâm trước đây có thấy qua Phụ thân cùng mẫu thân ân ái, luôn nghĩ rằng Phụ thân cùng mẫu thân sẽ cả đời ân ái như vậy, sao biết Phụ thân chỉ vì nương không giúp phụ thân sinh con, mới cưới Nhị nương,rồi càng ngày càng đối với Nhị nương sủng ái ngược lại đối với nương lạng nhạt, Lam Ngâm mới hiểu được, lòng người không thể tin, chỉ có vàng bạc châu báu mới không thay đổi.”

“Không phải mọi nam nhân đều với ngươi giống nhạc thân.” Ta phản đối khuyên giải nàng.

Lam Ngâm vuốt cằm đồng ý:“ Lam Ngâm biết, giống nhưPhu quân của nữ đế vương ngài sẽ không thay lòng đổi dạ.”

“Lam Ngâm xem đi, trên đời này vẫn là không hề thiếu nam nhân tốt.” Lộ Kì chính vừa lòng nàng nhận thức đồng y lời nói, bên tai lại nghe nàng nói –

“Bất quá, có lẽ là bởi vì Nương khi chết mới hai mươi chín tuổi, còn không kịp thay lòng đổi dạ.”

“…… Ít nhất trong thời gian ta sống thời đến này vẫn chưa từng thay lòng đổi dạ.”

Lộ Kì không tự chủ được nhớ tới, kiếp trước sống hai mươi tám năm, qua hai lần tình cảm lưu luyến.

Này hai đoạn tình cảm lưu luyến với ta bảy năm thời gian, chia tay nguyên nhân đều là cá tính không hợp, cùng mối tình đầu bạn gái duy trì bốn năm, thứ hai bạn gái duy trì ba năm.

Lần thứ hai đoạn cảm tình khi vào ta hai mươi sáu tuổi thì chấm dứt, hai năm sau ta không cùng các cô gái kết giao qua, gần nhất là ta vì công việc bận rộn không ra thời gian hẹn hò, thứ hai là vì không gặp được người để ta lưu tâm đến.

Ta tự hỏi, ta có thể tìm một tình cảm sinh tử có nhau sao?

Nghĩ nghĩ, ta không cách nào trả lời, có lẽ phải đợi ta đi đến nhân sinh cuối đường, mới có đáp án trả lời à!

Im lặng một lát, Lam Ngâm mới lại ra tiếng: “Tuyên Kì ca ca, Lam Ngâm có thỉnh cầu.”

“Lâm Ngâm nói đi.” Tuy rằng không phải xuất phát từ của ta ý nguyện, nhưng nàng xác định là ta trên danh nghĩa thê tử, mặc kệ nàng có cái gì yêu cầu, ta đều đã tận lực thỏa mãn nàng.

“Nếu Tuyên Kì ca ca ghét Lam Ngâm, chỉ cần cho Lam Ngâm một trăm đĩnh kim nguyên bảo, Lam Ngâm sẽ rời đi vị trí Thái tử phi rời đi Tuyên Kì ca ca, bỡi vì Sở Vân quốc có qui định nam tử không thể tùy ý hưu thê, phải ở được thê tử đồng ý mới được hưu.”

Nghe thấy của nàng yêu cầu, Lộ Kì có chút kinh ngạc.

Thấy Ca ca chậm chạp không ra tiếng, Lam Ngâm nói lại:

“Kia…… Bằng không đổi thành chín mươi tám kim nguyên bảo ” Nàngnghĩ chắc có lẽ nàng yêu cầu hơi nhiều

“Lâm Ngâm xác định ta có nhiều như vậy kim nguyên bảo có thể cho nàng?”

Đối với nàng lại rất bình tỉnh cùng ta thương lượng nếu ta không thích nàng nửa nên cho nàng bao nhiêu tiền, Lộ Kì cảm thấy thực buồn, càng đối nàng theo lờii nói không có tí quyến luyến, cảm thấy một cỗ thất vọng không nói nên lời. Chẳng lẽ ta liền như vậy không có mị lực, lưu không được của nàng tâm?

