Tro Tàn Của Yêu Thương

Chương 110: Chương 110




Hạnh Du phải đi làm, trước lúc đi, cô hôn nhẹ lên má Lucas vẫn đang ngủ, rồi chợt nghĩ đến sự xuất hiện của Văn Hoàng hôm ấy. Anh ta đang nhắm tới mình, cô biết điều đó.

Hạnh Du dặn thím Nhã:

- Mẹ, ở nhà hãy khóa cửa lại!

Thấy cô có vẻ lạ, thím Nhã hỏi:

- Có chuyện gì vậy con?

Hạnh Du không muốn khiến thím lo lắng nên lắc đầu:

- Không có. Chúng ta cũng vừa tới đây, cẩn trọng một chút vẫn hơn.

Nhận được tin tức về dự án của họ hoàn thành suất xắc, Hạnh Du rất mừng. Bạn cô – Jelly quyết định mở tiệc chúc mừng như đã nói. Trùng hợp, Hạnh Du tới khách sạn đặt tiệc, cô bạn của cô rất cẩn trọng, muốn cô trực tiếp trao đổi để tránh mọi sự nhầm lẫn, sơ sót.

Hạnh Du gặp một người quản lý, cô bắt tay lịch sự sau khi giới thiệu một lời ngắn gọn về bản thân. Hai người trao đổi về sự kiện mà công ty Jelly sẽ tổ chức. Cô biết, cô bạn này của cô không bày trò để đùa giỡn, đây là ngày kỷ niệm ba năm thành lập công ty riêng của cô ấy, tuy quy mô không lớn, cũng không phải doanh nghiệp hàng đầu trong ngành nhưng họ đã cùng nhau vận hành tốt, duy trì sự phát triển ổn định, bền vững.

Sau khi thỏa thuận xong xuôi, anh quản lý kia đứng dậy nói:

- Chương trình sẽ diễn ra theo đúng yêu cầu. Nếu không còn vấn đề cần trao đổi, tôi xin phép đi trước.

- Vâng, chào anh. – Hạnh Du cười nhẹ. – Tôi nghĩ tôi sẽ thưởng thức hết ly trà này rồi mới đi. Nó rất ngon!

Khách khen ngợi đồ uống của khách sạn, anh quản lý cảm thấy rất vui, anh cám ơn cô một câu rồi đi.

Ly trà gần cạn, Hạnh Du đưa mắt nhìn quanh, cô luôn tự thừa nhận kiến trúc của khách sạn Khánh Huy rất độc đáo, và cô cũng đã có đôi lần lấy một số điểm trong đó sử dụng cho các dự án của mình. Trong tầm mắt cô đột nhiên xuất hiện một người, anh ấy ở giữa đám đông từ trong thang máy đi ra, những bước đi đều đều và dứt khoát, gương mặt nghiêm nghị nhưng không lạnh lẽo. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, Hạnh Du đột nhiên đứng dậy bỏ đi. Không khó để thấy dáng cô vội vã, Nguyên Hạo đi lại gần chỗ cô vừa rồi và thấy Hạnh Du đã bỏ quên chiếc áo choàng. Anh cúi xuống và cầm nó, ấy cũng là lúc cô quay lại và cầm vào, tay họ có chạm vào nhau, Hạnh Du nghĩ mình đã cảm nhận được hơi ấm từ tay anh.

Nguyên Hạo cầm chiếc áo lên sau khi Hạnh Du là người chủ động rút tay về, anh đưa nó cho cô và không nói câu nào.

- Cám ơn anh. – Hạnh Du khách sáo nói một lời rồi nhận lấy nó. Cô không chào anh mà cứ thế đi khỏi. Đến khi ra ngoài, cô mới dám đặt tay lên ngực, trái tim vẫn còn đập mạnh vì anh ấy.

Vì sự xuất hiện trở lại của Vương Văn Hoàng, Huy Khang yêu cầu Minh Hân nghỉ việc tại nhà sách, hoặc ít nhất là tạm dừng công việc. Chưa biết lúc nào, anh ta đột nhiên tấn công bọn họ, hoặc chỉ Minh Hân.

Huy Khang đã ra ngoài được ba tiếng, cậu vốn không rảnh rỗi, vì cậu không phải người chết như mọi người đều nghĩ. Cậu nhắn cho Minh Hân một tin nói rằng đang trên đường về, cô nhanh chóng trả lời.

Gần bảy giờ rưỡi tối, bên ngoài trời đã tối om, Minh Hân ngồi thu mình trên ghế, cô tắt ti vi và nhìn đồng hồ rồi nghĩ Huy Khang sắp về đến nhà. Đột nhiên, đèn trong nhà vụt tắt, Minh Hân hơi giật mình. Cô tỉnh táo để suy nghĩ, hôm nay không có thông báo ngắt điện, cũng không có mưa to gió lớn, bên ngoài trăng vẫn còn sáng nữa, cô nhờ chút ánh sáng yếu ớt của trăng soi vào, lần mò tìm chiếc di động mình vừa để trên bàn.

Choang.

Tiếng kính vỡ làm cô giật mình và thu tay về, cửa sổ vỡ một mảng, Minh Hân nuốt khan, cô vẫn đủ can đảm đứng dậy xem có chuyện gì.

Một người đường hoàng đi vào từ cửa chính của ngôi nhà, một người đàn ông, bước chân khá thong thả.

- Chào, Hoàng Minh Hân!

Minh Hân đột nhiên căng thẳng khi nhận ra đó là Văn Hoàng, cô bất giác lùi lại một bước, ánh trăng lờ mờ nhưng đủ cho họ thấy đối phương, ngoại trừ những biểu hiện nhỏ nhặt trên khuôn mặt.

- Hoàng Huy Khang có nhà không?

Hắn biết Huy Khang còn sống quay về? Minh Hân tự hỏi.

- Tôi tới gặp chủ nhà.

- Tôi chính là chủ nhà. – Minh Hân đáp lại hắn một cách bình tĩnh.

Văn Hoàng bật cười lớn, hắn nói:

- Thôi nào! Cô thừa nhận cũng đâu có sao. Hôm nay tôi tới quả thực để gặp Hoàng Huy Khang. Lâu như vậy rồi, để xem hắn ta thay đổi thế nào.

- Anh ấy không ở đây.

- Câm mồm đi! – Văn Hoàng đột nhiên nổi giận, anh ta đá văng chiếc ghế gần chỗ mình. – Người không còn ở đây là ba tao, ba của tao. Chính bởi vì mày! – Văn Hoàng chỉ tay vào Minh Hân khẳng định. – Mày nhất định sẽ chết, trong tay tao.

Hắn ta giơ tay lên rồi nắm lại, mô phỏng cách nắm con mồi trong tay để đe dọa Minh Hân. Văn Hoàng bắt đầu bước lại gần khiến Minh Hân sợ hãi, cô lùi lại và thật không may, phía sau cô là chiếc sô pha. Minh Hân vịn tay vào thành ghế, Văn Hoàng lao tới túm lấy cổ cô. Chỉ một giây, Minh Hân đã bắt đầu cảm thấy ngạt thở. Cô vung tay đánh hắn nhưng thực tế chứng minh rất rõ ràng, cô chỉ như con mồi nhỏ rơi vào tay con cọp lớn, Minh Hân không có đủ khả năng phản kháng.

Văn Hoàng đột nhiên buông cô ra khiến Minh Hân phải ngồi sụp xuống ho liên tục, anh ta thấy như vậy thì rất hài lòng. Ngồi xuống trước mặt Minh Hân, anh ta tiếp:

- Hôm nay chỉ dùng bấy nhiêu sức thôi! Nhưng tôi thề là lần tới sẽ không như vậy đâu. Thế này nhé Minh Hân, nếu cô biểu hiện tốt, tôi sẽ cho cô ra đi nhẹ nhàng, tôi hứa là sẽ không để cô chịu đau đớn như mẹ cô đâu.

Minh Hân lại vung tay lên, hắn lại vừa động tới nỗi đau trong lòng cô, Văn Hoàng dễ dàng bắt lấy, hắn liếc nhìn cánh tay cô rồi nói:

- Tay đẹp thế này chặt đi thì phí, nên đừng vung vẩy bừa bãi, vung phải dao thì không còn nữa đâu.

Văn Hoàng đứng dậy, phủi phủi hai tay như thể nó bị dính bụi bặm, thái độ anh ta có vẻ hờ hững, anh ta quả thực sẽ không giết chết cô ngay bây giờ.

- Anh đã và vẫn đang cảm nhận nỗi đau mất người thân. Những cảm xúc trong lòng anh lúc này tôi cũng từng có, và không chỉ một lần.

Văn Hoàng hơi chững lại, anh ta đang lắng nghe cô.

- Tôi đã lựa chọn tha thứ, đó là sự thật, bởi vì tôi vốn rất ích kỷ, thay vì nghĩ cho những oan uổng, bất công của người chết thì tôi nghĩ cho tôi nhiều hơn, nên tôi chỉ muốn sống hạnh phúc với những người còn ở bên cạnh. Nhưng anh và ba anh không đồng tình với lựa chọn của tôi, cho nên liên tục cướp đi người tôi yêu thương. Hai năm trước, khi ở trên thuyền cùng với các người, tôi vẫn lựa chọn tha thứ, nhưng lựa chọn của tôi chưa bao giờ là lựa chọn của mọi người. Anh chứng kiến tất cả mọi chuyện, chỉ cần anh thay đổi hướng nhìn, tôi tin anh sẽ nghĩ khác đi.

Cô nói nhiều như vậy mà anh ta vẫn đứng yên, có thể anh ta thực sự nghe những lời cô nói, Minh Hân không nghĩ cô có thể tác động gì tới anh ta, cô chỉ muốn nói ra những lời chân thành nhất có thể với người này.

- Vương Văn Hoàng, vẫn luôn có một lối thoát.

Văn Hoàng quay phắt lại, lần nữa nắm lấy cổ cô, nghiến răng nói:

- Câm miệng đi! Tôi không muốn nghe cảm nhận của cô! Đôi ba câu đó chỉ lừa trẻ con thôi! Đừng tự cho mình là thông minh!

Hắn ta thô bạo hất cô ra xa, kết quả, Minh Hân ngã xuống sàn nhà, vô tình cánh tay va vào một mảnh kính, cô biết mình bị thương.

- Tôi sẽ lại đến, nói với Hoàng Huy Khang như thế! Tất cả sẽ phải xuống địa ngục!

Hắn ta bỏ đi rồi, Minh Hân nghĩ mình vừa thoát khỏi nanh vuốt của quỷ dữ, nhưng vẫn còn trong tầm theo dõi của hắn. Vương Văn Hoàng bây giờ, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể xuống tay bất cứ khi nào.

Minh Hân tỉnh táo nghĩ đến việc Huy Khang sắp về, cô vội vàng bật dậy, đúng lúc đèn sáng trở lại. Cô nhìn những mảnh kính vỡ vụn rơi dưới sàn, rồi lại nhìn cánh tay mình, cô quyết định xử lý vết thương trước. Cô thay chiếc áo khác, một chiếc áo dài tay để che nó đi, sau đó, Minh Hân dọn dẹp mảnh vỡ, cô vẫn đang suy nghĩ xem nên giải thích với Huy Khang thế nào.

