Trộm Tim

Chương 5: Chương 5




Hoàn Nhan Nghê Quang chau mày lại, tâm tư hỗn loạn, không chú ý tới một đôi mắt đen sáng rực ẩn trong chỗ tối.

Đột nhiên, chỉ thấy bóng trắng chợt lóe, đứng ở trước mắt nàng, rõ ràng chính là Nhất Trận Phong, khí thế cợt nhã trong mắt hắn đã tiêu tan, thay vào đó là nồng đậm quan tâm.

Hắn dịu dàng hỏi: "Tại sao nàng thở dài?"

Thật ra thì hắn vốn không có rời đi, chỉ là muốn tìm cơ hội tốt dẫn mọi người rời đi cùng nàng một chỗ, không ngờ tới lại thấy được vẻ mặt bi thương của nàng, tim của hắn, trong nháy mắt hoảng loạng, cũng không kềm nén được nữa mà hiện thân, chỉ vì muốn an ủi nàng.

Hoàn Nhan Nghê Quang trầm mặc không nói, cũng không có kinh hãi khi hắn đột nhiên xuất hiện, bởi vì nàng dường như có dự cảm nào đó, biết hắn sẽ không dễ dàng rời khỏi nàng.

Nàng yên lặng nhìn sâu vào đôi mắt đen sáng rực của hắn, ngay lúc Nhất Trận Phong cho là sẽ không nhận được câu trả lời thì nàng nhẹ nhàng mở miệng, "Bởi vì ngươi."

"Ta? Là ta khiến cho nàng cảm thấy khổ sở sao?" Hắn khẽ cau mày, không biết nên vì nàng lần này thẳng thắn mà cảm thấy vui vẻ hay là xấu hổ.

"Đúng, bởi vì sự xuất hiện của ngươi, khiến cuộc sống của ta vốn yên tĩnh mà xuất hiện không ít trắc trở, ta không thích như vậy, cho nên rất khổ sở." Trong mắt của nàng ẩn chứa oán hận, không bao giờ khôi phục lại trong sáng như thường ngày nữa, một luống oán hận mà bộc lộ mấy ngày gần đây.

Nàng cũng không hiểu tại sao lại nói với hắn những điều này, cho tới bây giờ cũng chưa từng nói thật cảm thụ trong lòng với bất kỳ người nào, cho dù là hoàng huynh Vân Lân thân cận với nàng nhất cũng như vậy… Mà hắn, là ngoại lệ duy nhất.

Nàng không muốn tự mình gánh chịu tất cả phiền muộn nữa, cũng không hiểu mình tại sao lại sinh lòng xúc động khó hiểu, vì vậy nam tử cợt nhã trước mắt đây gần như có thể nói là hoàn toàn xa lạ, là đối tượng được bộc lộ.

Có phải… ở đáy lòng nàng đã xem hắn thành người có thể tin cậy hay không?

Vẻ mặt Nhất Trận Phong cô đơn, buồn bã buông tiếng thở dài, "Nàng cứ như vậy chán ghét ta?"

Hắn cũng không muốn như vậy, ngay từ đầu trêu chọc nàng tuyệt đối không phải xuất phát từ ác ý, mà là một loại hiếu kỳ không cách nào đè nén. Hắn muốn biết, dưới vẻ ngoài lãnh nhược băng sương của nàng, cất giấu một tính tình như thế nào. Nhưng cũng không biết, nàng đúng là chán ghét hắn như vậy, điều này không khỏi khiến đau đớn trong lòng hắn tăng lên… Cho đến lúc chính miệng nàng nói ra bất mãn đối với hắn, hắn mới hiểu rõ để ý đối với nàng, đã sớm vượt xa tưởng tượng của bản thân.

Đối với nàng không chỉ là tò mò, mà là một loại tình cảm sâu hơn, phức tạp hơn, cũng càng thêm mãnh liệt…

Tâm niệm Hoàn Nhan Nghê Quang vừa chuyển, đột nhiên nhớ tới hắn đến Hổ cung, vốn không phải tới gặp nàng, mà là vì nữ nhân khác.

Trong nháy mắt đôi mắt đẹp trở nên âm u, lóe lên tia sáng tàn khốc.

Nàng cố ý nói: "Đúng, ta không chỉ chán ghét ngươi, ta hận ngươi!"

Nhất Trận Phong nghe vậy chấn động, hai nắm đấm siết chặt, ánh mắt chuyển thành ảm đạm.

Thì ra lời nói cũng có thể đả thương người như thế, lần đầu tiên trong đời, hắn hiểu được thế nào là đau đớn tan nát cõi lòng.

"Ngươi…." Hoàn Nhan Nghê Quang thấy vẻ mặt hắn đại biến, giống như cực kỳ khổ sở, trong lòng mặc dù cảm thấy thoải mái, nhưng cũng có chút lo lắng.

