Tro Tàn Của Yêu Thương

Chương 42: Chương 42




Xa dần cái nắng chói chang hè. Xa dần những buổi trưa oi ả. Xa rồi những trận mưa rào vội vã. Hạ chuyển mình sang thu. Bầu trời lại sáng trong một màu thanh tịnh, ấm áp góc phố lá rụng rơi.

Chiều hoàng hôn buông nhạt nhòa. Phố nhỏ đượm một màu vàng chanh tươi mát. Đêm đen lại sắp giăng đầy ngõ ngách.

Một mái tóc màu hạt dẻ bồng bềnh trong gió. Một chiếc váy màu xanh trời thật nhạt, chùm qua gối một chút. Một chiếc áo phông dày màu trắng sáng. Cô gái trong bộ trang phục trang nhã mà đầy điệu đà, bước ra khỏi thư viện với vài cuốn sách và truyện ôm trước ngực. Chiếc xe nhỏ nhắn xinh xinh rất hợp với cô. Giỏ xe còn có một lãng hoa cẩm chướng tím, loài hoa biểu tượng cho tính tình thất thường nhưng kiên định.

Một nơi nào đó trong thành phố ấy, có một chàng trai đang đứng trước cửa phòng của ai đó. Chần chừ mãi mới thu được can đảm bước vào. Mọi thứ hiện ra trước mắt cậu, từng thứ từng thứ một vẫn như có ai đó vẫn thường sử dụng. Chiếc áo len dài tay vứt trên giường, đôi giày thể thao kiểu nữ dưới đất không ngay ngắn, chiếc lược nhỏ trên bàn còn vương lại vài sợi tóc nhỏ, chiếc laptop đặt ngay cạnh gối, điện thoại di động để gần chiếc ba lô...

Biệt thự nhà Huy Khang cũng có một căn phòng như vậy. Chỉ là nó lạnh lẽo hơn vì thời gian không có người sống dài hơn. Huy Khang bước tới gần hơn chỗ chiếc bàn học cạnh cửa sổ, có một tấm hình bị úp xuống. Nó không hề có bụi bặm vì vẫn thường xuyên được quét dọn. Mọi thứ không hề bị dịch chuyển một ly.

Chầm chậm đưa tay lật tấm hình lên, là gương mặt sáng ngời của Hiểu Khánh, nhìn kỹ thì thấy thật giống Huy Khang. Cảm xúc chợt dâng trào trong lòng cậu. Đã hơn 6 tháng trôi qua, không khí căn phòng từ lúc nào trở nên hoang vắng cô quạnh như thế này...

Tại một nơi hiện đại, trụ sở của một tập đoàn kinh doanh lớn, có vài người bận đồ vest lịch thiệp bước ra từ phòng chủ tịch. Bên trong, Tuấn Lâm với gương mặt băng giá lặng lẽ ngồi một mình trên ghế. Bàn tay vỗ vỗ theo nhịp lên sấp tài liệu trên bàn. Những người ban nãy vừa nói: Chủ tịch, chúng tôi xin được nhượng lại số cổ phần của mình cho cậu. Hy vọng có nó, cậu có thể ngồi vững trên chiếc ghế này. Giờ chúng tôi chỉ muốn một cuộc sống gia đình ổn định với các con cháu của tôi mà thôi.

Cuộc chiến tranh giành cổ phần có lẽ đã đến hồi kết, nhưng đó lại là tín hiệu bắt đầu cho một cuộc chiến không khoan nhượng khác, với máu và mạng người. Khi ý thức về một cái giá đã vượt qua giới hạn của chân lý, họ sẽ vì oán thù mà bất chấp cả mạng sống. Giữa mình và kẻ thù: Một có...thì một không.

Tuấn Lâm nắm chắc vị trí chủ tịch nhờ những khoản cổ phần do một số cổ đông nhỏ nhượng lại. Nửa năm sau lời hứa trong ngày họp cổ đông, Tuấn Lâm đã từng bước chứng tỏ bản lĩnh, tài năng lãnh đạo của mình và niềm tin nơi các cổ đông cũng được xây dựng vững chãi như ba cậu khi xưa. Chàng trai mang vẻ đẹp băng giá ấy đã trưởng thành trông thấy. Đôi mắt ấy là cánh cửa của một thế giới oán thù sâu nặng, quyết tâm trả thù bằng mọi giá, và còn có cả những khao khát hạnh phúc lập lòe trong đó nữa.

