Tro Tàn Của Yêu Thương

Chương 10: Chương 10




Chương 4:

Gió nhẹ nhàng bay dọc dãy hành lang dài của trường trung học Nguyên Kỳ - một ngôi trường cấp ba nhỏ nằm ở trung tâm thị trấn. Hơi lạnh đã bắt đầu len lỏi trong từng ngóc ngách. Minh Hân trở lại trường sau ba ngày, đúng như lời Huy Khang đã nói. Trong thời gian ở nhà, cô liên tục bám riết lấy Huy Khang, hỏi này hỏi nọ. Sức khỏe của cậu trở lại bình thường ngay sau đêm đó, Minh Hân vì vậy cũng ngay lập tức lấy lại vẻ hoạt bát nanh lợi.

“Chú nghĩa hiệp hơn cháu tưởng đấy!”

“Chú cũng đáng nể thật, thời gian lâu như vậy mà không để lộ gì.”

“Nghe anh Hạo kể chuyện, mọi người cứ như là giang hồ ấy. Kinh kinh.”

“Chú như vậy mà vẫn gan lì ngồi trên xe với cháu, làm cháu thấy tội lỗi quá!”

“Chú làm cháu lo lắng thật đấy! Sợ nữa!”

“Này, có biết cháu lo lắng không?”

“Có biết cháu lo lắng không?”

“Có biết cháu lo lắng không?”

Huy Khang không trả lời, cậu chỉ giơ hai tay lên đầu ra hiệu đầu hàng… Cậu nhớ tới vẻ lo lắng thất thần hôm đó của cô thì khóe môi khẽ rung.

Cô vừa xuống xe buýt, nhớ lại mấy ngày qua, bất giác cười một mình. Cô đang rảo bộ trên vỉa hè gần trường, cánh cổng đã ở phía trước. Nhưng không, ông trời không thể bất công với cô vậy được. Cổng đã đóng kín, chỉ còn một cánh cửa phụ cho giáo viên và cán bộ nhân viên ra vào. Cô nhăn mặt nhíu mày, ánh mắt căm phẫn, nhìn lên trời thầm trách tên khốn kiếp nào hôm nay đóng cổng trưa nay sẽ nuốt cơm không trôi. Đúng lúc đó, một chiếc BMW chậm dãi tiến tới, màu đen sáng bóng hấp dẫn. Cô thoáng thấy một chiếc sơ mi trắng, một chiếc cặp da cho giáo viên vứt trên mặt cabin. Cô đoán đó là một giáo viên trong trường, không do dự, cô chạy tới, vỗ vỗ vào cửa xe:

- Thầy ơi! Thầy ơi!

Cửa xe từ từ hạ xuống, Minh Hân vào thẳng vấn đề:

- Thầy cho em vào trong trường với! Đã mấy ngày rồi em không đi học, hôm nay mà đi muộn, chắc cô chủ nhiệm chôn sống em mất. Thầy ơi giúp em với!

Thấy bóng dáng ông bảo vệ đang đi tới mở cửa lớn, cô càng cuống, đập vào thành xe túi bụi:

- Thầy ơi thầy! Thầy thương em với, mụ la sát đó giết em mất!

Người đàn ông trong xe nhìn liếc nhìn cô:

- Nhanh!

Minh Hân sung sướng mở cửa xe rồi chui vào. Màn vượt rào lại trót lọt. Tại nhà xe, Minh Hân xuống xe, cúi cúi gật gật vài cái:

- Cám ơn thầy, cám ơn!

Cô cũng chẳng để ý xem người đó là ai, trông như thế nào nữa. Bởi cô đã thấy cô chủ nhiệm đang chậm dãi đi trên hành lang cùng vài cô khác, nên ngay lập tức phóng lên bằng đường khác. Và, cô lại là người nhanh chân hơn.

