Trở Thành Siêu Mẫu (Being Nikki)

Chương 12: Chương 12




Ba tháng trước nếu ai có hỏi mình sẽ làm gì trong tuần kiểm tra cuối kỳ, hiển nhiên việc tham gia trình diễn thời trang đồ lót cùng với nhưng siêu mẫu hàng đầu thế giới không phải là ưu tiên hành đầu trong danh sách Những việc cần làm của mình.

Mà không... chính xác là mấy chuyện như thế không

ời nào có tên trong danh sách của mình được!

Mình có cảm giác không khác gì đám khỉ mặc quần áo trình diễn trên sân khấu mua vui cho thiên hạ.

Chỉ có điều đám khỉ ở đây là các siêu mẫu hàng đầu thế giới và sân khấu xiếc được gọi bằng cái tên mỹ miều: sàn trình diễn thời trang.

Và mình sắp sửa công khai làm bẽ mặt bản thân trước bàn dân thiên hạ bằng việc khoác lên người món đồ kiệm vải hơn bất kỳ món đồ nào mình từng mặc ở nơi công cộng, kể cả trong phòng thay đồ của trường - nơi mình luôn tìm được cái gì đó che thân từ nách xuống tới bắp đùi trên, kể cả nếu phải dùng tới khăn tắm. Mặc dù trong phòng thay đồ của trường Tribeca Alternative có trang bị đầy đủ các buồng tắm đứng kiểu cho tù nhân - bốn đến sáu đứa con gái có thể tắm cùng một lúc - nhưng với cách mà người ta dạy thể dục ở đây thì chẳng bao giờ ra mồ hôi nhiều tới mức phải tắm cả.

Đơn cử là mình, khi còn là Emm Watts, luôn tìm cách lủi trước cả khi bóng tới nên hầu như không phải đổ một giọt mồ hôi nào trong các giờ thể dục.

Này nhá, không ra mồ hôi. Không cần tắm. Vấn đề đã được giải quyết.

Và giờ trong thân xác Nikki Howard mình sẽ phải lãnh đủ mọi quả báo, bù lại cho những lần lẩn như chạch trong giờ thể dục ngày xưa của Emm Watts. Mình không chỉ diễu qua diễu lại trong bộ đồ lót kiệm vải vào đêm Giao thừa (một sự kiện mà mình s phải tự làm bẽ mặt bản thân trước hơn 400 khán giả từ phóng viên, nhà báo, nhiếp ảnh gia, quay phim, đến các nhà thiết kế thời trang, các đạo diễn hình ảnh cùng các ngôi sao nổi tiếng như Sting, John Mayer... và rất nhiều nhân vật đình đám của giới thượng lưu cùng tụ họp về Midtown nhân dịp này) mà mình còn phải tham gia không biết bao nhiêu buổi thử đồ và tổng duyệt nữa - nơi mình gần như phải phơi bày toàn bộ cơ thể trước mặt hàng tá nhân viên âm thanh, ánh sáng, thợ kỹ thuật, nhân viên trang điểm... cùng với các bạn diễn siêu mẫu khác.

Một trong số đó - hình như tên là Kelly - cứ chốc chốc lại quay sang nhìn mình, lúc cả bọn ngồi đợi tới lượt thử đồ và thử cánh thiên thần. Không thể tưởng tượng nổi họ phải chuẩn bị ngần ấy thứ đồ cho một buổi biểu diễn sẽ diễn ra chỉ vỏn vẹn có gần một giờ đồng hồ.

“Em đang lo lắng phải không, Nikki?” - Kelly nhoài người sang hỏi mình, giọng miền Nam đặc sệt - “Bởi vì trông em có vẻ lo lắng“.

“Dạ...” - mình hơi bất ngờ khi thấy chị ta chủ động bắt chuyện với mình. Thường thì sẽ chẳng có ai thèm nói chuyện với mình, trừ mấy thợ trang điểm của mình - “Cũng hơi hơi“.

Mình lịch sự cười gượng đáp lại. Không ngờ mấy quả dâu tây bọc sô-cô-la lúc nãy bốc vội bốc vàng trên bàn ăn cũng có thể gây khó chịu cho dạ dày của mình đến vậy. Sao mình cứ không chịu làm theo chỉ dẫn của bác sỹ được đính sờ sờ trên tủ lạnh trong bếp về danh sách các đồ ăn, thức uống mình không-bao-giờ-được-phép-đụng-vào nhỉ? Trong danh sách đó sô-cô-la được xếp vào vị trí thứ 4 hay thứ 5 gì đó mà.