Nếu còn tồn tại sau tất cả, anh sẽ tìm em...

Nắng nhỏ từng giọt rượu vang màu vàng trên phố, ngoài trời thay áo mới dịu mát hơn. Có một cô gái nhỏ mặc chiếc áo phông màu hồng phấn, chiếc váy xòe chấm gối màu lục nhạt đang ngồi trong thư viện, say sưa với cuốn sách dày. Cái đầu nhỏ khẽ nghiêng nghiêng, mái tóc xòa xuống quanh cổ. Đôi mắt chú mục xuống trang sách, đôi môi nhỏ nhắn thi thoảng mỉm cười thật nhẹ.

Dáng cô gái bé nhỏ ấy cứ ngày ngày qua lại thư viện này, như một thói quen, như một khoảng lặng riêng cho tâm hồn.

Thím Nhã thức dậy đã không thấy Minh Hân đâu. Thím biết giờ này cô đang ở đâu. Thím lắc đầu mỉm cười nhẹ, xuống tới bếp thì thấy trên bàn đã có sẵn một mâm cơm đậy lồng cẩn thận.

Thím ăn ngon miệng nhé!

Thím Nhã giật lấy mảnh giấy nhỏ dán trên chiếc lồng, trên đó còn có hình mặt cười rất dễ thương. Thím lại cười hiền hậu.

Công viên nhỏ buổi sớm chỉ có những gia đình cùng nhau tới tập thể dục buổi sáng. Minh Hân mặc chiếc quần thể thao rộng, chiếc áo khoác mỏng cùng bộ với nó, tóc búi phía sau đầu, hơi rối và ươn ướt mồ hôi, chiếc headphone đeo trên tai trông càng cá tính hơn.

Minh Hân không vào khu vực công viên, cô chạy bộ quanh con đường nhỏ cạnh hồ. Dừng chân nghỉ ngơi trên một chiếc ghế gần đó, Minh Hân nhìn quanh với đôi mắt sáng ngời tươi vui. Cuộc sống mới đã mang tới cho cô những cảm nhận rõ hơn về cuộc sống, về những giá trị bình dị mà sâu sắc. Một giây thoáng qua suy nghĩ về chuyện cũ, Minh Hân chợt tự hỏi: Cuộc sống thật của mình liệu có như những người bình dân này hay không?

Đang uống từng ngụm lớn nước khoáng trong chai, Minh Hân chợt nghe đằng xa có tiếng con nít. Ngoái đầu về phía đó, Minh Hân thấy một bé trai và một bé gái đang cãi cọ tranh giành gì đó, cô lắng tai nghe thử.

- Lọ nước đó là của tôi. - Cậu bé chỉ tay vào lọ nước cô bé đang giữ.

Cô bé chu môi phản đối:

- Không phải. Nó là của tôi.

Cậu bé lại nói:

- Không đúng. Ba tôi đã mua nó rồi để ở cái ghế này, tại sao bạn lại lấy nó của tôi hả? Trả đi!

Cậu bé chìa tay ra, cô bé gái kia lập tức ôm lấy lọ nước chặt vào người mình, giữ khư khư không trả lại, cô bé nói:

- Ba mẹ bạn đã mang đồ đạc đi rồi, cả lọ nước của bạn nữa, còn cái này là của tôi.

Minh Hân đoán hai đứa trẻ đó cũng theo ba mẹ đi tập thể dục buổi sáng. Thấy sự hồn nhiên của chúng, cô bất chợt bật cười. Bỗng cô thấy cậu bé kia tiến tới giằng lấy lọ nước, miệng nói:

- Không phải như thế. Ba mẹ tôi chưa có về, họ chỉ đi đâu đó thôi. Bạn trả nó lại cho tôi ngay.

Cô bé gái vẫn ra sức giữ thật chặt, thấy xung quanh chỉ có vài người, họ không hề chú ý tới chúng, cô bèn lắc đầu, khẽ mỉm cười tiến tới.