- Hoàng Minh Hân, em có biết mình nghỉ học không phép bao nhiêu ngày rồi không? - Giọng cô chủ nhiệm, “nhẹ nhàng mà thâm thúy”. Một người phụ nữ trẻ tuổi, sành điệu xài toàn hàng hiệu, tính tình cũng “điệu” y như vậy.

- Dạ ba ngày, cộng một ngày chủ nhật là bốn ạ. - Minh Hân hồn nhiên đáp.

- Từ giờ đến cuối tuần, tôi sẽ xem xét thái độ của em rồi đánh giá hạnh kiểm.

- Vâng thưa cô. - Rồi cô ngồi xuống.

Đúng là bà la sát. Sáng tới tối chỉ biết soi mói hòng bắt khuyết điểm của cô thôi. Bà cứ chờ đó, mọi thứ không như bà muốn được đâu.

Học sinh trong lớp người thì lắc đầu thở dài, người thì nhìn cô chán nản, cô luôn là người làm hạ thi đua của lớp. Minh Hân căn bản không hề quan tâm, cô có cuộc sống riêng của cô, ai thích chõ mũi vào bép xép kệ họ. Cô cũng có những người bạn tốt, như Bình, Nhân và Thư. Ba cô bạn mỗi người một tính cách, không trẻ con khờ dại, cũng không quá già dặn chuyện đời.

Tiết Vật Lý của cô chủ nhiệm trôi qua nặng nề. Trống điểm giờ ra chơi, ai nấy đều như trải qua cơn ác mộng, thở phào nhẹ nhõm.

- Này, Minh Hân, giờ Hóa này chúng ta sẽ đón thầy giáo mới đấy! Đẹp trai quyến rũ y như lời đồn! - Là Bình, cô bị mắc bệnh hám trai, cũng may không quá nặng.

- Tớ tưởng đã ra mắt rồi mà? - Minh Hân hỏi lại.

- Ừ. Là hôm cậu nghỉ đấy! Nhưng đấy là giới thiệu chung với toàn trường, hôm nay là buổi đầu vào lớp mình. - Bình giải thích.

- Không biết có dở người như ông hói không đây?

- Từ từ sẽ rõ mà phải không? Kìa, đang vào kìa! - Bình chỉ tay ra phía ngoài rồi phóng về chỗ ngồi.

Năm phút ra chơi ngắn ngủi, tiếng chuông ngân dài lại đưa tất cả trở về trạng thái im ắng, chỉ còn tiếng gió và lác đác tiếng chim kêu.

Giáo viên bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào lễ phép.

- Chào các em. Tôi là Tuấn Lâm. Từ giờ tôi sẽ phụ trách môn Hóa của các em, hy vọng các em giúp đỡ. - Tuấn Lâm lặp lại điệp khúc mà mình đã nói không biết bao nhiêu lần.

Đám con gái trong lớp như trúng tà, hí hửng cười như điên dại. Cơ bản, đó không phải một người đàn ông, mà chỉ là một thanh niên mang dáng vẻ trưởng thành. Mái tóc đen rũ xuống tự do, khuôn mặt tuấn tú hiếm gặp nhưng lại toát lên vẻ cứng rắn, nghiêm nghị và lạnh lùng. Anh ngồi vào ghế giáo viên rồi nói tiếp:

- Tôi chưa có nhiều kinh nghiệm, vì thế, tôi hy vọng trong quá trình giảng dạy và học tập, chúng ta sẽ cộng tác tốt.

Tuấn Lâm vừa dứt lời, đám học sinh đã bắt đầu nhao nhao lên, nào là thầy ơi giờ này tự học nhé, thầy ơi hôm nay làm quen với lớp đi ạ, thầy ơi thầy ơi… Rồi là hàng loạt những câu hỏi không đâu ra đâu cả. Tuấn Lâm kiên nhẫn trả lời qua loa. Bọn nhóc này thật phiền phức!

