Trời Sinh Một Đôi

Chương 164: Chương 164: Tiểu sao (kiểu như phao ý)




Nhìn quyển sách dầy cộp, Bách Linh tức giận không chịu nổi: “Đại nãi nãi, nô tỳ rốt cuộc đã nhìn ra, Nhị phu nhân rõ là làm khó ngài mà, chẳng phải vẫn nói Nhị phu nhân đối với Thế tử còn tốt hơn con ruột sao, xem ra đều là nói lung tung thôi.”

Tử Tô lườm Bách Linh, khuyên Chân Diệu: “Đại nãi nãi hãy bình tĩnh, chuyện quản gia dính dáng đến lợi ích của rất nhiều người, cũng không nhất định là ý của Nhị phu nhân.”

Cô nương không có tâm tư, sợ không giấu được chuyện, nếu nhận định Nhị phu nhân không có lòng tốt, nói không chừng sẽ để lộ.

Nhị phu nhân mặc dù không phải mẹ chồng nhưng cũng là trưởng bối, còn quản gia mười năm rồi, đắc tội bà ta thiết nghĩ cô nương sẽ không qua dễ dàng.

Chân Diệu nghe hai người nói nhưng không lên tiếng chậm rãi nhìn danh sách.

Trong sách ghi đầy đủ tất cả tính dánh, tuổi, cuộc đời hạ nhân.

Sách dầy như vậy muốn tìm thông tin các quản sự cũng mất không ít công sức.

A Loan thấy thế lại đốt hai ngọn đèn, bên trong nhất thời sáng hơn nhiều.

Chân Diệu đang cầm danh sách đi đến bàn ngồi xuống: “A Loan, đem đại loa của ta đến đây (bút kẻ mày), Tử Tô, gọi Tước Nhi đến đây.”

A Loan là một người trầm tĩnh thỏa đáng, nghe Chân Diệu nói vậy không chút chần chờ mở tráp trang điểm lấy đại loa, Tử Tô cũng trầm ổn, ra ngoài gọi Tước Nhi vào.

“Đại nãi nãi, ngài gọi nô tỳ?” Tước Nhi khẽ đi tới hành lễ.

Chân Diệu đặt danh sách sang một bên: “Tước Nhi, ta nhớ thời gian trước ngươi có làm cầu lông ngỗng, bây giờ còn dư không?”

“Có ạ.” Tước Nhi liên tục gật đầu.

“Mang đến cho ta.” Chân Diệu phân phó xong liền cầm danh sách lên xem.

Không lâu sau, lông ngỗng và đại loa được mang tới.

Chân Diệu lấy một xấp giấy, dùng lông ngỗng chấm vào đại loa, một bên nhìn danh sách, một bên viết lên xấp giấy.

Mấy nha hoàn nhìn vậy âm thầm lấy làm kỳ lạ.

Tước Nhi không nhịn được hỏi: “Đại nãi nãi, ngài sao lại dùng lông ngỗng viết chữ?”

Tâm tình Chân Diệu không tệ, nhếch môi: “Như vậy chữ sẽ nhỏ hơn. Ách, hôm nay là A Loan trực đêm đi. Các ngươi đều đi nghỉ đi, A Loan lưu lại là được.”

Mấy nha hoàn nhìn nhau.

Cô nương làm sao vậy, bị làm khó mà thoạt nhìn tâm tình cũng không tệ.

Lẽ nào cô nương trời sinh có tài đọc sách?

Tâm tình kính nể tự nhiên nảy sinh, mấy nha hoàn dưới sự hướng dẫn của Tử Tô yên lặng lui xuống.

Chân Diệu cúi đầu múa bút thành văn, khóe miệng không nhịn được cong cong.

Loại cảm giác thân thiết trước thi mới ôm chân phật này là sao a?

Đêm dần khuya, cây nến to băng cánh tay cũng đã đốt bốn ngọn, bên trong vẫn sáng như ban ngày.