Minh Hân giữ lấy hai cánh tay nhỏ đang tranh giành, cô can ngăn:

- Hai đứa đều khát nước đúng không? - Cô chìa chai nước của mình ra nói: - Đây, uống của chị đi, chai của chị lớn hơn thấy không? - Cô nói với bé gái: - Em gái à, lọ nước chắc là của bé trai đó, chị thấy cậu bé chờ ba mẹ nãy giờ mà!

Không phải Minh Hân thiên vị bé trai, mà là cô nghĩ bé gái vốn dễ dỗ dành hơn, nhất là khi chúng đang tranh nhau thứ mà chúng đều muốn. Cô nói tiếp:

- Nào, bé gái xinh đẹp trả cho bạn ấy đi, chị cho em chai này, lớn thiệt là lớn em thấy không? - Minh Hân vẫn chìa chai nước khoáng của mình ra dụ dỗ.

- Bé Ba không được lấy đồ của người lạ!

Giọng nói trẻ con thứ ba vang lên. Cả ba đồng loạt quay đầu. Đang tiến tới chỗ họ là một cậu bé, cậu có vẻ lớn hơn một chút so với hai nhóc này, gương mặt lộ rõ nhiều phần kiên định.

Cậu bé bước tới, kéo cô em gái về bên mình, ngước nhìn Minh Hân nói:

- Tụi em được dạy là không lấy đồ của người lạ, nhất là đồ ăn thức uống.

Minh Hân ban đầu hơi ngỡ ngàng trước câu nói của cậu bé. Thật không ngờ cậu bé còn nhỏ tuổi mà đã biết cảnh giác với người lạ. Nhưng ngay lập tức, cô thấy cậu bé quay sang trừng mắt với cậu bé kia:

- Còn mày, nếu lần sau mà còn ăn hiếp em tao, là mày chết với tao đó nghe chưa?

Lời đe dọa đầy vẻ dữ dằn của cậu nhóc, cậu bé kia im re không nói lời nào. Riêng Minh Hân lại chợt thấy buồn cười. Tuy lời nói đó không có sức cảnh cáo cao, nhưng đã cho thấy rất rõ rằng cậu nhóc biết bảo vệ em gái mình.

Minh Hân cúi người, chống tay xuống gối bảo cậu nhóc:

- Em giỏi vậy sao nhóc? Không chừng cậu bé này đánh thắng em đấy!

Cậu nhóc nhăn mặt quát lên:

- Không thể nào. Em đã học rudo 2 năm, từ khi vào lớp 1, đừng nói thằng nhóc này, ngay cả người lớn như chị em cũng không sợ đâu!

Minh Hân nghe vậy thì nhún vai, mím môi trợn mắt làm vẻ sợ hãi sửng sốt. Rồi cô nói:

- Em biết không, chị cũng là một võ sinh đấy. Nếu như lúc đó chị chăm chỉ thêm một chút, chắc giờ này chị thành cao thủ rồi. Sao nào, em có muốn đấu với chị không?

Cậu bé nghe vậy thì hơi run sợ. Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, Minh Hân thấy vậy thì bật cười, cô đứng lên vỗ vai cậu nhóc bảo:

- Sao chị lại đi đấu với đứa trẻ như em chứ! Chị sẽ dạy vài chiêu cho nhóc này, rồi nó sẽ đánh bại em cho xem! - Cô quay sang cậu kia hỏi: - Này nhóc, làm đệ tử chị không?

Thằng bé lắc đầu quầy quậy:

- Mẹ dạy đánh nhau là không tốt. Em không muốn đánh.

Minh Hân bất chợt thấy hơi hụt hẫng. Đúng lúc này thì cậu bé kia cằn nhằn:

- Đúng là hèn mà! Thôi, mình đi thôi bé Ba.

Nói xong, cậu nhóc nắm tay em gái kéo đi, không kịp cho Minh Hân nói thêm gì. Cô nhìn hai anh em họ chạy xa, bất giác lắc đầu bật cười. Cô quay lại nói với cậu bé:

- Em à, giờ chị mua cho em một lọ nước khác, em giữ lấy rồi hỏi ba mẹ xem có nên uống hay không nha!