- Có chuyện gì thế?

Cô hơi giật mình dù biết đó là Huy Khang.

- Không có gì. – Cô đáp, tỏ ra thản nhiên rồi mang đống vụn đó đi ra ngoài.

Khi trở lại, cô vẫn thấy Huy Khang đứng đó, giống như chờ đợi một câu trả lời hợp lý hơn.

- Tại sao cửa kính bị vỡ?

- Vừa rồi em có chuyển một ít dụng cụ làm vườn, không may đập trúng nó.

- Chuyển dụng cụ làm vườn mà phải đi qua hiên nhà à?

Huy Khang chất vấn, dụng cụ làm vườn được cất ở một gian nhà kho nhỏ ngoài vườn. Ngôi nhà này không lớn như căn biệt thự trước đây nhưng không đến nỗi chật chội để tai nạn như vậy có thể xảy ra.

Minh Hân cúi mặt:

- Em không muốn nói dối anh.

- Em vừa nói dối đấy thôi!

Minh Hân không thể nghĩ ra cách lý giải nào hợp lý cho việc này, cô cảm thấy bối rối. Huy Khang không gây áp lực cho cô, cậu vẫn thong thả cởi chiếc áo khoác ngoài vắt lên thành ghế rồi vén tay áo sơ mi, giống như cho Minh Hân thời gian vậy.

Rồi cậu kéo cô gần lại, tay cậu vô tình động tới chỗ đau của Minh Hân nhưng cô im lặng chịu đựng. Huy Khang giữ hai tay cô.

- Anh bảo!

Minh Hân ngẩng đầu, cậu nói:

- Dối ai cũng được, nhưng không được dối anh!

Chuyện này vẫn chưa kết thúc, cô biết điều đó, và sóng gió nào cũng sẽ qua, cô không nên giấu Huy Khang, chỉ là trong lòng vẫn ôm một nỗi lo sợ.

- Trước lúc anh về, có người đã tới đây.

Minh Hân thành thật nói, cô nhìn cách Huy Khang theo dõi mình và tiếp:

- Là Vương Văn Hoàng.

Dù có đôi ba phần đoán ra nhưng khi nghe chính miệng cô nói, Huy Khang cảm thấy tức giận vô cùng, hắn đã đến, hắn đã chính thức trở lại, tuyên chiến với mình, cậu nghĩ. Thấy bàn tay cậu hơi siết lại, Minh Hân hơi lo lắng, bèn nhìn cậu.

- Hắn ta có làm em đau không? – Cậu trìu mến hỏi.

Minh Hân lắc đầu. Huy Khang giữ lấy đầu cô, vuốt mái tóc, cậu chợt phát hiện những vết hằn đỏ trên cổ, lập tức vén tóc cô gọn lại và quan sát kỹ, cậu biết hắn đã làm gì. Dường như cảm nhận được nỗi hận hằn trong đôi mắt cậu, Minh Hân kiễng chân ôm lấy cổ cậu nói:

- Em không sao, thật đấy! Kệ hắn đi!

- Kệ hắn muốn làm gì thì làm à? Không đâu, anh sẽ không bị động nữa.

Giọng cô hơi nghẹn, Minh Hân nói:

- Em rất sợ chúng ta sẽ lại phải xa nhau. Kỳ tích chỉ xảy ra một lần, em sợ lắm…

Huy Khang sống sót sau vụ việc đó chính là kỳ tích, cậu trở về, hoàn toàn nguyên vẹn, khỏe mạnh, đó chính là kỳ tích, họ xa nhau trong nỗi tuyệt vọng sinh tử chia lìa, rồi lại đoàn tụ như một giấc mơ, đó chính là kỳ tích. Cô sợ nếu có chuyện nữa, kỳ tích sẽ không xảy ra thêm một lần…

Tối hôm ấy, Minh Hân gỡ chiếc băng ra để sát trùng, cô chỉ băng qua loa vì sợ Huy Khang về ngay lúc ấy. Cô bỏ những miếng gạc cũ vào thùng rác dưới gầm bàn, rửa sạch vết thương, băng gạc mới đã sẵn sàng. Cô không biết nên để hở ra lúc đi ngủ hay băng lại thì hơn, tuy thế, cô vẫn chuẩn bị mấy miếng gạc trên bàn.

Có người đặt hai tay lên vai mình từ phía sau, Minh Hân giật nảy mình, phản ứng quá mức như thế khiến Huy Khang cảm thấy khó hiểu. Cô lén kéo tay áo xuống và kéo cuốn sách đặt lên những miếng băng gạc.

- Anh làm em sợ à?

Minh Hân thực sự sợ, cô nhớ hồi nãy Văn Hoàng cũng xuất hiện trong lúc căn nhà tối om, y như lúc này, chỉ một chiếc đèn bàn chỗ cô còn sáng.

Minh Hân nói không, Huy Khang lại tiếp:

- Thấy em chưa đóng cửa nên anh mới vào.

Minh Hân chợt nghĩ ra là mình quên chưa đóng cửa, Huy Khang gõ gõ lên mặt chiếc đồng hồ để bàn ý nhắc nhở cô giờ giấc, Minh Hân hiểu ý, gật đầu đáp.

Huy Khang đã ra ngoài và đóng cửa. Minh Hân lại vén tay áo lên, thấy vết thương không còn chảy máu nữa nên quyết định không băng lại, như vậy nó sẽ nhanh khô hơn.

Hành động cố che giấu của Minh Hân không lọt ra ngoài mắt cậu, Huy Khang đã trông thấy và cậu đã vờ như không biết. Văn Hoàng đang là nỗi sợ của Minh Hân, tất cả những gì anh ta đã gây ra cho cô đủ để trở thành một nỗi ám ảnh, không khó để hiểu được cái cách mà cô vừa giật mình.

Cậu bắt đầu nhớ lại những chuyện cũ, đầu tiên là việc Văn Hoàng đã bắn bị thương Minh Hân, cậu vẫn nhớ Minh Hân lúc ấy kiệt sức như thế nào, đau đớn ra sao; rồi việc hắn hại chết mẹ cô và bây giờ đến tận đây uy hiếp đe dọa cô, cậu nhớ lại những vết hằn đỏ trên cổ Minh Hân, rồi lúc cô luống cuống che giấu việc mình bị thương, cậu chắc rằng hắn sẽ làm hại tới Minh Hân.

Hạnh Du biết rõ sự rình rập của Văn Hoàng, nhưng không thể để Lucas ở trong nhà mãi, nó cần được tiếp xúc với bên ngoài, vả lại, cô không thể trốn cả đời được, nhất định phải kết thúc chuyện liên quan tới Văn Hoàng. Hôm nay cô không gặp anh ta, cô đã nghĩ rằng mình lo sợ hơi quá, nhưng Văn Hoàng đã xuất hiện khi mẹ con Hạnh Du về đến trước nhà.

- Sao không gọi anh chở đi? – Câu nói không mang ý tốt đẹp như bề ngoài.

Hạnh Du bế ngay Lucas lên tay, dùng thái độ cảnh giác với anh ta. Đáp lại, Văn Hoàng có vẻ rất thản nhiên, anh ta nói:

- Em bỏ cuộc sống ngùn ngụt vệ sĩ ở Mỹ để về đây dắt con chạy bộ thế này à? Em quên em còn có anh trai à, gọi anh một tiếng, anh có xe hơi mà!

Văn Hoàng vừa nói vừa gần cô hơn một chút, Hạnh Du không đùa giỡn với anh ta, cô nói:

- Tránh xa tôi ra! Tôi sẽ gọi cảnh sát đấy!

Văn Hoàng đáp trả một cách ngông cuồng, lấy di động ra đưa cho cô, bảo:

- Đây, em gọi đi! Hay để anh gọi thay! Anh sẽ nói: Alo, tôi là Vương Văn Hoàng, tôi đang ở cùng với em gái Vương Hạnh Du của tôi và cháu trai tôi.

- Thôi đủ rồi! – Hạnh Du gắt, cô bắt đầu nói chuyện nghiêm túc. – Tôi vẫn luôn cho anh cơ hội, tôi hy vọng những lời tôi nói sẽ lọt vào tai anh, rồi anh sẽ có một hướng đi đúng. Nhưng lòng anh chỉ toàn mưu toan với hận thù ngu ngốc.

- Mày câm đi! – Văn Hoàng đột nhiên thay đổi thái độ, hắn thôi bỡn cợt, gắt lên khiến Lucas hơi giật mình. – Ba mày chết trước mặt mày thì mày có hận không? Không, mày chẳng hận gì cả. Mày vốn đã bị Trần Nguyên Hạo móc mất hai con mắt, bị chúng nó tẩy não rồi. Mày thậm chí không thèm quay về xem ba mày được chôn ở đâu. – Anh ta chỉ thẳng tay vào Lucas, tiếp: - Tao còn chưa nói đến nó…

Hạnh Du rớm nước mắt, cô không muốn đôi co thêm một lời nào với Văn Hoàng nữa. Cô không muốn nhắc đến ba cô, hay hận thù mà Văn Hoàng đang có, không muốn nói một lời nào bênh vực cho Minh Hân và những người khác, hiện tại, cô chỉ là mẹ của Lucas, cô thật lòng muốn rút lui khỏi tất cả.

Văn Hoàng đột nhiên hạ giọng, đưa tay bẹo bẹo má Lucas, không có ý dọa nạt thằng bé, chỉ nói:

- Nhìn xem, cháu giống ba cháu đấy chứ! Nhưng cũng có nét giống bác. Khi khác hãy đòi mẹ cho qua nhà ông ngoại chơi, bác vẫn ở đó, nhà rất lớn, bác sẽ dẫn cháu đi quanh nhà.

Hạnh Du lùi lại để tay anh ta không chạm tới thằng bé được nữa, Văn Hoàng nhếch miệng cười một cái rồi nói:

- Vẫn nhớ đường chứ, em gái? Nếu không nhớ thì nói một tiếng, anh qua đón!

Hạnh Du nhìn anh ta tỏ thái độ cứng rắn, rồi cô quay người đi thẳng lên nhà, cô nghe thấy tiếng xe nổ máy ngay sau đó. Ở đây không an toàn, nhưng cô không biết phải làm gì, bởi vì dù có đi đâu, mẹ con cô vẫn loanh quanh trong bàn tay hắn ta mà thôi. Cô cảm thấy lo sợ thực sự, cho nên cô quyết định sẽ không để Lucas rời khỏi mình một bước.

Tối đó, Hạnh Du phải xử lý một số giấy tờ, bên cạnh, máy tính đang mở, thi thoảng lại liếc nhìn Lucas đang ngủ, cô thầm nghĩ, cậu bé ngoan ngoãn thế này chính là may mắn lớn với cô. Hạnh Du lấy di động gọi điện.

- Cậu có biết bây giờ mấy giờ rồi không? Cũng may cậu là phụ nữ đấy!

Hạnh Du chợt cười, cô nhìn đồng hồ và biết là đã muộn. Cô nói:

- Tự nhiên tớ cảm thấy muốn nói lời cám ơn với cậu, nhưng không chờ được tới ngày mai.

