Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 47: Chương 47: Những người kia (2)




Phương Giải ừ một tiếng:

- Ta biết, ta giết liên tiếp năm người, thân thủ của những người này còn kém hơn cả lão binh. Một chọi một, cũng không phải là đối thủ của những binh lính Tinh Bộ Doanh Hữu Kiêu Vệ kia. Dù phản ứng của bọn họ không tồi, nhưng thân thủ của bọn họ căn bản không theo kịp phản ứng. Cho nên bọn họ giết ta thực ra chỉ có một thủ đoạn. Chính là một kích đầu tiênMưa tên bay hết, là không thể giết được ta nữa. Lúc đó bọn họ coi như đã thất bại. Thủ đoạn chỉ có một, tu vị lại thấpNhưng nếu không cẩn thận sẽ bị bọn họ giết chết. Thích khách như vậythật đáng sợ.

- Xác thực rất đáng sợ.

Đại Khuyển nhớ lại trận chém giết vừa nãy, gõ thùng xe hỏi Mộc Tiểu Yêu bên trong:

- Có phải ngươi đang nghĩ tới điều gì đó không?

Mộc Tiểu Yêu chưa ngủ, chỉ khoanh chân nằm đó. Nàng buông túi rượu xuống, thở dài một tiếng.

- Tu vị của bọn họ thấp, là để tiện cho việc dung nhập vào thiên nhiên. Tu vị càng cao sẽ càng khó mà làm được. Bởi vì tu vị càng cao, khí thế sẽ càng cao, rất khó để che dấu. Mà phản ứng của bọn họ tốt như vậy, là vì bọn họ được luyện trong một thời gian khá dài. Nhưng bọn họ huấn luyện không phải là tu vị, mà là một kích tất sát. Việc huấn luyện kia đương nhiên là tàn khốcchỉ riêng một điểm này thôi, không phải đơn giản có thể làm được.

- Điểm gì?

Phương Giải hỏi.

- Che dấu tình cảm của mình, không lộ ra một tia tình cảm nào. Lúc mai phục, bọn họ chính là một phần của tự nhiên, là một gốc cây, là một tảng đá, là một bãi cát vàng, nhưng không phải là người. Trên người bọn họ không có một chút khí tức nào của người, không có một chút tình cảm nào.

Đại Khuyển gật đầu:

- Cho nên một khi bọn họ còn chưa động thủ, sẽ không lộ ra sát khí.

Phương Giải ngơ ngẩn, cẩn thận nghĩ lại những suy luận của Mộc Tiểu Yêu và Đại Khuyển. Càng nghĩ càng cảm thấy những người này cực kỳ đáng sợ. Nếu không phải vì may mắn, nếu không phải vì mười lăm năm qua hắn đã trải qua rất nhiều lần ám sát, thì hôm nay hắn chết chắc rồi.

Một đám người thường, lại có thể ngăn cản được tình cảm của mình. Không kích động, không hưng phấn, không thấp thỏm, trước khi bọn họ động thủ, bọn họ thậm chí không phải là người.

- Những năm qua chúng ta không ngừng bị đuổi giết.

Đại Khuyển chăm chú nói

- Nếu những người đuổi giết chúng ta lúc trước có một đám thích khách như vậy, chỉ sợchúng ta đã chết hết rồi. Bọn họ hòa vào tự nhiên, hòa vào phố phường. Lúc ăn cơm ở quán bọn họ ở bên cạnh ngươi, ngươi sẽ không thèm liếc bọn họ một cái. Lúc bọn họ đi qua ngươi, ngươi thậm chí không chú ý tới bọn họ. So với những người có tu vị cao thâm, thích khách như bọn họ mới khó phòng bị nhất. Bởi vì ngươi không biết bọn họ sẽ từ chỗ nào tung một kích trí mạng vào ngươi.

- Cho nên

Hắn nhìn Phương Giải, khuyên nhủ:

- Chúng ta không tới đế đô Trường An được không?

- Phải đi.

Trầm mặc một lúc, Phương Giải chém đinh chặt sắt nói.

Hắn vuốt ve hoành đao trong tay, thanh âm dần dần bình tĩnh:

- Dù những người này đáng sợ cỡ nào, nhưng ta có thể xác định được một nhược điểm của bọn họ

- Nhược điểm gì?

- Bọn họ không dám giết ta ở đế đô.

Phương Giải lạnh lùng nói:

- Dù ta không biết bọn họ là ai, cũng không biết vì sao bọn họ muốn giết ta. Nhưng ta có thể chắc chắn rằng, mục đích của bọn họ là muốn ngăn cản ta tới đế đô. Có lẽ sau khi ta tới đế đô, sẽ mang tới uy hiếp cho chủ nhân ở phía sau bọn họ. Có lẽ tới đế đô, người đó thấy rằng rất khó có cơ hội để giết ta.

