Trấn Nhỏ

Chương 37: Chương 37: Trong sương mù dày đặc




Nó rất đáng sợ.

Con mắt rất đáng sợ.

Con mắt có thể rất đẹp, cũng có thể rất đáng sợ.

Đặc biệt là bộ dạng nó trên trang giấy, đường nét đơn sơ, hình dáng thô ráp, vĩnh viễn mở, trừng mắt chằm chằm vào người nhìn nó.

Nếu tưởng tượng nó thành con mắt Chúa tể, bên trong đáng sợ còn quỷ dị thêm mấy phần.

“Là một con mắt.” Faun như suy tư nói. “Đây là trùng hợp sao?”

Nói không chừng là bọn cậu quá cả nghĩ.

“Tôi không biết.” Lukes nói, “Con mắt xuất hiện quá nhiều lần, vị thần linh không rõ danh mà ông Barenque miêu tả kia, một tay cầm con mắt, tôi nghĩ nó nhất định phải có hàm nghĩa gì đó mà chúng ta không biết.”

“Được rồi, dù thế nào đi nữa, chúng ta vẫn phải đi sâu vào sương mù nhìn mới được.”

Ngày hôm sau, Faun tự giam mình trong bếp với đống sắt vụn. Lukes không biết cậu đang làm gì, mà có lúc anh đi ngang qua cửa có thể ngửi thấy mùi khét tuồn ra khe cửa.

Chạng vạng, họ đều đã chuẩn bị kĩ càng. Faun sắp những thứ sẽ dùng đến vào ba lô, kiểm tra đạn trong khẩu súng lục. Cậu tính toán phạm vi màn sương mù dày, ghi nhớ ngã rẽ và lộ trình. Lukes thay pin mới cho đèn pin, cả anh và Faun đều cho rằng không có đèn pin nào trên thế giới có thể tốt hơn Roger. Miễn là có đủ túi nước tiểu, Roger không chừng có thể chiếu sáng toàn bộ khu rừng.

Này cũng thật buồn cười. Họ không thể nhịn cười một hồi lâu.

Tuy rằng đêm sắp tới kéo theo những mối nguy hiểm không thể dự đoán được, lời thề và ước định giữa hai người khiến lòng họ không ngừng kích động.

Màn đêm buông xuống, trấn nhỏ rơi vào một khoảnh lặng hư ảo.

Ban ngày sáng sủa là thế bỗng trở nên âm trầm, mây đen che kín bầu trời, gió lạnh như quái vật gào thét vút qua.

Faun từ lâu đã quen thuộc với cách vào rừng, thậm chí còn nhiều kinh nghiệm hơn Lukes. Cậu tin rằng Jody sẽ không từ bỏ quan sát họ, cho dù đêm khuya đến đâu, ắt hẳn sẽ có ánh mắt ngầm theo dõi.

Đường phố trấn nhỏ giúp đỡ rất nhiều, sau khi liên tục xuyên qua mấy con hẻm nhỏ hẹp, Faun xác định rằng không có ai bám theo họ. Vào rừng không còn phải lo lắng bị quấy nhiễu nữa, nơi này giống như một vùng đất ma huyễn khổng lồ, đại thụ che trời trong đêm tối rùng mình, phát ra âm thanh như trò chuyện.

Faun ngẩng đầu nhìn bầu trời đen nhánh, một màu đen hoàn chỉnh cuốn hút không tì vết. Cậu đột nhiên có một cảm giác kì lạ rằng đó không thực sự là một bầu trời, mà là một cái nắp nặng nề gió thổi không lọt.

Lukes đi đến bên cạnh, dừng lại hỏi, “Làm sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là có hơi tò mò.” Faun vẫn ngước đầu. “Lukes, anh nói có gì ở đó?”

“Ở đâu?”

“Trên trời, trong bóng tối không gì có thể thấy được đó.”

Lukes thuận ánh mắt cậu hướng lên trời xem, lúc đầu chỉ có thể nhìn thấy màu đen dày đặc, dần dần, anh thấy được hình dạng những đám mây đen. Xen lẫn chồng chồng lớp lớp tầng mây, phẳng phất thật như có bí mật to lớn ẩn sâu.

“Chúng ta đi thôi.” Anh nói.

Faun không phản đối, tiếp tục tiến sâu vào rừng.

Thời gian kế tiếp họ không còn nói chuyện nữa, càng gần đến đích càng trầm lặng, thậm chí không khí cũng trở nên đặc sệt ngưng trọng.

Đến rìa vùng kẹp sắt, Faun ngừng lại. Lukes chiếu pin lên mặt đất, những cái kẹp sắt rỉ sét há miệng rộng cắm đầy răng sắc nhọn, chờ đợi con mồi đưa tới cửa.