Bên kia đầu dây, có lẽ Jelly cũng đã tỉnh táo, cô đáp khẽ:

- Về việc gì?

Hạnh Du không nói cụ thể mà bảo:

- Tớ làm xong việc rồi!

- Hạnh Du, công việc của cậu vốn không cần tới văn phòng. Tớ định sẽ nói với cậu sau nhưng thôi, tớ đã bắt đầu hiểu cảm giác của cậu rồi, cậu không muốn xa con của cậu, với cậu, nó lúc nào cũng cần được nâng niu và nhận tình thương từ mẹ.

- Cậu nói thế nghĩa là… - Hạnh Du ngờ ngợ, cô ấy cũng sắp làm mẹ rồi.

Cô gái kia chỉ cười tủm, nhưng dường như Hạnh Du cảm nhận được nụ cười đó, cô cũng cười.

- Mau ngủ đi! Cậu lao lực rồi sinh bệnh, sau này Lucas sẽ kiện tớ đấy!

Hạnh Du cám ơn cô thêm một câu nữa rồi mới cúp máy, cô thu dọn đồ và lặng lẽ lại gần giường, nằm xuống kế bên Lucas. Ngày mai, cô phải tham gia sự kiện của công ty ở khách sạn Khánh Huy, cô nghĩ mình nên gặp quản lý của họ trước khi chương trình bắt đầu.

Hạnh Du phụ trách khá nhiều nội dung nên không thể vắng mặt, cô còn đưa cả thím Nhã và Lucas đi cùng, cô sắp xếp để họ ở trong một căn phòng tại khách sạn, giải thích với thím rằng chương trình có thể kết thúc muộn nên họ tới đây để đề phòng ngộ nhỡ cô không về được, nhưng thực tế là cô lo sợ Văn Hoàng, chưa biết lúc nào anh ta sẽ làm gì đó với mẹ con cô.

Như đã dự định, cô trao đổi với người quản lý khách sạn và nhận được lời đảm bảo không khách sạn nào có hệ thống bảo an tốt như Khánh Huy, tuy nhiên, cô đã yêu cầu bảo vệ hỗ trợ, rồi dặn dò thím Nhã:

- Mẹ, phòng kế bên có người bảo vệ cho mẹ, nếu có chuyện gì, mẹ hãy nhấn gọi. Mẹ đừng lo lắng, con muốn đảm bảo rằng mọi sự cố không thể xảy ra.

Trong lúc này, Minh Hân đang ngồi ở một nhà hàng nhỏ gần nhà, nhà hàng này cách siêu thị tiện ích mà cô hay mua đồ không xa, hôm nay, cô có hẹn với Huy Khang sẽ ăn tối bên ngoài.

Huy Khang đi đâu đó vừa về, cậu thay đồ và đi ngay. Ra khỏi phòng ngủ, Huy Khang kéo cánh cửa đóng lại, đúng lúc ấy đèn điện trong nhà lại tắt. Linh cảm điều gì đó sắp xảy ra, Huy Khang vẫn có đủ thời gian để nghĩ đó là Văn Hoàng, và có thể đây cũng là cách thức mà hắn đến gặp Minh Hân.

Không ngoài dự đoán của cậu, Văn Hoàng lộ diện ngay khi Huy Khang vừa quay người, lần này, anh ta trực tiếp dí súng vào đầu cậu.

- Gặp chủ nhà khó quá! – Hắn mở lời.

Huy Khang từ từ xoay người đối diện với hắn, khẩu súng đặt ngay trước trán cậu nhưng Huy Khang vẫn rất bình tĩnh, cậu biết rõ Văn Hoàng không gấp rút.

- Ăn hiếp phụ nữ hình như là sở trường của mày! Nhưng có những người phụ nữ mày không bao giờ được chạm đến.

- Đó là phụ nữ của mày à? Lần sau phải báo trước một tiếng tao mới biết. À không, tao quên, mày với anh mày giống nhau, đều thích ăn “trái cấm”, phụ nữ trong nhà, trẻ trung, xinh đẹp, đều là của mình.

Cách nói đầy giễu cợt và coi thường của Văn Hoàng không thể khiến Huy Khang lúng túng, cậu với Minh Hân không phải chỉ vừa bắt đầu.

- Mày biết đó là ai thì tốt! Tao không muốn chuyện hôm trước lặp lại một lần nào nữa.

- Mày muốn là tao làm theo à? Hôm trước tao chạm rồi đấy, hay như thế chưa đủ, lần tới tao chạm nhiều hơn. – Hắn dùng ánh mắt đầy nham hiểm, chầm chậm nói tiếp: - Chạm nhiều như mày hay chạm ấy.

Văn Hoàng bật cười thích thú, Huy Khang nhúc nhích định lao tới thì Văn Hoàng dí khẩu súng sát lại cảnh cáo. Giữa lúc ấy, điện thoại trên tay Huy Khang đổ chuông, không gian xung quanh tối om, Văn Hoàng có thể thấy cái tên trên màn hình, là Minh Hân, nhưng Huy Khang không trả lời.

- Cũng lâu rồi, mày vẫn chơi món đồ chơi này à? – Huy Khang hơi hướng ánh mắt ý nói khẩu súng.

- Nghe máy và để lại vài lời trăng trối đi! – Văn Hoàng nói với Huy Khang.

Huy Khang cong môi cười nhẹ, cậu bắt máy.

- Anh đang đi, chờ anh tới mới được gọi món đấy!

- Biết rồi mà. – Phía đầu dây, Minh Hân đang cười.

Huy Khang nhìn thẳng Văn Hoàng, nói với Minh Hân qua điện thoại:

- Em sẽ không phải chờ lâu đâu.

Minh Hân ừm một tiếng Huy Khang mới tắt máy, cậu hạ di động xuống nhưng ngón tay thực hiện thao tác gì đó. Lúc này, Văn Hoàng mới đáp lời khi nãy của Huy Khang:

- Đây là món đồ chơi không bao giờ lỗi thời.

- Tao thì không nghĩ vậy.

Tích tắc sau đó, ánh đèn flash từ điện thoại của Huy Khang chiếu thẳng vào mắt Văn Hoàng khiến anh ta bị chói, không có khoảng trống cho sự chần chừ hay chuẩn bị, Huy Khang ra đòn đánh bay khẩu súng của hắn, dùng một tay nên cậu không đoạt được nó, chỉ hất văng ra.

Văn Hoàng bị tấn công bất ngờ nhưng không tỏ ra yếu thế, hắn lập tức tấn công Huy Khang trong bóng tối. Huy Khang tránh một đòn từ hắn, vừa hay di chuyển người qua chỗ khẩu súng vừa rơi, chĩa nó lên là có thể khống chế Văn Hoàng.

- Hôm trước làm vỡ kính nhà của tao, hôm nay lấy một cánh tay đền lại, mày thấy thế nào?

Văn Hoàng im lặng, Huy Khang chỉ cười nhẹ, cậu nói:

- Lần sau, nhìn thấy Minh Hân hãy tránh ra xa. Tao luôn có cách đánh bại mày.

Cậu tháo đạn ra khỏi súng rồi ném khẩu súng vào người Văn Hoàng.

- Ra khỏi đây và đừng bao giờ đến nữa! Đây là nơi bất khả xâm phạm, nhớ lấy điều đó!

Huy Khang khắc phục sự cố điện do Văn Hoàng gây ra rồi mới đi gặp Minh Hân. Cậu soạn một tin nhắn: Em đếm ngược một phút đi!

Cất điện thoại vào túi, Huy Khang bắt đầu chạy.

Hạnh Du có xuất hiện trong một số nội dung của chương trình, ngoài lúc đó, cô tranh thủ về phòng xem tình hình Lucas và thím Nhã.

- Nếu cháu có thể giúp gì thì thím cứ nói.

Chưa bước vào nhưng nghe giọng đã biết đó là Nguyên Hạo, cô không lấy làm khó hiểu việc anh biết cả ba người họ đều đang ở đây. Cô hơi cúi mặt rồi hít một hơi, sau đó thở ra và mở cửa đi vào.

Lucas nhìn cô và cười, đây là điều hiển nhiên của tình mẫu tử.

- Anh tới đây làm gì? – Cô tỏ ra lạnh nhạt.

- Anh cho rằng em đang cảm thấy không an toàn. Có chuyện gì vậy?

- Không liên quan gì đến anh. – Cô lắc đầu.

Nguyên Hạo hơi hụt hẫng, anh vẫn bình tĩnh nói:

- Dù thế nào anh vẫn muốn mọi người được bình an, yên ổn.

- Chính anh mới là người làm cho nó không yên ổn đấy! – Hạnh Du hơi quá, cô gắt nhẹ.

Nguyên Hạo không thích to tiếng, chưa nói đến cãi nhau, nhất là trước mặt trẻ con thế này, anh muốn cười chua chát, thầm nghĩ mình là một kẻ điên.

- Vậy anh sẽ không đến gần em nữa, để cuộc sống của em được bình yên.

Giọng anh hơi buồn, Nguyên Hạo ra ngoài mà quên cả chào thím Nhã một tiếng. Hạnh Du thì không nhìn anh lấy một lần, chính cô cũng đang sắp khóc.

Thím Nhã kể cho Hạnh Du nghe chuyện mình dạy cho Lucas nói, cho tới giờ cậu bé vẫn chỉ bậm bẹ tiếng bà tiếng mẹ, có vẻ chậm hơn những đứa trẻ cùng độ tuổi. Thím đã nói, cậu bé bật ra tiếng ba đúng vào lúc Nguyên Hạo mở cửa đi vào, thím đã thấy anh sựng lại trong tích tắc, sau cùng, thím nói với Hạnh Du:

- Cậu ấy không làm sai chuyện gì hết, con đối xử với cậu ấy như thế không công bằng.

Câu nói đó của thím đánh sập sức kiềm chế của cô, Hạnh Du đã rơi nước mắt, cô chạy ra ngoài, chiếc váy dài khiến bước chân cô có phần phải cẩn trọng. Tuy thế, cô vẫn cố chạy nhanh.

Cảm xúc lúc nghe Lucas gọi tiếng ba vẫn còn đây, khiến anh chưa thôi rạo rực trong lòng, hành lang sạch bóng mà chân anh cứ đá đá như động tác đá sỏi ngoài hè phố. Rồi hai cánh tay như hay nhành cây nhỏ quấn lấy anh, siết chặt thắt lưng, cho anh cảm giác quen thuộc đến say đắm.

Không có một bóng người qua lại, chỉ có hai người họ đứng như vậy, Nguyên Hạo như một pho tượng, Hạnh Du vẫn giữ lấy anh. Lúc này, đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn biết có anh.

Nguyên Hạo vẫn đủ tỉnh táo để nhớ rõ vị trí của họ lúc này, anh vẫn là anh, nhưng cô là của người khác rồi. Anh gỡ tay cô ra, chưa bao giờ cái gỡ tay này lại khó khăn đến thế, anh đang không hiểu Hạnh Du làm gì.

