Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 163: Chương 163: Trí tuệ của đại thái giám và tiểu thái giám (2)




Hoàng đế nói tiếp:

- Hình mẫu thế này, thường thường cần có một, chứ không phải chỉ có một là coi như xong... Phương Giải quả thực còn rất trẻ, quả thực thiếu lịch duyệt căn cơ, cho nên trẫm mới đưa hắn đến Diễn Vũ Viện mà không phải là Văn Uyên Các, Thư Hoa Các. Trẫm lo lắng là... hắn sớm vào triều đường, sớm bị người ta hại chết thôi.

Dường như tính đàm phán của Hoàng đế rất cao, sau khi uống một ngụm trà, nói với Tô Bất Uý:

- Vào Diễn Vũ Viện để cho hắn rèn luyện nhiều hơn, học tập nhiều hơn, nếu nói thành Trường An chính là một cái lò luyện lớn, có thể khiến tất cả những người không thích ứng với nhiệt độ này bị đào thải, thì Diễn Vũ Viện chính là một cái lò luyện khác bên trong lò luyện lớn, nếu không thể rèn người thì cũng có thể bảo vệ người ta.

Tô Bất Úy gật đầu, không dám xen lời.

Hoàng đế nói:

- Hắn còn trẻ, tuy trẫm thích anh chàng này nhưng cũng chưa đến mức để trẫm phải cất nhắc hắn bằng bất cứ giá nào. Như lời ngươi nói lúc trước, lúc này cho hắn quá nhiều vinh quang, ngược lại là hại hắn. Trẫm phải rèn luyện hắn, sau ba năm, năm năm, thậm chí là mười năm, lại cho hắn đứng lên. Đợi hai mươi năm sau, hắn chính là một tên Hoài Thu Công của thành Trường An. Hoài Thu Công đã sống đủ già rồi, không sống nổi hai mươi năm nữa, trước khi dân chúng quên hình mẫu là ông ta, hình mẫu do trẫm lập nên sẽ lại được dân chúng say sưa nhắc đến.

- Bệ hạ nghĩ xa, nô tài thực không nghĩ đến việc về sau nhiều như vậy. Nô tài chỉ cảm thấy thiếu niên này quả thật là đáng yêu, cho nên cần ép một chút thì ép một chút, đi lên quá sớm thì ngã rất đau.

- Ha ha.

Hoàng đế cười cười, chỉ Tô Bất Úy nói:

- Nếu ngươi không phải là một hoạn quan, có thể vào Môn hạ trung thư.

Tô Bất Úy vội cúi đầu nói:

- Nô tài chỉ là nghiền ngẫm tâm tư của ngài, sao có thể nhận được lời khen như vậy của Bệ hạ.

- Tô Bất Úy...

Hoàng đế trầm ngâm chốc lát rồi đột nhiên hỏi:

- Con mắt nhìn người nhìn việc của ngươi đều độc, vậy trẫm hỏi ngươi... Hai người La Úy Nhiên và Hầu Văn Cực, ngươi thấy thế nào? Di Thân Vương... ngươi lại thấy thế nào?

- Nô tài... không dám có ý kiến gì.

Tô Bất Úy hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống xin tha:

- Bệ hạ xin tha cho nô tài ạ, nghiêm mệnh của Thái tổ, hậu cung không thể tham gia, nô tài cho dù là có một trăm lá gan cũng không dám ngông cuồng bình luận đại quan triều đình, càng không dám bình luận Di Thân Vương Điện hạ.

- Không cần cẩn trọng như vậy.

Hoàng đế khoát khoát tay nói:

- Coi như tâm sự giải buồn cùng trẫm, đây cũng không coi là can thiệp việc triều chính, trẫm chỉ là hỏi ngươi thấy bọn họ thế nào, cứ nói đừng ngại.

- Nô tài...

Tô Bất Úy do dự một lúc lâu, lúc này mới cẩn thận trả lời:

- Nô tài thấy, La chỉ huy sứ và Hầu trấn phủ sứ đều là trung thành tận tâm với Bệ hạ, hai người bọn họ giống như cánh tay Bệ hạ, nắm giữ hai chuôi dao sắc bén là Đại Nội thị vệ Xử và Tình nha. Bệ hạ muốn đến đâu, con dao của bọn họ sẽ chỉ đến đấy... Về phần Di Thân Vương, nô tài quả thực không hiểu, không dám nói năng lung tung.

- Trẫm muốn nghe không phải là những lời thế này.

Hoàng đế trừng mắt nhìn Tô Bất Úy một cái hỏi:

- Trẫm hỏi trực tiếp hơn chút, ngươi cảm thấy, La Úy Nhiên và Hầu Văn Cực, ai càng trung thành với trẫm hơn?