Cô cười hiền với cậu bé rồi chạy vào quán ngay chỗ đó mua một chai nước nhỏ cho cậu bé. Xoa đầu cậu, cô quay người rời đi.

Được khoảng mươi bước, lúc cô đang định đeo chiếc headphone lên nghe nhạc thì chợt nghe có tiếng thứ gì đó rơi bộp xuống phía sau. Minh Hân dừng bước, quay phắt lại, cậu bé đã biến mất, chỉ còn thấy chai nước nhỏ rơi dưới đất. Ngay lúc này, cô nghe thấy tiếng trẻ con vùng vẫy kêu la, nhưng chỉ là những tiếng kêu âm ỉ trong cổ họng. Minh Hân vội chạy tới nhìn vào con hẻm gần chỗ cô và bọn trẻ vừa đứng, ngay lập tức bắt gặp cảnh cậu bé hồi nãy bị một người đàn ông bịt miệng, cắp ngang bên hông chạy đi.

Không kịp nghĩ ngợi gì khác, Minh Hân giật phăng chiếc tai nghe ném xuống đất, buông một cậu mắng mỏ: Chết tiệt! rồi lập tức lao theo người bắt cóc.

Minh Hân dồn hết sức chạy theo hắn ta. Vì phải vác thêm cậu bé, người này có vẻ chuyển động khá khó khăn, Minh Hân đuổi đã tới gần, hắn ta lo sợ dốc hết sức bỏ chạy. Thi thoảng vẫn phải chậm lại để xốc lại cậu bé lên cho chắc.

Phía trước là một ngã rẽ, hắn mỉm cười vì đó chính là cơ hội thoát thân của mình. Quả nhiên, một chiếc moto chạy ngang qua đó, người đàn ông lập tức nhảy lên xe, cậu bé bị kẹp ở giữa.

Minh Hân vẫn ra sức rượt đuổi, nhưng sức người vốn không thể so bì với sức động cơ. Minh Hân nhanh chóng bị kéo dài khoảng cách với chúng. Nhưng cô không bỏ cuộc. Cô rẽ vào một con hẻm khác, chạy hết sức, không lâu sau nhanh chóng vượt ra chặn đầu chiếc xe. Nhưng bọn bắt cóc không hề kiêng nể, chúng vẫn lao nhanh về phía cô, Minh Hân buộc phải tránh qua một bên giữ an toàn, cô túm được áo người phía sau nhưng thật nhanh bị tuột mất.

Minh Hân có hai giây nghĩ ra hướng thông minh hơn, cô lại rẽ vào một ngõ khác, lối này sẽ lại chặn đầu bọn chúng. Nhưng không chỉ vậy, cô còn có thể dồn bọn chúng rẽ vào lối đồng hoang gập ghềnh.

Quả nhiên là vậy, bọn chúng thấy cô lao ra, không còn cách nào khác là phải đánh lái sang ngã bên cạnh, lối đó sọc thẳng ra một vùng cỏ hoang.

Cả khu đó bị một phen hú vía. Ba mẹ cậu bé trở lại, biết điều không hay đang diễn ra với con trai, họ gấp gáp báo cảnh sát. Tuy nhiên, sự việc quá bát ngờ nên không có ai kịp theo giúp cô gái trẻ vừa đuổi theo bọn chúng.

Hai tên bắt cóc đều là đàn ông. Bọn chúng chạy xe ra tới đây thì mất lái do tốc độ vẫn giữ cao bất ngờ gặp con đường đất. Bọn chúng mất thăng bằng, đường lái bị xiêu vẹo. Chúng xuống xe, cắp thằng bé xuống. Bất chợt quay lại phía sau, thấy Minh Hân vừa đúng lúc chạy tới. Cô chống tay xuống gối thở dốc.

Cậu bé vì quá sợ hãi nên đã òa khóc lớn. Hai tên bắt cóc nhìn cô cười khẩy bảo:

- Cũng nhanh chân lắm chứ! Nhưng vô ích thôi.

- Trả thằng bé lại đây! - Minh Hân nói như ra lệnh, đôi môi khô khốc, sắc mặt cô nhợt nhạt mệt mỏi.