Anh xoay người lại, nhìn cô, anh không biết nên nói câu gì cho hợp lý vào luc này, nhìn đôi mắt ngấn lệ của Hạnh Du, nỗi khó hiểu trong anh càng lớn. Nhưng ngay lúc ấy, Hạnh Du lại chủ động nhào vào ôm anh, điều đó khiến Nguyên Hạo bất ngờ, thậm chí hơi hoảng khi cả người bị động mà lùi về sau. Nếu Hạnh Du mất kiểm soát, anh vẫn phải lý trí nên dù muốn gần cô cũng không được phép, anh giữ cô ở trước mình, không ôm cô như Hạnh Du định làm.

- Em làm sao thế? – Anh hỏi được một câu trong khi Hạnh Du nhớ lại những lời mà thím Nhã vừa nói, anh ấy không có lỗi gì, nhưng cách cô cư xử với anh lại thật tệ! Phút giây này, cô muốn thay đổi điều đó.

Hạnh Du chủ động lần nữa, táo bạo hôn lên môi anh, đôi mắt Nguyên Hạo chỉ khẽ xao động như cơn gió nhẹ làm mặt hồ xao động, anh không còn là một người đàn ông điên cuồng, mù quáng vì yêu, anh rất tỉnh dù đây là điều anh luôn nhung nhớ.

Bàn tay đặt trên eo Hạnh Du đột nhiên thả lỏng, rồi rời ra, anh không cho phép mình phạm sai lầm, càng phải để cho Hạnh Du hiểu ra việc này là không đúng. Nhưng Hạnh Du thì chẳng quan tâm tới điều đó, cô quàng hai tay qua cổ anh, vẫn dùng cách đơn độc như trước khi đơn phương thích anh. Cô nghĩ rằng cả hai vẫn còn cơ hội, hay chỉ là một phút yếu lòng? Dù thế nào, cô cũng quyết tâm đánh sập lý trí của anh, và cô đã thắng, Nguyên Hạo hơi do dự rồi lại giữ lấy eo cô, vòng eo luôn khiến anh say đắm.

Cuối cùng, Nguyên Hạo cũng lấy lại được sự tỉnh táo, anh giữ lấy eo cô, hơi đẩy ra, hành động nhỏ này dường như cũng đã đánh thức Hạnh Du.

- Chúng ta đang sai. – Anh chỉ nói một câu rất ngắn, đủ để bộc lộ suy nghĩ, cũng nhắc Hạnh Du về hành động khó hiểu vừa rồi.

Hạnh Du như sực tỉnh sau cơn say, cô lúng túng đẩy anh một cái và lùi lại hai bước liền. Cô bối rối không dám nhìn anh, cô muốn nói rằng người vừa rồi dường như không phải mình.

- Em điên mất rồi! – Hạnh Du vuốt mái tóc, lẩm bẩm một mình nhưng đủ để Nguyên Hạo nghe thấy.

Cô quay người bỏ đi, chẳng nhìn anh lấy một cái, dấu hỏi trong lòng anh lại càng lớn, anh quan tâm hỏi han thì cô gạt đi, đuổi anh đi rồi lại chạy theo, còn hành động thân mật nữa. Anh không nghĩ trước là sẽ nói gì nhưng vẫn đưa tay kéo cô lại, Hạnh Du giật mình, lúng túng nói:

- Em cũng không biết mình vừa làm cái gì nữa…

Cô giằng tay ra khỏi anh và chạy đi, cô phải nâng nhẹ chiếc váy để có thể chạy được, đầu óc rối bời, chỉ biết tránh anh ngay lập tức là điều nên làm nhất.

Hạnh Du trở về phòng, thấy cô hơi thẫn thờ, thím Nhã thoáng lo lắng. Hạnh Du cố lấy lại bình tĩnh, nhìn Lucas vừa ngủ rồi bảo thím Nhã:

- Mẹ đi ngủ đi!

Thím Nhã đứng dậy lại gần cô, hỏi han:

- Có chuyện gì vậy?

Hạnh Du ngồi xuống ghế, cô lắc đầu để thím yên tâm, nhưng thím lại ngồi xuống gần cô, hỏi tiếp:

- Con vừa đi tìm cậu ấy à?

Hạnh Du quay sang nhìn thím, khe khẽ gật đầu. Thím cười nhẹ nhàng, tiếp:

- Thế xảy ra chuyện gì, sao con buồn vậy?

- Con làm sai rồi. Chỉ vì một phút thiếu suy nghĩ, con đã…

Thím Nhã không hỏi thêm về chuyện đó, thím nắm lấy bàn tay cô để Hạnh Du xoay người qua đối diện mình, thím nói:

- Dù biết đã mất con mãi mãi, nhưng cậu ấy vẫn luôn dành tình cảm cho con, chắc chắn cậu ấy rất đau khổ. Con không nên đối xử với cậu ấy như thế, các con vẫn còn cơ hội.

- Anh ấy liệu có chấp nhận con lần nữa không?

Thím Nhã vỗ vỗ vào bàn tay cô, chân thành nói:

- Ánh mắt cậu ấy không nói dối. Ánh mắt ấy vẫn nhìn con hệt như hai năm trước. Đó mới thực sự là người con có thể nương tựa.

Hạnh Du lặng đi trong tích tắc, rồi cô ngoảnh đầu về hướng khác.

- Con mệt rồi.

Hạnh Du tháo đôi giày cao ra và đi bên trong thay đồ. Cô tránh nói tiếp về chuyện giữa cô với Nguyên Hạo nhưng trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai những suy nghĩ về anh.

Sáng hôm sau, Hạnh Du đưa hai người trở về nhà, cô bế Lucas còn thím Nhã xách một túi đồ nhỏ. Ngang qua sảnh chính của khách sạn, Hạnh Du chậm chân vì thấy Nguyên Hạo đang tiễn một đoàn người, đi đầu là một người phụ nữ không quá đẹp nhưng nổi bật vì phong cách sang trọng và cách trang điểm đậm. Hai người họ dừng chân, bắt tay nhau rồi ôm nhau. Hạnh Du vẫn bước nhưng ánh mắt lại không thôi dõi theo hai người đó. Cô thấy người phụ nữ kia nhìn Nguyên Hạo với ánh mắt nhiều tình cảm hơn quan hệ đối tác hay khách hàng, cô ta còn chỉnh ca vát cho anh rồi đặt tay trên vai anh mấy giây.

Rồi Nguyên Hạo cười nhẹ, chìa tay ý mời cô ta đi theo lối anh chỉ, người đó liếc mắt nhìn anh rồi cười, sau cùng, đeo chiếc kính đen lên mắt và đi ra ngoài.

Dường như có thần giao cách cảm, anh chợt nhìn qua chỗ Hạnh Du, họ ở cách nhau khá xa nhưng ánh nhìn bất ngờ từ anh chiếu tới khiến Hạnh Du thoáng bối rối, cô bước vội. Nguyên Hạo cúi chào thím Nhã. Anh không có ý định đi tới chỗ họ.

Hạnh Du nghĩ lại cách mà anh từ chối ở lại cho đến sáng lúc anh say và được cô đưa về, cách anh cư xử vào tối qua, lúc cô chủ động chạy đến và giờ là việc dễ dàng để phụ nữ gần gũi theo cách như vừa rồi. Sao mẹ lại nói anh ấy vẫn như hai năm trước? Cô vỗ tay lên trán. Rồi cô lại lắc đầu, sao cô có thể nghĩ như thế, trong khi hiện tại cô với anh không là gì.

Nguyên Hạo nhận được tin nhắn từ Nhật Thiên, anh nói về việc tối nay họ sẽ có bữa tối tại nhà Minh Hân và Huy Khang. Anh cười rồi trả lời tin nhắn, sau đó lấy áo và ra về.

Hạnh Du có mặt ở một trung tâm mua sắm, cô cùng với Lucas. Cô cần mua cho thằng bé vài bộ đồ mới, những bộ đồ hiện tại đã trở nên khá nhỏ so với cơ thể ngày một lớn của Lucas.

Hạnh Du đứng khựng lại, cô cảm nhận được một vật đang ở sau lưng mình, cô nghĩ đó là một khẩu súng. Hạnh Du nuốt khan, cô không quay đầu lại, chỉ ôm chặt Lucas. Phía trước cô cũng xuất hiện một người đàn ông lạ mặt, anh ta không cái trang hay cố che giấu khuôn mặt mình, nơi này có rất nhiều máy quay. Trên tay anh ta cầm một chiếc áo khoác. Anh ta đi tới, tỏ ra rất bình tĩnh đón lấy Lucas nhưng Hạnh Du giữ chặt. Phía sau cô, tên đàn ông đúng là đang chĩa súng vào cô và che đậy vũ khí cũng bằng một chiếc áo vắt trên cánh tay.

Thấy Hạnh Du cương quyết không buông thằng bé, tên phía trước liền để lộ ra một con dao nhỏ trên tay, đặt lên trước bụng thằng bé, Hạnh Du hoảng sợ, không còn cách nào khác đành để mất Lucas, ngay lập tức, cô rơi nước mắt.

Bọn họ đưa Lucas đi, không làm hại tới cô và thằng bé. Hạnh Du lập tức chạy theo nhưng bọn họ đã thoát khỏi tầm mắt của cô, nơi này vừa đông đúc, vừa nhiều vật cản, cô làm sao mà thấy họ cho được. Hạnh Du hoảng hốt chạy ra khỏi nơi đó, cô dáo dác nhìn quanh và không thấy có một chiếc xe khả nghi, một dấu vết bất kỳ của bọn họ, cô cũng lấy xe đi.

Tâm trạng bất an, rối bời, cô không thể suy nghĩ được bất cứ chuyện gì nữa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Những kẻ xấu vừa bắt con của cô đi, từ trên tay cô, cô không thể làm gì để bảo vệ cho thằng bé, bởi bọn họ uy hiếp đến chính thằng bé. Hạnh Du chọn làn đường phụ, vắng xe cộ, nhưng cô hoảng loạn nên đường xe chạy có chút loạng choạng, kết quả xe cô trườn lên khỏi đường dành cho xe chạy, lao vào một cái cây gần đó. Không phải một tai nạn nghiêm trọng, nhưng Hạnh Du đã gục đầu xuống vô lăng và ngất đi.

Trên làn đường chính, xe cộ đang chờ đèn đỏ, trong đó có Minh Hân, cô lái chiếc xe của Huy Khang trước đây, cô vừa đi cùng với cậu nhưng Huy Khang có chút việc riêng, họ hẹn nhau ở nhà vào bữa tối, có cả Nguyên Hạo và Nhật Thiên. Minh Hân có chú ý tới người ngồi trong chiếc xe đó, nếu không ở gần đó, có lẽ người ta sẽ nghĩ đó là ai đó đang đỗ xe nghỉ ngơi, và Minh Hân cũng thế. Cô chạy tiếp khi đèn chuyển sang màu xanh.

Rồi cô cũng quay xe lại khi đến chỗ quay đầu xe, cô đã đúng.

Minh Hân đi hoàn thành một số giấy tờ cần thiết, tuy Hạnh Du không bị thương nặng nhưng vẫn cần những giấy tờ liên quan. Cô trở lại phòng thì thấy Hạnh Du ngồi trên giường bệnh, trên trán dán một miếng băng trắng, cô cúi đầu, hai tay không để yên được bấu bấu xuống giường. Hạnh Du đang lo lắng sắp đến mức không chịu được, cô cố gắng ở lại cho đến khi Minh Hân quay về.