Nàng rõ ràng nên vui mừng khi hắn bị mình gây thương tích, lại không nhịn được vì làm thương tổn hắn mà cảm thấy áy náy.

Nhưng, nàng thật sự có thể tổn thương được hắn sao?

Hắn không phải đối với bất cứ chuyện gì cũng một dạng thái độ vô nghĩa không chút để ý sao?

Nếu nàng thật đả thương hắn, có phải đại biểu hắn thật sự để ý nàng hay không?

Nhất Trận Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng nhịn xuống đau đớn kịch liệt trong lòng, chậm rãi lên tiếng hỏi "Tại sao nàng hận ta?"

Ít nhất cũng phải biết nguyên nhân, hắn thấu hận tình thế ám muội không minh bạch này.

Đôi mắt đen của Nhất Trận Phong chân thành mà dịu dàng, mặc dù có chút bi thương nhưng cũng không có nửa phần tức giận, nhìn đôi mắt dường như có thể nhìn thấu lòng người kia, Hoàn Nhan Nghê Quang dời đi ánh mắt, không dám nhìn thẳng hắn.

Tại sao hắn lại nhìn nàng như vậy?

Đôi mắt kia cố chấp, kiên định, thấy thế lòng dạ nàng rối bời, không biết nên thế nào cho phải.

Rõ ràng người không đúng là hắn, tại sao nàng lại cảm thấy nàng mới vừa rồi lấy lời nói tổn thương hành động ngây thơ buồn cười của hắn, cũng vì vậy mà cảm thấy tự trách?

Nàng né tránh khiến Nhất Trận Phong cảm thấy nghi ngờ và nóng nảy, hắn vội vã hỏi: "Nàng là không dám nói, không muốn nói, hay là nói không nên lời? Tại sao không nhìn thẳng vào ta?"

Hoàn Nhan Nghê Quang hung ác nhìn hắn chằm chằm, lạnh lùng nói: "Đều không phải, chỉ là không muốn nói, không nhìn thẳng vào ngươi, là bởi vì không muốn gặp lại ngươi."

Hắn cau mày nổi giận nói: "Ta không tin!"

"Ngươi tin cũng được, không tin cũng chẳng sao, không có quan hệ gì tới ta." Hắn đột nhiên tức giận khiến Hoàn Nhan Nghê Quang khó hiểu nhưng cũng không vui, vẻ mặt lạnh hơn.

"Sao không có quan hệ gì với nàng, ta..." Hắn cứng lại, không biết nên nói như thế nào nữa.

Nàng liếc nhìn, cố làm ra vẻ không quan tâm hỏi: "Ngươi làm sao vậy?"

"Không có gì." Nhất Trận Phong thu hồi tinh thần, đè xuống cảm giác hỗn loạn trong lòng.

"Sắc trời dần sáng, ngươi đi đi, ta vĩnh viễn cũng không muốn gặp lại ngươi." Dứt lời, lòng của nàng vừa đắng vừa chát.

Thật ra thì nàng vốn không muốn cùng hắn chia lìa, nhưng lại không muốn gặp lại hắn mà tăng thêm nỗi khổ nhớ nhung, mâu thuẫn xung đột trong lòng, hoàn toàn không biết nên giải quyết như thế nào.

Yêu hắn thì như thế nào? Tim của hắn cũng không ở trên người nàng.

Huống chi, nàng cũng không giống như mẫu thân truy tìm một loại yêu vĩnh viễn không có khả năng, cho nên, liền lựa chọn hoàn toàn buông tha, không có bắt đầu, cũng sẽ không có kết thúc.

Nhất Trận Phong sững sờ, không hiểu nhíu mày."Nàng không phải bắt ta?"

Nàng lạnh nhạt mở miệng: "Ta bắt không được ngươi."

Trong mắt hắn lộ ra một chút suy nghĩ sâu xa, trầm ngâm nói: "Nói buông tha nhẹ như vậy, hình như không giống nàng."

"Ta không thích uổng công vô ích." Nàng cúi đầu rũ mắt, sợ do dự trong mắt bị hắn nhìn thấy.

Nhất Trận Phong khẽ mỉm cười, lời nói chứa đầy hàm ý ám hiệu: "Nàng cho là thật sự bắt không được ta sao? Ta lại cho rằng nàng đã bắt được rồi."

"Ngươi?" Hoàn Nhan Nghê Quang ngạc nhiên ngẩng đầu lên, chống lại đôi mắt đen dịu dàng kia, tình ý nồng đậm trong đó khiến khuôn mặt nàng cứng nhắc, tâm hồn thiếu nữ cũng theo đó rung động không ngừng.

Hắn dịu dàng nói: "Nàng vẫn chưa rõ sao?" Mặc kệ, hôm nay bất luận thế nào cũng phải làm cho nàng hiểu rõ tâm ý của mình.

