Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 52: Chương 52




CHƯƠNG 52

Vì lúc đến chuẩn bị ăn cơm đã hơn 1h trưa, cho nên bữa cơm này kéo dài tận 2h, bọn họ ăn xong cũng không còn thời gian đi chơi, liền tại vườn trà đi dạo loanh quanh, Đoàn Tình dẫn mọi người đi xem chung quanh, vườn trà đã qua mùa gặt hái, hiện tại là mùa đông đang vào thời gian trà được tu dưỡng, vì vậy các nhân viên cũng không có sợ học sinh táy máy phá , mấy ngàn mẫu phi thường đồ sộ. Đoàn Tình nhìn vườn trà rộng lớn này nên tâm tình đâm ra tốt theo, dần dần nguyện ý cùng mọi người chơi, Trương Gia Nhuận xuất thân ở Sơn Đông , có nhiều điểm không hiểu lắm, có chút hiếu kì, liền theo hỏi cậu.

Đoàn Tình do tâm tình không tệ cũng nguyện ý giảng giải cho y nghe, dần dần càng nói càng nhiều, giảng đạo lý rõ ràng, lá trà kinh, đúng là Đoàn Tĩnh Viễn không uổng công dạy cậu. Cậu giảng về 4 mùa của trà trong năm. Giảng đạo “Cốc hoa”, thao thao bất tuyệt hữu vấn tất đáp (trả lời hết mấy câu hỏi được đặt ra) . Nguyên Dịch đứng cạnh, đôi khi cũng quay qua đưa nước cho cậu uống. .

Tần Thiệu cũng chỉ có thể ngồi xổm ở chân núi nhìn bọn họ đi chơi. Núi này tuy không cao, nhưng tại sao cậu không chịu chú ý, lỡ không may lăn xuống thì làm sao bây giờ.

Đoàn Tình một chút cũng không lo lắng về phương diện này, cậu vẫn biến chính mình thành người thường, buổi sáng đánh cs tuy là có mệt mỏi, nhưng ăn một bữa cơm thể lực lại như lúc đầu, bây giờ vẫn chưa thấy mệt, vì thế Tần Thiệu nghiến răng nghiến lợi di dời ánh mắt từ núi này đến núi kia, thật muốn đem toàn bộ nơi đây sườn núi chập chừng phá bỏ một lần !

Đến khi bọn họ xuống nói, mặt Tần Thiệu cũng tái xanh. Đoàn Tình thân toàn mồ hôi vì cậu mặc rất nhiều, lại không dám cởi nhìn mấy giọt mồ hôi rồi nhìn Tần Thiệu hừ một tiếng, Tần Thiệu quya đầu nhìn mọi người cười thực ôn hòa:”Mọi người chắc mệt mỏi hết cả rồi đi, vào nhà uống trà đi. Tôi mời khách, vừa mơi qua mùa hái trà, nên trà ngon lắm!”

Hàn Văn so với Tần Diệp Hoa còn kỳ quái hơn:”Người hướng dẫn, anh như thế nào lại tới nữa.” Tần Thiệu chỉ cười:”Tôi cũng không nghĩ đến các bạn sẽ về!Tôi cũng tới nơi này để chơi, biết sớm chút chắc cũng cùng các bạn ngồi xe bus rồi, tôi ngồi xe công cộng nửa buổi chiều hiện tại mới đến đó. Ha ha.”

Hàn Văn tâm tình ngay thẳng cười ha ha:”Chỉ sợ mời anh không tới thôi !”

Tần Thiệu cười cười:”Ai nói không đến ! Thôi mọi người vào đi.” Đoàn Tình cũng muốn vào bên trong nhưng nhanh chóng bị Tần Thiệu bắt được tay, Tần Thiệu nghiêng thân chặn hết ánh mắt mọi người, Trương Gia Nhuận cùng Hàn Văn cùng nhau cười:”Đoàn Tình, cậu cũng quen anh ấy à?” Đoàn Tình tránh không được đành phải nghiến răng:”Đây là anh họ của tớ! Là anh của Diệp Hoa.”

Tần Diệp Hoa rốt cục cũng lại chỗ hai người:”Anh hai?” Tần Thiệu khụ khụ, em tạm thời có thể không cần nhận anh mà. Tần Diệp Hoa mỉm cười:”Anh cũng đến chơi, tốt quá, buổi tối anh không đi đâu thì theo bọn em chơi đi. Được không anh?.”