“Tẩm điện Tuyên Kì ca ca có nội khố, bên trong có ít tài vật.”

“Quần lót có thể có tài vật?” Lộ Kì đầu nhất thời ngẩn người.

Thấy ca ca giật mình càng làm cho Lam Ngâm nhất thời sửng sốt, nghĩ đến chính mình nói sai cái gì, nghĩ nghĩ nàng lại thêm một câu:

“Nội khố trừ bỏ có tài vật cũng có gửi vật phẩm khác.”

Lộ Kì vẻ mặt nghi hoặc:

“Quần lót không phải mặc ở trên người sao? Muốn như thế nào bỏ tài vật?” Ta nghĩ không thông phải làm như thế nào mới có thể đem tài vật bỏ tới trong quần lót.

“Nội khố như thế nào mặc ở trên người?” Cái này đến phiên nàng vẻ mặt hoang mang.

Phát hiện hai người nói khả năng không phải đồng dạng, ta mở miệng hỏi:

“Lam Ngâm nói quần lót là cái gì sao?”

“Chính là nội khố phòng nha.”

“Nội khố phòng?” Nguyên lai này nội khố không phải quần lót, Lộ Kì rốt cục nghe hiểu, nhớ tới mới vừa rồi cùng nàng gà ta nói vịt ———- “‘ ta định nói là ông nói gà bà nói vịt – như thôi để nguyên văn “ ———takhông khỏi cười ha hả. cười đến khóe mắt đều muốn ra lệ, tiếp theo mỉm cười rất kịch liệt, làm cho thân mình ốm yếu ho không dừng lại được..

Lam Ngâm đứng lên nhẹ nhàng vuốt lưng của Ca ca, giúp Ca ca thuận khí.

“Tuyên Kì ca ca, Ca ca không sao chư?”

“Khụ, khụ…… Không, không có việc gì.” Ho khụ một trận, ta miễn cưỡng ra tiếng, ta định lấy trà ô long uống như vừa nhếch miệng lại không nhịn được muốn cười.

Lam Ngâm vẻ mặt khó hiểu. Ca ca rốt cuộc đang cười cái gì? Nàng vừa rồi nói buồn cười lắm sao?

Bất quá nhìn ca ca thoải mái cười to, nàng cũng nhịn không được nhếchmôi cười, Tuyên Kì ca ca tâm tình tốt, thân mình sẽ tốt mà thân mình tốt sẽ có thể sống càng lâu, nàng có thể theo lĩnh được nhiều kim nguyên bảo từ Hoàng hậu, nghĩ đến ánh sáng vàng óng lòe lòe tỏa của kim nguyên bảo, nàng cười mị mắt.

Cách mấy ngày, Lộ Kì đã có thể một mình đi lên mấy chục bước mà không té, nhưng ta vẫn không hài lòng, ta quyết định qua vài ngày sẽ bắt đầu luyện tập Thái Cực quyền, ta muốn mang thân thể suy nhược luyện thành cường kiện.

Trước kia dựa vào mỗi ngày đánh Thái Cực quyền cùng tập thể hình, làm cho thân thể ta tráng kiện rất ít cảm mạo, nam nhân nên có cơ ngực, cơ bụng lại một khối. Bắt đầu biểu diễn, ta thể lực rất tốt đến có thể ở múa trên đài liên tục ba giờ cũng không cảm thấy mệt.

Bởi vậy ta thật sự thựcchịu không nổi thân mình suy yếu này, đi được vài bước đã té, ngay cả đi cái chân đều trầm trọng giống như đang mang theo tạ, hiện tại đi không đến hai mươi bước, chân của ta đã không có chút sức lực.

“Đến, phòng này chính là Tuyên Kì ca ca thư phòng.”Lam Ngâm giúp đỡ Ca ca đi vào một gian phòng trước.