Ánh nến tỏa ra, bóng người mảnh khảnh in lên sa song đong đưa.

Tách một tiếng tâm nến bùng lên, A Loan cầm kéo cắt tâm nến, ánh nến càng thêm sáng, nàng yên lặng lui sang một bên, khẽ quạt cho Chân Diệu.

Chân Diệu dừng bút, dụi dụi mắt: “A Loan, không thì ngươi ngủ trước đi.”

“Chờ Đại nãi nãi ngủ rồi nô tỳ ngủ.” A Loan không nhanh không chậm nói.

Chân Diệu thấy thế cũng không khuyên nữa, chuyên tâm viết.

Tiếng bước chân khe khẽ truyền đến, tiếp theo là tiếng mành được nhấc lên.

Chân Diệu tập trung viết không nghe được.

A Loan quay đầu thấy La Thiên Trình vào.

Hắn mặc trực chuyết màu xanh, tóc buộc lên đơn giản, mặt lạnh tanh như sương đêm hoặc giống ánh trăng thanh lãnh.

A Loan không dám nhìn nữa, cúi đầu thi lễ.

La Thiên Trình ra dấu bảo nàng đừng lên tiếng, đứng phía sau Chân Diệu xem nàng đang viết gì.

Chân Diệu ngửi thấy mùi cỏ xanh không khỏi quay đầu, sau đó giật mình kêu: “Thế tử, lúc nào thì đã về rồi?”

Bình thường La Thiên Trình đều trực tiếp vào thư phòng ngủ.

La Thiên Trình bị hỏi thì sửng sốt, trong lòng rất bất đắc dĩ.

Hắn không thể nói vì hôm nay trong lúc vô tình Chân Diệu đã giúp hắn giải quyết được một chuyện phiền phức, trong thư phòng quạnh quẽ đột nhiên muốn trở về xem một chút.

“A Loan, ngươi đi xuống trước đi.” Chân Diệu bảo A Loan lui xuống.

Chờ A Loan vừa ra khỏi cửa, đặt bút xuống, thần thần bí bí hỏi: “Thế tử, trở về có chuyện gì?

La Thiên Trình không nhịn được giật giật khóe miệng.

Nàng rốt cuộc tỏ vẻ thần bí gì a, lẽ nào một người chồng về phòng còn cần có chuyện gì sao?

Nghĩ đến đây, chống lại cặp mặt trong trẻo đầy tò mò kia, đột nhiên nổi tâm tư trêu cợt: “Trở về…… tìm nàng ngủ.”

Nói rồi bên tai không nhịn được phiếm hồng, lại nhìn chằm chằm xem đối phương có phản ứng gì.

Ai biết Chân Diệu nghe vậy chỉ a một tiếng: “Thế tử ngủ trước đi, ta phải viết xong mấy cái này rồi mới ngủ được.”

Khóe miệng tươi cười của La Thiên Trình cứng đờ, ánh mắt rơi vào mỗ nữ có chút bất đắc dĩ.

Hắn sao lại quên đây chỉ là một tiểu nha đầu đây, nào hiểu cái gì.

Đột nhiên có chút buồn bực, loại cảm giác đùa giỡn đối phương nhưng đối phương không biết thật quá biệt khuất!

Cảm thụ được cái nhìn nóng rực của mỗ nam, Chân Diệu cúi thấp đầu, sau đó nhìn về phía La Thiên Trình sắc mặt biến thành màu đen: “Thế tử, ngài đang nhìn gì?”

Hắn nhìn chằm chằm vào trước ngực mình rốt cuộc là muốn cái gì!

Thấy nàng tức giận, La Thiên Trình ngược lại nở nụ cười, vuốt cằm nói: “Ta đang nhìn, chỗ đó có phải đang ngủ đông không….. ha ha ha ách, ta đi tịnh phòng rửa một chút.”