“Em sẽ ổn thôi” - chị Kelly chớp chớp đôi mắt nâu to tròn vừa mới được kẻ eye-liner rất cầu kỳ - “Nếu đèn trên sân khấu rọi vào chói mắt quá khiến em không thể nhìn thấy gì thì hãy cảm nhận sân khấu bằng chân của mình. Nếu thấy bàn chân như đang chạm vào không khí thì nhớ đừng có hạ chân xuống bởi điều đó có nghĩa là em đang ở điểm đích cuối cùng rồi. Bước thêm một bước nữa là em sẽ ngã lộn nhào xuống dưới sân khấu đấy“.

Thoạt nghe cứ tưởng chị ấy đang trấn an, động viên mình nhưng càng nghe chị ấy nói mình càng cảm thấy bất an hơn. Vậy ra còn có cả vụ bị ánh đèn rọi vào mắt không nhìn thấy được gì hết? Và mình hoàn toàn có khả năng bị ngã lộn nhào xuống khỏi sàn catwalk nữa? Trước giờ chưa từng có ai cảnh báo với mình về điều này. Nghe nói mình còn phải trình diễn trên một đôi giày cao gót 12 phân hiệu Louboutin nữa chứ... Híc, phen này đến đi thẳng thôi cũng còn khó cứ đừng nói gì đến việc uốn éo đi sao cho đẹp.

Nghĩ vậy thôi nhưng mình vẫn lịch sự gật đầu: “Thế ạ, cám ơn chị“.

“Ơ kìa, Nikki” - mặt chị Kelly lộ rõ vẻ ngạc nhiên tột độ - “Chính em là người đã mách cho chị bí quyết đó khi chị lần đầu tiên đi diễn mà. Em quên rồi sao?“.

Ôi giời, mình lại nói hớ rồi.

“À... à” - mình phá lên cười chữa ngượng.

Tất nhiên điều đó không qua được mắt của chị Kelly.

“Hóa ra em thực sự bị chấn thương ở đầu và mất trí nhớ như lời đồn đại” - chị ta chẹp miệng đầy vẻ thương hại.

“Cảm giác đó như thế nào?” - một cô bạn khác ngồi bên cạnh nghe thấy vậy cũng vội nhoài người sang góp chuyện. Bọn mình vẫn đang phải ngồi chờ sân khấu và đạo cụ sẵn sàng cho buổi tổng duyệt.

Lạ ghê, sao hai người này tự dưng lại muốn bắt chuyện với mình thế nhỉ? Từ lúc mình bước vào phòng hậu trường phía sau sân khấu để làm các khâu chuẩn bị như trang điểm, làm tóc, thử trang phục, thử cánh thiên thân... tới giờ không ai buồn nói chuyện với mình lấy một cậu, mặc dù mình biết thừa hoạt động trong ngành bấy lâu, không ít thì nhiều cũng phải có người quen Nikki Howard chứ.

Nhưng một là mấy cô gái này quá thẹn thùng ngại chào hỏi (khả năng này thì không cao bởi người làm trong ngành này quảng giao rộng lắm), hai là Nikki đã làm cái gì đó chọc giận họ - mà theo mình hiểu về tính cách của Nikki thì đây có vẻ là lời giải thích hợp lý nhất cho hành động cô lập Nikki kia của mọi người.

“Cảm giác gì như thế nào cơ?” - mình giật thót mình hỏi lại, không lẽ cô ta đã biết về vụ phẫu thuật ghép não của mình?

Hoặc có thể cô ta chỉ đơn thuần là gián điệp do người của Stark phái tới để dò la tin tức từ mình... xem mình có phải là đứa lắm điều hay không.

Mình đúng là mắc chứng hoang tưởng nặng rồi - hậu quả của việc ngày ngày phải sống trong nơm nớp sợ hãi lo rằng có người đang theo dõi hoặc đặt máy nghe lén mình...