“Cẩn thận một chút,“ Lukes nói. “Lưu ý bóng tối, bây giờ chính là thời điểm bọn quái vật qua lại.”

“Có thể chúng đã chết hết, Joey Barenque là con cuối cùng.”

“Không thể chỉ thế. Chúng đông hơn em tưởng nhiều, cũng xảo quyệt hơn em nghĩ.”

Họ tiểu tâm dực dực băng qua kẹp sắt, có lúc kẹp sắt chằng chịt đến không có chỗ đặt chân, thật hao tổn một đống sức lực.

Chờ đến chỗ tạm trống trải, Faun hỏi: “Anh thấy khủng bố bệ hạ có bộ dáng gì?”

“Không có hình dạng cụ thể, chỉ là một đám màu đen.”

“Cái anh sợ nhất là một đám màu đen?”

“Thoạt nhìn chẳng đáng sợ gì.”

“Điều này phải chăng có nghĩa trong lòng anh không sợ hãi.” Faun nói, cậu còn tưởng Lukes sẽ thấy dáng dấp C lúc sắp chết, mà cái vấn đề này là cấm kỵ, cậu không muốn đề cập đến.

Lukes lại nói: “Em có phải cảm thấy được tôi nên nhìn thấy bóng ma của C?”

Nếu con quái vật thực sự có thể biến thành C, vậy thì thật là đáng sợ.

“Anh không nhìn thấy, việc này rất tốt.” Faun nói, nhưng cậu trước sau không hiểu tại sao con quái vật mà mình nhìn thấy mang dáng dấp vừa như một con chó vừa như con người. Cậu sợ chó sao? Không, không chỉ là do chó, phải còn có nguyên nhân khác.

Họ đã ở phía trước màn sương dày đặc, sau lưng vẫn có thể thấy rõ kẹp sắt choán hết mặt đất, trước mắt lại là một mảng khói xám nồng đượm.

Ánh sáng đèn pin đứt gãy trước màn sương mù, Lukes nhìn thẳng phía trước hỏi: “Sẵn sàng chưa?”

“Rồi.” Faun nắm chặt tay anh. Họ đồng thời bước vài bước vào sương mù, mặc dù sóng vai chỉ cách một gang tấc, một khi họ tiến vào màn sương dày, Faun cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy Lukes.

“Đi về phía trước tầm năm mươi bước sẽ đi đến đoạn đường tách ra, bất kể xảy ra chuyện gì, đừng buông tay ra.”

“Em sẽ chọn bên nào?” Lukes hỏi.

“Nếu lối rẽ lại gặp nhau bê kia sương mù, đi bên nào cũng đều giống nhau.” Faun nói, “Nhưng tôi luôn cảm thấy sẽ không nó sẽ không vô duyên vô cớ mà tách ra, e rằng chúng ta sẽ có những trải nghiệm khác nhau trên hai con đường. Anh sao, bên nào? “

“Bên trái.”

“Được, liền đi bên trái.”

Faun thầm đếm bước chân, khi tới vị trí dự đoán, cậu cúi xuống, kiểm tra mặt đất dưới chân.

Họ đang đạp trên một vùng đất bùn, cỏ dại khô héo ngổn ngang sinh trưởng, rất khó để nói có tồn tại một con đường nhỏ hay không. Có lẽ Faun vẫn nhìn ra một chút gì đó khác thường, trên bãi cỏ sót lại mấy dấu chân mờ mờ.

Lukes cũng ngồi xổm xuống, Faun để anh chạm vào hình dáng dấu chân.

“Nó giống gì?”

“Bất cứ cái gì cũng có khả năng.” Lukes nói, “Cẩn thận một chút.”

Cậu đối với nơi này luôn có loại chống cự không nói được.

Lần trước đi vào sương mù, Faun không có bất kỳ kế hoạch nào, chỉ dựa vào cảm giác tiến lên phía trước. Cậu quét một vòng bụi cỏ, lần nữa đứng lên, xung quanh không có bất cứ âm thanh gì, nhưng một khi cậu hay Lukes mở miệng nói chuyện, âm thanh tựa như từ một nơi xa xôi vọng về. Cái cảm giác này vô cùng kì quái, tựa hồ cảm nhận khoảng cách xuất hiện sai lệch, có lúc cậu không quá chắc chắn liệu Lukes có còn ở bên cạnh hay không, dù cho bọn họ nắm tay của đối phương, cảm giác không tự nhiên này mỗi lúc một mãnh liệt.

Cậu chọn một hướng, tiếp tục hướng bụi cỏ bên trái đi. Lukes cầm đèn pin, Faun cầm súng. Ánh đèn ít nhiều có tác dụng, chiếu sáng một khu vực nhỏ phía trước.

