Trò Chơi Hào Môn: Tội Ác Tân Nương

Chương 170: Q.4 - Chương 170




Kim tiêm chứa đầy thuốc mê với tốc độ nhanh nhất cắm sâu vào da thịt anh ta.

Cảm giác của Lam Mặc vẫn còn đang ở đỉnh cao nào đó, đang run rẩy.

Đột ngột có biến chuyển, anh ta căn bản là không thể nào phản ứng kịp được.

Anh ta làm sao cũng không ngờ tới được, cái nhói nhẹ ở ngực đó, không đau mấy, song lại đủ để làm trái tim anh ta ngừng đập.

“Cô … … “

Anh ta mở to mắt, đợi đến khi ý thức từ điểm cao nhất kia được kéo về, thì Hạ Vi Điềm đã làm xong mọi động tác.

Mười mấy Mililit thuốc mê, trực tiếp truyền thẳng vào tim, tác dụng thuốc mạnh mẽ, chỉ trong mấy giây ngắn ngủi đã bắt đầu có tác dụng.

Anh ta có thể cảm nhận được cơ thể mình vẫn chưa hồi phục được sự co giật của cơ thể, bởi vì từ điểm đau đó, dần dần mà mở rộng ra, cuối cùng hô hấp khó khăn, trái tim đập càng lúc càng yếu.

Hạ Vi Điềm ngồi trên người anh ta, thưởng thức biểu hiện trên vẻ mặt anh ta vừa vui sướng lại vừa đau khổ.

Thuốc mê trực tiếp tiêm vào tim, tác dụng thuốc mạnh như thế, cái chết đến là điều không cần nghi ngờ gì nữa.

Để anh ta vào lúc đang hưởng thụ nhất mà chết đi, cái chết này, đối với anh ta mà nói, có lẽ là phù hợp nhất.

Lam Mặc, dùng chút hô hấp cùng ý thức cuối cùng nhìn vào cô gái đang ngồi trên người mình.

Anh ta bây giờ mới biết được, cô gái này có bao phần đáng sợ, cô ta đã ra tay, là muốn lấy mạng anh ta.

Mà anh ta, lại phát hiện quá muộn.

Anh ta không hiểu, tất cả là vì sao, hai tay run rẩy muốn bóp lấy cổ họng cô ta, khuôn mặt yêu kiều như nữ nhân kia, bỗng xuất hiện sắc mặt lạ lùng.

Toàn bộ quá trình diễn biến rất ngắn, anh ta chỉ giãy giụa một chút, sau đó yên tĩnh mà chết đi, đem theo vẻ không thể tin nổi cùng không cam tâm, chết mà không nhắm mắt!

Toàn bộ không gian lúc này thật yên tĩnh, Hạ Vi Điềm xác định trái tim anh ta đã ngừng đập, mới rời khỏi người anh ta.

Thân thể vừa rồi còn biểu diễn màn kích tình với cô ta giờ đã là một xác chết, nhiệt độ bên trong cơ thể vẫn còn đó, thậm chí cả giác quan cùng nhiệt độ vẫn là hơi âm ấm.

Song, thực chất là đã chết.

Cô ta nhảy xuống giường, từ trong bốn mặt gương kia nhìn thấy toàn cảnh trong căn phòng này, đột nhiên có chút sợ hãi, cũng có thể do quá lâu rồi không giết người, lại có thể là do người đàn ông này, cô cũng không hề hi vọng anh ta chết đi.

Cô ta mạnh mẽ khống chế để bản thân được bình tĩnh, người cũng đã chết rồi, việc tiếp theo, là phải dọn dẹp hiện trường.

Chọn dùng kim tiêm tiêm thẳng vào trong tim, một lý do là do chết rất nhanh, còn có lý do nữa là vì không dễ dàng quan sát ra được.