“Cái áo lót đính kim cương ý” - cô gái tóc vàng nhắc lại, khi thấy mình lặng thinh không nói thêm lời nào - “Cái áo trị giá 10 triệu đôla mà em mặc ý, Nik. Cảm giác khi mặc nó thế nào?”

Mình cúi xuống nhìn. Ừ nhỉ, mình quên béng đi mất vụ này.

“À,“ - mình thở phào nhẹ nhõm - “cái này ý ạ? Không được thoải mái lắm. Chẳng ai lại dùng kim cương vốn là loại vật chất cứng nhất trên đời, để làm áo lót như thế này cả. Nói chính xác hơn họ dùng thanh kim cương tổng hợp để chế tạo ra chiếc áo này. Chắc cái đó chị cũng biết rồi“.

Oé, kiểu ăn nói như một con mọt sách thế này đâu giống Nikki Howard...

Hèn gì cô gái tóc vàng kia - nếu mình nhớ không nhầm tên là Veronica - chỉ biết trợn tròn mắt nhìn mình. Cũng may là chị Kelly - cùng vài cô người mẫu khác ngồi đối diện - chữa cháy cho mình bằng cách ôm miệng khúc khích cười.

“Kim cương nano gì cũng được” - chị Kelly vẫn chưa hết cười - “Mà em đã làm gì kể từ lần cuối cùng chúng ta gặp nhau thế? Học thêm môn Khoa học ở lớp buổi tối sao?“.

“Không phải là lớp buổi tối” - mình trả lời - “mà chính xác hơn là trường trung học“.

Đúng lúc đó cái điện thoại không-phải-hiệu-Stark của mình đổ chuông. Là tin nhắn của Frida.

“Em xin lỗi” - con bé viết - “Làm ơn đừng giận nữa mà! Em iu chị lắm lắm! Chị phải nhìn em bây giờ, mắt sưng húp vì khóc suốt cả ngày hôm nay! Gọi lại cho em nhé!“.

Gớm, mới có tí chuyện như thế mà nó đã làm cứ như là ngày tận thế đến nơi rồi. Không được đến dự buổi tiệc cuối năm ở nhà mình và Lulu thì có là gì, so với việc mình đang phải khoác lên người một chiếc áo lót đính kim cương, quần chíp ren màu đen và đôi cánh thiên thần bự tổ chảng. Mẹ và ngất là cái chắc khi nhìn thấy con gái mình trong bộ dạng như thế này.

P.S: mình sẽ không đời nào gọi lại cho Frida. Bản thân mình cũng đang có quá đủ việc đau đầu cần giải quyết rồi, chuyện của Frida cứ để từ từ cũng được.

“Uầy, điện thoại của cậu đẹp thế” - Kelly trầm trồ đầy ngưỡng mộ - “Tên bản nhạc của cái tin nhắn đó là gì đấy?“.

Mình tròn mắt nhìn chị ta: “Chị có thể tải miễn phí trên mạng mà” - không hiểu phản ứng của họ sẽ thế nào khi biết nhạc chuông của mình có tên là Nước mắt trận chiến Rồng trong game online Journeyquest nhỉ.

Nhưng xem ra họ cũng chẳng quan tâm lắm thì phải vì chị Kelly vừa nghe thấy thế lập tức chìa con điện thoại hiệu Stark của mình ra nhờ: “Ôi... ôi thế à? Tải cho chị đi... chị thích lắm“.

“Chị nữa!” - ngay lập tức mấy cô người mẫu còn lại cũng nhao nhao lên. Tất cả, trừ Veronica, người vẫn đang tròn xoe mắt nhìn mọi người như thể họ đã bị mất trí hết cả lượt. Giữ thể diện tí đi! - đó là điều mà ánh mắt của cô ta như muốn ám chỉ.

“Các tiểu thư!” - Alessandro, đạo diễn sân khấu vỗ tay gọi - “Đến giờ rồi! Làm đúng như những gì chúng ta đã tập lần trước, ok?“.

Có điều mấy lần tập trước bọn mình vẫn chỉ mặc quần áo bình thường, bởi khi đó toàn bộ đồ biểu diễn vẫn chưa được chuyển đến. Kể cả mấy cái cánh thiên thần.

Đột nhiên mình chẳng nghe thấy tiếng ông ta nói gì nữa bởi tiếng nhạc xập xình bên ngoài sân khấu.