Nhìn chằm chằm vào bóng lưng nhanh chóng rời đi, Chân Diệu giận đến nỗi tay run lên, bỏ bút lông ngỗng xuống nắm chặt tay.

Quá tổn thương người!

Bực mình ngồi một hồi, Chân Diệu quyết định bắt đầu từ ngày mai sẽ dùng toa thuốc lần trước Thái phi cho.

Vốn chuyện thân thể còn chưa phát dục nàng nghĩ thuận theo tự nhiên là được rồi.

Nhưng hắn lại còn nói chỗ đó của nàng ngủ đông, ngủ đông!

Đây là lời một quân tử nên nói sao?

Nàng nhất định phải đánh trả để nhả ra ngụm ác khí này!

La Thiên Trình rửa mặt về, Chân Diệu đã ngừng bút, chữ viết chằng chịt trên giấy xếp lộn xộn, đặt trên tháp.

“Đây là đang làm gì?” La Thiên Trình tiến đến.

“Hừ.” Chân Diệu quay lưng lại không cho hắn nhìn.

Một bàn tay to, ấm áp đặt lên lưng nàng.

Chân Diệu cả kinh thiếu chút nữa giật bắn lên, thình lình quay lại: “Thế tử, ngài làm gì vậy?”

“Ách, đặt nhầm chỗ.” La Thiên Trình mặt không biểu tình nói.

Chân Diệu không chớp mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt vô cùng tuấn tú kia, thầm mắng một tiếng vô sỉ.

Nhưng vì mấy hôm này muốn làm bằng hữu với người ta nhất thời không trở mặt được, chỉ biết yên lặng quay người sang chỗ khác.

Sau đó cảm thấy trước ngực mềm nhũn, một bàn tay lớn trùm lên đó.

Chân Diệu thoáng cái đỏ mặt: “Thế tử, ngài rốt cuộc muốn làm gì?”

Bên tai vang lên tiếng cười khẽ của La Thiên Trình: “Xin lỗi, Lần này thì đúng chỗ rồi, ta thật hoài nghi nàng có phải trai giả gái không…….”

“Đi tìm chết đi!” Trong cơn giận dữ, Chân Diệu lên gối một phát.

Chợt nghe tiếng kêu đau đớn La Thiên Trình ôm chỗ nào đó ngã xuống giường.

Ầm, một tiếng vang lớn truyền đến, A Loan nghỉ ở cách vách trong lúc khẩn cấp chỉ khoác một chiếc áo vọt vào: “Cô nương, làm sao vậy…..”

Lòng gấp gáp đến kêu là Đại nãi nãi cũng quên.

“Chớ vào…..” Hai người trăm miệng một lời.

A Loan đứng ngoài cửa chần chờ một chút, rồi vẫn yên lặng trở về.

Lưu lại hai người trong phòng mắt to trừng mắt nhỏ.

Thấy trán La Thiên Trình toát đầy mồ hôi lạnh, hiển nhiên là rất đau, Chân Diệu có chút chột dạ, ấp úng nói: “Xin lỗi….”

Cầm khăn lau mồ hôi cho hắn.

Lòng La Thiên Trình bỗng mềm nhũn.

Chỉ thấy Chân Diệu cẩn thận cắn môi: “Ngài yên tâm, ta sẽ không nói ra……”

“Nói cái gì?” La Thiên Trình có chút mạc danh kỳ diệu.

Chân Diệu nhìn xuống một cái.

Đương nhiên là không nói chuyện ngươi bị đá trọng thương ra ngoài.

La Thiên Trình lập tứ hiểu, trong nháy mắt nổi giận, xoay người đè lên: “Chân tứ, nàng không nên ép ta phá hỏng quy củ có được không?”

Chân Diệu thành thành thật thật nhắm mắt lại, lông mi dài như cây quạt nhỏ liên tục phe phẩy: ” Nếu ngài thực sự muốn chứng minh cũng được…….”

