Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Chương 77: Chương 77: Ở chung




Cố Hạ chuyển đến một căn hộ rất gần với tòa nhà thương mại, căn hộ nằm trong khu vực phồn hoa, thuộc khu cư xá yên tĩnh dành cho người giàu có, cho dù cô không chuyển đến ở cùng vời Triểu Thiểu Huy thì cũng không thể thay đổi sự thật hai người đã ở chung. Căn nhà cô thuê trước kia cách chỗ làm của Triểu Thiểu Huy khá xa, bình thường Triểu Thiểu Huy đưa cô đi làm cũng tốn không ít thời gian; hai người ở chung với nhau lâu, ít nhiều gì Cố Hạ cũng thăm dò được thói quen của anh, anh luôn trước sau như một dậy lúc 6h sáng, buổi sáng rất thích tập thể thao một tiếng rồi tắm rửa ăn cơm, nhưng mà ở chỗ Cố Hạ không có nơi nào cho anh tập, Cố Hạ thấy mấy lần, cuối cùng cảm thấy áy náy, nhưng Triểu Thiểu Huy lại ra vẻ không thèm để ý, “Không sao đâu, ở cùng em rất vui.”

Lúc anh nói chuyện trên mặt đầy mồ hôi, dưới ánh đèn lốm đa lốm đốm, cuối cùng Cố Hạ thỏa hiệp, cô không muốn đến biệt thư xa hoa của Triểu Thiểu Huy nên chuyển đến nơi này.

Đây chẳng qua cũng chỉ là một trong những căn nhà của Triểu Thiểu Huy, nằm trên tầng 32, nhìn từ khung cửa sổ sát đất thật to xuống có thể ôm trong mắt phong cảnh của cả thành phố, mỗi căn phòng đều rộng rãi sáng ngời, có phòng chuyên để luyện tập, gian phòng với những thiết bị hiện đại, mang theo phong cách mạnh mẽ, nhìn là biết chỗ ở của một người đàn ông. Căn hộ có người làm theo giờ đến quét dọn, bình thường cũng không có ai tới, điểm tiện lợi nhất của căn hộ là chỉ cách tòa nhà thương mại hơn 10 phút đi đường, Cố Hạ đi làm thuận tiện hơn rất nhiều, rốt cuộc sáng sớm không cần phải chen chúc trên xe buýt nữa.

Vốn Triểu Thiểu Huy rất ít ở đây nhưng từ khi Cố Hạ chuyển đến thì đây lại trở thành cái ổ thường trú của anh, tủ lạnh đầy ắp thức ăn, anh cũng thường đến ăn cơm cùng Cố Hạ.

Tình yêu chính là thứ đồ trang điểm tốt nhất, Cố Hạ bị tình yêu quấn lấy nên mặt mũi suốt ngày hớn hở, tinh thần sáng láng, cách ăn mặc cũng chăm chút hơn một chút, đồng nghiệp nói cô càng ngày càng xinh đẹp, có một lần ăn cơm cùng anh em của Triểu Thiểu Huy, ngay cả Trâu Nhuận Thành cũng khen cô vài câu. Đương nhiên, phụ nữ có vóc dáng đẹp thỉnh thoảng cũng sẽ gặp chút phiền toái nhỏ, tỷ như lúc cô tiếp mấy khách hàng trong phòng khách, cái tên ông chủ mắt híp kia cứ quét mắt tới lui trên người cô, Cố Hạ pha trà cho khách hàng, lễ phép đưa tới trước mặt ông chủ Hách kia, “Tổng giám đốc Hách, mời dùng trà, trưởng phòng Lưu sẽ mang tài liệu tới ngay.”

“Cảm ơn.” Cô vừa nói xong thì ông chủ Hách chủ động cầm lấy tách trà trong tay cô, sau đó nhân cơ hội nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, nhưng lại lập tức buông ra, chỉ thuận tiện sờ mó một tí mà thôi, nheo mắt nói: “Ông chủ của các cô thật là biết nhìn người, nhân viên của Khải Hoành thoạt nhìn ai cũng có khí chất cả.”