"Ta không hiểu ngươi đang nói gì!" Lòng nàng hoảng hốt, không dám suy nghĩ nhiều, trực giác muốn chạy trốn khỏi đôi mắt dường như sẽ hút đi tâm hồn lý trí của nàng.

Thấy nàng xoay người muốn đi, dưới tình thế cấp bách, cũng không kịp phòng cái gì nam nữ, hắn vội vã kéo bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của nàng.

"Đừng đi."

"Ngươi buông tay!" Độ ấm nóng từ trên tay hắn truyền đến, Hoàn Nhan Nghê Quang vừa sợ vừa xấu hổ, vừa tức vừa giận, càng không ngừng muốn hất tay của hắn ra. "Mau buông ta ra, nếu không ta gọi người!"

"Nàng sẽ không, nếu thật muốn bắt ta, nàng sẽ không đuổi bọn thị vệ ra." Đôi mắt đen mang theo chắc chắn, Nhất Trận Phong nghịch ngợm cười một tiếng.

Nàng ngẩn ra, vì hắn giở trò vô lại với mình mà cảm thấy ngu muội giận không kiềm được, lại không biết nên làm thế nào cho đúng, chỉ có thể hung hăng tức giận trợn trừng mắt nhìn hắn.

Nhất Trận Phong lại khẽ thở dài, cười khổ buông tay nàng ra.

"Ta không phải cố ý mạo phạm, chỉ là nhất thời tình thế cấp bách, xin nàng đừng tức giận nữa."

Xấu hổ, nàng thốt ra với tâm ý trái ngược lòng mình.

"Ta cần gì giận ngươi, ngươi và ta một chút quan hệ cũng không có, ngươi tốt nhất đi mau, phải đi thật xa, vĩnh viễn cũng đừng để ta thấy được ngươi."

Hắn quả quyết cự tuyệt. "Không thể nào."

"Tại sao? Ta không bắt ngươi không phải rất tốt sao? Ngươi vừa có thể tiêu diêu tự tại lại tiếp tục vui vẻ qua ngày, ta cũng có thể trở lại cuộc sống yên ổn như ngày xưa."

"Nếu như ta nói… ta không thể rời bỏ nàng thì sao?" Hắn không chớp mắt mà nhìn thẳng nàng, giọng điệu tuy là thắc mắc, ánh mắt lại hết sức nghiêm túc.

Nàng ngẩn ra, vì vẻ mặt và giọng nói chân thành của hắn mà cảm thấy hơi dao động, tâm niệm vừa chuyển, không khỏi hoài nghi đây là quỷ kế khác của hắn.

"Lại muốn gạt ta nữa! Ta không muốn nghe những lời nói dối này của ngươi, lần trước bị ngươi lừa còn chưa đủ sao? Ngươi vẫn cứ lấy việc trêu đùa ta làm vui mừng!"

"Ta không lừa nàng, lại càng không có ý định trêu chọc nàng, mà là..."

Hắn vội vàng muốn giải thích, nhưng nàng cũng không cho bất cứ cơ hội nào.

"Câm miệng! Ta không muốn nghe, càng không cần lời giải thích của ngươi, những thứ lời ngon tiếng ngọt kia đi mà nói cho nữ tử khác nghe đi!"

Nàng tuyệt đối không tin tưởng hắn nữa, hắn chỉ muốn cố ý chọc ghẹo, không thể để cho hắn được như ý, lòng của nàng quá yếu ớt, cũng sẽ không chịu nổi đả kích nữa.

Nhất Trận Phong sững sờ, "Nữ tử khác?"

"Đừng có mà giả ngu với ta, chính là Tả Hồng Anh mà ngươi dẫn vào Hổ cung, tình cảm giữa nàng và ngươi nhất định không nhỏ, nếu không cần gì cùng ngươi mạo hiểm mà đến." Nghĩ tới hắn và Tả Hồng Anh cười nói, lòng của nàng liền đau đớn muốn vỡ ra.

Lúc này Nhất Trận Phong mới hiểu rõ sự tức giận của nàng vì sao mà tới, hắn quỷ quyệt cười một tiếng.

"Nàng đang ghen sao?"

Gương mặt Hoàn Nhan Nghê Quang ửng hồng, lớn tiếng trách mắng: "Ngươi nói chuyện hoang đường gì vậy! Người nào đang ghen?!"

Hắn nhìn nàng cười không ngừng, từ từ hỏi: "Nếu không tại sao nàng tức giận?"

"Ta..." Nàng đỏ mặt nói không nên lời, chỉ cảm thấy vừa thẹn vừa cáu, trong đầu hỗn loạn một mảnh.

Nhất Trận Phong dịu dàng nói: "Nghê Quang công chúa, nàng nghe ta giải thích, ta và nàng chỉ là bằng hữu, lần này nàng đến đây là vì tìm người yêu của nàng, ta cũng chỉ đứng ở lập trường bằng hữu, giúp nàng một tay mà thôi."