Bọn chúng bật cười lớn. Chúng nói với nhau:

- Cô ta muốn ở cùng thằng nhỏ này, vậy mang cô ta theo cùng đi!

Hai tên nói xong thì bật cười nham hiểm. Chúng tiến lại gần Minh Hân. Cô chầm chậm lùi sau mấy bước. Chợt nghe có tiếng động cơ tới gần, Minh Hân hướng ánh mắt ra chỗ cậu bé đang run sợ, khóc nấc lên. Có một chiếc oto tiến gần. Đó là loại xe nhiều chỗ không phải kiểu xe nhỏ. Chiếc xe tới gần, hai tên bắt cóc cũng quay đầu lại. Nhận ra đồng bọn, bọn chúng lập tức cười lớn, quay lại nhìn Minh Hân. Một người từ trên xe bước xuống, tiến tới túm lấy cậu bé lôi đi. Cậu bé cũng vùng vằng kháng cự nhưng thực sự là vô ích.

Minh Hân không chần chừ nữa. Cô lập tức lao lên tấn công hai tên trước mắt. Chỉ trong vài giây, hai tên đã bị hạ gục, một kẻ lãnh trọn hai đòn tấn công trực diện nhắm thẳng vào mặt, một kẻ bị kẹp cổ vật ngã xuống đất.

Trông Minh Hân lúc này như một con đại bàng nhỏ, nét mặt chợt hiện vài phần ngông nghênh bá đạo. Nhất là khi cô nở một nụ cười lạnh ngắt.

Tuấn Lâm đi bộ từ trên dốc đèo xuống, điện thoại chợt đổ chuông.

Tôi biết cậu lại tới thăm mộ nhưng sáng nay cậu có một cuộc họp rất quan trọng đó.

Giọng ông Kính Luật điềm đạm nhưng vẫn đầy lo lắng. Tuấn Lâm đáp:

Không có. Hôm qua tôi quên di động nên sáng nay trở lại. Tôi sẽ về ngay.

Tuấn Lâm cúp máy rồi bước tiếp. Cậu trở lại xe, nhìn chiếc đồng hồ trên tay rồi nổ máy rời đi. Chiếc xe vòng qua con đường rộng giữa đồng cỏ mệnh mông. Lúc vòng lái, Tuấn Lâm suýt chút nữa đã bỏ qua một hình ảnh. Cậu ngoái đầu nhìn lại. Cặp mắt chợt dãn rộng. Phía xa đằng kia, cậu đã thấy...

Minh Hân lao tới, nhảy lên đạp một cú thật mạnh vào lưng tên đang giữ cậu bé, hắn chúi về phía trước nhưng không ngã. Cậu bé lập tức lao tới ôm lấy chân cô. Minh Hân cảm nhận được cậu bé đang run sợ như thế nào.

Đẩy người cậu bé ra, Minh Hân quan sát hành động của cả đám bắt cóc. Nhóm người trên xe khi thấy cô dễ dàng hạ gục hai tên kia thì đã chuẩn bị tư thế, nay cô tấn công tên vừa rồi như một hành động khơi dậy chiến tranh.

Đám người trên xe lần lượt xuống hết. Nhìn qua thì khoảng gần chục tên. Thì ra bắt cóc có tổ chức là dàn xếp mọi tình huống phòng ngừa từ trước. Minh Hân nuốt khan. Cho dù cô có võ nghệ, cũng chỉ đơn giản là phòng thân, đối đầu với cả đám đông như thế này, cô thấy mình không có một chút tự tin nào. Lần đầu tiên cô cảm thấy hối hận vì khi xưa đã không chăm chỉ học tập tử tế. Tuy vậy, cô tự nhủ mình vẫn phải làm hết sức.

Đẩy cậu bé lùi hẳn về phía xa, Minh Hân hai tay nắm thành quyền, cung lên phía trước thủ thế. Bọn chúng tiến, Minh Hân lùi, dần dần cô đã sát tới chỗ cậu bé.

Một người đứng chính giữa, có lẽ là kẻ cầm đầu, nhìn Minh Hân bằng ánh mắt khinh rẻ, miệng hắn nói nhỏ:

- Không biết lượng sức mình. - Nói rồi, hắn phẩy tay ra hiệu cho những người kia xông lên.