“Ta chính mình đi vào, Lâm Ngâm không cần theo giúp ta.” Quay đầu phân phó ta đẩy ra trước mắt cửa gỗ.

Ta đi vào phát hiện bên trong thực rộng, nhưng không giống ta lúc trước suy nghĩ rất nhiều sách, chỉ nhìn thấy ở cạnh phía nam vị trí từ tử đàn mộc chế thành bàn, trên bàn có một loạt giá bút, giá bút cũng nghiên mực thập phần tinh xảo, bên cạnh bàn còn có một cái sọt để mấy cuốn tranh cuốn họa. Mà phía đông vị trí chạm trổ tinh xảo cái bàn.

Đánh giá một vòng ta thì thào tự nói:

“Nếu gọi thư phòng, như thế nào đều không có sách?”Ta muốn ở trong đọc một ít sách như xem ra ý định của ta không thực hiện được rồi..

“Tại kia bình phong bằng ngọc có gian tàng thư thất, bên cạnh còn có một gian phòng, xem sách mệt mỏi có thể đi kia nghỉ ngơi.” Lam Ngâm thanh âm ở ta phía sau vang lên.

Ta quay đầu: “Lam Ngâm, ta không phải nói nàng không cần vào sao.”

“Tuyên Kì ca ca thân mình còn chưa hoàn toàn phục hồi như cũ, Lam Ngâm lo lắng. Lam Ngâm chỉ ở một bên đọc sách, sẽ không ầm ỹ đến Tuyên Kì ca ca.”

Lam Ngâm nhìn Ca ca, giơ lên trong tay một quyển có bìa màu xanh.

Nghe ra giọng nói của nàng là quan tâm ta, Lộ Kì không hề kiên trì, hong thả hướng đi đến bình phong, chỉ thấy ngọc được làm bình phong cũng được điêu khắchơn mười cánh bạch hạc bay trên mặt biển bao la, mặt biển dùng vàng tương khắc thành màu vàng tô đậm, bạch hạc thoạt nhìn trông rất sống động, giống nhau muốn theo bình phong lý bay ra.

Lộ Kì tán thưởng khách quan, trong chốc lát mới đi hướng phía sau tàng thư thất, liếc mắt một cáilại đi đến bên cạnh kia gian phòng nhìn xuống, đó là một gian phòng bố trí thật sự thanh lịch tẩm phòng, có điêu khắc tinh mỹ giường, bàn trà, cái bàn cùng giá áo cùng ngăn tủ. Đại khái nhìn qua một lần, ta trở lại tử đàn bàn gỗ trước ngồi.

Tùy tay rút ra mấy bức họa đến xem, đều là chút sơn bọt nước họa, bút pháp rất tinh tế, nhưng không biết là thời đại này không có mực màu có thể vẽ tranh, màu sắc đều ám trầm, cho dù ở họa nở rộ mẫu đơn, chỉnh trương tranh vẽ vẫn hiển u ám.

Ta đem bức họa thả trả lại đồng thời kéo ở bàn ngăn kéo, tùy tay lật xem, bên trong chút giấy cùng giấy trắng linh tinh vật phẩm, xem xong muốn đóng lại ngăn kéo, đột nhiên phát giác ngăn kéo chiều sâu cùng cái bàn tựa hồ kém xa, đuôi lông mày nhiếu lại trước đây tacũng đã bố trí một cái bàn như vậy trong nhà không thể tưởng được này vị Thái tửnày cũng làm như vậy.

Ta nhếch miệng gợi lên tươi cười, rớt ra ngăn kéo, bắt tay vói vào ở chỗ sâu, trong lòng bàn tay hướng về phía trước, hướng phía trên sờ tác loạn, không ngoại phát hiện một cái ẩn mật tiểu không gian, cũng tìm được một cái hình chữ nhật hộp gấm.

Phát hiện bí mật bàn làm Lộ Kì hưng phấn nhất thời quên Lam Ngâm đã ở trong thư phòng, ta mở ra hộp gấm, bên trong không phải cái gì quý trọng bảo vật, mà là hé ra để đặt chỉnh tề tờ giấy.