Giọng nói của hắn ôn nhu khẽ gọi khiến sắc mặt nàng càng đỏ, nửa tin nửa ngờ hỏi: "Thật?"

"Thật." Hắn cười gật đầu, vì có thể cởi bỏ hiểu lầm mà vui mừng không thôi.

Lúc này Hoàn Nhan Nghê Quang mới chuyển giận thành vui, hai người lại đang muốn nói cái gì đó, từ nơi xa lại đột nhiên truyền đến tiếng người rất nhỏ, dường như có người đi tới nơi này.

"Ngươi đi mau, đừng để bị người bắt được." Nàng vội vàng thúc giục, hiểu lầm vừa rồi đã sớm bị ném bỏ, trong lòng suy nghĩ chỉ không muốn thấy hắn lại bị người đuổi bắt.

Hắn cười nhìn nàng, vẻ mặt vô cùng vui sướng hài lòng."Nàng không giận ta nữa hả?"

"Đi mau, nếu không ta thật sự tức giận." Mặt nàng đỏ như lửa mà mơ hồ, không muốn trả lời trực tiếp.

Nghe thấy nàng nói như vậy, Nhất Trận Phong cười đến vui mừng khôn xiết. "Được, ta đi, lần sau ta nhất định sẽ tới Di Thiên lâu tìm nàng, nhớ phải chờ ta."

Hoàn Nhan Nghê Quang lại càng đỏ hơn, nàng cắn môi nhỏ giọng nói: "Ngươi... đừng để ta lại chờ thêm mấy tháng..."

"Ta hiểu." Hắn gật đầu một cái, thân hình chợt lóe, lần nữa biến mất ở trước mặt nàng.