“Ồ, các nhạc công cũng đã đến rồi” - ông ta chêm vào một cách thừa thãi - “Giờ thử xem chúng ta có thể bước cùng nhịp với tiếng nhạc không nào”

Đang ríu rít vây quanh mình nhờ tải nhạc chuông điện thoại là thế, vừa nghe thấy hiệu lệnh của đạo diễn, các cô gái lập tức chạy về đúng vị trí của mình, chuẩn bị sẵn sàng cho buổi biểu diễn. Chị Shauna, trợ lý cho chị quản lý Rebecca của mình, lon ton chạy tới thì thào vào tai mình: “OK, đến lúc rồi đấy Nikki. Đừng lo lắng gì hết... À, họ vừa thông báo có một chút thay đổi vào phút cuối. Khi em mặc chiếc áo đính kim cương đi ra, Gabriel Luna sẽ chơi bản nhạc mới nhất của mình, có tên là “Nikki“. Chị đã nói đừng có lo lắng mà“.

“Gì cơ ạ?” - mình nghe không rõ lắm bởi tiếng nhạc bên ngoài quá lớn.

Nhưng mình vẫn kịp nghe được cái khúc chị ấy thông báo rằng anh chàng ca sỹ điển trai mới nổi của hãng đĩa Stark, người tình cờ sáng tác một bài hát viết về mình, sẽ hát bài hát đó khi mình bước ra sân khấu trong bộ đồ lót kiệm vải và chiếc cánh thiên thần. Không, chính xác hơn là trong chiếc áo lót đính kim cương và chiếc quần đen kiệm vải.

Một bài hát viết về mình.

Đây hoàn toàn không phải là điều mình muốn nghe lúc này. Mình đã thành công né tránh anh chàng Gabriel Luna này được vài tuần nay rồi.

Không phải là mình không thích anh ta. Mình rất quý anh ta là đằng khác. Nhưng giống như với Brandon, mình không thích anh ta theo kiểu đó. Người mình thích theo kiểu đó là người khác cơ.

Vì thế mình không muốn suốt ngày gặp mặt một chàng trai - đặc biệt lại là người sáng tác bài hát tình yêu viết về mình - trong khi trái tim mình đã trao trọn cho một người khác...

... người hóa ra lâu nay vẫn đang yêu thầm một cô gái khác - một cô gái đã chết - và có rất nhiều dã tâm đối với tập đoàn Stark Enterprises. Nhưng ai nói các mối quan hệ là hoàn hảo?

“Chị Rebecca có dặn là đừng nói với em về vụ Gabriel trước giờ công diễn” - chị Shauna bẽn lẽn cười - “Vì thế em không được tỏ ra sợ sệt đấy“.

Mình chỉ giương mắt nhìn chằm chằm vào mặt chị ta, không nói không rằng. Ai bảo mình sợ sệt cơ chứ?

Bởi mình dám chắc mình không phải đang sợ sệt mà là đang bị... suy nhược thần kinh.

“Hãy cố đừng nghĩ về chuyện đó” - chị Shauna xoay mình lại cho đúng vị trí với những cô người mẫu cao nghều ngào, thân hình thì gầy tong teo đến mức khó tin - “Hãy hít một hơi thật sâu. Cố gắng tập trung tinh thần“.

Giờ là lúc nào mà còn hít hà? Gabriel Luna, anh chàng mà Frida cùng đám bạn của nó đang thích điên đảo - vì cái giọng Anh quyến rũ, vì đôi mắt gợi tình, vì mái tóc dài đen lãng tử - chuẩn bị hát một bài hát dành riêng cho mình, trong khi mình ưỡn ẹo trước mặt anh ta cùng hàng trăm người khác với độc một bộ đồ lót trên người... Toàn thân mình run lẩy bẩy, tim đập thình thịch, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả bàn tay.

Mình còn chưa đủ vấn đề với Christopher, Steven và bà mẹ mất tích của Nikki hay sao mà giờ lại còn thêm vụ Gabriel Luna.

Đành rằng không có đứa con gái nào mà không muốn có một anh chàng điển trai như Gabriel sáng tác riêng một bản nhạc viết về mình. Đến mình cũng còn muốn nữa là...

