Trò Chơi Nguy Hiểm Tổng Tài Tội Ác Tày Trời

Chương 7: Q.3 - Chương 7: Người đàn ông tốt




Mạch Khê ngượng ngùng cười cười, một hơi uống sạch cốc sữa. Ngay lập tức, cô như chợt nhớ ra điều gì đó, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi lo lắng.

“Sao vậy?” Nhiếp Thiên Luật thân thiết hỏi.

“Anh Thiên Luật …”

Mạch Khê nâng mắt không chút nào che dấu nỗi băn khoăn trong lòng, “Em chưa bao giờ ở bên ngoài ban đêm, em sợ…”

“Em sợ cha nuôi em sẽ không vui?” Nhiếp Thiên Luật thay cô nói ra tâm tư trong lòng.

Mạch Khê hơi nhíu mày rồi lại nói: “Ông ấy chắc chắn là không vui, nhìn bộ dáng lúc đó như là muốn ăn thịt người vậy. Em sợ ông ấy sẽ gây bất lợi cho anh.”

Nhiếp Thiên Luật trong lòng nhẹ nhõm, khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dịu dàng hỏi: “Tiểu Mạch Khê, em lo lắng cho anh sao?”

“Đúng vậy, em sợ anh sẽ gặp nguy hiểm!”

Mạch Khê không che giấu tâm tư của mình, “Cha nuôi quản em rất nghiêm, trước đây em có thân thiết với bạn trai, họ đều…”

Cô không nói được nữa, thậm chí không dám tưởng tượng ra cảnh máu chảy đầm đìa. Nhất là đêm nay Thiên Luật lại ở ngay trước mặt cha nuôi đưa cô đi, chuyện này thực sự rất nguy hiểm.

Nhiếp Thiên Luật hiểu rõ, cười cười, “Yên tâm đi, cậu ấy sẽ không làm gì anh đâu.”

Mạch Khê nhìn anh cười như vậy thì trong lòng được trấn an, nụ cười ấy như một chỗ dựa thoải mái cho cô dựa vào.

“Thật vậy sao? Nếu xuất phát từ quan hệ thân thích của hai người thì cha nuôi hẳn là không làm gì anh. Nhưng mà…” Mạch Khê hơi bất an. Cha nuôi là người tàn nhẫn, nghe nói ngay cả mẹ hắn còn giết hại nữa là một đứa cháu trai.

Nhận thấy điểm lo lắng của cô, Nhiếp Thiên Luật nhẹ nhàng vỗ vai cô cường điệu nói một câu: “Yên tâm!”

Mạch Khê thấy anh khẳng định như vậy thì nỗi bất an cũng vơi đi nhiều, thật lâu sau nhìn lại.

“Anh Thiên Luật, vừa rồi ở nhà hàng anh nói…” Sự nghi hoặc này cô nghẹn trong lòng, rốt cục vẫn không nhịn được hỏi ra.

Nhiếp Thiên Luật ngồi bên cạnh, đáy mắt vẫn bình tĩnh như cũ, ngữ khí lại nhu hòa, “Ý em thế nào?”

Mạch Khê nhìn anh không hề chớp mắt như là đang quan sát biểu hiện của anh, hồi lâu sau mới nở nụ cười, ánh mắt hiện lên nét tinh nghịch.

“Nếu em đồng ý chẳng phải là lo lắng cho chung thân đại sự của anh sao?”

Nhiếp Thiên Luật ôn hòa cười, đối với lời nói của cô không có phản bác, ngược lại thản nhiên hỏi: “Chẳng lẽ em không muốn làm bạn gái anh?”

“Muốn, đương nhiên muốn.”

Mạch Khê cố ý làm nũng, ngọt ngào cười, “Chẳng qua trong lòng anh Thiên Luật không có em nha!”

Cô thông minh liếc mắt một cái có thể nhìn ra ánh mắt Thiên Luật không hề biến hóa. Ánh mắt anh quá mức bình tĩnh, không giống như một người đàn ông yêu một người con gái đến điên cuồng. Tuy rằng cô không có kinh nghiệm yêu đương, nhưng ánh mắt Thiên Luật với ánh mắt Thánh Trạch không giống nhau. Ánh mắt Thiên Luật rất bình tĩnh, ôn hòa như lúc ban đầu.