Vốn tưởng sẽ có một trận đại chiến, một đám đàn ông đấu võ với một cô gái, nhưng không ngờ, Minh Hân lập tức xoay người, bế cậu bé lên và...bỏ chạy.

Cả đám người kia bị một giây sững sờ, rồi lập tức hò hét nhau đuổi theo. Lúc này, tới sức bỏ chạy Minh Hân cũng không còn nhiều, nhưng cô vẫn đang rất cố gắng. Bọn chúng đã ở ngay phía sau, Minh Hân đang lúc cảm thấy kiệt sức, lo sợ và nghĩ mình sẽ chết chắc thì chợt...

Két...ttttt...ttttt..........

Tiếng phanh xe gấp nghe rùng rợn. Chiếc BMW đen bóng loáng lao tới chặn đầu bọn người phía sau, như một hàng rào vững chãi bảo vệ cho Minh Hân và cậu bé.

Thấy có biến động, Minh Hân cũng quay lại. Chiếc xe đứng nguyên ở vị trí đó hồi lâu. Chàng trai trong xe khẽ nhếch môi thật khẽ rồi chậm rãi mở cửa xe và bước xuống.

Người đầu tiên trừng mắt lên là Minh Hân. Cô sững sờ tới mức cậu bé trên tay cô bị tụt xuống đứng dưới đất. Tuấn Lâm đứng trước đám người đó như một dũng sĩ trong trận mạc. Đẩy cánh cửa xe đóng lại, Tuấn Lâm trực tiếp đối diện với đám côn đồ.

Miệng cậu chỉ mấp máy thật khẽ Bingo rồi lập tức xông vào đám người đó. Cậu hạ từng người một cách đơn giản và gọn gàng. Lần lượt từng tên gục xuống dưới chân cậu. Có kẻ cố gắng gồng mình đứng dậy nhưng không thể, vì chỗ bị thương quá đau nhức.

Xong việc, cậu đứng nhìn bọn chúng một lượt. Lần lượt từng tên bò dậy và trở lại chiếc xe của bọn chúng, vội vã rời đi.

Còn lại chỉ là hai đôi mắt nhìn nhau chăm chú, thi thoảng chớp một cái thật nhẹ. Miệng Tuấn Lâm đang vẽ một nụ cười.

Hai người đưa cậu bé trở về công viên. Ba mẹ nó đang rất sốt ruột, người mẹ cậu bé chạy tới ôm lấy con, cười mừng rỡ. Họ không ngừng cám ơn hai người với một lòng biết ơn khôn tả.

Minh Hân vì chạy đường dài nên quá mệt, chờ cho gia đình họ ra về, Minh Hân lấy chai nước tu ừng ực. Tuấn Lâm bất giác bật cười.

Minh Hân không màng tới sự có mặt của Tuấn Lâm, cô thờ ơ với sự xuất hiện của cậu. Cô nắp chai nước lại rồi bước đi. Tuấn Lâm vội chạy tới kéo cô lại và hỏi:

- Em đi đâu vậy?

- Về. - Minh Hân đáp gọn.

Giọng Tuấn Lâm trầm xuống:

- Về đâu?

Minh Hân giằng tay ra, đáp với nét mặt hơi khó chịu:

- Về nhà. Em sống ở đâu thì đó chính là nhà em.

Tuấn Lâm lúng túng hỏi tiếp:

- Vậy nhà em hiện tại ở đâu?

Minh Hân nhăn mặt vẻ cau có:

- Anh biết để làm gì?

Tuấn Lâm không đáp. Thấy thế, Minh Hân liếc nhìn cậu một cái rồi bảo:

- Em không muốn cho anh biết.

Nói xong, Minh Hân quay đi. Lần này, Tuấn Lâm không níu cô lại nữa, mà bỏ tay vào túi quần, ung dung theo cô từng bước một. Được vài bước, Minh Hân quay lại chau mày:

- Anh đi theo em làm gì?

Tuấn Lâm mặt lạnh tanh không có chút nào là để tâm tới câu hỏi của cô, Minh Hân buồn bực bước tiếp. Cô nghe thấy rất rõ tiếng bước chân của cậu phía sau. Thêm một quãng nữa, cô quay lại gắt:

- Anh dừng lại đi, đừng theo em nữa!