Ta nghi hoặc lấy ra, rất nhiều tờ giấy được xếp thật dày trong hộp, ta nhìn thấy chữ viết xinh đẹp –

“Tự quân tương tư, đối với quân nhiều thương nhớ, thiếp tâm như Minh Nguyệt, vọng quân đêm gặp gỡ”

“Tự quân không thấy quân, hỏi quân khi nào đến, lầu ốc trước hoa đã nở, mong quân đến cùng nhau thưởng thức.”

“Nghe thấy quân minh đi xa, vọng quân nhiều trân trọng, đêm nay hoa dưới ánh trăng, vì quân bồi ruợu nhạt.”

“Đêm qua đặc pha trà, chờ đợi chân quân đến, cô độc cả một đêm, giọt nến giọt ánh minh.”

“Thiếp tâm chỉ có quân, tình kiên giống như biển sâu, ngày ngày chỉ tương tư quân, mong quân đừng hoài nghi.”

“Tối nay quỳnh hoa nởi, vọng quân đúng hạn đến, cùng quân cộng triền miên.”

“Đêm nay rượu ngon, cùng quân cộng thưởng, mong quân đến gặp gỡ, giải thiếp tương tư”

Mỗi một tờ giấy bút tích đều giống nhau, nội dung đại bộ phận là ở nói hết tưởng niệm, kể ra tình ý hoặc là mời.

Lộ Kì rất ngạc nhiên, viết này đó tờ giấy đến tột cùng là của ai?

Theo như những tờ giấy đã xem, hai người thường đợi đêm dài nhân tĩnh thời điểm hẹn hò, theo Thái tử lại đem giấy dấu thật cẩn thận có thể thấy được hắn rất xem trọng chủ nhân của những bước thư này, nếu không sẽ không ở thu được giấy lại luôn có tâm bảo quản tốt.

Lại theo bọn họ ước hội địa điểm tựa hồ ở trong cung có thể phỏng đoán ra, đối phương ở trong hoàng cung…… Chẳng lẽ người nào đó là cung nữ sao?

Nhưng nếu là cung nữ, bọn họ cũng không tất lén lút chỉ có thể ở đêm khuya gặp lại, lấy hắn thái tử thân phân sao không trực tiếp thu đối phương, cho dù không thể làm thái tử phi, ít nhất cũng có thể làm thiếp thất đi?

Trừ phi…… Đối phương thân phận không cho phép hắn làm như vậy? Khả hắn là thái tử, cả trong hoàng cung có ai hắn không thể động?

Lộ Kì mị mâu chuyên chú suy nghĩ nữ nhân này đến tột cùng là ai, ta mơ hồ cảm thấy người này rất quan trọng, ta cần phải tìm ra.

Lam Ngâm ngồi ở bên cạnh, cúi đầu nhìn trong tay sách, ngẫu nhiên ngẩng đầu liếc nhìn ca ca một cáigặp ca ca đột nhiên ngẩn người, cảm thấy kỳ quái tiêu sái đi qua, phiêu thấy trên bàn có rất nhiều tờ giấy.

Lơ đãng đầu đi liếc mắt một cái, nàng hơi lộ ra ngạc nhiên, lại nhiều nhìn thư nàng cúi đầu trầm tư, tiếp theo thay ca ca đem này tờ giấy cẩn thận thu thỏa thả lại hộp gấm lý, mở miệng nói:

“Tuyên Kì ca ca, nếu có thể, Lam Ngâm khuyên ngươi đem những tờ giấy toàn bộ thiêu hủy.”

Nàng thanh thúy tiếng nói kéo về suy nghĩ của ta:“ Lam Ngâm đã xemđến những tờ giấy đó?!”

“Nhìn được mấy tờ” Nàng gật đầu thừa nhận.