- Cô sao thế? – Minh Hân tinh ý nhìn ra điểm bất thường ở Hạnh Du.

Cô ngẩng đầu, Minh Hân hơi hoảng vì thấy đôi mắt ngấn nước, liền chạy đến hỏi lại lần nữa nhưng Hạnh Du lắc đầu, vừa hay khiến hai dòng nước mắt ứa ra.

- Hạnh Du, cô cảm thấy không ổn chỗ nào hãy nói ra!

Hạnh Du bật khóc thực sự, cô đưa tay đặt lên ngực, nói với Minh Hân:

- Tôi thấy không ổn chỗ này, Lucas của tôi bị người ta bắt mất rồi.

Minh Hân sững sờ, cô cũng bị rối, nhưng phải bình tĩnh hết sức, cô trấn an Hạnh Du:

- Chuyện đó… Hạnh Du, cô đừng sợ! Thằng bé sẽ ổn thôi, nó sẽ về với cô.

Minh Hân dìu Hạnh Du đứng dậy, nhanh chóng lấy đồ, cô bảo:

- Cô cần giúp đỡ, hãy đi với tôi!

Minh Hân đưa Hạnh Du về, trên đường đi Hạnh Du vẫn không ngừng khóc, nhưng cô chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, thi thoảng nấc lên một tiếng chứ không khóc òa lên, cô không muốn làm Minh Hân lo thêm nhưng quả thực không có cách nào giữ bình tĩnh.

Trời tối, Minh Hân lái xe về đến nhà, cô đưa cho Hạnh Du chìa khóa xe của Hạnh Du, tháo dây an toàn, cô nói:

- Đây là nhà tôi, Huy Khang ở đây, cô vào trong cùng tôi trước rồi chúng ta sẽ nói chuyện, được không?

Hạnh Du nhìn Minh Hân, dường như cô còn e dè chuyện gì đó, Minh Hân chậc lưỡi một cái bảo:

- Chẳng phải ở đây cô một mình ở đây sao, chúng tôi là bạn cô, chuyện thế này cứ để chúng tôi cùng cô giải quyết!

Hạnh Du nghe lời Minh Hân, xuống xe cùng cô vào nhà.

Có tiếng động, cả ba người bên trong cùng đi ra, họ đều biết đó là Minh Hân.

- Anh định đi tìm em.

- Anh định gọi cho em.

Cả hai chàng trai đồng thanh, đó Huy Khang và Nguyên Hạo. Huy Khang biết chuyện xảy ra với Minh Hân cách đây mấy ngày do Văn Hoàng nên trong lòng luôn sợ cô không an toàn. Bọn họ đều im bặt khi thấy Hạnh Du, Nhật Thiên âm thầm đưa ánh mắt quan sát từng người bọn họ.

Không hiểu sao nhìn thấy Nguyên Hạo Hạnh Du lại khóc, cô cắn môi và lau nước mắt đi. Rồi cô quay người định đi khỏi, Nguyên Hạo nắm chặt tay rồi lên tiếng:

- Đợi đã!

Hạnh Du đứng quay lưng lại phía anh, Nguyên Hạo bước hai bước, không sát lại cô nhưng khoảng cách đã được rút ngắn, anh nhìn Minh Hân, biểu hiện im lặng từ cô không cho anh câu trả lời, cô bước lại chỗ Huy Khang, dường như để hai người kia nói chuyện.

- Sao nhìn thấy anh thì chạy? Còn khóc nữa? – Thực ra anh quan tâm vế sau hơn, cô gặp chuyện gì đó.

Hạnh Du cũng im lặng, anh nhìn sang Minh Hân, không phải cô muốn giấu, cô muốn để Hạnh Du nói, dù sao Hạnh Du cũng nên kể ra với mọi người.

- Xảy ra chuyện gì với em à? – Anh trực tiếp hỏi vấn đề mà mình quan tâm.

Hạnh Du tiếp tục im lặng, nhưng sau câu hỏi của anh thì bờ vai cô lại run lên, điều này khiến cả Nhật Thiên và Huy Khang đều lấy làm lạ, cô ấy đích thực đã gặp chuyện gì đó. Hạnh Du xoay người nhìn anh, đối diện bằng một khuôn mặt lấm lem nước, Nguyên Hạo chỉ dám chau mày một cái xót xa.

Vừa thương, vừa xót, lại gần như là bực mình, Nguyên Hạo mới nói:

- Này Vương Hạnh Du, anh biết là chúng ta kết thúc lâu rồi. Anh biết hiện tại giới hạn của anh đến đâu, anh luôn tôn trọng em. Em khóc thế nghĩa là có chuyện gì đó rồi, anh không bảo phải dựa vào anh, nhưng anh ở đây, nói ra với anh, nếu làm được điều gì đó, anh sẽ làm cho em.

Hạnh Du ngước đôi mắt ướt nhèm, cô cảm thấy hình ảnh của anh gần như bị nhòa đi vì đôi mắt ướt, không còn do dự gì nữa, cô chạy đến ôm anh. Nhật Thiên bị bất ngờ đến nỗi anh đang đứng khoanh tay dựa người vào cột phải đứng thẳng người, hạ tay xuống, Huy Khang nhìn sang Minh Hân, thấy cô đang nhìn họ thương cảm, cô cũng đang chờ đợi những lời nói từ Hạnh Du.

Bữa tối bị gián đoạn, trong hoàn cảnh này không có ai lên tiếng nhắc nhở về bữa ăn nữa.

- Họ không nói gì với em cả, cứ vậy mang thằng bé đi thôi! – Hạnh Du nói.

Biết chuyện, mọi người đều rất lo lắng, họ cũng biết người hoang mang nhất lúc này là Hạnh Du, nhưng cô buộc phải nói ra thì mới có cách giải quyết.

Nguyên Hạo ngồi kế bên, anh đẩy hộp khăn giấy sang chỗ cô, nói:

- Nếu cần gì từ em, họ sẽ nói, hoặc sẽ liên lạc với em.

- Không. – Hạnh Du lắc đầu. – Không nói với em tiếng nào, không liên lạc đòi hỏi gì hết.

Minh Hân ngồi cùng Huy Khang, phía đối diện, cô lấy giấy trong hộp đưa cho Hạnh Du, cô cho rằng họ đã có sự chuẩn bị nên mới theo cô tới đó, dùng cách thức lặng lẽ bắt người ngay giữa trung tâm thương mại, chắc chắn họ đã có kế hoạch cả rồi, về chuyện tiếp theo nữa. Còn Huy Khang thì đang nghĩ đến những khả năng có thể xảy ra.

Nhật Thiên mang cho Hạnh Du một ly nước, bảo:

- Cô uống chút nước đi! – Anh vỗ vai cô an ủi. – Cô bình tĩnh, đừng hoảng lên như thế! Sẽ ổn thôi. – Anh ngồi lên tay ghế, kế bên Huy Khang.

- Cô có nghĩ đến ai không? – Huy Khang hỏi.

Nguyên Hạo đáp thay Hạnh Du:

- Hạnh Du trước giờ không có kẻ thù, nhưng đây không phải lần đầu cô ấy bị tấn công.

Huy Khang gật đầu, rõ ràng là vậy. Những chuyện phức tạp dường như đã kết thúc cùng với Vương Đức Long, vậy người nhắm tới Hạnh Du là ai? Họ đã ra tay nhiều lần trước đây, và bây giờ lại thêm một lần nữa.

- Cô sống ở nước ngoài ổn chứ? – Huy Khang hỏi.

Hạnh Du gật đầu, hai năm sống ở nước ngoài, đúng là cuộc sống của cô rất bình yên.

- Vậy thì hắn ta ở đây. – Huy Khang kết luận. – Hắn ta chờ cô về.

- Nhưng làm sao kẻ đó biết cô ấy sẽ về? – Nhật Thiên hỏi lại.

- Bởi vì hắn chắc chắn điều đó. – Huy Khang khẳng định, cậu nhìn Hạnh Du hỏi: - Có lý do để cô chắc chắn về nước đúng không?

Huy Khang thông minh, Hạnh Du không thể không thừa nhận điều đó, cô gật đầu nói:

- Tôi không hề biết chuyện ba tôi qua đời. Chừng ấy thời gian, có người đã cố gắng che giấu tin tức, bởi vì lúc đó tôi mang thai, rồi sinh con, tôi không thể đi những chuyến bay dài như thế.

- Người đó biết rằng, với bản tính của cô, với lòng hiếu thảo của cô, khi biết chuyện cô chắc chắn sẽ về, và hắn ta chờ cô. – Huy Khang tiếp lời Hạnh Du. – Cơ hội tốt hơn cho hắn khi mà cô không còn ai bên cạnh, tuy ở trên quê hương của mình nhưng cô hoàn toàn ở ngoài vòng bảo vệ, kẻ đó vốn dĩ có thể ra tay bất cứ khi nào.

Hạnh Du lắng nghe lời Huy Khang nói, cậu nói rất có lý, và cô nghĩ đến một người, người có mối hận với cô, người đã nói sẽ đón Lucas tới nhà.

- Anh Văn Hoàng. – Cô thốt lên. – Anh ấy đã tìm tới tôi, anh ấy còn nói muốn đón Lucas tới nhà chơi. Giữa chúng tôi còn tồn tại nhiều hiềm khích, anh ấy rất hận tôi. Anh ấy sẽ làm hại thằng bé…

Thấy cô chỉ ra Văn Hoàng, ban đầu bọn họ cũng cảm thấy có lý, nhưng đến khi cô nói anh ta làm hại Lucas thì dường như không ai đồng tình.

- Không đâu Hạnh Du. – Minh Hân lên tiếng. – Anh ta sẽ không làm hại cháu mình đâu. Tôi cho rằng anh ta chưa đến mức đó.

- Đó chỉ là một đứa trẻ, Vương Văn Hoàng không bỉ ổi và mất nhân tính đến thế đâu. – Nhật Thiên cũng tán thành với Minh Hân.

Nhưng Hạnh Du lắc đầu:

- Anh ấy có thể chứ! Lucas không chỉ là cháu anh ấy mà còn là con kẻ thù của anh ấy.

- Dù cô và anh ta có chuyện gì đi chăng nữa, tôi vẫn tin anh ta không trả thù cô bằng cách làm hại con trai cô. – Minh Hân vẫn bảo vệ quan điểm. Hạnh Du nhìn Minh Hân, dường như muốn giải thích rõ ràng nhưng lại chỉ khóc và lắc đầu.

Vậy là chuyện này không đơn giản như họ nghĩ, họ đang đối mặt với những thế lực khác nhau, có người đã lộ diện, có kẻ vẫn âm thầm ra tay từ trước đến nay. Có vẻ tất cả đều đang suy nghĩ, và Nguyên Hạo lên tiếng:

- Thế em đã nói với Kile chưa?

- Nói với anh ấy để làm gì chứ? – Hạnh Du không nhìn anh, đáp.