Đột nhiên, Faun nghe thấy một âm thanh làm người sởn cả tóc gáy. Cậu lập tức dừng lại, giơ súng lên nhắm ngay hướng phát ra tiếng động. Lukes cũng nghe được, đó là tiếng vật gì dẫm xẹt lên bụi cỏ.

Ở cái địa phương quỷ dị này, từng động tĩnh nhỏ đều sẽ bị phóng đại vô hạn, biến thành nguồn gốc khủng bố. Họ không trò chuyện, không thảo luận nó là gì. Faun lắng nghe một lúc, ngay tại lúc này, âm thanh đột nhiên kề sát tai. Cậu cảm thấy một cái bóng đen tốc độ dữ dội đâm sầm vào cậu, sức mạnh lớn đến kinh người. Cậu cơ hồ bị ngã xuống đất ngay tức thì, ngực đau nhói, nắm tay Lukes lỏng ra.

Faun không chắc là chính mình thả tay hay là Lukes rút tay đi, nói tóm lại dưới sự va chạm đột ngột không kịp chuẩn bị, giữa họ không có mối liên kết.

“Lukes!” Faun hét lên, tứ phía ngoại trừ sương mù và sự tĩnh mịch không có âm thanh nào đáp lại cậu.

Này là không thể, ngay cả họ bị tách ra, Lukes cũng sẽ không lập tức đi xa, xa tới mức không nghe thấy cậu kêu gào. Faun sờ soạng mặt đất quanh mình, trừ cỏ dại, không còn thứ gì.

“Lukes, anh ở đâu?” Vẫn không có hồi âm, Faun đứng lên, tự nhủ phải bình tĩnh.

Đây là quỷ kế của Chúa tể, cậu phải nên đã sớm chuẩn bị, tin tưởng Lukes cũng có thể tự bảo vệ tốt bản thân. Đối với nơi quỷ quái này, Lukes so với cậu càng có nhiều kinh nghiệm hơn, lần trước trong sương dày anh còn tìm ra cậu.

Faun rất nhanh khôi phục thái độ bình thường.

Càng gặp phải nguy hiểm, cậu càng bình tĩnh, đôi khi loại bình tĩnh này thậm chí còn gần như lạnh lùng.

Cậu dựa vào con đường trong ký ức đi về phía trước, một bên tìm kiếm Lukes một bên quan sát động tĩnh trong bóng tối.

Cậu lại nghe được tiếng động, lần này cậu gần như có thể xác định là khủng bố bệ hạ. Ngoại trừ loại quái vật sinh ra trong bóng tối, không thứ gì có thể tới lui trong sương mù dày đặc tự nhiên đến vậy. Có điều Faun lại không nghĩ rằng khủng bố bệ hạ có bao nhiêu đáng sợ, cậu đã giết chết một con, những con quái vật có thể nhìn thấy được, có thể bị giết dù sao cũng dễ đối phó hơn bóng ma hư vô.

Cậu dừng lại, phán đoán vị trí trước mắt.

Mọi người trong bóng tối đều mang một trạng thái đề phòng những thứ không tồn tại, không biết đang ở đâu, không biết xung quanh rình rập những hiểm nguy gì. Tất cả sinh vật trên đời từ lúc sinh ra đều đã mang theo sự nhạy bén trước nguy hiểm. Faun đứng tại chỗ trong phút chốc, lỗ chân lông cậu mở to, mồ hôi lạnh toát ra, cậu có thể khắc chế nỗi sợ tâm lý của mình, nhưng không cách nào khống chế được phản ứng sinh lý. Cậu nhìn thấy trong bóng tối cách đó không xa một bóng người nho nhỏ.

Trái tim Faun dường như bị bàn tay vô hình bóp chặt, không biết tại sao, trong một màn sương tối đen như vậy, cậu thế mà lại có thể thấy rất rõ ràng. Đó là một đứa trẻ, một cậu bé bảy hay tám tuổi.

Nó là đánh đổi của ai, Faun không tài nào biết được. Nhưng nó trông giống một cơn ác mộng, làn da màu đen, con mắt đỏ ngầu, nhìn cậu bất động.

Faun giơ súng lên, nã một phát vào đầu nó.

Mặc dù bắn ra đạn, Faun thường có thể phán đoán mình có trúng được mục tiêu hay không. Viên đạn rơi khoảng không, nó né qua. Chuyện xảy ra tiếp theo chỉ có thể dùng hỗn loạn và điên cuồng mà hình dung.

Nó mất hút trong màn đêm, Faun không tìm được nó, nó ngược lại có thể dễ dàng đánh lén cậu.

Cậu xoay người, nó từ phía sau ập tới, quấn lấy cánh tay cậu.

Faun túm đầu nó. Tóc nó giống một đám tảo biển ướt nhẹp, da dẻ trơn trượt như thi thể. Cậu bắt lấy nó, ngăn nó tẩu thoát, nó há lỗ miệng đen ngòm, dữ tợn táp vào cánh tay cậu.