“Vậy Lam Ngâm nhìn ra được chủ nhân của những tờ giấy đó không ?” Ta bật thốt lên

Nàng nhẹ lay động tay: “Lam Ngâm không biết, Lam Ngâm chỉ biết là nếu những tờ giấy đó bị người phát hiện có lẽ không tốt lắm.”

Theo lời của nàng nghe ra này đó tờ giấy chỉ sợ rước lấy đại phiền toái, Lộ Kì suy nghĩ hạ gật gật đầu:

“Ưhm, đem nhưng tời tờ giấy đóthiêu đi.” Vừa rồi ta đoán được viết xuống này đó tờ giấy này chủ nhân khả năng không phải người tầm thường, nếu ta đoán không có lầm, kia thực sẽ là đại phiền toái, takhông khỏi âm thầm đánh cái rùng mình.

Ta thật hy vọng không như ta tưởng, bất quá ta nhìn tiểu thê tử trên mặt có chút ngưng trọng biểu tình, tựa hồ suy nghĩ của nàng cùng ta giống nhai.

Ta không chút do dự đem những tờ giấy đến hỏa lò đốt, không lâu, liền đem này tờ giấy đốt thành tro tẫn.

Nhưng Lộ Kì kỳ thật bất động thanh sắc vụng trộm ẩn dấu hé ra ở ống tay áo, ta còn chưa có chết tâm, muốn tìm ra người viết, lưu lại một tờ, có lẽ về sau có cơ hội có thể nương mặt trên chữ viết tìm được người.

Đang đợi lửa tắt ta đột nhiên cảm thấy có điểm vớ vẩn, của ta thê tử thế nhưng ở hiệp trợ trượng phu diệt đi những thư tình của người tương tư Trượng phu mình ta nhịn không được bật cười.

“Tuyên Kì ca ca đang cười cái gì?” Đối ca đột phát tiếng cười, Lam Ngâm nghiêng đầu có chút khó hiểu.

“Thấy tờ giấy Lâm Ngâm không tức giận sao?” Ta hỏi.

“Tại sao phải tức giận?” Nàng vẻ mặt nghi hoặc.

“Theo này đó tờ giấy đó có thể thấy được ta trước kia thường cùng người này hẹn hò.” Ta tin tưởng nàng hẳn là cũng xem ra điểm ấy đi, vẫn là nàng quá coi thường không muốn hiểu ý tứ tờ giấy.

“Tuyên Kì ca ca đều nói đây chuyện trước cho nên cần cái gì phải truy cứu?” Nàng nghiêng đầu nhìn Ca ca:

“Hay là Tuyên Ki ca ca nhớ ra được người viết thư này là ai?”

Ta lập tức diêu thủ phủ nhận:“Không có, ta cái gì cũng chưa nhớ đến.”

“Nếu như vậy, vậy càng không có gì truy cứu.”

Có trí tuệ như vậy bất kể trượng phu trước kia này phong lưu chuyện tình, Lộ Kì không biết có nên hay không cao hứng, bất quá nàng tuổi còn nhỏ tiểu liền như vậy trầm ổn trí tuệ, ta nhưng thật ra thực thưởng thức.

Duy nhất không vừa lòng là đối mặt ta, nàng thế nhưng không có một tia ngưỡng mộ, cặp mắt kia thông minh chỉ có thể gặp mỗi ngày Hoàng hậu ban cho kim nguyên bảo thì khi đó mới tản mát ra hưng phấn.

Ở nàng trong mắt, ta ngay cả một thỏi kim nguyên bảo đều so ra kém, này nhận ra được thế làm cho ta cảm thấy suy sụp.

Trước kia của ta vô địch mị lực nhưng là mê đảo vô số fan, chỉ cần tính là nữ, nhìn đến ta trong mắt đều đã mang tâm không thể không động lòng nhưng nàng lại đối ta thờ ơ!

Nhất định là lúc này ta đang bị bệnh, cho nên mị lực không đủ, ta phảinhanh tập thể hình, phải ra kế hoạch, khôi phục vô địch mị lực của ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.