Cố Hạ bị động tác này của lão ta làm cho toàn thân cứng đờ một lát, ông ta còn giả vờ không thèm để ý, Cố Hạ vội vàng lui về sau vài bước, miệng vẫn lễ phép nói: “Công ty của chúng tôi khi tuyển dụng yêu cầu tương đối cao.” Cô nghĩ có lẽ ông ta không cố ý, nhưng mà ý tưởng này của cô bị đánh tan nhanh chóng, đối phương cầm một phương án lên mở ra cho có, muốn Cố Hạ ngồi bên cạnh lão ra giải thích một chút, sau đó lại giả vờ lơ đãng chạm nhẹ vào phần đầu gối lộ ra ngoài váy của Cố Hạ, ngón tay khẽ động đậy, nhẹ nhàng vuốt, Cố Hạ kinh ngạc đứng vọt dậy, vô cùng chán ghét nhìn tên ông chủ kia, “Ông làm gì vậy?”

“Tôi làm cái gì chứ? Là cô đang làm gì mới đúng?” Ông chủ Hách quát lên, vừa rồi cô đột ngột đứng lên, tiện thể đẩy văn kiện sang một bên, đụng ngã bàn trà, nước trà đổ trên người tên đàn ông kia, lúc này mặt ông chủ Hách đen như than, lão ta đang ra ám hiệu với cô, dù sao lão ta cũng có chút thân phận, chiêu này đa số đều thành công, cho dù thỉnh thoảng có người thật sự không muốn nhưng đối phương cũng chỉ uyển chuyển từ chối, lão ta cũng sẽ không miễn cưỡng, nhưng mà hôm nay gặp được cô gái này cảm thấy không được chút nào, lại còn hắt nước trà lên người lão, thật không nể mặt lão. Hai người đi vào từ cửa ra vào, ngoại trừ trưởng phòng Lưu còn có giám độc bộ phận thị trường, ông chủ Hách vội vàng chỉ vào Cố Hạ nói: “Công ty các người có huấn luyện nhân viên không vậy? Sao có chút chuyện cũng làm không xong?”

Trưởng phòng Lưu vội vàng nhận lỗi, đây cũng là một khách hàng không nhỏ, anh ta không thể đắc tội, nhìn thấy nước trên người đối phương, thấp giọng quát Cố Hạ, “Cố Hạ, sao cô lại như vậy? Mau xin lỗi tổng giám đốc Hách đi.”

Cố Hạ đứng bất động, ánh mắt tràn ngập khinh bỉ, tên xấu xa còn cáo trạng trước, trưởng phòng Lưu thấy cô không có phản ứng gì nên không muốn khó xử thêm, nói cô mau đi ra ngoài, Cố Hạ còn chưa ra ngoài thì ông chủ Hách đã tức giận nói: “Ơ, Khải Hoành các người bây giờ ngay cả một nhân viên cũng không coi tôi ra gì sao, tôi muốn hỏi tổng giám đốc Trâu của các người xem anh ta làm ăn…”

“Tôi ở đây! Giữa trưa ngồi cãi nhau, đây là công ty hay là cái chợ thế?” Cửa ra vào truyền đến một giọng nói lười biếng, Trâu Nhuận Thành biếng nhác đi vào, theo sau anh ta là trợ lí đặc biệt, ánh mắt Trâu Nhuận Thành quét vài vòng quanh phòng khách, “Cách làm ăn của tôi không đến lượt người khác chỉ dạy, có gì bất mãn với tôi thì cứ nói thẳng, ở đây không phải ai cũng có thể la lối với tôi như ông đâu.”

Trâu Nhuận Thành không nể mặt như vậy, ông chủ Hách cũng nhịn không được, “Tổng giám đốc Trâu có ý gì thế? Tôi đang là khách hàng ở đây đấy.”

