Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 44: Chương 44: Một ý niệm (2)




Hoàng Đế xoay người, chỉ vào bản đồ Đại Tùy treo trên tường:

- Lẽ nào bản đồ treo ở Binh Bộ không giống với bản đồ treo ở chỗ này.

Nếu như giống nhau, đám mọt sách kia lẽ nào không thấy địa hình mấy nghìn dặm của bên kia dãy núi Lang Nhũ.

Còn nói cái gì đột kích.Bộ binh của Đại Tùy dù có chạy nhanh hơn nữa, lẽ nào chạy nhanh bằng kỵ binh của Mông Nguyên.

Còn nói là đốt giết một hồi rồi rút quân, tới nửa đường bố trí mai phụcBên kia dãy núi Lang Nhũ là thảo nguyên mênh mông, tìm nơi nào để bố trí.

Hoàng Đế chỉ vào bản đồ, hỏi:

- Ngu Đông Lai, tấu chương này là ngươi mang tới.

Ngươi nói cho trẫm, rốt cuộc bố trí mai phục ở chỗ nào.

Ngu Đông Lai cúi gằm xuống, không dám trả lời.Hoàng Đế Dương Dịch ngồi dậy khỏi ghế đá, Tổng quản thái giám Tô Bất Úy vội vàng quỳ xuống, giúp Hoàng Đế đeo giày.

Đợi Hoàng Đế đứng dậy, hắn lại quỳ xuống kéo thẳng vạt áo cho Hoàng Đế, mới lui về sau.

Hoàng Đế liếc nhìn Ngu Đông Lai, nói:

- Làm việc còn không tận tâm bằng một nô tài! Tô Bất Úy vội vàng cúi đầu nói:

- Bệ hạNgu đại nhân quản lý Binh Bộ, mỗi ngày đều phải trông coi rất nhiều việc.

Binh mã cả nước đều cần Binh Bộ điều hành.

Còn có rất nhiều việc vụn vặt khác.

Mà nô tỳ chỉ cần hầu hạ tốt bệ hạ.

Cho nên thuật nghiệp hữu chuyên công.

(Không có ai chuyên sâu được nhiều việc, mỗi người chỉ giỏi chuyên về một lĩnh vực) Hoàng Đế gật đầu nói:- Ngươi có thể nói ra câu thuật nghiệp hữu chuyên công, đã không tầm thường rồi.

Mà ngay cả Ngu Đông Lai cũng không thể không lặng lẽ quăng ánh mắt cảm ơn về phía Tô Bất Úy.

Trong lòng tự nhủ, thì ra tay Tô Bất Úy này hơn tay thái giám cầm bút Ngô Bồi Thắng kia nhiều lắm.

Ngô Bồi Thắng là tiểu nhân lợi thế, việc có lợi liền làm, không có chỗ tốt gì, tự nhiên bỏ đá xuống giếng.

Hắn vừa nghĩ tới Ngô Bồi Thắng, chợt nghe Hoàng Đế hỏi tới người chết kia.

- Ngô Bồi Thắng chết ở Phan Cố, quân báo Binh Bộ nói rằng là hắn trợ chiến mà chết.

Hắn không phải là một người toàn vẹn, nhưng có thể làm ra một việc khí khái như vậy, cũng không uổng bình thường trẫm tín nhiệm hắn.

Trẫm định mấy ngày nữa phong cho đứa cháu ở gia tộc kia của hắn một chức quan nhàn tản, lại thưởng mộttòa nhà lớnnhưng tối qua bỗng nghĩ tới một điều, kinh thành phái người tới không một ai sống sót trở vềviệc này khác thường.

Ngu Đông Lai, ngươi phái người đi dò tra xem.Trẫm cũng sẽ bảo Hầu Văn Cực phái người từ Tình Nha đi điều tra.

Binh Bộ cũng không thể không có một chút động tác nào.

Nếu đúng như trong chiến báo, trẫm chẳng những ban cho Ngô Bồi Thắng, còn ban thưởng lớn cho quân dân Phan Cố!.

- Nếuviệc này có chỗ nào giấu diếm Hoàng Đế nhìn Ngu Đông Lai, không nói hết câu.

Ngu Đông Lai nói:

- Bệ hạ, quân báo của Binh Bộ tuyệt sẽ không có giả dối.

Hơn nữa người báo lên đầu tiên chính là Hữu Kiêu Vệ Đại tướng quân Lý Viễn Sơn.

Bệ hạ cũng biết Lý Viễn Sơn làm người công chính, nhất định không dám làm ra việc lừa gạt bệ hạ.- Lý Viễn Sơn tin được.

Hoàng Đế gật đầu, dùng chân đá tấu chương rơi trên mặt đất, phân phó:

- Cầm thứ này về.

Phạt tất cả quan viên Binh Bộ bổng lộc một năm.

Đám tham sự kia nếu chỉ vì lừa gạt trẫm mà làm việc, thì trẫm giữ lại bọn họ cũng vô dụng.

Nếu trong vòng ba ngày, không đưa ra một phương lược thích hợp, thì trẫm liền giao cho Diễn Vũ Viện làm.

- Thần tuân chỉ, thần sợ hãi.

- Được rồi, đứng lên đi.