Tô Bất Úy ngẩng đầu nhìn Hoàng đế một cái, lại nhanh chóng cúi thấp đầu nói:

- Nô tài cảm thấy, hai vị đại nhân đều trung thành với Bệ hạ... chỉ là có lẽ suy tính về sự việc có chút bất đồng, cho nên xem ra có chút phân biệt. Nhưng, điều này không có liên quan gì đến lòng trung thành của bọn họ đối với Bệ hạ.

- Ngươi thật là!

Hoàng đế bát đắc dĩ cười cười nói:

- Bảo ngươi nói thật, ngươi lại chỉ dám nói những lời này. Trẫm cũng không hỏi nữa, đến hai người bọn họ ngươi cũng không dám bình luận, thì sao dám nói Di Thân Vương.

Tô Bất Úy nghĩ ngợi rồi nói:

- Nô tài không nên có ý nghĩ của chính mình, Bệ hạ nghĩ thế nào, nô tài sẽ nghĩ như thế. Cũng giống như La chỉ huy sứ và Hầu trấn phủ sứ, Bệ hạ chỉ tay về đâu, nô tài sẽ chạy về đó.

Hoàng đế hơi ngẩn người, sau đó lắc đầu nói:

- Ngươi không giống bọn họ, trẫm có thể nói những lời này với ngươi, nhưng lại không thể nói với bọn họ, ngươi nên biết, người có thể khiến trẫm nhẹ nhõm tùy ý tâm sự bên cạnh trẫm ... không nhiều.

Đôi mắt Tô Bất Úy phiếm đỏ, vái thật sâu:

- Nô tài tạ long ân Bệ hạ.

Trường An không có quy định cầm cưỡi ngựa trên phố, nhưng lại không cho phép phóng ngựa. Cho nên tuy Phương Giải có chút vội vàng nhưng không dám huênh hoang, hơn nữa rời khỏi cửa Diễn Vũ Viện thì không cần giả bộ lên giọng cái gì. Trên đường đi đến Sướng Xuân Viên, hắn vẫn khống chế tốc độ của Xích hồng mã, chạy chậm, xem ra tuyệt không có ý phi dương bạt hỗ.

Phương Giải cũng không muốn bị người ta chụp cho cái tội gì, thành Trường An đối với hắn mà nói quả thực là hơi rộng lớn một chút. Ai biết một sơ xuất bất cẩn liệu có trở thành lý do khiến hắn cả đời không thoát thân được?

Lúc đến Sướng Xuân Viên, mặt trời đã ngả về tây, Phương Giải không ăn cơm trưa, trong bụng phát ra tiếng kêu nhỏ kháng nghị. Nhưng Phương Giải nào còn thời gian đi tế miếu ngũ tạng, đi theo sau tên tiểu thái giám truyền chỉ trực tiếp đến hoàng gia lâm viên. Sau khi vào, Xích hồng mã giao cho thị vệ. Hắn nhắm mắt theo đuôi đi theo sau tên tiểu thái giám đó, không thoải mái mà duy trì khoảng cách.

Lúc đi đến bên ngoài Khung Lư, tiểu thái giám dừng lại, xoay người cười cười với Phương Giải nói:

- Cha gia chỉ có thể đưa ngài đến đây thôi, cha gia không thể tùy tiện đi vào bên trong.

- Đa tạ.

Phương Giải rút một tờ ngân phiếu từ trong tay áo ra đưa cho tiểu thái giám, không ngờ tiểu thái giám đó lại xua tay lùi sau một bước:

- Cha gia không dám, cha gia không muốn nếm thử đòn của Tông ti phường. Nếu ngài thấy cha gia còn có chỗ hữu dụng, cha gia sẽ trèo cao mà kết giao bằng hữu với ngài. Cha gia tên là Mộc Tam, ngài nhớ kỹ tên cha gia là được rồi.

Phương Giải không nhịn được thầm khen một tiếng, tự nhủ tên tiểu thái giám này tâm cơ tốt thủ đoạn giỏi!

- Ta nhớ rồi, tên của công công là Mộc Tam. Công công cũng phải nhớ rõ, bạn của ngươi tên là Phương Giải.

Phương Giải gật gật đầu, ôm quyền cảm ơn.

Tiểu thái giám Mộc Tam cười cười, sau khi đáp lễ xoay người rời đi. Phương Giải nhìn bóng lưng của gã, trong lòng nghĩ đến một tên tiểu thái giám cũng có khí độ nhãn lực và thủ đoạn như thế, nước thành Trường An quả thực là quá sâu rồi. Gã không chịu nhận ngân phiếu của mình là vì gã biết chỗ tốt của việc nhận một trăm lượng bạc này không tốt bằng để một nhân vật nhỏ có khả năng trở thành nhân vật lớn nhớ được mình. Ai biết tương lai sẽ như thế nào? Ai mà không suy tính cho tương lai của mình một chút chứ?

Mộc Tam.

Phương Giải cũng nhớ kỹ cái tên này, một tên tiểu thái giám trong cùng thời điểm không quên mình nên đi lên. Những người thế này, luôn luôn có chỗ hữu dụng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.