“Khải Hoành có nhiều khách hàng như vậy, tổng giám đốc Hách, muốn làm ăn thì chúng ta sẽ làm.” Trâu Nhuận Thành vẫn giữ dáng vẻ hời hợt, “Không muốn hợp tác thì thôi, dù sao gần đây cũng có quá nhiều hợp đồng rồi.”

Anh ta dùng ánh mắt ý bảo Cố Hạ ra ngoài cùng anh ta, vừa ra khỏi cửa thì nhìn Cố Hạ đang cúi thấp đầu nói: “Có phải lão ta chọc giận cô không? Nếu lão ra chọc đến cô thì cô cứ thẳng tay cho lão một cái tát cũng không sao, dù sao đại ca cũng sẽ là chỗ dựa cho cô.”

“Tôi chỉ muốn bình yên đi làm thôi.” Cố Hạ thấp giọng nói: “Tôi không muốn đắc tội với khách hàng.”

“Tùy cô, cô chỉ cần dỗ dành để đại ca vui là được, bây giờ tôi đang xem cô như Bồ Tát mà cung phụng, cô muốn thế nào thì thế ấy.” Trâu Nhuận Thành vẫn vô tâm mà nói, “Vả lại, cô cũng không phải là người hay gây chuyện cho nên tôi cũng không cần hỏi chuyện vừa rồi, Cố Hạ, cô không cần quá câu nệ.”

Cố Hạ làm trong Khải Hoành, tự nhận mỗi ngày đều không chỉ ngồi không ăn lương, cô muốn kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình, nói: “Anh là sếp, không cần phải đối xử đặc biệt với tôi.”

“Con người tôi luôn công tư rõ ràng, chẳng qua là tôi không thể đứng nhìn người khác bị bắt nạt, không phải sao?” Trâu Nhuận Thành cười nói, lại vô cùng hứng thú hỏi thăm, “Cố Hạ, sao cô lại muốn làm công việc này? Công việc vụn vặt, còn là cấp thấp nhất trong công ty, hình như cô cũng không giống loại phụ nữ có tham vọng sự nghiệp. Cứ tùy tiện mà xin đại ca một ít cũng đủ cho cô vùng vẫy cả đời, ra ngoài làm việc rất vất vả. Tuổi trẻ của phụ nữ không dài, cô phải bắt lấy cơ hội, đại ca rất giàu đấy.”

Nghe Trâu Nhuận Thành nói vậy, Cố Hạ cảm thấy không có tiếng nói chung với anh ta nên nói lời tạm biệt rồi về vị trí của mình, có thể Cố Hạ không thể trở thành người phụ nữ thành đạt nhưng công việc không chỉ mang lại tiền lương mà còn mang lại cảm giác thành tựa cho cô, cô cảm thấy mình và Triểu Thiểu Huy cũng như những đôi nam nữ yêu nhau bình thường, giống như Từ Lộ Lộ và Trần Đào, giống như những đôi nam nữ nắm tay nhau trên đường, luôn nghĩ về tương lai, cùng tính toán xây dựng cuộc sống của mình, những thứ này có lẽ Trâu Nhuận Thành không hiểu.

Trâu Nhuận Thành có hiểu hay không cũng không sao, quan trọng là Triểu Thiểu Huy có hiểu hay không, buổi tối trở về căn hộ của Triểu Thiểu Huy, đặt nồi lên bếp, thời tiết dần nóng lên, ăn cũng không ngon miệng, buổi tối húp cháo là tuyệt nhất, lúc nấu cháo xong thì Triểu Thiểu Huy vẫn chưa về, cô gọi điện thoại đến thì Triểu Thiểu Huy mới nói anh sẽ không về ăn tối, có một số việc phải xử lí gấp, tỏ ra vô cùng áy náy.