Tần Thiệu thích vẻ làm nũng mời mọc của con bé này, thực sảng khoái đáp ứng:”Được. Vậy mọi người đi vào rửa tay, đợi lát nữa đi ra ăn cơm a.” Tần Diệp Hoa cao hứng :”Anh hai tốt quá! Em vào trước. Ấu Đường, tớ đi trước nha. Buổi tối nhớ cùng nhau chơi đấy.”

Đoàn Tình gật gật đầu, khóe miệng cong cong. Tần Thiệu nhìn thoáng qua hai người vô cùng mất tự nhiên, trong lòng cũng không còn tư vị gì nữa liền lôi kéo tay Đoàn Tình kéo đi, cũng không còn tâm tình cùng Nguyên Dịch đấu đá .

Vườn trà này khá lớn, viện nông gia tương đối nhiều, nông thôn nghỉ phép xã so với chính mình tưởng tượng tốt hơn, co nhiều phòng, trừ bỏ giường chung còn có phòng hai người ! Nguyên Dịch rắp tâm bất lương (Ðể ý làm hại người) !

Tần Thiệu lôi kéo Đoàn Tình vào tận cùng bên trong một gian phòng , vào phòng liền buông lỏng tay cậu ra:”Đi thay quần áo đi, uốt hết rồi .” Đoàn Tình không cực đoan như vậy , lần này ngược lại là không có đánh hắn, cùng hắn vào phòng. Trong phòng không có người, được dọn dẹp sạch sẽ, Đoàn Tình hỏi hắn:”Sao anh lại có mặt ở đây !”

Tần Thiệu cầm quần áo đến đưa cho cậu:”Anh gọi điện cho em mà em không bắt máy. Anh có nhắn là buổi tối qua đón em.” Đoàn Tình bắt đầu thay quần áo, Tần Thiệu tay sờ soạng sau lưng:”Đem quần áo bên trong đổi luôn đi, tất cả đều ướt hết rồi .” Đoàn Tình hừ hừ:”Không cần, tôi còn muốn ra ngoài ăn cơm. Ăn thịt nướng nữa !” Tần Thiệu không nghe lấy tay cởi ra, bị Đoàn Tình nắm lấy:”Buổi tối tôi và mấy đứa bạn sẽ ở đây, anh mau về đi”

Tần Thiệu mặt tối sầm đi:”Vậy anh cũng ở đây.” Hắn phát hiện chỉ cần hắn mất hứng Đoàn Tình liền cao hứng, cho nên chỉ cần hắn bày ra bộ dáng không thoải mái tiểu hài tử này sẽ sung sướng khi thấy người gặp họa, sau đó sẽ thả lỏng tâm lý, ngay cả Tần Thiệu làm cử chỉ động tác quá mức thân mật cậu cũng không có sinh khí, chỉ là hừ một tiếng:”Vậy anh đừng bám theo tôi, đừng xuất hiện trước mặt mấy đứa bạn nữa!”

Tần Thiệu tiếp tục cười khổ :”Vậy em muốn anh làm bộ không quen em?” Đoàn Tình thắt nút áo xong ngẩng đầu nhìn hắn liếc mắt một cái gật đầu:”Ân.” Tần Thiệu đen mặt nhìn cậu đi ra ngoài ăn cơm, đi đến cạnh cửa cũng phải kêu to:”Thịt nướng chớ ăn nhiều, , còn có, không thể uống rượu !” Đoàn Tình cũng không thèmquay đầu lại:”Phiền chết !”

Đoàn Tình đi ra ngoài vừa lúc gặp phải Nguyên Dịch, nguyện ý giải thích nói:”Đi thôi, nướng thịt sắp bắt đầu, nên ở đây chờ cậu .” Đoàn Tình cùng y ra ngoài. Tại cách vách chủ viện trong đại sảnh, quả nhiên đã muốn bắt đầu.

Các nữ sinh cùng vài người bắt đầu nướng thịt . Bữa tiệc này tuy không phải cao cấp thượng hạng gì , nhưng vô cùng quý vì mọi người cùng nhau làm. Nông gia viên cung cấp công cụ nướng thịt, bọn họ chỉ cần mang theo nguyên liệu như thịt, rau xanh, chuẩn bị ước chừng hai gói to. Ở đây có khoảng ba mươi người nên mang ba thùng bia. Đồ uống nữ sinh là một thùng nước chanh. Hơn nữa này chủ nhân nông trường rất có tinh thần hiếu khách, còn cung cấp cơm, , lẩu cá ! Còn lẩu bò nữa ! Lúc này trong đại sảnh bày ra ba bàn lớn, mặt trên có 6 nồi lầu! Cay hay không hay đều có, muốn ăn cái gì thì 8n cái đó. Đủ loại kim châm cô, bình cô, nấm hương, mộc nhĩ…… Ngân nhĩ…… Cho nên ai cũng đều cảm thán:”Thật là rất hiếu khách”

