Triền Miên Sau Ly Hôn

Chương 338: Chương 338: Em hận anh




Trong mơ màng, cô đã mơ thấy một giấc mơ thảm khốc, diễn biến trong mơ không mạch lạc lắm, nhưng tâm trạng bị đè nén, tuột dốc, lại vô cùng thân thuộc, khiến người ta không kiềm được nước mắt.

Ngay sau đó, hốc mắt ươn ướt, cô bật khóc nức nở như một đứa trẻ, cảnh tượng u ám trong mơ khiến gương mặt cô hiện vẻ bồn chồn bất an.

Người đàn ông ngồi bên mép giường quan sát tất cả, ánh mắt thoáng vẻ tự trách, bất giác vươn tay nhẹ nhàng gạt đi lệ nơi khóe mắt cô.

Cảm quan nhạy cảm khiến cô giật mình mở mắt, đối mặt với đôi mắt âm u của người đàn ông, cảm giác tủi thân ngắn ngủi bị xua tan bởi sự thờ ơ bất chợt, cô gạt tay anh ra, quay mặt sang hướng khác.

“Lương Hạnh.” Anh mở hộp đồ ăn ở đầu giường ra, mùi thơm thức ăn ngào ngạt: “Ăn cơm nào, Lương Hạnh.”

Một lúc sau Lương Hạnh mới cất được giọng, ậm ừ đáp: “Cảm ơn.”

Chốc sau, cô lại nói thêm: “Lát nữa nhờ mẹ em đến là được, anh về trước đi.”

Triệu Mịch Thanh tựa như không nghe thấy, xúc cơm đến bên miệng cô: “Em không ăn xong, tôi sẽ không đi.”

Lương Hạnh cúi đầu, bĩu môi, cô không muốn ăn chút nào, thậm chí còn hơi buồn nôn, bất giác cô đẩy muỗng cơm ra, cau mày: “Em ăn không nổi.”

Bầu không khí chùng xuống, khung cảnh bế tắc bỗng nhiên bị cắt ngang bởi tiếng điện thoại rung, người đàn ông thuận tay đặt bát cơm xuống, liếc mắt lướt xem tin nhắn.

Dường như anh do dự một lát, ánh mắt càng u ám, Lương Hạnh phát giác ra gì đó, ánh mắt kiên định nhìn anh: “Anh đi làm việc của anh đi.”

Triệu Mịch Thanh đứng lên, ánh mắt Lương Hạnh nhìn theo anh, lúc này cô nhìn anh nhưng luôn có cảm giác nhìn không đủ, dường như cảm giác không chân thật trước khi ảo ảnh biến mất đang quấy nhiễu, cô tưởng rằng chốc nữa thôi sẽ không được gặp lại khuôn mặt tuấn tú này nữa.

Cô tưởng anh phải đi rồi, anh lại dừng bước, đột nhiên quay người dịu dàng hôn lên trán cô, năm ngón tay luồn qua tóc cô, thủ thỉ bên tai: “Ngoan nào, tôi dắt em đi giải tỏa.”

Lương Hạnh không giãy giụa, tùy anh mặc cho cô một chiếc áo khoác dày, rồi ôm cô lên xe lăn.

Trước khi ra khỏi phòng bệnh sẽ đi qua một chiếc gương sát đất, cô bất giác nhìn thấy một bóng dáng xanh xao phản chiếu trong đó, nhất thời hoảng loạn, cô duỗi tay bấu chặt mu bàn tay của Triệu Mịch Thanh.

“Sao thế?” Anh dừng lại, cúi người đợi cô lên tiếng.

Lương Hạnh ngây người nhìn một lúc, trông thấy cô gái trong gương đang mấp máy đôi môi trắng bệch, sau đó đôi mắt dần ảm đạm, khẽ lắc đầu: “Mịch Thanh, hiện giờ em không muốn ra ngoài.”

Thậm chí cô còn hơi ngờ ngợ, người bị sưng phù, hốc hác trong gương có phải là cô không.

Chầm chậm di chuyển tầm mắt lên trên, đối diện với dáng người cao lớn và khuôn mặt dịu dàng, sạch sẽ của người đàn ông sau lưng, cảm giác công kích mãnh liệt từ những gì thấy được khiến cô vô thức trốn tránh, cô xoay mặt đi: “Thôi, em vẫn muốn ngủ thêm chút nữa.”

Người đàn ông không nói gì, bỗng nhiên cất bước ra khỏi phòng, một chốc sau lại quay về, anh dựa vào cửa phòng, nở nụ cười hiền hòa: “Đoán xem tôi đi ra làm gì nào?”

Lương Hạnh cau mày, không đáp.

Anh đi hai ba bước đã đến trước mặt cô, cúi người, duỗi tay vén sợi tóc mái nơi khóe mắt, động tác nhẹ nhàng như không. Tương Hạnh còn đang ngẩn ngơ đã thấy anh lấy từ sau Eng ra một chiếc khẩu trang, đeo tên cho cô.

Giọng nói đều đều, tựa như đang nhắc đến một chuyện nhỏ nhặt bình thường: “Tôi nhớ ra ngoài trời đang trở gió.” Nói xong anh lại đứng dậy, vòng ra sau cổ, đẩy xe lăn ra khỏi phòng bệnh.