( T/g BT hóa ra còn yêu thích truyện trinh thám phá án nữa… …. Độ BT càng ngày càng tăng thêm lever )

Cho dù là pháp y đến kiểm tra, cũng khó mà có thể tra ra được, cách thức này, cô dùng lần nào cũng đạt hiệu quả tốt, hồi còn ở nước ngoài, đã bỏ lại không ít vụ án mà cảnh sát không phá được.

Cho nên việc hiện giờ cô ta phải làm, là an bài một hiện trường giả, để khi bị người ta phát hiện ra, nhìn thấy Lam Mặc, sẽ cho là vì bị kích thích quá độ trong khi chơi bời, mà đột tử tại nhà riêng.

Đương nhiên, căn phòng như vậy, lại thêm tính cách của anh ta, cái chết này là có sức thuyết phục nhất.

Hạ Vi Điềm sắp xếp xong, lại từ nhà bếp lấy ra một đôi bao tay dùng một lần, đem mọi dấu tay trước đây lưu lại lau đi sạch sẽ.

Cuối cùng, kiểm tra qua một lượt, cho rằng mọi thứ đều không có chút sơ hở nào nữa, cô ta mới bước ra khỏi biệt thự của anh ta.

Trên đường, gọi điện thoại cho Hàn Dật Thìn, nói với anh ta đã hoàn thành nhiệm vụ.

Bên phía anh ta cũng chỉ lãnh đạm nói, làm rất tốt, dường như đang có việc gấp gì khác.

Hạ Vi Điềm biết, anh nhất định là đang đi tìm Tô Noãn Noãn.

Cô ta ở bên này giúp anh giết người, anh lại ở bên kia vội vã tìm kiếm một người con gái khác.

Hạ Vi Điềm đột nhiên nghĩ, cô ta liệu có nên tiếp tục làm công việc trước đây, mà mục tiêu tiếp theo chính là Tô Noãn Noãn.

Nếu như Tô Noãn Noãn chết rồi, Hàn Dật Thìn sẽ có thể hoàn toàn thuộc về cô ta. ~

Hàn Dật Thìn không tìm được Tô Noãn Noãn, là bởi vì đã bị Tấn Tịch đến trước một bước đưa cô đi.

Tấn Tịch từ Trần Tiểu Dương mà biết được một tin, đó là Noãn Noãn đã có thai.

Vì vậy sau hôn lễ, anh ta đưa Ninh Manh về xong, liền lập tức đi đến mọi bệnh viện lớn để tìm cô.

Cuối cùng, tại một bệnh viện cũng nhìn thấy cô đang ngồi ở trên bồn hoa, thần tình đờ đẫn, vẫn đang mặc lễ phục, bóng dáng gầy yếu nhìn từ xa kia, liền làm người ta thấy đau lòng.

“Tô Noãn Noãn … … Lên xe với tôi.”

Anh ta bước đến trước mặt cô, đột nhiên như trút được gánh nặng, anh ta thật sự lo là sẽ không tìm thấy cô.

Noãn Noãn ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt tuấn lãng trước mắt kia, lại là Tấn Tịch.

Không ngờ đến, còn có người đến tìm cô, lại càng không nghĩ tới, lại là Tấn Tịch.

“Đi đâu? ”

Lời đáp lại lạnh lùng của cô làm Tấn Tịch hơi ngây ra.

“Tôi sắp xếp cho cô trước đã … … ”

“Tại sao lại muốn giúp tôi? “

Noãn Noãn phòng vệ mà hỏi.

Cô hiện giờ, sẽ không dễ dàng mà tin tưởng bất kỳ ai nữa.

Tấn Tịch nhìn thấy sự phòng vệ đó của cô, trong tim hơi hơi đau nhói, Ninh Nam đã đem cô ấy biến ra không còn là cô ấy nữa.

“Tôi cảm thấy, cô sẽ nhận sự giúp đỡ của tôi, cô đã từng giúp Ninh Manh, cho nên tôi cũng muốn giúp cô, cô an tâm, tôi sẽ không nói với bất kỳ ai là đã tìm thấy cô, bao gồm cả Ninh Manh.”