Hôm qua anh cũng không đến, nói nhất định hôm nay sẽ tới, bảo cô nấu cơm sẵn chờ anh. Buổi tối cũng nấu cháo nhiều hơn một chút, Cố Hạ chỉ ăn hết một nửa, một mình năm trên giường cũng không ngủ được, gần đây hình như Triểu Thiểu Huy thật sự rất bận, số lần đến đây cũng giảm bớt, còn hay bất chợt chạy ra ngoài. Vả lại cô cũng đã ở chung với Triểu Thiểu Huy nhiều tháng nay mà cũng chưa hỏi về dự tính tương lai của anh, nhìn thấy nào cũng thấy hình như đã phát triển hơi nhanh.

Cô cũng không quá nóng vội, bởi vì từ trước đến nay Triểu Thiểu Huy cũng chưa từng dây dưa với một người phụ nữ nào, cô biết anh thật sự thích cô, chỉ là về tương lai thì có hơi mơ hồ. Tối ngày hôm sau Triểu Thiểu Huy mới tới, khi đó Cố Hạ không chuẩn bị cơm tối, ít nhiều gì trong lòng cũng có chút không vui, nhưng khi nhìn thấy Triểu Thiểu Huy xuất hiện ở cửa ra vào thì trong tích tắc những chuyện không vui kia liền vơi đi phân nửa, chắn hẳn Triểu Thiểu Huy cũng biết gần đây đã lạnh nhạt với cô nên ôm cô nhỏ giọng dỗ dành, “Gần đây thật sự rất bận rộn, công ty có rất nhiều việc, còn có cả mấy người bạn tìm đến, cũng có vài chuyện cần bọn họ giúp đỡ.”

Cố Hạ bĩu môi, “Em không thèm nấu cơm sẵn chờ anh, anh giải thích làm gì.”

“Thế nào, giận sao?” Triểu Thiểu Huy ôm chặt lấy cô, hôn hôn lên mặt cô, thấp giọng nói: “Thật sự lá có việc mà, mấy tối nay đều phải đi xã giao, uống rượu đến mỗi muốn nôn, em cũng biết anh rất muốn về ăn tối sau đó ôm em ngủ mà.”

Giọng điệu của anh nhẹ nhàng như vậy, hơn nữa còn động chân động tay, cuối cùng Cố Hạ chịu thua, cười cười cho qua. Lúc tựa vào ngực anh, Cố Hạ thất thật sự yên tâm, dường như tương lai đều nắm trong tay của mình, nhưng mà cô vẫn hỏi: “Triển thiếu, sau này chúng ta cũng ở bên nhau chứ?”

“Em thích anh, anh cũng thích em, đương nhiên có thể ở bên nhau rồi.” Triểu Thiểu Huy rất chắc chắn nói, “Sao lại hỏi những vấn đề nhàm chán này?”

“Chỉ là cảm thấy điều kiện của anh tốt như vậy, sau này không biết có thay lòng đổi dạ không thôi.” Cố Hạ tựa vào lòng anh nhỏ giọng nói.

Tay Triểu Thiểu Huy đã không thành thật sờ lên ngực cô, hở thở phun trên vành tai cô, khiến cho Cố Hạ ngưa ngứa, “Lòng của anh sớm đã bị em trộm mất rồi.”

Sau đó anh liền bế cô lên ghế sofa, chặn lại những lời vẩn vơ của cô, dùng hành động thực tế chứng minh mình yêu mến cô bao nhiêu.

Vấn đề tương lai kia của Cố Hạ cuối cùng phải nuốt trở lại vào bụng, lúc thấy hạnh phúc nhất, cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, ánh mặt trời ban ngày đã dần dần nóng lên. Vào tháng chín người nhà gọi điện tới, vào ngày lễ quốc khánh mẹ sẽ đến thành phố C thăm cô khiến cho Cố Hạ vô cùng vui vẻ, hào hứng bừng bừng nói chuyện nửa tiếng với mẹ, còn nói ở đây có chỗ nào ăn ngon, thúc giục mẹ tranh thủ mua vé, tốt nhất là lên sớm vài ngày, đỡ phải chen chúc xe lửa với người ta trong ngày quốc khánh.