Suy nghĩ của hắn dần rõ ràng, nghĩ ngợi một lát, tiếp tục nói:

- Tới đế đô, ta sẽ tham gia cuộc thi Diễn Vũ Viện. Nếu như ta không thi đỗ Diễn Vũ Viện, sẽ phải tới Binh Bộ báo cáo hoặc là triệu hối Phan Cố, hoặc là điều tới quân đội khác. Chỉ khi rời khỏi đế đô, bọn họ mới có cơ hội giết ta. Hơn nữa chỉ cần ta rời đi, ta sẽ không còn uy hiếp bọn họ nữaCho nên bọn họ e ngại chính là ta thi đỗ Diễn Vũ Viện. E ngại chính là sau khi ta tiến vào Diễn Vũ Viện, liền không có biện pháp ra tay. Hơn nữaHình như bọn họ xác đinh ta có thể thi đỗ Diễn Vũ Viện, cho nên mới phải vội vã giết ta. Bởi vậy đủ biếtnhững người này tới từ Trường An.

- Vì sao bọn họ có thể xác định ta sẽ tiến vào Diễn Vũ Viện? Lẽ nào bọn họ nhận được tin tức gì?

- Bọn họ e ngại ta vào Diễn Vũ Viện sẽ làm chuyện gì?

- Những thích khách này phối hợp nghiêm mật, chắc chắn không phải là người trong giang hồ.

- Ta đã ảnh hưởng tới lợi ích của ai? Ta uy hiếp được ai?

Hắn liên tiếp đưa ra nghi vấn.

- Lý Hiếu Tông?

Đại Khuyển do dự một lát, trả lời.

- Lý Hiếu Tông không có thực lực đó.

Phương Giải lắc đầu:

- Cũng không phải là Hữu Kiêu Vệ Đại tướng quân Lý Viễn Sơn. Nếu là hắn, thì hắn không cần xuất động Tinh Bộ Doanh rồi.

Nghi vấn

Quá nhiều nghi vấn.

Mà vào lúc này, trong phủ tướng quân của Lý Hiếu Tông ở Phan Cố. Lý Viễn Sơn vẫn mặc thường phục nhìn bản đồ treo trên tường, chỉ vào vị trí núi Lang Nhũ, mỉm cười nói với Lý Hiếu Tông:

- Nơi này, có lẽ không bao lâu nữa sẽ biến thành chiến trường. Quân uy của Đại Tùy, sắp sửa được thể hiện ở bên kia. Cho nên ngươi cần chuẩn bị một chút. Đây là cơ hội tuyệt vời để ngươi tấn thân. Một khi trận chiến đánh xong, chỉ sợ sẽ lại có vài chục năm thái bình. Quân nhândù sao chỉ có thể rực rỡ trên chiến trường mà thôi.

- Bệ hạ đã quyết định rồi?

Lý Hiếu Tông cả kinh.

Lý Viễn Sơn lắc đầu:

- Có người bí mật gửi tin tức này từ kinh thành tới cho ta. Có lẽ bệ hạ sẽ dùng Hữu Kiêu Vệ của ta để đánh một trận. Người kia cũng có ý tốt nhắc nhở ta, bảo ta chuẩn bị sẵn sàng.

- Liệu việc của Phương Giải có ảnh hưởng tới việc này không?

Lý Hiếu Tông nhịn không được hỏi.

Lý Viễn Sơn cười thoải mái, nói:

- Việc đó chúng ta không cần nghĩ lại làm gì. Ngươi cũng biết tin chiến thắng của Phan Cố đã được Binh Bộ dâng lên cho bệ hạ. Bệ hạ cũng đã phênchuẩn. Ngô Bồi Thắng là chết trận, ba mươi sáu quan viên từ kinh thành phái tới đều chết trận. Cho nênviệc này không liên quan gì tới chúng ta nữa. Nếu bệ hạ hoài nghingười không may nhất chính là ai?

- Là Binh Bộ!

Lý Hiếu Tông gật đầu nói.

- Không chỉ là Binh Bộ.

Lý Viễn Sơn khẽ cười nói:

- Còn có con mắt và lỗ tai của bệ hạ. Những người kia không muốn bệ hạ nhìn thấy chân tướng. Bọn họ đã cầm ngân phiếu của ta, đã giúp ta nói dối. Một khi bệ hạ biết chuyện, sẽ tức giận mà trách phạt. Bọn họ sẽ trở thành người đứng mũi chịu sào. Yên tâm đinhững người kia một khi ra tay, một thám báo biên quân nho nhỏ làm sao có thể không chết?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.