Lời của anh ta, như một cơn gió ấm áp, thổi vào trong tim Noãn Noãn. Giọng của anh ta, vẫn là sự mê hoặc đến tận xương cốt đó, chính là mê lực đó, làm cô đồng ý tin tưởng anh ta.

Cũng có thể, cô quá cần một người có thể tin tưởng được, để tạm thời dựa vào.

“Vậy chúng ta đi đâu đây?”

“Tạm thời tôi sẽ đưa cô đến khách sạn.”

Thấy cô đồng ý, Tấn Tịch lại hồi phục nụ cười ưu nhã.

“Được.”

Cô không hỏi thêm câu nào nữa, theo Tấn Tịch lên xe đến khách sạn.

Vừa vào phòng, cô trước tiên liền bật tivi lên.

Đúng như dự đoán của cô, trong tivi hiện đang phát hình buổi lễ kết hôn hôm nay.

Ánh mắt của cô cứ dán chặt vào màn hình, không hề chớp một cái, kênh này phát xong, lại chuyển một tới một kênh khác.

Ninh Nam cùng Y Bán Nguyệt trên tivi kia thật xứng đôi, hai người họ cùng trao đổi nhẫn cưới, cùng thề nguyện nói tôi đồng ý.

Tấn Tịch bị bộ dáng này của cô dọa tới, không biết cô tại sao lại làm như vậy.

Anh ta cứ cho rằng cô sẽ chạy trốn, thương tâm, khóc lóc, nhưng lúc tìm thấy cô ấy, cô lại kiên cường hơn những gì anh đã tưởng tượng rất nhiều.

Cô vẫn xem đi xem lại, trên mặt không nhìn ra được cảm xúc nào.

Tấn Tịch cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bước lên tắt tivi đi.

“Noãn Noãn, cô đừng như thế … … Ninh Nam, anh ta đã không còn thuộc về cô nữa rồi.”

Noãn Noãn nhìn anh ta, nhìn thấy sự đau lòng lóe ra từ con ngươi của anh ta, cô cứ ngỡ rằng đó là ảo giác, vì sự đau lòng của Tấn Tịch, chỉ nên vì Ninh Manh mà tồn tại thôi.

“Tôi biết anh ta không thuộc về tôi, anh ta, trước giờ đều không thuộc về tôi … .. Ha ha … … ”

Cô đột nhiên tự cười giễu cợt, trong mắt lại mang theo lệ quang mờ nhạt, cố nhẫn nhịn không để nó rơi xuống.

“Muốn khóc thì khóc đi.”

Tấn Tịch nhìn cô rõ ràng là muốn khóc, song khuôn mặt lại cứ đeo lên nụ cười.

“Tôi sẽ không khóc, bởi vì tôi không thể khóc vì kẻ thù giết cha được, nước mắt, chỉ làm bản thân thêm buồn thôi, cho nên tôi sẽ không khóc đâu.”

Cô ngang bướng kiên trì nói, nụ cười trên mặt lại càng mở rộng hơn.

“Anh có biết tại sao tôi cứ muốn xem tivi không? Xem hôn lễ của bọn họ không? Bởi vì khi tôi còn học ở nước ngoài, đã học qua một môn học về chữa trị tâm lý, gọi là ” Vật tột tất phản “

( tương tự như : Tức nước vỡ bờ / già néo đứt dây. ) .

“Tôi càng ngăn cản bản thân đi nghĩ một việc gì, thì sẽ càng suy nghĩ đến, cho nên, tôi muốn xem liên tục, xem liên tục, xem cho đến khi tê dại, xem cho đến khi không còn đau lòng nữa, xem cho đến khi không còn nhìn thấy là thương tâm nữa thì thôi, lúc đó tôi đã thành công.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.