Lúc thang máy dừng ở tầng cao nhất của bệnh viện, Lương Hạnh từ từ mở mắt, cô hơi khó hiểu: “Không phải anh nói đi dạo sao?”

Người đàn ông bước đi bình tĩnh, đẩy xe lăm về trước, bóng hai người xuyên qua hành đang dài sáng trưng của bệnh viện, phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh, một cảm xúc khó tả chầm chậm nở rộ.

“Tôi muốn dẫn em đi xem chỗ này.”

Giọng nói nhẹ nhàng và tiếng bước chân của anh vang bên tai, cuối cùng anh chàng lại trước cửa phòng màu trắng sữa.

Lương Hạnh loáng thoáng nghe được tiếng trẻ con khóc nháo, nhìn ký hiệu | trên cửa, bỗng nhiên trong lòng cô hoảng loạn, theo bản năng trốn tránh, đẩy xe lăn lùi về sau: “Không, em...”

Cô chưa nói xong, cửa phòng đã được người bên trong mở ra, một người đàn ông trạc năm mươi đang đứng đó, ông ta mặc áo khoác trắng, trên mặt nở nụ cười hiền hậu,

Ông ta không hề kinh ngạc khí trong thấy họ, thậm chí còn có vẻ đã đợi họ từ lâu, ông ta và Triệu Mịch Thanh nhìn nhau: “Anh Triệu, anh đến rồi.”

“Viện trưởng Triệu vất vả rồi” Triệu Mịch Thanh khẽ gật đầu, đẩy Lương Hạnh vào trong..

Phòng dưỡng chí trong suốt, ấm áp, trong không khí tràn ngập mùi sữa, thi thoảng vang lên tiếng khóc hoặc | tiếng bị bộ của trẻ con, từng tiếng như đâm vào tím Lương Hạnh.

Tầm mắt cô liếc ngang ngó dọc, cuối cùng những bóng dáng nhỏ bé, gầy gò ấy đều trở nên nhòe nhoẹt, cô vô thức vo chặt nắm tay, không kiềm được nước mắt đầm đìa.

Lúc hoàn hồn lại, ba người đã đi qua phòng dưỡng nhi, dừng trước một cánh cửa sắt khác, viện trưởng giơ tay gõ ba cái, cửa lại được người bên trong mở ra.

Nghiêm Minh cung kính đứng đó, cúi đầu, mắt khép hờ, không nói gì, chỉ lùi sang một bên.

Cửa sau lưng khép lại, bỗng nhiên giọng nói của Triệu Mịch Thanh vang lên bên tai: “Lương Hạnh, em xem con của chúng ta này.”

Một căn phòng vô trùng nho nhỏ được đặt cách biệt trong một không gian không lớn lắm, trong phòng đặt hai lồng giữ ấm, từ góc nhìn của Lương Hạnh, cô không thấy được bên trong lồng giữ ấm có gì, nhưng lời của Triệu Mịch Thanh đã đủ cho máu huyết toàn thân cô sôi trào, cô trợn trừng mắt, trái tim đang hoảng loạn gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Đột nhiên cô như đã sáng tỏ điều gì đó.

Nhưng chân không có tí sức lực nào, chỉ có thể dùng hai tay che miệng, nghẹn ngào bật khóc, khóc đến nỗi tầm nhìn mờ mịt, khẩu trang ướt đẫm lệ.

Ánh mắt Nghiêm Minh bình tĩnh, nhìn Triệu Mịch Thanh quỳ xuống bên người cô, muốn nắm chặt tay cô, nhưng không ngờ lại bị người phụ nữ tránh đi, sau đó cô hung hăng tát vào mặt anh.

Tiếng vang chát chúa, lòng bàn tay tê rần, gò má người đàn ông cũng đỏ ửng một mảng.

Nhưng cơ giận dữ trong lòng không hề vì một cái tát này mà thuyên giảm chút nào, cô nghiến răng, gần như không dằn được: “Triệu Mịch Thanh, mẹ nó, anh dám lừa em, anh lừa em!”

Cô rơi lệ, đấm từng phát vào ngực anh, tủi thân nhịn nhục bấy lâu và cơn thịnh nộ nhất thời khiến cô không thể khống chế cảm xúc.

Mặc kệ Triệu Mịch Thanh cố gắng ôm cô vào lòng, từ đầu đến cuối cô chỉ cố sống cố chết kháng cự và giãy giụa.

Cô chưa từng nghĩ đến, Triệu Mịch Thanh lại nói dối như vậy để thử lòng cô.

“Lương Hạnh, xin lỗi, xin lỗi em…” Khó khăn lắm mới ôm được cô vào lòng, tâm trạng Triệu Mịch Thanh cũng tuột dốc, anh giống như chưa tỉnh, im lặng chịu đựng.

Lương Hạnh cắn rất mạnh, gần như bộc phát toàn bộ căm hận không cách nào giải tỏa trong người vào một nhát này, nhờ sự bình tĩnh của người đàn ông, cô mới dần dần bình tĩnh lại, nhả anh ra, căm hận thều thào: “Em hận anh.”

Ba chữ sắc bén như dao đâm vào tim Triệu Mịch Thanh.

Nghiêm Minh quan sát tất cả, nhỏ giọng lên tiếng: “Tổng giám đốc Triệu cũng vì bảo vệ cô và tụi nhỏ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.