... nếu bài hát đó không chễm chệ ngay trên các bản xếp hạng và phát sóng rộng rãi công khai khắp cả nước như thế này. Bởi bài hát của Gabriel không hề ý nghĩa gì hết. Anh ấy hầu như không biết gì về mình. Bọn mình chỉ mới gặp mặt nhau vài lần, một cách tình cờ. Bọn mình cũng chưa từng hẹn hò, cặp kè với nhau... Ngay đến cả một nụ hôn cũng chưa bao giờ xảy ra. Và thời gian quen biết nhau cũng chưa phải là lâu lắm. Làm sao mà anh ta phải lòng mình được.

Mà nếu anh ta có phải lòng mình thật thì cũng chịu thôi... bởi mình đã có Christopher rồi.

Từng người một lần lượt bước ra sân khấu, nhẹ nhàng và uyển chuyển như những cánh bướm nhỏ lướt ra khỏi hậu trường tiến về phía ánh đèn chói lòa bên ngoài kia. Hiện giờ ngoài đó vẫn chưa có khán giả nhưng vào đêm Giao thừa thì...

OK, chuyện đó tính sau, giờ chưa nên nghĩ về điều đó vội. Mình cố điều chỉnh lại nhịp thở gấp gáp và cố gắng không nghĩ gì về chuyện gì sẽ xảy ra khi mình bước ra ngoài kia...

Đúng lúc đó, cô gái đứng ngay phía trước mình - mới đầu mình không nhận ra là Veronica do cái cánh thiên thần cho khuất mất tầm nhìn - quay đầu lại nói: “Nikki, em đúng là trơ tráo thật đấy“.

“Xin lỗi?” - mình thộn người ra không hiểu chuyện gì.

“Ờ, em cũng lên cảm thấy có lỗi là hơn” - Veronica lạnh lùng nói - “Sau những gì em đã làm. Không thể tin nổi là em vẫn còn dám nhìn mặt chị mà nói chuyện tỉnh bơ như thế“.

Ôi giời ơi mình đã làm cái gì chị ta thế không biết? Cả ngày hôm nay mình không làm việc gì khác ngoài việc nhớ vị trí đứng của mình và ăn dâu tây bọc sô-cô-la và cảm thấy khó chịu trong dạ dày. Mình hầu như không nói chuyện với một ai...

“Em xin lỗi” - mình thở dài - “Em thực sự không còn nhớ gì về việc chị đang nói nữa...”

“Thôi đi” - Veronica gạt phắt đi. Tiếng nhạc ngoài kia to quá, mình nghe câu được câu chăng.

Nhưng mình có thể thấy rõ sự thù ghét đang bốc cháy ngùn ngụt trong ánh mắt chị ta nhìn mình.

“Em có thể mua chuộc được những người kháchạc chuông dị hợm chẳng giống ai của mình. Em cũng có thể khiến họ mềm lòng bởi cái bài ôi-em-lo-lắng-chết-đi-được cũ rích của mình. Nhưng không qua được mắt chị đâu. Chị biết tỏng cái trò mất trí nhớ này chẳng qua chỉ là một trò lừa đảo. Và chị biết thừa em vẫn đang liên lạc với Justin“.

“Dạ? Justin nào cơ ạ?” - mình chớp mắt nhìn chị ta bàng hoàng. Cầu trời chị ta không phải đang nói về Justin Bay người yêu cũ của Lulu... và Nikki, hiển nhiên rồi, bởi Nikki vẫn lén lút hẹn hò với anh ta sau lưng Lulu mà.

Và giờ có vẻ là cả sau lưng bà Veronica này nữa.

Veronica nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống mình không bằng: “Đừng có giả nai trước mặt chị, Nik. Chị biết em vẫn còn email cho anh ý. Và chị cảnh cáo em, hãy coi chừng đấy!“.

Úi... khoan đã. Chuyện này là sao?

“Em không hề email cho ai tên là Justin hết” - mình cố sống cố chết thanh minh. Không thể tin nổi những gì đang xảy ra với mình, cuộc đời mình bỗng chốc biến thành một mớ bòng bong với đủ các mối quan hệ lằng nhằng. Giờ mình chỉ mong có miếng vải nào đó để che thân cho kín đáo hơn một chút. Cũng còn may nếu Veronica định đâm lén hay bắn lén mình thì ít ra cái áo lót kim cương này cũng bảo vệ được mình - “Em đảm bảo với chị...”