Hoàng Đế nâng chén trà lên, uống một ngụm, ngữ khí trì hoãn:

- Trẫm đã tại vị mười một năm, luôn không động binh, không phải là trẫm khôngmuốn động.

Mà là muốn một khi động, phải động như núi sụp biển gầm! Hơn nữa muốn đánh Mông Nguyên, chứ không phải là Nam Yến hay Đông Sở.

Thành bại của trận chiến này rất quan trọng, trẫm nghĩ các ngươi cũng hiểu.

Đánh thắng, đám thần tử các ngươi cũng được lưu danh sử xanh.

Đánh thuacác ngươi sẽ cùng trẫm bêu danh! Tuy nhiên ngươi yên tâm, trẫm chưa bao giờ để người khác chịu tiếng xấu thay cho trẫm.

Nếu trận chiến này đánh không tốt, từ trên xuống dưới Binh Bộ, trẫm sẽ thanh lí một lần.

Trẫm không thiếu sự quyết đoán.

- Quay về thần sẽ làm lại, đích thân thần làm.

- Đi thôi.

Hoàng Đế khoát tay, bởi vì ngồi khoanh chân trên ghế đá có chút lâu, nên không khỏi tê chân.

Hắn đi đi đi lại trong Đông Noãn Các vài vòng, chợt nhớ tới cái gì đó,xoay người hỏi Tô Bất Úy:

- Tô Bất Úy, ngươi nói xemnếu trẫm dùng những người mới trong Diễn Vũ Viện chinh chiến phía tây, có được không.

Tô Bất Úy cúi đầu nói:

- Nô tỳ không dám nghị luận chính sự, hơn nữa Hoàng Đế hỏi:

- Hơn nữa cái gì.

- Hơn nữachỉ sợ Chu viện trưởng không đồng ý.

Hoàng Đế khẽ giật mình, lập tức có chút ảo não nói:

- Trẫm đã tuyên bố rằng, học sinh vào Diễn Vũ Viện, trong vòng ba năm sẽkhông phải là người của trẫm! Trẫm muốn dùng còn phải xem sắc mặt của Chu Bán XuyênThôi, vừa nãy coi như là trẫm chưa nói gì.

Phan Cố Ở đế đô hoa đã nở, nhưng trong thành Phan Cố, tuyết đọng vẫn chưa tan hết.

Biên quân trên tường thành đã không còn là tám trăm lão binh lúc trước, mà đổi thành người của Hữu Kiêu Vệ.

Những binh lính này dù trên danh nghĩa vẫn là người của Lý Hiếu Tông, nhưng hắn cũng biết mình không sai khiến được những binh lính này.Trong thành Phan Cố cũng có dân chúng.

Thậm chí khung cảnh vẫn rất hổi hả.

Nhưng những dân chúng này, không phải là dân chúng lúc trước của Phan Cố.

Hôm nay là ngày mở chở, ở một khu rừng ngoài thành phía tây Phan Cố, xuất hiện mười mấy người.

HƠn mười người này rất ít khi trông thấy ở Đại TùyBọn họ để đầu trọc, mặc quần áo màu xám, ngực đeo Phật châu, còn cầm hàng ma xử trong tay.

Mà người nổi bật nhất trong đám người này là một tăng nhân trẻ tuổi, mi mục như vẽ, đẹp như một nữ tử khuynh nước khuynh thành.

Dáng người thon dài, cử chỉ lịch sự tao nhã.

Lông mi cong, mắt hạnh, bất kể cái mũi hay là cái miệng, đều tinh tế khiến cho người ta đố kỵ.Hắn mặc tăng bào màu đỏ, càng thêm nổi bật trong đám người.

- Tôn Giảphía trước là Phan Cố.

Tuy nhiên người kia hình như đã xuất phát tới đế đô Trường An của Đại Tùy rồi.

Nghe nói là tham gia cuộc thi Diễn Vũ Viện của Đại Tùy.

Một tăng nhân áo xám cung kính nói với tăng nhân trẻ tuổi mặc áo đỏ:

- Nếu như tiến vào Diễn Vũ Viện, thật không dễ ra tay.

- Diễn Vũ Viện Tăng nhân mặc áo đỏ có phong thần như ngọc thì thào ba chữ, sau đó lạnh nhạt nói:

- Vậy thì ta liền tới Diễn Vũ Viện tìm hắn.- Tiến vào cảnh nội của Đại Tùy không dễ dàng, tiến vào Diễn Vũ Việncàng không dễ dàng.

Một tăng nhân có chút tức giận nói.

- Bởi vì cái đầu trọc.

Tăng nhân trẻ tuổi mặc áo đỏ chỉ vào đầu mình, cười cười nói:

- Chỉ là cái túi da mà thôi, không để tóc là vì trừ đi phàm tục.

Nhưng Minh Vương cũng đã nói, thân thể không quan trọng, một lòng hướng Phật là đủ rồi.

Cho nên đầu trọc hay không, chẳng phải chỉ là một ý niệm.

Nói xong, đầu trọc của hắn chợt bắt đầu mọc tóc.

Dùng mắt thường có thể thấy nó mọc lên nhanh chóng.

Sau một lát, tóc dài đã chạm vai.Hắn tháo Phật châu đeo trên cổ tay xuống.

Sau đó dùng chuỗi Phật châu này tùy ý bó tóc lại.

Đơn giản thành một vị công tử phóng khoáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.