Nhìn phương hướng hắn rời đi, khuôn mặt nàng tràn đầy nhu tình chân thành, nhẹ nhàng cười.

~~~~~~~~~~~~~~~Phân cách tuyến~~~~~~~~~~~~~~~

Nhất Trận Phong cười hì hì trở lại Duyệt Lai lâu, mới đi tới trước phòng Tả Hồng Anh, cửa phòng bất chợt bị mở ra, Tố Lăng vội vã từ bên trong đi ra, vừa thấy hắn, lập tức không kịp chờ đợi hỏi: "Hồng muội đâu? Sao nàng không trở về cùng ngươi?"

Hắn ngẩn ra, "Quận chúa còn chưa trở lại sao?" Hắn vừa hỏi vừa đi vào phòng dò xét.

"Đúng vậy, ta vẫn ở trong phòng chờ đến bây giờ, nhưng vẫn không thấy nàng trở lại. Làm sao bây giờ? Cũng đừng xảy ra chuyện gì mới tốt." Đôi mi thanh tú của Tố Lăng nhíu lại, đôi mắt trong veo nổi lên nồng đậm lo lắng, đi theo sau hắn vào trong phòng.

Nhất Trận Phong vội vàng an ủi nàng, "Không đâu, lúc ta và nàng từ tẩm cung thái tử đi ra gặp được Hoàn Nhan Liệt, giữa hai người bọn họ hình như có chuyện quan trọng muốn nói, ta nghĩ Hoàn Nhan Liệt sẽ không làm hại nàng, nhiều nhất cũng chỉ trò chuyện với nàng về chuyện Hoàn Nhan Phong Kỳ thôi."

Trên miệng hắn nói được chắc chắn, nhưng cũng không khỏi có chút lo lắng, là hắn không tốt, hắn vốn phải đi theo Tả Hồng Anh bảo vệ nàng, nhưng vì chuyện Nghê Quang... hắn lại quên những việc này, hi vọng Tả Hồng Anh thật sự bình an, nếu không sao hắn có thể an lòng?

Tố Lăng lại hỏi: "Hoàn Nhan Phong Kỳ là Phong Minh sao?"

Hắn lắc đầu một cái, trong mắt tràn đầy khó hiểu."Việc này ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ là nhìn quận chúa nói chuyện với hắn, hai người cũng không giống như người yêu cửu biệt trọng phùng."

Nàng khẽ thở dài, "Thật sao? Xem ra sự việc thật không dễ giải quyết."

"Đừng lo lắng, quận chúa không có việc gì, ngươi quen biết với nàng lâu như vậy, nàng dũng cảm, kiên cường, ngươi hiểu rõ hơn so với ta không phải sao?" Nhất Trận Phong ôn hòa an ủi.

Được hắn khuyên giải an ủi, Tố Lăng mới thoáng an tâm, "Cám ơn ngươi đã giúp chúng ta nhiều chuyện như vậy."

"Đừng khách khí như vậy, chúng ta là bằng hữu, giúp lẫn nhau cũng là phải." Hắn gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng.

Bề ngoài Tố Lăng xem ra khó có thể thân cận, nhưng cũng là người thẳng tính trong nóng ngoài lạnh, đối với chuyện của Tả Hồng Anh, so với tính mạng của bản thân còn quan trọng hơn, vẫn có thể coi như là một kỳ nữ tử trọng tình trọng nghĩa.

Tố Lăng vốn ngạc nhiên, sau đó đôi mắt trong veo thanh lãnh chuyển sang nhu hòa, lộ ra ý cười nhẹ nhàng. "Đúng, chúng ta là bằng hữu."

Nhất Trận Phong cũng cười, hắn sớm cảm giác được, mặc dù Tả Hồng Anh cực kỳ thân thiện với hắn, nhưng trong lòng Tố Lăng lại còn có chút phòng bị với hắn.

Hắn nghĩ muốn xóa đi xa cách của nàng với mình, cũng không phải ôm ấp tâm tư đặc biệt gì đối với Tố Lăng, chỉ là đôi mắt trong veo lạnh lùng của nàng khiến hắn nhớ tới Nghê Quang. Cho nên, cho dù biết rõ nàng không phải Nghê Quang, nhưng cũng không hy vọng thấy lạnh lùng trong đôi mắt kia.

Ngầm thở dài, hắn có chút chán nản bản thân luôn ở trong vòng luẩn quẩn, luôn luôn rộng lượng, hôm nay vì cự tuyệt chuyện nhỏ này mà đa nghi, thật là có chút buồn cười.

Hắn luôn luôn không nhịn được mà nhớ tới Nghê Quang, cả ngày suy đoán tâm ý của nàng, sau đó phiền não muốn chết, nhưng cũng không dám mở miệng hỏi rõ ràng.

Chỉ là trải qua lần này, hắn nghĩ Nghê Quang cũng có tình cảm với mình, nếu không cũng sẽ không lo lắng an nguy của hắn như vậy.

Nhưng mà tương lai của hai người, sợ vẫn không thể đoán được…

Tố Lăng thấy bộ dáng hắn vắt óc suy nghĩ, cho rằng hắn đang lo lắng chuyện Tả Hồng Anh, nhẹ giọng nói: "Ngươi cũng đừng phiền lòng, cả đêm chưa ngủ, có muốn trở về phòng nghỉ ngơi một chút hay không?"

"Ờ…" Hắn có chút chột dạ gãi gãi đầu, không dám nói rõ mình thật ra có suy nghĩ khác.

Lúc này, người khiến bọn họ lo lắng xuất hiện.

Vẻ mặt Tả Hồng Anh mệt mỏi từ từ đi vào phòng, hai người thấy thế lập tức nghênh đón, muốn hỏi một chút, còn chưa kịp mở miệng liền bị hạ lệnh đuổi khách.

"Thật xin lỗi, ta có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi trước một chút, ta lại nói chuyện với mọi người sau." Tả Hồng Anh thở dài, sau đó dịu dàng khẩn cầu Tố Lăng, "Lăng tỷ, giúp ta mang rượu tới được không?"

Tố Lăng khẽ cau mày, không nói hai lời liền xoay người ra ngoài.

Nhất Trận Phong cười nhìn nàng, ánh mắt hết sức dịu dàng.