Hàn Văn nhìn một bàn nấm này chỉ muốn nôn mửa :”Tớ không thích ăn nấm. Bất quá, , Đoàn Tình, cậu ăn đi, cậu thích nấm mà .” Đoàn Tình nhìn một bàn nấm này khóe miệng trừu hạ, vẫn là ngồi xuống trước. Cậu đói rất mau, nghe mùi hương của đồ ăn kho6mg tự chủ được. Nguyên Dịch đương nhiên cũng ngồi cạnh.

Hàn Văn ở bên kia gắp thịt đặt lên vỉ nướng, tiện tay thả nấm vào:”Đoàn Tình, Nguyên Dịch, hai muốn ăn cái gì, Trương Gia Nhuận cũng đừng có ngồi bất động như vậy ! Nhanh chóng ăn đi!” Trương Gia Nhuận cắt lời:”Tớ đi rót rượu ! Nguyên Dịch, chúng ta uống bằng chai hay tìm cái ly đây!Còn người Sơn Đông như tớ thì trực tiếp uống chai!”

Nguyên Dịch hỏi Đoàn Tình:”Cậu muốn uống thế nào?” Đoàn Tình chần chờ một lúc, Nguyên Dịch thay cậu quyết định:”Dùng cái ly đi.” Trương Gia Nhuận cười cười:”Hảo chủ quán, lấy cho chúng em mấy cái ly !” Vừa dứt Tần Thiệu đã bưng ly lên

.hắn còn đến từng chỗ đặt ly xuống, đến Đoàn Tình thì giả bộ ho khan, Đoàn Tình trừng mắt nhìn hắn, Tần Thiệu sờ sờ đầu của cậu rồi hướng với mấy người trên bàn cười cười:”Em họ của tôi tửu lượng kém, uống chút đồ uống là được rồi, còn lại các học sinh hôm nay cứ uống tới bến đi. Uống say tôi sẽ phụ trách khiêng về.”

Đoàn Tình nghe xong niết chặt ly nghiến răng nghiến lợi, em họ cái đầu hắn ! Ai làm em họ của họ hắn chứ ! Hàn Văn nghe Tần Thiệu nói, đối với Tần Thiệu nay cũng có chút hảo cảm, hơn nữa cũng hiểu được người xinh đẹp không thua bất cứ nữ sinh nào như Đoàn Tình nên uống đồ uống !

Cho nên y qua bàn nữ sinh cầm lon nước chanh về đưa cho Đoàn Tình”Yên tâm đi anh họ, bọn em sẽ không trách cậu làm hỏng cuộc vui đâu !” Đoàn Tình nhìn Hàn Văn khóe miệng lại trừu hạ, Hàn Văn cậu rốt cuộc có đầu óc không, hắn khi nào thì thành anh họ của cậu a , Hàn Văn nhìn cậu rồi vội vàng giải thích :”Anh họ của cậu cũng xem như là anh họ của tớ.”

Hắc hắc. Tần Thiệu sang sảng cười:”Nói rất đúng. Cậu là Hàn Văn phải không……” Tần Thiệu còn chưa chịu rời khỏi, Hàn Văn nhìn vậy muốn kéo hắn ngồi xuống, Đoàn Tình dùng sức khụ thanh, Tần Thiệu thấy vậy cũng nhanh chóng từ chối:”Tôi còn việc, mọi người ăn trước đi”

Tần Thiệu đi xong, Đoàn Tình nhìn Hàn Văn, đem Hàn Văn nhìn trừng trừng một lúc lâu, Hàn Văn nhìn thấy cũng không không biết xấu hổ :”Cậu không uống nước canh thì uống rượu đi. Tớ rót cho” .”

Nguyên Dịch không ngăn cản, mắt thấy Hàn Văn đồ đầy một ly cho cậu. Khóe miệng y liền nhấp hạ đứng lên:”Các học sinh, đến, thật vất vả mới tụ họp đông đủ, cảm ơn các ủy viên cũng nữ sinh đã nướng thịt, giờ chúng ta bắt đầu.”

Y vừa nói xong, đều các học sinh đều đứng lên tất:”Hảo, uống.” Các nữ sinh có người uống đồ uống, có người uống bia . Ngược lại là nam nhân thuần một sắc bia, bọn họ dựa vào nguyên lý ai không uống rượu không phải nam nhân ! Huống chi là tại trước mặt toàn ban nữ sinh! Không say không về !