Cô dừng lại, Tuấn Lâm cũng đứng yên, nhưng cậu vẫn tỏ ra thờ ơ trước yêu cầu của cô. Minh Hân lại bước, Tuấn Lâm cũng lập tức bước theo.

Lần này, Minh Hân bước chậm dần rồi mới dừng lại. Cô không ngoảnh lại phía sau mà chỉ gọi tên cậu thật nhỏ:

- Tuấn Lâm!

Tuấn Lâm hơi bàng hoàng khi thấy vậy. Cậu hơi căng thẳng nhìn dáng cô nhỏ nhắn từ phía sau. Tiếng Minh Hân trầm trầm:

- Để em yên, được không?

Như một câu hỏi không cần lời đáp, lại như một yêu cầu khẩn thiết, Minh Hân nói xong thì mím môi lại. Cô vẫn không hề ngoái đầu, cứ vậy bước đi. Đôi chân Tuấn Lâm cũng chợt dừng hẳn, chỉ còn ánh mắt luyến tiếc nhưng đầy yêu thương dõi theo cô, theo từng bước đi dần xa cậu.

Minh Hân à, em chắc chắn ở đâu đó xung quanh chỗ này, vậy tại sao bọn họ lại không thể tìm ra? Vậy là thời gian qua, em vẫn ở ngay cạnh mọi người.

Tuấn Lâm cắt dòng suy nghĩ, cậu trở lại xe. Đúng lúc chiếc di động sáng lên với hồi chuông dài, Tuấn Lâm nhấc máy và nói:

- Tôi đang tới.

Cúp máy, Tuấn Lâm ngồi vào xe, ném nó sang ghế bên rồi nổ máy và rời đi.

Minh Hân về nhà với sắc mặt trầm tư, thím Nhã không tiện hỏi nhưng cũng vì lo lắng nên vẫn nói:

- Đã có chuyện gì sao?

Minh Hân mất vài giây mới thoát khỏi suy nghĩ riêng, cô ngoảnh sang nhìn thím và nói:

- Một trong số những người cháu không muốn gặp lại đã xuất hiện. Cháu không biết phải làm sao?

Thím cười nhẹ, bước tới xoa đầu cô bảo:

- Minh Hân, khoảng thời gian cháu ở đây, thím chưa từng hỏi về chuyện của cháu. Nhưng thím biết cháu đang trốn tránh, trốn tránh ai đó, trốn tránh cả cuộc sống vốn thuộc về cháu nữa, có phải không? - Minh Hân ngước đôi mắt trong lên nhìn thím, thím tiếp: - Một cô gái trẻ như cháu thì có thể gặp phải biến động lớn gì đây? Cháu nên nhớ rằng, nếu là duyên phận, sẽ không ai có khả năng lảng tránh hết. Cháu có thể tránh đi đâu đó một thời gian, nhưng cháu phải chấp nhận một ngày nào đó mình sẽ phải đối mặt với những chuyện đó. Vì đó là cuộc sống dành cho cháu.

Nghe người lớn răn dạy thật sự có nhiều điều hay lẽ phải. Minh Hân dù đã không còn là cô bé ương ngạnh nông nổi như ngày nào, nhưng không thể nói rằng cô đã chín chắn trong tất thảy mọi việc.

Cô ngoảnh đầu đi chỗ khác, ánh mắt rơi tuột vào không trung. Nghĩ ngợi giây lát, cô quyết định thổ lộ:

- Vì nhầm lẫn gì đó nên từ khi lọt lòng cháu đã biến thành con một gia đình cao quý. Thân phận đó là một cô tiểu thư nhưng không có ba, mẹ ốm liệt giường, nhưng cháu đã nhận được yêu thương từ ông nội và người chú trẻ tuổi trong suốt 18 năm qua. Khi sự việc được làm sáng tỏ, cháu đột nhiên cảm thấy mình nên đi đâu đó, đúng hơn là nên rời khỏi họ. Phải, chỉ là trốn tránh sự việc và sự đổ vỡ trong lòng thôi, chứ thực tế cháu không thể thoát khỏi có đúng vậy không?