- Anh ta là ba thằng bé, anh ta có quyền biết chuyện này.

Anh càng nói Hạnh Du càng khóc, thêm một lần những người khác cảm thấy lo lắng hơn. Họ đều biết, kẻ gây ra chuyện này có liên quan đến những ân oán với những người ở đây, tuy nhiên, việc ba của thằng bé được biết chuyện này là lẽ đương nhiên.

Hạnh Du lại lắc đầu, lần này, cô ngồi thẳng dậy, quay mặt sang Nguyên Hạo, kìm nén sự xúc động, nói:

- Anh ấy không phải là ba của Lucas. – Trước sự sững sờ của mọi người, cô nuốt khan rồi nói tiếp: - Ba của Lucas chính là anh đấy!

Minh Hân đưa tay che miệng, điều mà Hạnh Du vừa nói ra vượt ra khỏi sức tưởng tượng của cô. Huy Khang và Nhật Thiên đều bất ngờ ra mặt, còn Nguyên Hạo gần như không tin vào tai mình.

- Sao lại như thế! – Không phải câu hỏi, anh chỉ thốt lên như vậy.

- Đó là sự thật. Lucas là Nguyên Vũ, con chúng ta.

Nguyên Hạo đưa tay lên trán, chống khuỷu tay xuống gối, anh nuốt khan một tiếng, không nói nổi lời nào.

- Lúc ở bệnh viện, cô đã nói… - Minh Hân thắc mắc.

Hạnh Du gật đầu, cả cô, Minh Hân và Nguyên Hạo đều nhớ ngày hôm đó. Cô nói:

- Là em đã cố ý giấu anh. Em đã nhờ bác sĩ nói với anh rằng em mang thai ba tuần, sự thật lúc ấy con mình đã ở trong bụng em hai tháng rồi.

- Để biến con anh thành con người khác à? – Nguyên Hạo nói một câu đầy đau khổ. – Tại sao em làm thế?

Câu hỏi của anh đầy thất vọng, bất lực, Hạnh Du phải nói thế nào mới giải thích được cho anh đây.

- Em xin lỗi.

Hạnh Du vừa khóc vừa nói, cô với tay muốn nắm tay anh nhưng Nguyên Hạo đã đứng dậy, tình hình có vẻ càng tệ hơn.

Nguyên Hạo bỏ ra ngoài, Minh Hân chạy đến ngồi với Hạnh Du, cô để Hạnh Du dựa vào vai mình, vỗ vỗ nhẹ tay an ủi. Thì ra con của kẻ thù Văn Hoàng chính là như vậy. Huy Khang nhìn Nhật Thiên, hai người hiểu ý đứng dậy lặng lẽ đi chỗ khác.

Nguyên Hạo một mình ở ngoài biển. Anh bỏ hai tay vào túi quần, lặng yên nhìn ra ngoài đó, dù anh chẳng nhìn thấy gì ngoài màu đen chen chúc màu đen, những vì sao thưa thớt dường như ở rất xa, cuối trời.

Anh nhớ lần đầu tiên, anh bế thằng bé trên tay, đó cũng là lần duy nhất cho tới giờ, tiếc là anh chưa kịp ghi nhớ cảm giác đó. Rồi anh thấy thằng bé say giấc, lại chợt cựa mình, anh đã cười khi thấy giấc ngủ an lành của nó, anh cũng đã sựng lại khi nghe nó gọi ba, dù là tình cờ khi vừa đúng lúc anh mở cửa nhưng tim anh đã chững lại. Lucas là Nguyên Vũ, con chúng ta…

Sau này khi có con trai, anh đặt tên cho nó là Vũ đi! Tên đó rất đẹp! Mưa, mỗi khi trời mưa, mỗi khi gọi tên nó, hay nhớ tới em, nhớ tới ngày hôm nay - một ngày mưa nhưng đẹp trời và chúng ta đi bên nhau…

Anh xúc động, muốn khóc, nhưng chỉ phập phồng cánh mũi và mím môi lại. Đúng lúc, anh phát hiện có người đang lại gần, là Hạnh Du.

- Nguyên Hạo, em muốn xin lỗi anh. Em muốn anh hiểu là chính em cũng không biết chuyện này khi em lựa chọn cưới anh Kile. Lúc đó em không biết làm thế nào, và em đã dối anh, em xin lỗi.

- Bởi vì em không tin tưởng vào anh đúng không? Bởi vì em nghĩ rằng anh không thể chịu trách nhiệm được với em, với thằng bé, em nghĩ rằng anh không thể cho em một gia đình, em nghĩ anh chỉ biết đến tất cả trách nhiệm khác trừ em ra, đúng không? Cũng bởi vì anh quá nhu nhược, chẳng giữ lấy em ngay từ đầu, dễ dàng vì lựa chọn của em mà buông tay. Em bảo em sẽ theo hắn, anh liền nghe em, em bảo em không muốn gặp anh nữa, anh cũng đã nghe em, mỗi một việc anh làm đều chỉ muốn vừa lòng em, hóa ra lại là lỗi của anh, hóa ra chính anh đã làm mất gia đình mình.

Hạnh Du khóc:

- Không phải, anh không phải người vô trách nhiệm, anh cũng không phải kẻ nhu nhược, người làm sai là em, tại em không sáng suốt, không đứng về phía anh. Ngày ngày em nhắc cho Nguyên Vũ nhớ tên ba nó, nhưng lại không biết kể cho nó nghe điều gì về anh. Khi trở về, em biết anh chưa kết hôn, anh còn nói với em anh chưa có bạn gái, lúc ấy, ý nghĩ sẽ nói ra với anh thoáng qua trong đầu em, nhưng em đã không nói. Vẫn là em sai…

Cô chỉ đứng yên nói, cô không dám bước đến gần anh, cô sợ anh sẽ từ chối cô, giống như cách anh vừa từ chối cái nắm tay của cô hồi nãy, Hạnh Du sợ rằng Nguyên Hạo sẽ không tha thứ cho cô. Nhưng không, ngay khi cô vừa dứt lời thì Nguyên Hạo đã chạy đến, anh ôm chặt lấy Hạnh Du đồng thời nói:

- Anh yêu em.

Hạnh Du thở ra một tiếng như trút hết nỗi muộn phiền.

- Anh đã cố gắng quên nhưng giờ anh phải thừa nhận rằng anh vẫn còn yêu em rất nhiều. Anh biết điều này là không đúng, nhưng anh thực sự không muốn mất em. Nỗi nhớ em cứ giày vò anh suốt hai năm qua, anh tự hỏi bao giờ anh mới bắt đầu được một mối quan hệ mới khi mà vẫn cứ yêu em như thế này.

Anh buông Hạnh Du ra, đưa tay lau nước mắt cho cô, anh nói:

- Tất cả sẽ ổn thôi! Nguyên Vũ của chúng ta cũng thế! Rồi chúng ta sẽ không lãng phí thời gian nữa, được không?

Hạnh Du mỉm cười gật đầu, cô và anh vẫn còn đậm sâu như thế, cô tin rằng tương lai của họ sẽ tươi đẹp. Nguyên Hạo hôn cô, nụ hôn chan chứa nước mắt, tràn trề nhớ nhung. Rồi anh ôm cô thật chặt, bấy giờ họ mới biết, họ khao khát, mong mỏi vòng tay, hơi ấm, nhịp thở của đối phương đến thế nào.

Bên trong ngôi nhà, Nhật Thiên quan sát Huy Khang pha một ly sữa, mang đến trước cửa phòng Minh Hân, gõ cửa rồi đưa cho cô, dặn dò gì đó rất chu đáo. Sau đó cậu trở về phòng và thấy Nhật Thiên đã ở trong đó, anh nhìn cậu cười nhẹ:

- Dùng phòng riêng sao? Cậu với Minh Hân ấy.

Huy Khang lấy thêm gối từ trong tủ ra.

- Cất ngay cái ý nghĩ đó của anh đi! – Cậu ném chiếc gối vào người Nhật Thiên, anh cười.

Anh còn chưa dứt tiếng cười thì có tiếng gõ cửa, ngay sau đó, Minh Hân mở cửa ra mà chẳng cần ai lên tiếng đồng ý, trên tay cô cầm một chiếc gối. Nhật Thiên lại được trận cười nữa, anh bảo:

- Cậu đúng là tên treo đầu dê bán thịt chó.

Chỉ có Huy Khang hiểu ý anh, Nhật Thiên lại nhận một chiếc gối bay đến từ phía Minh Hân. Cô nhìn Nhật Thiên, dù không biết hai người họ đang nói chuyện gì nhưng vẻ mặt anh chỉ cho thấy điều không tốt đẹp. Cô nhìn Huy Khang và hất hàm sang phía Nhật Thiên, nói:

- Để anh ấy ngủ dưới sàn nhà đi!

Minh Hân đi khỏi, Huy Khang mới cười lớn, cậu bảo Nhật Thiên:

- Lệnh của chủ nhà đấy! Cấm anh bước lên giường!

Dường như lâu lắm rồi, lâu đến mức bọn họ đều không còn nhớ nổi, ba người Huy Khang, Nhật Thiên và Nguyên Hạo mới ngủ chung một giường, vì không thể nhớ nổi nên đây giống như lần đầu tiên vậy. Ba người đàn ông ngủ trên đó tuy không chật chội nhưng cũng chẳng thoải mái chút nào. Nhật Thiên nằm giữa cứ cựa quậy không yên, hai người kia đều giữ im lặng.

- Huy Khang, nhà cậu chỉ có hai phòng ngủ thôi à? Đây là thiết kế theo phong cách “không tiếp khách” đúng không? – Nhật Thiên phàn nàn.

- Bên dưới rộng hơn đấy! – Huy Khang cố ý trêu chọc.

- Mời cậu! – Nhật Thiên đáp lại.

Huy Khang cười nói:

- Anh không cảm thấy nếu anh không ở đây thì dễ giải quyết hơn sao? Bốn người, hai phòng.

Nhật Thiên liếc mắt sang phía cậu:

- Cậu thật nham hiểm!

Huy Khang vắt tay lên trán, dường như suy nghĩ chuyện gì đó khác, nhưng vẫn trả lời Nhật Thiên:

- Thực ra còn có hai phòng nữa, nhưng nó không dành cho người lớn.

Lần này thì đến Nguyên Hạo cũng phải cười, thiết kế của Huy Khang không đơn giản như Nhật Thiên vừa đánh giá.

Huy Khang nói chuyện nghiêm túc hơn:

- Nguyên Hạo, mai anh đi tìm Vương Văn Hoàng chứ!?

Nguyên Hạo ừ một tiếng rồi nói:

- Thực ra nói Vương Văn Hoàng không bắt thằng bé cũng có cơ sở để tin đấy chứ! Vì hắn ta vốn không cần đến cách uy hiếp đó để tách thằng bé khỏi Hạnh Du. Hắn ta hoàn toàn có thể trực tiếp ra tay mà chẳng cần che giấu. Người đứng sau chuyện này luôn hành động như vậy, kín đáo, gián tiếp, hạn chế lộ diện.