Uỷ viên học tập nở nụ cười:”Cũng cám ơn đội trưởng đại nhân của chúng ta, cám ơn cậu ta mấy ngày qua thật vất vả thuyết phục lão sư, khiến lão sư đồng ý cho tập thể tụ hội, đến chúng ta cùng nhau kính đội trưởng chúng ta một ly !” Quyền lợi vốn đối với học sinh mà nói là mơ hồ từ, nhưng là giờ khắc này, quyền lợi này hoàn toàn sáng đến chói mắt .

Nguyên Dịch nâng ly lên cười khiêm tốn, nội tâm cũng rất tự hào. Nhìn mọi người đứng lên kính rượu cho mình, Nguyên Dịch lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là vạn nhân chú mục (vạn người chú ý) .

Đoàn Tình không có đứng lên, cậu cũng không phải miệt thị Nguyên Dịch, mà là cậu thà rằng ngồi tuyệt đối sẽ không đứng . Nguyên Dịch nhìn cậu ngồi không có phản cảm ngược lại có chút tự hào, y rất muốn đem Đoàn Tình trở thành người của mình , cho nên nguyện ý cho cậu đặc quyền, nguyện ý cho hắn cậu chỗ tốt, Nguyên Dịch khoát tay lên người Đoàn Tình cười thực ôn hòa:”Hảo, chúng ta làm một trận !”

Nguyên Dịch cùng mọi người uống xong một ly mới quay ra nhìn Đoàn Tình, ánh mắt hẹp dài rộ lên nét vui vẻ:”Ấu Đường, uống không được thì đừng uống, cậu uống chút nước chanh đi.” Y nói thân thiết như vậy cũng không có khiến Đoàn Tình sinh ra hảo cảm đến, nhưng hành động của y lại khiến Đoàn Tình phản cảm, này quả thực là đem cậu so với nữ nhân a ! So với tên Tần Thiệu kia còn đáng giận hơn, Tần Thiệu không cho cậu uống rụng là vì hài tử trong bụng, nhưng Nguyên Dịch rõ ràng là vũ nhục cậu !

Đoàn Tình khụ thanh cầm ly rượu đứng lên, đem cánh tay đang khoát lên của Nguyên Dịch bỏ xuống, nhìn mọi người cười:”Chúng ta thật vất vả mới tụ hợp một lần, như thế nào có thể uống đồ uống, đến, mọi người, không say không về ! ! ! !” Đoàn Tình cùng Hàn Văn cụng ly, mới quay đầu cụng ly cùng Nguyên Dịch:”Cậu nói có phải hay không đội trưởng.” Nguyên Dịch cười:”Phải.”

Tần Thiệu bưng đồ ăn đi ra liền thấy Đoàn Tình cầm ly rượu, nahnh chóng hô lên một tiếng:”Ấu Đường !” Đoàn Tình lại cố chấp vẫn không buông, Nguyên Dịch nhìn Tần Thiệu xanh mét mặt khóe miệng nhếch nhếch, Tần Thiệu lại không có nhìn y, hắn vẫn mải miết nhìn Đoàn Tình nâng cốc uống. 1 ly lớn, một phần tư chai, sạch sẽ lưu loát. Ngay cả tạm dừng chút cũng không có !

Tần Thiệu tay cứng ngắc, khóe miệng động động vài cái không nói lời nào, sợ chính mình thất thủ, đem đồ ăn đặt ở trên bàn, một bàn bí đỏ thịt gà, mặt trên có hoa trang trí, Đoàn Tình nhìn bàn đồ ăn bỏ qua một bên, Tần Thiệu đứng ở đối diện, dáng dấp của hắn rất cao, cho nên đứng trước bọn học sinh này càng lộ ra vẻ cứng ngắc hơn.

Các học sinh không biết bắt đầu khởi động, cũng không quá rõ ràng bối cảnh Tần Thiệu, chỉ tưởng rằng câu nói đùa hắn chỉ là người bưng thức ăn là thật , vì vậy cũng không có để ý hắn tiếp tục nháo nhào lên. , Tần Thiệu nhìn Đoàn Tình ngồi xuống khóe miệng nhấp hạ, cảm thấy chua xót. Đoàn Tình không biết là đuối lý hay không muốn nhìn mặt hắn cúi đầu xuống, Tần Thiệu thấy vậy chỉ lặng lẽ thở dài rồi xoay người đi ra ngoài

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.