Xem ra, tình huống quả thật không ổn, cùng nàng chung sống trong mấy ngày nay, có lúc mặc dù nàng sẽ lộ ra vẻ mặt bi thương, nhưng ánh mắt vẫn kiên định như cũ, mà giờ khắc này, thần thái trong mắt nàng lại không còn như trước.

Phải là đả kích lớn đến mức nào, mới có thể khiến cho tinh thần của nữ tử cường hãn này trở nên sa sút như vậy?

Rốt cuộc Hoàn Nhan Liệt đã nói gì với nàng? Chẳng lẽ, Hoàn Nhan Phong Kỳ thật sự không phải là Phong Minh sao?

Không bao lâu, Tố Lăng cầm một bầu rượu đi vào.

"Hồng muội, đây là rượu thuốc mà ta ủ, có thể khiến tinh thần thanh tỉnh."

"Cám ơn."

Tả Hồng Anh cười nhạt, hai người lập tức thức thời rời đi, cũng thuận tay khép lại cửa phòng.

Đi đến ngoài cửa, Nhất Trận Phong nhỏ giọng hỏi khẽ: "Quận chúa vẫn còn tiếp tục chống đỡ được chứ?

Tố Lăng buông tiếng thở dài, "Làm được, mặc kệ như thế nào, ta tin tưởng nàng tuyệt sẽ không xem nhẹ mà bỏ qua, bởi vì nàng và Phong Minh yêu nhau như vậy, nhất định có thể vượt qua cửa ải khó khăn lần này."

Hắn gật đầu, "Hi vọng như vậy."

Hai người không cần phải nhiều lời nữa, chỉ là lẳng lặng canh giữ ở ngoài cửa.

Không biết qua bao lâu, Tả Hồng Anh rốt cuộc mở cửa, vẻ mặt của nàng mặc dù vẫn bình tĩnh, nhưng mắt phượng rõ ràng ửng hồng, xem ra hẳn là đã khóc rồi.

Hai người Nhất Trận Phong và Tố Lăng thấy thế, tất cả đều nhăn mày lại, vội vàng theo sau tiến vào trong phòng.

Không đợi hai người bọn họ hỏi, Tả Hồng Anh đã thản nhiên mở miệng, "Ta mới vừa hỏi Hoàn Nhan Liệt, Hoàn Nhan Phong Kỳ có phải là Phong Minh hay không, hắn không thừa nhận cũng không phủ nhận, nhưng cho phép ta ở lại Hổ cung tự mình kiểm chứng. Xem ra, ta phải ở lại Hổ cung một thời gian."

Tố Lăng lập tức phản đối, "Không được, sao ngươi có thể ở lại Hổ cung?"

Nhất Trận Phong mỉm cười, trong mắt lóe lên một chút suy nghĩ sâu xa.

Thật không biết Tả Hồng Anh là quá mức tự tin hay là quá ngu xuẩn, việc này và việc nàng lẻn vào Hổ cung dò thăm tin tức lại không giống nhau, trong đó liên lụy cũng không chỉ là Tả gia, hơn nữa nàng có quan hệ thân thích với hoàng thất Long quốc, chỉ sợ ngay cả hoàng thất Long Quốc cũng sẽ vì vậy mà rơi vào trong đống hỗn loạn này.

Có điều, hắn ngược lại cũng không phải không thể cảm nhận được tâm tình của nàng, đối mặt với tình yêu, bất luận kẻ nào cũng sẽ mất đi chừng mực, bởi vì tình yêu, ngay cả bất chấp lí lẽ cũng như vậy…

Trong đầu đột nhiên hiện lên đôi mắt trong veo lãnh liệt của Hoàn Nhan Nghê Quang, tim của hắn lập tức khẽ sợ hãi, âm thầm thở dài.

Hắn có tư cách gì nói người khác, chính hắn cũng không phải như vậy sao?

Gặp được nàng, là hoàn toàn ngoài ý muốn, cũng là vui mừng lớn nhất cuộc đời này.

Tả Hồng Anh dịu dàng trấn an Tố Lăng, "Chỉ là tạm thời."

"Trong đó nhất định có quỷ kế, sao ngươi có thể thuận theo ý của hắn?" Tố Lăng cố ngăn cản.

Tả Hồng Anh thở dài. "Ta hiểu rõ, nhưng chỉ có như thế, ta mới có thể quang minh chính đại đến gần Hoàn Nhan Phong Kỳ. Ngươi yên tâm, ta lấy thân phận Xích Hà quận chúa lưu lại, huống hồ còn có vương triều Long quốc làm hậu thuẫn, Hoàn Nhan Liệt và hắn tuyệt đối không dám đụng đến một cọng lông của ta."

Tố Lăng vẫn không yên tâm, "Nếu chúng ta trói mang Hoàn Nhan Phong Kỳ đi thì sao?"

Nhất Trận Phong cười lớn, đề nghị này một lần nữa đoạt lại sự chú ý của hắn.

"Để cho ta đi! Ta còn chưa có thử qua trộm ‘người ’ đấy."

Hắc hắc hắc, việc này thú vị rồi đây, hứng thú trộm thái tử của hắn thật ra thì không lớn, chỉ là, dù sao trộm một người cũng là trộm, trộm hai người không phải là trộm sao? Nếu cần phải trộm, liền "thuận tiện" trộm luôn Nghê Quang cũng được.

Hắn và Nghê Quang quen biết đến nay, gặp mặt chỉ có mấy lần, mà lúc gặp nhau thì luôn là lén lén lút lút, lo lắng đề phòng, tình cảm giữa hai người đến nay vẫn không có cách nào rõ ràng, không chỉ là bởi vì tính tình của bọn họ khác xa nhau, cũng bởi vì thời gian ở chung thật sự không đủ nhiều.

Thân phận và hoàn cảnh khác biệt, cũng vì tương lai yên ổn của hai người mà không ít chuyện xấu.

Nụ cười của hắn có chút trở nên khổ sở, ánh mắt lại vẫn kiên định cố chấp.

Tính tình, thời gian, thân phận… Mặc dù ngăn trở giữa bọn họ không ít, tim của hắn cũng có chút lộ vẻ thấp thỏm bất an, lại vẫn gào thét không chịu buông tha.

Nàng, là nữ tử duy nhất khiến hắn sinh ra tình cảm phức tạp như vậy, cặp mắt lãnh liệt kia cùng với tình cảm mâu thuẫn trong đó, đã sớm khắc ấn thật sâu vào trong đầu, không cách nào phai mờ.

Hắn, đã không thể rời bỏ nàng.