Nét mặt Huy Khang lộ ra vài phần nguy hiểm, lập luận của Nguyên Hạo cũng giống với suy nghĩ của cậu, trong lòng cậu đang nghĩ đến một người khác…

Sáng hôm sau, tinh thần Hạnh Du có vẻ khá hơn, mọi người ăn sáng rồi chia nhau ra làm việc. Nguyên Hạo và Hạnh Du đi đến nhà gặp Văn Hoàng.

Một người vào báo cho Văn Hoàng:

- Trần Nguyên Hạo và cô Hạnh Du tới, có cần chúng tôi…

- Không. – Văn Hoàng giơ tay ra hiệu. – Để bọn nó vào gặp tao đã.

Hai người bước vào, Văn Hoàng đứng dậy cười ồ lên bảo:

- Chào! Tới thăm tao sao? Không cần, tao rất khỏe.

- Nếu mày không khỏe tao sẽ tới theo cách trịnh trọng hơn. – Nguyên Hạo đáp lại, anh có ý nói xấu hơn nhưng lại thôi.

Mặc dù khá bực vì lời đáp lại của Nguyên Hạo nhưng Văn Hoàng vẫn cười, anh ta nói:

- Ngồi đi! Mang trà ra đây!

- Bớt rườm rà đi! – Lần này là Hạnh Du lên tiếng. – Trả Lucas cho tôi là được rồi.

- Lucas? – Văn Hoàng à lên một tiếng. – Con trai em chứ gì? Anh có lấy của em đâu mà trả.

Thấy anh ta tỏ ra thản nhiên, Hạnh Du lại càng nghĩ chính anh ta bắt thằng bé.

- Anh đã nói muốn đưa nó tới đây chơi còn gì. – Hạnh Du bắt đầu sụt sịt. – Hôm qua anh đã cho người cướp nó từ tay tôi. Anh đúng là tên xấu xa! Sao anh không nhắm tới tôi mà lại làm hại thằng bé hả?

- Im miệng đi! – Văn Hoàng quát lên. – Ai là người của ai hả? Nghe cho rõ đây, con của mày, mày không trông nom cho cẩn thận, để mất rồi chạy đến đổ lỗi cho tao à?

Nguyên Hạo cho rằng đây có thể là một trò đùa của hắn, cũng có thể là hắn không liên quan tới chuyện này thật, anh không vội làm lớn chuyện, mà dùng cách nói chuyện:

- Vương Văn Hoàng, Nguyên Vũ còn rất nhỏ, không có ai chăm sóc cho nó tốt hơn mẹ nó. Hơn nữa nếu ở trong tay những kẻ bắt cóc, nó sẽ không chịu đựng được. Vậy nên, nếu mày đang giữ thằng bé thì hãy trả nó về, ân oán chỉ tính giữa những người lớn, những người trực tiếp liên quan là chúng ta.

Văn Hoàng cũng nghiêm túc nói chuyện, nhưng anh ta vẫn nở nụ cười nhạt:

- Mày gọi là Nguyên Vũ? Nghĩa là mày biết nó là con mày rồi đấy hả? Tội nghiệp! Tao cũng rất lấy làm cảm động trước tấm lòng người cha của mày nên nói cho mày biết, tao không bắt cóc thằng bé, nó hiện tại ở đâu tao không biết. Dù sao tao cũng là một người có tiếng tăm cả trên thương trường lẫn giới giang hồ, tao không có làm cái chuyện hèn mọn là dùng một thằng bé còn chưa đứng vững để giải quyết ân oán.

- Anh đang nói dối! – Hạnh Du bị kích động, có vẻ cô nửa muốn nửa không tin vào lời anh ta, vì không phải anh ta, cô không nghĩ ra ai khác có thể làm chuyện này. Câu chuyện lại rơi vào bế tắc.

Nguyên Hạo giữ Hạnh Du lại bên mình, anh tiếp tục dùng lời nói để đàm phán, anh bảo:

- Mày quay lại đây để trả thù. Vậy thì mày nên biết tất cả kẻ thù của mày là ai? Tao chắc rằng những người có trong danh sách của mày hiện nay chưa phải là tất cả, bởi vì mày không được nghe lời trăng trối của ba mày – Vương Đức Long. Một vài kẻ đã đâm sau lưng ông ta.

- Đó là những tên nào? – Văn Hoàng kích động trừng mắt hỏi Nguyên Hạo. Anh ta vẫn luôn tin rằng có kẻ đã làm thế, bởi vì cảnh sát không thể nhanh như vậy có được toàn bộ chứng cứ buộc tội.

Nguyên Hạo nhếch miệng cười:

- Bài học này mày đã nhận lại từ Khánh Huy. Mày chê bai Khánh Huy không biết dạy cho người của mình sự trung thành, nhưng ba mày lại không biết tạo ra ràng buộc tuyệt đối cho những người cùng hội cùng thuyền. Ông ta bị hạ chỉ trong chốc lát, đến tao cũng cảm thấy rất bất ngờ. Mày có biết rằng trong lúc mày và ba mày ngược xuôi chạy trốn thì có rất nhiều kẻ ngồi vắt chân uống rượu vang rồi kiểm tra tài khoản và mỉm cười vì con số tăng lên?

Văn Hoàng hất tung những chiếc chén trên bàn, văng về phía hai người họ, Nguyên Hạo kéo Hạnh Du về phía sau mình. Văn Hoàng tiếp tục nhào về phía anh, túm cổ áo anh:

- Chiêu tác động tâm lý này của mày không đúng thời điểm rồi.

- Tác động tâm lý cái gì chứ? – Anh cười nói. – Tao đang nói sự thật, mày có thể bỏ qua, dù sao ba mày cũng không còn nữa. – Anh nói ra ý muốn thực sự của mình: – Tao không cần biết mày có bắt giữ Nguyên Vũ hay không, nhưng tao muốn mày đảm bảo an toàn cho nó, bằng cách nào đó của mày. Nếu mày có bản lĩnh, tao hy vọng mày mang cả thằng bé và kẻ chủ mưu tới gặp tao. Bấy giờ tao sẽ cho mày biết, những kẻ đã tạo ra vực thẳm để ba mày rơi xuống là ai, trong số đó, phát đạn của Vương Tuấn Lâm mà mày đã thấy chỉ là dấu chấm hết thôi. Mày hiểu chưa?

Nói rồi, Nguyên Hạo liếc mắt nhìn xuống bàn tay Văn Hoàng, anh ta từ từ thả Nguyên Hạo ra. Anh nuốt khan một tiếng, ánh mắt vẫn theo dõi biểu hiện của Văn Hoàng, sau đó, anh mới cùng Hạnh Du rời khỏi.

Mở cửa xe cho Hạnh Du, anh thắt dây an toàn cho cô rồi mới chuyển sang ghế lái. Nhìn vẻ mặt cô, anh đoán cô đang nghĩ điều gì đó. Không chờ anh hỏi, cô đã lên tiếng trước:

- Anh Tuấn Lâm đã ra tay?

Nguyên Hạo hơi sựng lại trong giây lát, anh gật đầu và ừm một tiếng. Về chuyện này, anh không có lời giải thích gì cho Tuấn Lâm, cũng không đưa ra lời đánh giá nào.

Hạnh Du cảm thấy hơi rối, cô biết chuyện này sẽ xảy ra, cũng nhớ mình và Tuấn Lâm từng nói về chuyện này, cô đã hỏi cậu nếu có cơ hội thì Tuấn Lâm có ra tay không, Tuấn Lâm đã hỏi lại rằng cô có hận cậu không? Và cuối cùng, cậu đã làm vậy, còn cô, hận thù nữa có để làm gì?

Phía Huy Khang, cậu nói rằng mình có việc cần làm, kể từ khi trở lại, Huy Khang rất hiếm khi nói mình làm gì, cậu không tới khách sạn, nhưng cũng thường đi ra ngoài. Cậu không nói Minh Hân phải làm gì, nhưng cô đã chủ động làm một việc. Thấy cô chuẩn bị rời khỏi nhà, trước cả mình, Huy Khang mới hỏi:

- Em định đi đâu?

- Có một nơi mà em muốn đến, đừng lo cho em!

- Anh sẽ đưa em đi.

Minh Hân gật đầu, cô biết rằng Huy Khang luôn có sắp xếp ổn thỏa, cô lo lắng cho công việc của cậu mà nói lời từ chối ngược lại sẽ khiến Huy Khang không yên lòng, cứ nghe lời cậu là phương án tốt nhất.

Đến trước cổng nhà thờ, Minh Hân tháo dây an toàn bảo:

- Tới nơi rồi.

Huy Khang hơi cúi đầu nhìn qua cửa kính, ánh mắt cậu hơi lạ:

- Em tới đây làm gì vậy?

- Gặp một người bạn cũ.

Cô không nói đó là ai nhưng Huy Khang phần nào nghĩ ra được, Minh Hân quen biết những ai dường như cậu đều biết hết. Cậu cũng tháo dây an toàn và bảo:

- Anh sẽ ở đây với em.

- Không phải anh có việc sao?

Cậu lắc đầu:

- Không vội.

Huy Khang ngồi trong khuôn viên nhà thờ, cậu chào một vị nữ tu vừa đi qua. Minh Hân ngồi trong thánh đường, cô quan sát không gian xung quanh với kiến trúc không có gì khác những nhà thờ khác, những ô kính nhiều màu, hình của những vị thần mà cô chẳng hề biết. Sau cùng, cô ngoái đầu lại khi nghe thấy tiếng bước chân dù rất khẽ.

Khánh Ân mặc bộ đồ của nữ tu, nhưng cô không phải nữ tu. Cô ngồi ở phía sau Minh Hân, cách cô một hàng ghế. Minh Hân thấy hơi lạ nhưng không phản ứng gì.

- Chị khỏe chứ! - Minh Hân mở lời bằng cách hỏi thăm rất đỗi bình thường. Cô nghe thấy Khánh Ân ừm một tiếng ngay sau đó.

Không khí xa lạ, ngượng ngập hơn Minh Hân nghĩ. Khánh Ân thậm chí còn không hỏi lại cô một câu như vậy. Cô không biết nên nói chuyện gì với Khánh Ân mặc dù cô chủ động tìm đến. Dường như cũng cảm nhận được điều tương tự, Khánh Ân bèn nói:

- Hôm nay có một buổi lễ nhỏ, nếu không bận, em hãy ở lại đi!

Minh Hân vui vẻ gật đầu, cô cũng chỉ hơi nghiêng đầu, không hề ngoảnh lại nhìn Khánh Ân, bởi cô chọn vị trí ngồi như vậy nghĩa là không muốn đối diện với Minh Hân. Cuộc nói chuyện dường như chỉ kết thúc sau đôi ba câu như vậy, Khánh Ân lại chẳng chào Minh Hân một tiếng nào, cứ thế đứng dậy quay người đi.

Khánh Ân vừa đi được vài bước, chợt có một tiếng động vang lên, tiếng động rất nhỏ, có thể nó phát ra từ một nơi khá xa chỗ họ. Vốn không có gì đặc biệt nhưng chỉ ngay sau đó, có tiếng người và tiếng một đứa trẻ đang khóc. Minh Hân lập tức đứng dậy, cô biết đó là tiếng của bé trai.