Thím Nhã không tỏ ra ngạc nhiên khi nghe cô kể, ngược lại còn có nhiều phần đồng cảm với sự cô đơn không người thân của cô. Thím cố cười đáp:

- Minh Hân, dù dòng máu chảy trong cơ thể của nhau có chung hay không thì cháu cũng phải tin rằng, yêu thương của họ là không hề giả dối, vì họ cũng đâu biết chuyện này từ trước. Họ cũng đã giáo dục cháu thành một người tốt, nghĩa là họ thực sự đã mang cả tấm lòng ra để nuôi dạy cháu. Vì thế, cháu cũng nên nghĩ cho cảm nhận của họ khi cháu rời khỏi. Chắc chắn họ cũng đã lo lắng và tìm kiếm cháu rất nhiều.

Minh Hân suy nghĩ từng lời thím nói, rồi cô khẽ cười bảo:

- Thím từng nghe nói tới Khánh Huy không?

Thím gật đầu, trong lòng ngờ ngợ ra điều cô định nói. Minh Hân bảo tiếp:

- Chữ Khánh trong tên người ba trong 18 năm qua của cháu: Hoàng Hiểu Khánh.

Đột nhiên thím Nhã tròn mắt ngạc nhiên. Không phải vì nghe tên Khánh Huy, cũng không phải vì biết rõ thân phận Minh Hân, mà là vì, trước đây rất lâu, vài ngày trước khi Minh Hân được Hạnh du dẫn tới, có một chàng trai đã chìa tấm hình nhỏ ra và hỏi thăm thím về cô gái trong hình. Lúc đó, thím vừa từ siêu thị đi ra, vì trời tối quá nên thím cũng không nhìn kỹ, nên lúc thấy Minh Hân thím cũng ngờ ngợ nhưng không nhớ ra. Thím chợt vỗ vào đầu mình và lẩm bẩm:

- Thì ra là vậy.

- Thì ra là chuyện gì vậy thím? - Minh Hân ngạc nhiên hỏi.

Thím đem sự việc kể lại cho Minh Hân. Cô chăm chú lắng nghe rồi sững sờ, cả người bàng hoàng. Cô nói nhỏ:

- Vậy là họ thực sự có tìm cháu.

- Đúng thế. Vì vậy, cháu không thể trốn mãi được đâu. Chỗ này không xa chỗ họ, chỉ là sâu và khuất nên khó hỏi thăm tìm kiếm thôi. Nhưng nếu họ kiên trì, chắc chắn ngày một ngày hai sẽ tới. Minh Hân, cháu nên đối mặt đi, tương lai của cháu còn dài lắm, không phải dừng lại ở đây đâu.

Minh Hân mặt buồn khổ lắc đầu:

- Không. Cháu chưa sẵn sàng. Thực tế thì cháu chưa bao giờ chuẩn bị cho chuyện này. Có chăng chỉ là sức chịu đựng cao vốn có thôi thím. Cháu không biết khi trở lại mình sẽ phải làm gì. Đó không phải là gia đình của cháu. Gia đình của cháu ở đâu? Còn có bao nhiêu chuyện nữa? Cháu vừa sợ vừa rối, còn rất hoang mang nữa...

Thím Nhã nhìn cô đầy thương cảm. Một cô gái bé nhỏ chớp mắt trưởng thành hẳn lên. Thím biết lòng cô đang như tơ vò nên chỉ khẽ nói thêm một điều cuối:

- Cháu phải tìm lại cuộc sống của mình. Biết đâu còn có người muốn cho cháu nhiều hơn những tình cảm đơn thuần, nhiều hơn những yêu thương.

Minh Hân gục mặt xuống bàn, tránh để thím thấy những giọt nước mắt yếu đuối. Nhìn cô bé đang run nhẹ, thím cũng chợt xót xa. Thấy bộ đồ cô đang mặc lấm bẩn, mái tóc rối ướt đẫm, thím lặng lẽ đứng dậy, vào bên trong chuẩn bị nước nóng cho cô tắm gội. Trở ra thấy Minh Hân đang sắp đồ đạc, thím mỉm cười xách giỏ đi làm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.