~~~~~~~~~~~~~~~Phân cách tuyến~~~~~~~~~~~~~~~

Sau, Tả Hồng Anh quyết định vào Hổ cung ở tạm, còn lại Tố Lăng trở về kinh thành Long quốc báo tin, Nhất Trận Phong cũng lần nữa lẻn vào Hổ cung.

Hắn đi thẳng đến Di Thiên lâu nơi mà Hoàn Nhan Nghê Quang ở, đến bên ngoài lâu, lại nghe thấy bên trong truyền đến tiếng nam nữ tranh chấp.

Hắn hơi nhíu mày, đôi mắt đen có chút âm u, có chút lo lắng cũng có chút ghen.

Là Nghê Quang gặp phải vấn đề gì sao? Nam nhân bên trong kia là ai? Có thể đi vào Di Thiên lâu, có lẽ có quan hệ tuyệt không tầm thường với Nghê Quang.

Hắn yên lặng tựa vào bên cửa sổ hơi khép lại, liền qua khe hở nhìn vào bên trong, Hoàn Nhan Nghê Quang đang cùng một tên nam tử anh tuấn nói chuyện, nam tử kia xem ra có vài phần nhìn quen mắt, thì ra là chính là Hoàn Nhan Vân Lân.

Lúc này Nhất Trận Phong mới thoáng yên tâm, môi mỏng nâng lên một nụ cười tự giễu, cảm thấy buồn cười với lòng dạ hẹp hòi của mình.

"Nghê Quang, vì sao muội bỏ dở việc đuổi bắt Nhất Trận Phong? Gần đây tâm tình của phụ hoàng rất tốt, lần trước việc muội và huynh hộ bảo không tận lực không bị truy cứu, nhưng muội chẳng những không lập công chuộc tội, ngược lại để Nhất Trận Phong chạy, thật may là ta đè xuống việc này, nếu để cho phụ hoàng biết được, theo tính tình của phụ hoàng tuyệt sẽ không khoan hồng lần nữa, trong lòng muội rốt cuộc đang suy nghĩ gì?!"

Vẻ mặt Hoàn Nhan nghê Quang lãnh trầm, đôi mắt như nước hiện ra vẻ kiên quyết.

"Chuyện này do một mình Nghê Quang gánh chịu, tuyệt không gây khó khăn cho hoàng huynh."

"Muội nói bậy gì thế? Muội là hoàng muội của ta!" Hoàn Nhan Vân Lân thấy nàng cắn chặt đôi môi bộ dáng bướng bỉnh, làm sao không biết tình tình nàng chấp nhất, thử lấy lời dịu dàng khuyên bảo. "Nghê Quang, hoàng huynh biết chuyện mất bảo trước mất là đả kích lớn đối với muội, mà việc đuổi bắt Nhất Trận Phong dù không được, nhưng muội cũng không thể cứ buông tha như vậy..."

Nàng lắc đầu, "Hoàng huynh, huynh cũng đã biết bản lĩnh của Nhất Trận Phong, chẳng lẽ thật cho là có thể đoạt lại Thánh Huyết Bồ Đề sao?"

"Chuyện này… ” Hoàn Nhan Vân Lân ngẩn ra, bị nàng trực tiếp hỏi vấn đề như vậy khiến hắn không phản bác được.

Hắn tất nhiên biết, Nhất Trận Phong lẻn vào Hổ cung hai lần, bọn họ nhiều lần đều toàn lực truy bắt, nhưng ngay cả vây khốn Nhất Trận Phong cũng làm không được, cơ hội để bắt lấy hắn thật sự cực kỳ nhỏ.

Hoàn Nhan Nghê Quang lại nói tiếp: "Thật ra thì Nghê Quang không muốn vì mình mà bào chữa tội không làm tròn trách nhiệm, để Nhất Trận Phong đánh cắp Thánh Huyết Bồ Đề, lại không tìm về Thánh Huyết Bồ Đề, điều này thực sự đều là lỗi của Nghê Quang, phụ hoàng trách phạt, Nghê Quang hoàn toàn tự nguyện chấp nhận."

Hoàn Nhan Vân Lân thở dài, "Thật không hiểu muội đang suy nghĩ cái gì, như lời muội nói, Nhất Trận Phong xác thực khó bắt, nhưng huynh và muội đã toàn lực, phụ hoàng sẽ hiểu rõ, nhưng lần này muội cố tình chủ động thả hắn đi, việc này không giống như tác phong của muội!"

Hắn suy nghĩ sâu xa, nhìn nàng trầm giọng hỏi: "Nghê Quang, nói cho hoàng huynh, vì sao để Nhất Trận Phong chạy? Thật sự chỉ là vì bắt không được, hay là còn có ẩn tình khác?"

Khuôn mặt nàng cúi xuống thấp, trầm mặc không nói, không muốn trả lời.