Máu chảy ra rồi Faun mới cảm thấy đau đớn, cậu lần nữa nhắm ngay đầu nó nổ súng, lần này không thất bại, viên đạn bay xuyên qua đầu, chất lỏng màu đen bắn tung tóe. Nó rít lên một tiếng chói tai rơi xuống đất, giãy giụa một hồi liền bất động.

Faun lau nước đen trên mặt, trong mũi xộc đến mùi hôi thối. Tim đập rộn liên hồi, không biết là do trận đánh vừa nãy hay là cái gì khác, cậu hồng hộc thở.

Đây mới chỉ là bắt đầu. Faun tự nhủ, còn lâu mới kết thúc.

Cậu nhìn thấy một vệt sáng, cho đó là đèn pin của Lukes, nhưng ánh sáng lại không lay động mà là một đường thẳng tắp. Một gốc cây khổng lồ xuất hiện trước mặt. Cậu nhất thời sản sinh một loại cảm giác đáng sợ lạnh lẽo khoét sâu vào tận xương tủy, như thể quăng mình vào biển lạnh, mộng cảnh bỗng xuất hiện trước mắt - thi thể phụ nữ dưới tán cây, vết thương ở bụng, các con vật và bào thai.

Cậu thấy một con quái vật cả người đen thui đứng đằng sau cái cây, lạnh như băng mà nhìn cậu. Bộ dáng của nó khó có thể hình dung, tựa như hợp thể của vài loài động vật. Faun giơ súng nhắm vào nó, nó cúi đầu cắn xé một thứ gì đó, một bàn tay người, ngón tay mở ra vặn vẹo, như thể kể lên cái chết thống khổ. Nó cắn đứt ngón tay, xương cốt trong miệng nó phát ra tiếng vỡ nát mềm nhẹ mà lanh lảnh.

Trong nháy mắt khi Faun nổ súng vào nó, ánh sáng biến mất, cây, biển, quái vật cũng đồng thời biến mất. Tuy nhiên Faun trong lòng biết rõ, đây không phải là ảo giác, đây là con quái vật thực sự được Chúa tể tạo ra. Bây giờ cậu phải tìm ra nó, giết chết nó, bằng không liền có thể bị nó giết chết.

Nhưng màn đêm và sương mù dày quá bất lợi đối với cậu, bỗng cậu bị quái vật núp trong bóng tối đánh gục, tay chân bị gắt gao ghìm xuống đất không thể động đậy. Cậu ngửi thấy mùi tử vong trên người con quái vật.

Quái vật cúi đầu, tựa hồ cũng ngửi thấy mùi vị của cậu, không biết là nước dãi hay chất nhầy gì khác nhiễu xuống gương mặt cậu. Faun ra sức giãy dụa, cố gắng lật đổ nó, nhưng móng vuốt sắc nhọn của nó như đóng đinh cậu xuống đất.

Khắc tiếp theo, có lẽ nó sẽ cắn đứt cổ cậu, cắn nắt thành từng đoạn giống bàn tay kia rồi nuốt ăn.

Đột nhiên, nó phát ra một âm thanh, là tiếng nói chuyện.

Bằng một giọng âm trầm mà mang theo ý cười con quái vật nói với cậu: “Bắt được rồi, cảnh sát Clark.”

Faun như bị giáng một đòn, đó thực sự là âm thanh khiến người phát điên. Cậu trừng to mắt, muốn nhìn rõ rốt cuộc là ai đang nói chuyện với mình. Không kịp rồi, con quái vật tợp cổ cậu, hàm răng bén nhọn đâm thủng da. Faun cảm thấy một cơn đau dữ dội, ngay sau đó con quái vật lại rít lên tiếng gào chói tai, trọng lượng trên tay chân giảm đi. Quái vật dường như bị thứ gì đó đánh trúng, lăn sang một bên, Faun ngồi dậy, lập tức bị một lực khác bổ nhào xuống đất. Lần này không phải quái con vật tanh hôi kia, là Lukes.

Lukes đặt cậu dưới thân, lăn lộn tránh đòn tấn công. Faun nghe thấy quái vật kêu gào quái dị phía sau họ, Lukes bọc cậu thật chặt, móng vuốt quái vật xé toạc lưng anh, hai tay cậu siết lại, Faun cảm thấy như thể đang cào nát trái tim cậu. Trong lòng đau đớn và phẫn nộ khiến cậu giơ súng lên nã vào cái bóng đen điên cuồng kia, một phát hai phát ba phát, mãi đến khi Lukes nắm chặt cổ tay cậu nói: “Đủ rồi, Faun.”

Cậu dừng lại, thở hổn hển, vùi đầu vào hõm cổ Lukes.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.