Lần này, Khánh Ân cũng quay lại nhìn Minh Hân, họ đối diện với nhau, gương mặt Khánh Ân có chút lo lắng, tiếc là, thánh đường này không đủ ánh sáng để Minh Hân có thể thấy được.

Minh Hân cười, cố lấy giọng thản nhiên nhất, nói:

- Em nghe thấy tiếng trẻ con đang khóc.

- Hôm nay có buổi lễ mà, có lẽ một số người tới sớm.

Khánh Ân không nghĩ rằng lời giải thích đó có thể xua đi nghi vấn trong lòng Minh Hân, dù cô muốn tin Khánh Ân đã thay đổi sau khi hiểu lầm được hóa giả, nhưng sau những chuyện đã xảy ra thì lời Khánh Ân nói vẫn luôn đặt ra cho Minh Hân những nghi ngờ nhất định, ít nhất là trong lúc này.

- Em có thể cùng chị ra ngoài đó với mọi người không?

Lời đề nghị nhưng gần như là ép buộc, Khánh Ân không nói gì mà chỉ quay người đi, Minh Hân hiểu và đi theo.

Đúng là bọn họ đang chuẩn bị cho một buổi lễ, Minh Hân quan sát và thấy có một vài giáo dân đã tới như lời Khánh Ân nói, có điều, không có đứa trẻ nào ở đây.

- Chắc bọn trẻ chạy đi chơi đâu đó. – Khánh Ân đột nhiên nói dù Minh Hân chưa hỏi gì. Cô đủ khả năng để suy đoán tiếng khóc vừa rồi không thể là của một đứa trẻ có thể “chạy đi chơi” được.

Có hai người đàn ông vừa bước ra từ một cánh cửa, nhìn qua không có gì đặc biệt nhưng chính họ có tật giật mình, lộ ra sơ hở. Họ thấy Minh Hân và lập tức lui lại, và cô đã quan sát chúng. Họ là những đàn em trước đây của Văn Hoàng, nhưng đã chuyển sang làm việc cho Khánh Ân. Họ không theo đuổi lợi ích, việc xấu lần này là do những oán hận đã có với cha con Văn Hoàng, Khánh Ân đã lợi dụng điểm này.

Minh Hân nhìn bọn họ, bọn họ cũng nhìn cô, nhận thấy tình hình diễn biến bất ngờ, Khánh Ân phía sau âm thầm ra hiệu cho hai người đó. Họ trở lại căn phòng một cách vội vã. Không do dự, Minh Hân lập tức xông tới chỗ đó nhưng bị Khánh Ân cản lại.

- Em định đi đâu?

Minh Hân quay lại nhìn Khánh Ân, ánh mắt trở nên gay gắt, cô không nói gì mà hất văng tay Khánh Ân ra. Thà nhầm lẫn cũng được, còn hơn để tuột mất cơ hội ngay trước mắt. Minh Hân chạy theo bọn họ vào trong, không thấy ai cả, chỉ còn một bình sữa rơi dưới sàn. Cô tiếp tục chạy theo lối sau, nơi này hình như dẫn ra khu vực khuôn viên.

Khuôn viên rất rộng, chạy được một hồi là cô thấy hai người đó ngay trước mắt, bọn họ đang hướng đến đoạn hàng rào thấp ở cách đó không xa. Minh Hân khá mệt nhưng vẫn cố đuổi theo.

- Huy Khang, đó là Lucas!

Minh Hân hét lớn khi thấy Huy Khang đang ngồi gần đó, cậu theo hướng cô chỉ và thấy hai tên đàn ông và một người phụ nữ đang ôm một đứa bé bỏ chạy. Cậu lập tức đuổi theo. Thấy vậy, Minh Hân dừng chân, cô quan sát xung quanh một lượt rất nhanh rồi quay người chạy ra chỗ Huy Khang đậu xe.

Huy Khang nghĩ rằng cậu có thể bắt được chúng, thế nhưng, bọn chúng đã có chuẩn bị trước. Chúng lên một chiếc xe đã đậu sẵn và nhanh chóng thoát khỏi Huy Khang. Nhưng cũng chỉ ngay lúc ấy, Minh Hân lái xe tới, Huy Khang nhảy lên, họ phải tranh thủ từng giây không để những người kia thoát được.

Cuộc rượt đuổi có phần cam go khi bọn chúng phát hiện hai người đang đuổi theo. Giờ cao điểm buổi sáng, dòng xe cộ lưu thông bị tắc nghẽn khủng khiếp, bọn chúng có vẻ thông thạo đường sá khi lựa chọn con đường khác tránh đường tắc.

- Tiếp theo chúng tôi nên làm thế nào? – Một gã có vẻ hốt hoảng khi nói qua di động.

Lúc này, Khánh Ân đã thay bộ đồ tu sĩ ra, dường như chuẩn bị tới đó.

- Tôi đã cho người tới giúp các anh, các anh chỉ cần chạy thẳng tới nơi tôi dặn là được.

Xảy ra một vài tình huống trên đường, Minh Hân cảm thấy tai nạn sắp xảy ra nhưng cô may mắn qua được. Thấy cô hơi hoảng, Huy Khang bên cạnh nói:

- Đừng sợ!

Phải thừa nhận kỹ thuật của cô không tốt đến mức như vậy, con đường này tuy không đông đúc nhưng xe cộ qua lại vẫn đều đều, lại không phải đường một chiều, cô càng cảm thấy mất tự tin hơn.

- Để anh!

Huy Khang nhoài người sang, một tay nắm lấy vô lăng xe, một tay kéo Minh Hân, cô cúi người tránh cậu và đổi vị trí. Quá trình khiến chiếc xe chậm lại một chút. Huy Khang nhanh chóng lấy lại khoảng cách vừa mất, lần này, chiếc xe có phần vững vàng hơn. Cậu có thể gây ra va chạm nhẹ để chúng phải dừng xe, nhưng trên xe có Lucas, cậu không thể làm thế.

Đến một ngã tư, một chiếc xe khác từ bên phải lao tới xe Huy Khang. Cậu đã cố gắng để tránh nó nhưng chiếc xe ấy cố ý làm thế, cậu biết. Pha va chạm khiến xe của cậu quẹo về bên trái, theo quán tính, đầu Minh Hân đập vào kính xe nhưng cô nhanh trí đưa tay lên chống đỡ, kết quả, tay cô bị thương.

Như vậy đã là nhẹ lắm rồi, Huy Khang nghĩ, bởi cậu đã cố gắng xử lý tình huống đó, nếu không, cả hai người có thể bị thương rất nặng hoặc thiệt mạng bởi pha tấn công liều mạng đó. Điều này chỉ càng khẳng định chính Khánh Ân bắt cóc con trai Hạnh Du mà thôi.

Gần đó có một phòng khám, Huy Khang đưa Minh Hân vào đó xử lý chỗ bị thương, trán cô cũng phải băng lại một miếng. Huy Khang cũng bị đập vào vô lăng nên có vết thương trên trán giống cô, tay có một miếng dán nhỏ vì bị mảnh kính bắn vào.

Giờ không phải là lúc nghỉ ngơi, cả hai đều biết vậy. Bọn họ quay lại nhà thờ và được biết Khánh Ân đã đi ra ngoài. Họ có thăm dò từ những nữ tu khác và nhận được vài lời kể, không có gì hữu ích ngoài việc những người đàn ông đó là thợ làm công, còn cậu bé là cháu của họ, là con của một bà mẹ độc thân và đang bị bệnh. Bọn họ được ở lại nhà thờ cho đến khi công việc xong xuôi, và Khánh Ân nhận chăm sóc cậu bé. Người phụ nữ đi cùng là người quen của Khánh Ân, hôm nay tới thăm cô và giúp cô chăm sóc đứa bé đó.

Một lời nói dối hoàn hảo, Minh Hân và Huy Khang nhìn nhau thầm nghĩ. Họ đã để mất dấu vết của bọn bắt cóc, hai người quyết định ngồi lại đây nghĩ cách.

- Em tới đây vì nghĩ đến cô ta à?

Minh Hân gật đầu:

- Thực ra lúc mọi người nói chuyện, em đã nghĩ tới người khác không phải Vương Văn Hoàng. Em muốn tự mình kiểm chứng suy đoán đó rồi mới nói, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Nghe thấy thế, Huy Khang chợt cười, cậu cũng đã có suy nghĩ giống cô, và cũng không nói. Cậu cũng muốn tự mình kiểm chứng nghi ngờ của mình, theo cách của cậu, nhưng trùng hợp là cậu lại cùng cô đến chỗ này.

- Bây giờ chúng ta làm gì? – Minh Hân hỏi. – Có nên báo cho Hạnh Du và anh Nguyên Hạo?

Huy Khang gật gật đầu, bảo:

- Bị lộ, cô ta nhất định sẽ có hành động công khai. Hãy gọi hai người đó tới đây, anh cho rằng người mà cô ta muốn gặp chính là cô Hạnh Du.

Minh Hân tóm tắt tình hình cho Nguyên Hạo, anh và Hạnh Du lập tức lên đường. Lúc ngắt cuộc gọi rồi, Huy Khang mới hỏi:

- Em có cần một bộ đồ khác không?

Áo ngoài của Minh Hân dính máu ở tay, áo phông bên trong phải cắt đi phần dưới để dễ dàng xử lý vết thương. Hiện tại cô đang mặc áo khoác của Huy Khang, nó rộng hơn áo ngoài của cô nên không làm cô khó chịu.

- Cũng được. – Cô đáp.

- Thôi. – Huy Khang bất ngờ thay đổi ý định. – Mặc áo của anh để bảo vệ bản quyền.

Cô chau mày và mỉm cười, lấy tay kia thụi cậu một cái. Huy Khang vẫn như vậy, luôn biết cách trêu đùa cô. Rồi cậu quay hẳn sang phía cô, một tay nắm lấy tay bị thương của cô, tay kia chạm nhẹ lên vết thương đã được băng trên trán, nhẹ nhàng nói:

- Anh chán ghét nhìn thấy em trong bộ dạng mình đầy thương tích thế này.

Minh Hân cười, trêu lại cậu:

- Vậy em đi chỗ khác nha!

- Con bé này! – Huy Khang vờ giận, bẹo má cô, dịu dàng. – Anh hứa từ giờ không để em chịu thêm bất cứ vết thương nào nữa.

Minh Hân thu chân lên ghế, xoay người dựa lưng vào cậu, cô bảo:

- Như thế thì anh sẽ không chán em đúng không?

Huy Khang lại cười, cậu không có ý đó, và Minh Hân thì đang cố trêu mình. Cô tiếp:

- Làm sao em sống cả đời với một người chán mình được.

- Làm sao anh chán ghét cuộc đời của mình được.

Minh Hân mỉm cười, cô chính là cuộc đời của Huy Khang. Cô với tay ra sau vòng lên ôm cổ cậu, cảm thấy hơi thở của Huy Khang ở rất gần. Cậu thì thầm vào tai Minh Hân gì đó khiến cô lại cười tiếp, cô trêu:

- Nói to lên!

Huy Khang cười, nhéo má cô:

- Mình em nghe là được, người khác nghe thấy cũng đâu có ý nghĩa gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.