Lúc này, Nhất Trận Phong ở ngoài cửa sổ mở to cặp mắt, tim đập nhanh hơn, không có dũng khí mà ngừng thở, ôm tâm tình khẩn trương chờ câu trả lời của nàng.

Thật lâu sau, dưới ánh mắt bén nhọn của Hoàn Nhan Vân Lân, Hoàn Nhan Nghê Quang rốt cuộc mở miệng.

"Nghê Quang chỉ là... chỉ là không muốn lại đuổi bắt hắn... Hoàng huynh nên hiểu rõ, Nghê Quang thống hận thống hận cỡ nào cho dù nỗ lực bằng mọi cách, bỏ ra nhiều hơn nữa, nhưng cũng không được hồi báo ..." Vẻ mặt của nàng bình thản, giọng nói lại run nhè nhẹ, hình như ẩn nhẫn loại cảm xúc kích động nào đó.

Nhất Trận Phong và Hoàn Nhan Vân Lân không hẹn mà cùng nhíu mày lại, nhưng ánh mắt một người là hoang mang khó hiểu, ánh mắt người còn lại lại là hiểu rõ thương tiếc.

Nhất Trận Phong bụng đầy nghi vấn muốn lập tức lên tiếng hỏi, nhưng vì ngại tình thế, đành phải tạm thời nhịn xuống, quyết định sẽ tiếp tục nghe đối thoại kế tiếp, có lẽ có thể giúp mình hiểu rõ vì sao Nghê Quang suy nghĩ như vậy.

Mặc dù thời gian ở chung của hắn và Nghê Quang quá ngắn, lại có thể cảm thấy dưới vẻ bề ngoài lạnh lùng quật cường ở nàng, thật ra cất giấu một trái tim yếu ớt bất an.

Rốt cuộc đã trải qua việc gì, đã tạo thành loại tính tình mâu thuẫn này của nàng?

Tim của hắn mơ hồ rung động, là nghi ngờ, cũng là thương tiếc.

Hoàn Nhan Vân Lân cau mày nói: "Nghê Quang, muội vẫn không bỏ được chuyện năm đó của mẫu thân muội và phụ hoàng sao? Bây giờ muội lại đưa việc này sa vào chuyện của Nhất Trận Phong, chẳng lẽ muội... đã sinh ra tình ý với Nhất Trận Phong..."

Nhất Trận Phong chăm chú lắng nghe, chỉ sợ để sót đi một chữ một câu nào, nghe thấy Hoàn Nhan Vân Lân hỏi cảm giác của Hoàn Nhan Nghê Quang đối với hắn, tim của hắn không nhịn được mà nhảy loạn thình thịch, hồi hộp sốt ruột mà trước nay chưa từng có.

Lại là khoảnh khắc im lặng.

Một hồi lâu sau Hoàn Nhan Nghê Quang mới lạnh nhạt nói: "Không, hoàng huynh nên hiểu rõ, cuộc đời này của Nghê Quang tuyệt đối sẽ không động tình với bất kỳ nam nhân nào."

Thật ra thì, từ sau khi rời Nhất Trận Phong rời đi, suốt ngày nàng đều nghĩ về hắn.

Nhưng càng nhớ hắn, lòng của nàng càng lo lắng. Hắn và nàng có quá nhiều chỗ khác biệt, chỉ gặp mặt mấy lần, ngay cả tên thật sự của hắn cũng hoàn toàn không biết, mà nàng… lại dễ dàng giao lòng của nàng cho hắn như vậy.

Nàng biết hắn có tình với nàng, nếu không cũng sẽ không nhiều lần bất chấp nguy hiểm chạy tới bên cạnh nàng, nhưng, tình của hắn đối với nàng... có bao nhiêu?

Nàng không biết tình ý có thể so đo hay không, chỉ biết nàng yếu đuối lại lòng tham không đáy, muốn mọi thứ của hắn, càng muốn hắn chỉ nhìn nàng, chỉ yêu nàng.

Nhưng trước khi xác nhận chân tâm của hắn, nàng không cách nào thẳng thắn nói ra tâm ý của mình, bởi vì gan nàng rất nhỏ, chỉ sợ hắn nhất thời đùa giỡn, nàng không thể tiếp nhận loại tình cảm ngắn ngủi này.

Nhất Trận Phong cũng không hiểu suy nghĩ dưới đáy lòng nàng, nghe thấy lời nói quyết tuyệt và vô tình của nàng, hắn lập tức giật mình, mày kiếm nhíu chặt, trong lòng vừa hoảng loạng lại khó hiểu.

Hắn vốn cho rằng, giữa hai người cho dù không có lời nói rõ ràng, cũng đã đạt thành một loại hẹn ngầm tế nhị, hơn nữa tâm ý của hắn cũng đã bày tỏ cho nàng…

Chẳng lẽ, tất cả điều này, cũng chỉ là hắn ảo tưởng thôi sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.