“Chị biết thừa đó là em” - Veronica gằn giọng cướp lời. Bên ngoài tiếng nhạc càng lúc càng lớn, cô gái đứng trước Veronica cũng sắp sửa bước ra rồi - “Hãy tránh xa khỏi anh ấy. Nghe rõ chưa?“.

“Em chưa bao giờ...”

Mình chưa nói dứt lời đã thấy chị ta nguẩy mông đi thẳng ra ngoài sàn diễn, phần đuôi cánh thiên thần quét dài trên đất.

Tuyệt thật, giờ mình lại có thêm một kẻ thù.

Không hiểu cô nàng Nikki này bị làm sao nữa? Sao cứ phải đi à ơi hết bạn trai này đến bạn trai khác của bạn mình làm gì, trong khi cô ta hoàn toàn có thể có bất cứ anh chàng độc thân nào mà cô ta muốn (trừ Christopher Maloney)? Không lẽ với cô ta các anh chàng độc thân không đủ sức hút nên muốn kiếm thêm vài anh chàng đã có chủ mới hả dạ sao?

Hóa ra có tên trong danh sách Những người phụ nữ hấp dẫn nhất thế giới không có nghĩa là mình thích ai thì nghiễm nhiên người đó cũng sẽ thích lại mình. Và mặc dù có không ít chàng trai tình nguyện xin chết vì mình nhưng mình lại chỉ chăm chăm theo đuổi những người nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.

Tại sao cái bà Veronica kia cứ khăng khăng quả quyết là Nikki vẫn email cho bạn trai cô ta?

“Nikki” - chị Shauna phẩy tay ra hiệu - “Đi đi kìa!“.

Mình chợt nhận ra tiếng nhạc đã thay đổi. Không còn là tiếng trống xập xình của mấy phút trước, khi các cô gái phía trước mình bước ra sân khấu. Giờ nhạc đã chuyển sang nhẹ nhàng và êm đềm hơn.

Một giây sau, mình nghe thấy giọng nam ca trầm ấm vang lên: “Nikki, ôi Nikki... Có một điều anh luôn hằng mong ước được thổ lộ cùng em... Cho dù có chuyện gì đi chăng nữa... Anh thực sự nghĩ rằng... Anh đã yêu em mất rồi.”

Ôi không, Gabriel Luna, anh chàng mà mình chỉ gặp bốn năm lần trong đời, yêu mình. Không phải chứ?

Chắc đấy chỉ là lời bài hát thôi... Sau buổi phát sóng trực tiếp đêm Giao thừa sắp tới, có lẽ bài hát này sẽ là bài hát cửa miệng của tất cả mọi người, từ bé tới lớn, thay cho bài hát quảng cáo máy tính Stark Quark rất được yêu thích trong mùa Giáng sinh. Hoặc ít nhất thì đó là điều mà Gabriel Luna và công ty phát hành đĩa hát Stark đang nhắm tới.

“Nikki” - chị Shauna thúc giục - “Đi đi em“.

Mình lảo đảo bước ra sàn diễn một cách vô thức, cố gắng nhớ lại xem phải đi thế nào cho đúng kiểu của Nikki Howard ngày xưa... Nhưng không hề dễ dàng gì khi mà trong đầu mình lúc này không nghĩ được cái gì khác ngoài chuyện Gabriel Luna yêu mình? Là thật sao?. Không, không thể nào. Mỗi lần gặp mình anh ấy mình đều đang có những hành động rất là ngu ngốc, không bị Brandon Stark bế vác lên vai thì cũng đang mặc quần áo bệnh viện chạy lông nhông khắp nơi. Anh ấy không thể nào yêu mình được. Chắc chắn đây lại là một chiêu đánh bóng tên tuổi thôi - chiêu bài cũ rích của Stark Enterprises mỗi khi cần thu hút sự chú ý của công chúng. Dù sao đây cũng là lý do Gabriel vẫn quyết bám trụ lại cái đất Mỹ này, thay vì quay trở lại nước Anh theo đuổi sự nghiệp đàn hát của mình.

Càng tiến sâu vào trung tâm sân khấu và nhìn thấy Gabriel Luna đứng đó với chiếc guitar trên tay, khoác áo da nâu, bên trong là áo sơ-mi xanh nhạt và quần jean bạc màu, mình đã hiểu vì sao Frida và đám bạn của nó lại điên cuồng về anh chàng này đến vậy. Phải thừa nhận là anh ý quá dễ thươngđi.