“Cô nhóc, sao em có thể khẳng định tâm tư của anh?” Nhiếp Thiên Luật nhìn nụ cười bên môi cô, nhìn đôi má lúm đồng tiền duyên dáng.

Đôi mắt thông minh của Mạch Khê hơi chuyển động “Anh Thiên Luật, anh là người đàn ông tốt, bạn gái của anh nhất định sẽ hạnh phúc. Tiếc rằng hạnh phúc này em không được hưởng.”

“Không thử sao biết!”

Nhiếp Thiên Luật vuốt mái tóc dài của cô như đang vỗ về một đứa trẻ nghịch ngợm, “Đừng quên chúng ta là thanh mai trúc mã, em làm bạn gái anh thì coi như cũng thoát được cha nuôi em.”

Anh nói không chút để ý nhưng lại làm Mạch Khê khẽ run lên, đôi mắt đẹp tràn ngập sự cảnh giác.

Những lời này có ý gì? Chẳng lẽ Thiên Luật đã biết chuyện cha nuôi làm với cô.

Không có khả năng!

Nhưng mà, đôi mắt Thiên Luật như tia X-quang, dường như hết thảy mọi chuyện đều biết chân tướng.

“Anh Thiên Luật, em không hiểu anh đang nói gì.”

Sự lo lắng của cô bị ánh mắt Nhiếp Thiên Luật thu hết vào không sót một điểm, anh thản nhiên nói: “Không phải là cha nuôi quản em rất nghiêm sao? Đừng hiểu nhầm, anh không có ý gì đâu.”

Mạch Khê thầm thở dài nhẹ nhõm, nhìn lại đôi mắt ôn hòa của Nhiếp Thiên Luật, ánh mắt cô cũng có vẻ thoải mái, “Anh Thiên Luật, em biết anh đau lòng. Trước đây anh đối với em cũng rất tốt, lần này có thể gặp lại anh em rất vui, nên thực sự em cũng rất sợ mất đi người anh trai này.”

“Tiểu Mạch Khê, em không muốn nhận tình cảm của anh?” Nhiếp Thiên Luật ôn hòa hỏi.

Đôi mắt Mạch Khê lộ vẻ chân thành tha thiết, cô không vì lời nói của anh mà bật đứng dậy, ngược lại, ngoan ngoãn dựa vào lòng anh như con mèo nhỏ, nỉ non nói: “Anh Thiên Luật, anh thật sự rất tốt. Ngay lần đầu gặp anh em đã nghĩ, chỉ cần ở bên cạnh anh là đã rất vui vẻ rồi. Tuy rằng em không biết vì sao anh so với trước đây có đôi chút thay đổi, nhưng em biết trong lòng anh vẫn rất quan tâm đến em. Cho nên em không dám nhận đoạn tình cảm này, em sợ sẽ mất đi.”

“Mất đi?” Nhiếp Thiên Luật cúi đầu hỏi lại.

“Vâng.”

Mạch Khê nép trong lòng anh, gật gật đầu. “Tình yêu là kiểu… qua giai đoạn nhiệt liệt rồi cũng sẽ hết. Đến khi chấm dứt, tình cảm sẽ không trở về nguyên vẹn lúc ban đầu. Cho nên, làm anh trai của em đi, em thực sự không muốn mất đi sự quan tâm, săn sóc này.”

Nhiếp Thiên Luật nhẹ nhàng vỗ về thân thể cô, cúi đầu cười “Được, em bảo làm anh trai thì sẽ là anh trai. Nhóc con, không cần phải mới đó đã làm bộ đau thương, con đường phía trước còn dài.”

“Có anh em sẽ không sợ gì cả!” Mạch Khê ngẩng đầu, đôi mắt lộ vẻ vui mừng.

“Được!” Nhiếp Thiên Luật cười nhẹ, đáy mắt nổi lên vẻ dịu dàng trong suốt.

Mạch Khê cũng nở nụ cười từ đáy lòng, bên môi gợn lên nét hạnh phúc vô cùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.