Minh Hân ngồi bàn cuối im lặng xem xét tình hình. Người này, tuy rằng đang khoác lên mình sự ngiêm trang giản dị của nhà giáo nhưng cũng không khó nhận ra, anh ta thực sự rất điển trai. Cô mím môi gật gật đầu: “Chú, anh Hạo, hai người gặp đối thủ rồi”. Rồi cô tủm tỉm cười như tán thành với suy nghĩ của mình. Nhưng mà sao…người này có gì đó…quen quen.

Hình ảnh này lập tức lọt vào mắt Lâm, ánh mắt cậu lóe lên chút ngạc nhiên, thì ra là cô nhóc ban nãy nhảy bổ vào xe cậu, không ngớt lời chửi rủi “ai đó”.

- Em! - Cậu chỉ tay. - Bàn cuối ấy, có ý kiến gì sao?

- Ơ dạ, không ạ. Không, không. - Cô lúng túng.

45 phút cuộc đời của cô lại trôi qua một cách vô nghĩa. Minh Hân đứng dậy cúi xuống chỉnh lại dây giầy rồi cùng Bình, Nhân và Thư ra sân thể dục.

Trường có khu nhà riêng dành cho bộ môn thể dục. Hệ thống trang thiết bị, dụng cụ học tập tuy không sang trọng nhưng đầy đủ tiện nghi.

Lớp khởi động rồi nhanh chóng chia thành từng nhóm theo hướng dẫn của giáo viên và lớp trưởng. Họ tập đá cầu, sắp tới sẽ có tiết kiểm tra. Nhóm Minh Hân bốn người luyện tập riêng, ai nấy cũng đều rất có trình độ. Duy chỉ có Thư cơ thể khá yếu đuối nên có chút khó khăn. Bỗng Bình không chú ý làm đường bay của quả cầu chệch hướng và bay sang lớp bên cạnh, thật không may, nó rơi trúng đầu một cô nữ sinh. Không hề đau đớn nhưng do bị giật mình nên cô nữ sinh đó kêu Á một tiếng rồi ôm lấy đầu. Bình vội vã chạy tới, rối rít xin lỗi:

- Chị xin lỗi, xin lỗi. Em có sao không? Là tại chị sơ suất. Chị xin lỗi em!

- Không sao. Em không sao. - Cô gái cười hòa. Bình cũng cười nhẹ nhõm.

Chợt một giọng nói vang lên phía các nữ sinh kia:

- Chị ơi, cầu ở đây này, ra đây mà lấy!

Bình tiến lại gần cô nữ sinh vừa nói, mỉm cười, đưa tay định lấy quả cầu trên tay cô ta:

- Cảm ơn em.

Nhưng Bình chưa kịp chạm tới thì cô ta liền thu tay lại, Bình hụt hẫng:

- Em làm vậy là sao?

Cô gái đó đứng trước đám đông, vẻ mặt vênh váo, thừa thấy sự kiêu ngạo, hống hách. Cô ta nói:

- Là sao hả? Làm bị thương người ta đã đành, muốn xin lại đồ mà dùng thái độ đó sao? Ít nhất cũng phải đưa hai tay lên chứ!

Mấy cô gái đứng bên cạnh cô ta đưa tay bụm miệng cười.

- Em nói vậy là có ý gì? Là lỗi của chị, chị đã xin lỗi rồi. Còn cái quả cầu như vậy thì làm sao mà làm người khác bị thương được chứ! Hơn nữa, cô bé ấy cũng nói không sao mà! - Bình vẫn cư xử rất nhẹ nhàng.

- Bà chị à, chị ngụy biện làm gì chứ? Tôi không muốn nghe. Bây giờ chị có xin thì xin, không thì cút về khỏi mất thời gian không gian của chúng tôi. - Cô ta lớn tiếng. Thật quá hống hách.

- Em một chút lịch sự cũng không có sao? Chị là khóa trên, hơn em một tuổi đấy!

Cô ta chỉ nhếch môi khinh bỉ. Trước khi sự việc tiếp diễn, Nhân từ phía sau lên tiếng gọi lớn:

- Bình, cậu quay về cho tớ. Qủa cầu đó vứt đi không ai tiếc. Cậu cứ coi như có người thèm khát quá mà cho đi!