Vẫn luôn không chạm vào thông phòng lần này không phải sẽ ói ra?

“Ta không cần chứng minh!” La Thiên Trình giận muốn phát điên, xoay người đi xuống. Hít sâu mấy hơi để tâm tình bình phục.

Hắn còn chưa muốn vì dỗi mà khiến nàng bị thương.

Chân Diệu mở mắt, thở phào nhẹ nhõm, lộ ra nụ cười nịnh nọt: “Thế tử, ngày mai ta làm bánh bao đậu hũ ky cho ngài ăn nhé.”

La Thiên Trình mím chặt môi.

Chỉ ăn là có thể đuổi hắn, nàng cho rằng chỉ mấy cái bánh bao đậu hũ ky là có thể thu mua hắn sao?

“Lại thêm một đĩa nộm dưa chuột, một đĩa tỏi cà tím.”

“Được.” Chân Diệu thống khoái đáp ứng, đứng lên muốn tắt đèn lại bị La Thiên Trình đè lại.

Chân Diệu không hiểu nhìn hắn.

La Thiên Trình không nói, ngón tay vung lên, kình phong vừa ra ngọn nến đã phụt một cái tắt đi.

Một lúc sau trong bóng tối vang lên âm thanh khiếp sợ cùng hưng phấn: “Thế tử, ngài biết nhất dương chỉ?”

“Nhất dương chỉ gì?”

“Đó là có thể dùng nội lực phát ra từ ngón tay, sau đó dùng ngón tay đánh các chỗ.”

Lần trước ở hoàng cung, không phải Lục hoàng tư nói bay lên, đạp nước gì đó là không tồn tại sao, thì ra là Lục hoàng tử học nghệ không tinh a.

Một lúc lâu sau vang lên giọng La Thiên Trình: “Nàng xem thoại bản cho nhiều vào, trong tay ta có một hạt châu.”

Chân Diệu không lên tiếng.

Ngày mai nàng còn phải dậy sớm một chút, ôn lại một lần.

Không lâu sau vang lên tiếng hít thở đều đều, La Thiên Trình mở mắt, đánh giá ngón tay mình.

Nhất dương chỉ?

Nội lực còn có thể đưa đến ngón tay rồi phát ra từ đó sao?

Nhịn không được vận nội lực ép tới ngón tay, một trận khí huyết cuồn cuộn.

La Thiên Trình xanh cả mặt.

Thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma, đầu hắn có phải bị rút gân không mà lại nghe nàng nói lung tung!

Liếc mắt nhìn người đang ngủ say, phẫn nộ đi ngủ.

Hôm sau, Chân Diệu nhìn gương trang điểm mà giật mình.

“Đại nãi nãi, nô tỳ dùng trứng gà lăn cho ngài, vành mắt này bị nặng quá.” Dạ Oanh chải đầu có chút lo lắng.

“Không cần.” Chân Diệu cự tuyệt, nhìn cặp mắt thâm thì.

Có quầng mắt này càng tốt, tổ mẫu thấy liền biết đêm qua mình có bao nhiêu chăm chỉ, như vậy nếu phạm sai lầm gì ít nhất còn chứng minh thái độ nghiêm túc.

Lúc đến Di An đường thỉnh an, lão phu nhân quả nhiên ân cần hỏi, nghe Chân Diệu nói xem sách quá muộn liền căn dặn nàng không nên quá mệt mỏi, chuyện quản gia cứ chậm rãi học là được.

Đại cô nương La Tri Nhã cười hì hì nói: “Đại tẩu, muội từng nghe mẫu thân nói quản sự nội ngoại cộng lại chỉ hơn ba mươi người,sao lại xem lâu như vậy?”

Chân Diệu bình tĩnh, chậm rãi rút một quyển sách dầy cộp từ trong tay áo ra: “Thì ra có hơn ba mươi người, ta nhớ chỉ có 29, xem ra là giảm đi rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.