Mẹ cũng đã tới thành phố C một lần, lần thứ nhất là đưa cô đến trường đại học, khi đó ở kí túc xá trong trường học, tất cả đều rất vội vàng, bây giờ mình cũng kiếm được không ít, lại còn có bạn trai, tất nhiên hẳn là phải dẫn mẹ đi đây đó, đến lúc đó kéo Triểu Thiểu Huy đến gặp mặt mẹ, không biết mẹ sẽ vui đến thế nào, có câu nói thế này, mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy vừa mắt. Cố Hạ càng nghĩ càng vui, lúc rửa rau trong bồn rửa miện vẫn còn ca hát, đến khi Triểu Thiểu Huy đi tới, cô không thể chờ đợi được nữa nói: “Mẹ của em muốn lên đây thăm em một thời gian, đến lúc đó em sẽ dẫn mẹ đi chơi.”

“Mẹ em muốn lên?” Triểu Thiểu Huy dường như hoàn toàn không ngờ tới sẽ nghe thấy tin tức như vậy, một lát sau mới nói: “Khi nào lên?”

“Hai ngày trước ngày quốc khánh. Mẹ cũng phải đi làm, vừa khéo quốc khánh được nghỉ dài hạn nên lên đây.” Cố Hạ cười hì hì nói: “Mẹ muốn đi đây đi đó ở thành phố C, lúc ấy em sẽ dẫn mẹ đến đường Tân Giang, đến đường Phượng Hoàng mua quần áo, đương nhiên còn phải đến hồ ở thành bắc, phong cảnh ở đấy của thành phố C rất đẹp…”

“Vậy thì tùy em.” Triểu Thiểu Huy hời hợt nói, tựa như đang nói “Cơm trưa ngày mai em cứ tùy ý mà nấu.” Anh yên lặng một lát, nói: “Nếu như thiếu tiền thì lấy chi phiếu trong ngăn kéo của anh, mật mã em đã biết, nhớ rõ lấy thêm một ít tiền cho mình.”

“Nhưng mà có thể em phải về lại căn nhà trước kia, nếu không mẹ của em sẽ biết chúng ta đang ở chung, nhất định sẽ không vui.” Căn nhà bên kia lần trước Triểu Thiểu Huy đã trả trước tiền thuê nửa năm, trước mắt tuy Cố Hạ chuyển tới đây nhưng vẫn chưa trả lại căn nhà kia, bây giờ vừa khéo có thể trở lại.

“Cũng được, em muốn ở bên kia thì ở bên kia.” Triểu Thiểu Huy chỉ hy vọng mẹ của cô đừng ở đây quá lâu.

“Ngày quốc khánh hẳn là anh cũng không phải đi làm nhỉ? Đến lúc đó chúng ta cùng đi ăn cơm, mẹ em mà gặp anh thì nhất định sẽ rất vui.” Cố Hạ vừa chén vừa nói.

Triểu Thiểu Huy tựa vào tường hơi nhíu mày, cả ngày làm việc bận rộn, anh không ngờ trở về nhà lại nghe thấy tin này, “Chúng ta còn phải ăn cơm cùng nhau sao? Không cần đâu.”

“Đương nhiên cần chứ.” Cố Hạ còn đang rửa chén đĩa, chén dĩa bằng thủy tinh trắng nõn phản xạ ánh sáng, cô cũng không nhìn Triểu Thiểu Huy, rất thuận miệng nói: “Nếu không sau này sao chúng ta có thể ở bên nhau lâu dài.”

“Chúng ta đều đã là người trưởng thành.” Dưới ánh đèn gương mặt Triểu Thiểu Huy sáng như ngọc, anh hơi quay đầu đi, ánh mắt chuyển dời sang nơi khác, “Không cần phải nói chuyện của chúng ta cho ba mẹ em biết.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.