Và anh ấy vừa hát vừa nhìn thẳng về phía mình, không mỉm cười, không cau có, chỉ đơn giản là nhìn, siêu chăm chú: “Cô gái nhỏ ơi, không phải cái cách em lướt qua trước mặt anh... hay cái cách em mỉm cười với anh... mà là cái cách em lam cho anh động lòng... cái cách em làm cho anh động lòng đã khiến anh phải thốt lên rằng, Nikki, ôi Nikki... Có một điều anh luôn hằng mong ước được thổ lộ cùng em... cho dù có chuyện gì đi chăng nữa... Anh thực sự nghĩ rằng... Anh đã yêu em mất rồi.”

Tất cả những gì mình có thể nói lúc này là Ôi Chúa ơi, Frida nói đúng. Anh ý thật HOT!!! Giống như mỗi lần tình cờ gặp anh ta trên phố.

Nhưng đồng thời mình cũng nhận ra rằng anh ấy không phải HOT theo kiểu của mình. Ôi, chẳng hiểu mình đang lảm nhảm cái gì nữa.

Mình cố gắng tập trung vào sàn diễn nơi mình đang không hình dung nổi đã bước được tới đâu rồi... bởi ánh sáng quá chói lại cộng thêm những tia phản chiếu lóng lánh từ cái áo lót kim cương này khiến cho mình có cảm giác như sắp mù tới nơi rồi. Thề là có lúc mình như nhìn thấy cả một áng cầu vồng kim cương trước mặt. Mình cố gắng nhớ lại những gì chị Kelly dạy mình về việc dùng chân để cảm nhận sàn sân khấu để không ngã lộn cổ xuống dưới khán đài.

Cảm giác lúc này thật không khác gì dò lần từng bước một trên mép tàu cướp biển Ca-ri-bê ở công viên Disney.

Ông Alexssandro hình như cũng nhận ra là mình đang gặp rắc rối nên đã hét lên rất to từ đâu đó dưới khán đài không có khán giả kia: “Đúng rồi, Nikki! Tốt lắm! Giờ thì... xoay lại!“.

Mình làm theo như một cái máy, hy vọng rằng ông ý không phải đang chơi xỏ mình. Và cũng may là không thật. Đột nhiên, những ánh đèn chói chang kia biến mất và mình đã có thể nhìn trở lại. Ở phía đầu kia của sàn diễn, Gabriel đang mỉm cười với mình. Do hiệu ứng ánh sáng, hôm nay bỗng dưng màu tóc đen của anh ý như chuyển sang màu vàng, và đôi mắt xanh biếc kia đột nhiên giống như đôi mắt của ai đó mà mình rất quen.

“Có một điều anh luôn hằng mong ước được thổ lộ cùng em... Cho dù có chuyện gì đi chăng nữa... Anh thực sự nghĩ rằng... Anh đã yêu em mất rồi.”

Chúa ơi, giá như những lời này được hát ra từ miệng Christopher. Với mình. Mình hiện nay chứ không phải mình ngày xưMặc dù nếu người hát là Christopher có lẽ sẽ không nhiều người để ý tới.

Nhưng chắc chắn nếu những lời đó hát ra từ miệng của Christopher có lẽ mình sẽ tin hoàn toàn. Vô điều kiện. Ôi tại sao lại là Gabriel mà không phải là Christopher nói lời yêu mình cơ chứ?

Đúng lúc đó, ngay khi Gabriel đang ngân nga đoạn điệp khúc Anh yêu em kia lần thứ ba, chân mình chạm phải cái gì đó không phải không khí, cũng không phải sàn sân khấu. Mình không biết đấy là cái gì nữa, chỉ biết nó rất mềm... và cực kỳ trơn.

Trơn tới nỗi nó khiến cho chân mình trượt một phát dài, hất tung cả người mình lên trên không trung.

Khổ nỗi mình không phải là một thiên thần thật sự, và đôi cánh của mình cũng chỉ để làm cảnh nên mình không có cách nào tung cách bay lên trời được.

Và thiên thần đã rơi phịch xuống đất như một trái mít rụng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.