Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí Hậu

Chương 211: Chương 211: Ngươi dám bỏ thuốc ta




Tròng mắt lưu ly chợt lóe, đầu chấn động Mộc Ly ‘ầm’ một tiếng nổ tung, bản năng muốn đi lui về phía sau, lại cảm thấy chẳng biết lúc nào bộ não đã bắt đầu hỗn loạn, hơn nữa còn rất mạnh mẽ, ngay cả thời gian chống cự Mộc Ly cũng không có.

"Dám bỏ thuốc, ngươi quả thật hèn hạ vô sỉ hạ lưu bỉ ổi. . . . . ." Cuối cùng Mộc Ly chỉ nghe thấy mình cắn răng nói năng không mạch lạc, sau đó nàng không chịu nổi được sức công phá của thuốc, hai mắt nhắm lại ngất đi, thân thể ngã xuống trong nháy mắt, đúng lúc bị một mang theo bộ nạ cười lười biếng đỡ lấy.

Mộc Ly không hiểu nổi, nàng luôn đề phòng vậy mà vẫn bị trúng thuốc.

Thử hỏi, thuốc kia bôi lên áo choàng, vào da lặp tức biến đổi, làm sao nàng có thể phát hiện chứ.

Nam tử không tiếng động cười khẽ, môi mỏng đỏ tươi như máu, nâng lên đường cong nghiền ngẫm, con ngươi màu u lam nếu như ngươi nhìn kĩ, chắc chắn sẽ thấy trong chỗ sâu lóe lên một ít hơi thở tà ác.

"Chuẩn bị ngựa, Bổn vương muốn ba ngày sau phải tới Nghiệp thành." (Nghiệp thành, Đô thành nước Thiên Diệu) mở miệng lần nữa, giọng nói nam tử nhẹ nhàng, nhưng trong giọng điệu kia sự uy nghiêm và cảm giác bị áp bức cơ hồ khiến người ta không thở được.

Chân trời, tà dương chiếu nghiêng, một vòng nắng chiều xinh đẹp miễn cưỡng chiếu từ giữa không trung xuống, những tia sáng màu quýt rực rỡ chiếu rọi phía chân trời.

Trên chiếc xe ngựa rộng rãi, dưới mặt nạ huyền thiết, tròng mắt màu u lam của nam tử sao động, hắn lười biếng nằm nghiêng, bình tĩnh nhìn chăm chú vào nữ tử đối diện tái nhợt nhưng lại có dung nhan tuyệt thế đủ khiến cho thiên địa cũng phải thất sắc, khóe miệng nở nụ cười như có như không lại long trời lở đất.

Lông mi như cánh bướm nhẹ nhàng run rẩy, Mộc Ly từ từ mở mắt ra, lặp tức ánh sáng chói mắt xâm nhập vào, Mộc Ly dung tay che lại, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, mềm như bông, ngay cả một chút hơi sức cũng không có.

"Tỉnh." Âm thanh lười biếng, nhàn nhạt từ bên trên truyền đến.

Cánh tay mảnh khảnh để xuống, để mắt thích ứng với ánh sáng, Mộc Ly nhìn thẳng vào mắt nam tử, cười lạnh nói: "Ta vẫn luôn tỉnh."

"Ồ. . . . . ." Mang theo điểm sự nghi ngờ, nam tử đón nhận ánh mắt lạnh lẽo của Mộc Ly, lười nhác cười nói: "Không biết mỹ nhân dùng phương pháp nào để tỉnh? Chẳng lẽ là ở trong mộng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.