- Này bà kia, nói cái gì đó! - Cô ta nổi giận quát lớn.

Nhân hùng hổ toan vông tới thì Minh Hân kịp thời giữ lại. Cô biết mình không thể để các bạn mình mạo hiểm được.

- Nhân, để tớ.

Minh Hân bước lên, tiến lại chỗ Bình, cô nói bằng giọng nhẹ nhàng:

- Đây chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, không nên làm ầm ĩ lên thế chứ! - Cô nhìn cô gái kia. - Dừng lại ở đây được rồi đấy! Em hãy…trả lại cầu đi!

Câu nói như hòa hoãn nhưng cũng như ra lệnh. Cô ta bĩu môi khinh bạc:

- Rác rưởi cũng chỉ ở chung một chỗ với nhau thôi!

- Ngọc Hà! - Minh Hân gằn tiếng.

Ngọc Hà nghe vậy thì trừng mắt. Nhưng hình như cô ta đang cố kiềm nén sự giận dữ của mình, vì một lý do nào đó. Cô ta tiếp:

- Thứ nhơ nhuốc này cầm vào cũng chỉ bẩn tay, mang về làm chi cho ô nhiễm môi trường, vứt ở đâu thì tốn sức, thôi thì trả về với đống rác thải là hợp lý rồi!

Nói rồi, Ngọc Hà ném quả cầu xuống trước mặt Minh Hân và lui về phía xa. Minh Hân lượm lại quả cầu rồi trở lại chỗ Nhân đang lửa giận ngùn ngụy.

- Hân, sao cậu lại… - Nhân tức giận.

- Nhún nhường một chút cũng đâu có sao. - Minh Hân bình thản.

- Nhưng con nhỏ đó quá quắt quá!

Thấy vậy, Thư - cô gái hiền lành, trầm tính nhất lên tiếng:

- Thôi được rồi, được rồi, Minh Hân nói đúng đấy! Mà này, Hân, cậu biết cô gái lúc nãy sao? Tớ thấy cậu gọi tên cô ta. - Thư thắc mắc.

Hân bỗng thấy khó trả lời.

- À thì tớ cũng có nghe danh cô ta, là tiểu thư đó! Dù sao cũng lớn tuổi hơn nên tớ mới gọi thẳng tên cô ấy thôi!

- Tớ cũng biết. Là con nhà giàu nhưng lại theo học ở nơi này, chủ yếu là để ra oai hống hách đây mà! - Nhân vẫn chưa hết giận.

- Vậy nên phải mềm dẻo một chút khỏi chuốc lấy phiền phức!

Đám đông giải tán. Từ đầu tới cuối, họ chỉ đứng nhìn như những khán giả đang xem một bộ phim. Minh Hân nhìn theo cô gái kia rồi chán nản quay đi.

Trên sân thượng của tòa nhà chính, một dáng người cao lớn hai tay bỏ vào túi quần, áo sơ mi cũng không còn sơ vin chỉnh tề nữa, gió lạnh thổi những lọn tóc đen bay bay, trông cậu lúc này thật ra dáng một thanh niên hoàn mĩ. Chuyện giữa các cô nữ sinh, cậu đã chứng kiến tất cả.

“Cái miệng cục cằn kia chỉ biết chửi rủa bảo vệ và giáo viên, gặp phải tiểu thư địa vị quyền thế thì lại ngoan ngoãn nhún nhường. Cũng chỉ vậy mà thôi!”.

Một ngày học tập không diễn ra sôi nổi như trong tưởng của mọi người. Đặc biệt với kiểu người như Minh Hân. Buổi chiều học thêm Toán, bà già béo ụt dạy chẳng đâu vào đâu. Ngồi trên chuyến xe quen thuộc, cô thiết nghĩ, tới Ẩn Đêm có lẽ dễ chịu hơn. Cũng mấy ngày rồi cô không ghé chỗ đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.