Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 117: Chương 117: Về Nhà Mừng Năm Mới (4)




CHƯƠNG 116. VỀ NHÀ MỪNG NĂM MỚI (4)

Thời điểm sắp ngủ thì điện thoại lại vang lên làm Đoàn Tình tỉnh giấc, là điện thoại của Tần Thiệu. Tần Thiệu đứng lên nhìn thoáng qua:“Ba ba .”Đoàn Tình trừng, hắn tiếp tục cười:“Là ba ba của em.”

Đoàn Tình nói:“Mau tiếp.”

Tần Thiệu ho khan cầm lấy điện thoại, thanh âm trấn định:“Ba ba . Vâng, chúng con đang ở trên đường, do lúc nãy kẹt xe, vâng, không có việc gì đâu, ba đừng lo quá, vâng ạ”

Đoàn Tình siết tay hắn . Tần Thiệu treo điện thoại cười:“Làm sao.” Đoàn Tình lạnh lạnh cảm thán:“Nói dối mặt cũng không đỏ .” Tần Thiệu đem cậu lại ôm một cái cười:“Chúng ta phải làm gì đây, đến muộn một giờ, không nói kẹt xe thì nói cái gì đây? Hay em có lý do hay hơn à?”

Đoàn Tình hoạt động tránh khỏi tay Tần Thiệu, cậu vốn rất chán ghét ba cái trò công chúa ôm . Tần Thiệu thấy thế cũng buông cậu ra. Đoàn Tình ngửa đầu suy nghĩ lý do:“Em nói cho ba biết anh khi dễ em.”

Tần Thiệu lười biếng cười:“Được, em cứ đi nói cho ba nghe, để xem em xấu hổ hay anh xấu hổ……” Tần Thiệu đem mặt chôn vào cổ làm Đoàn Tình ngứa muốn cười:“Từ bỏ, em thua ……” Tần Thiệu dùng miệng nhu nhu, tràn đầy tình ý . Đoàn Tình hôn một hồi dùng sức đẩy hắn ra:“Lái xe. Về nhà.” Cứ hôn nữa, đêm nay e rằng không thể trở về.

Tần Thiệu hít vào một hơi mặc quần áo cho cậu, trong lúc mặc vẫn không quên ăn đậu hủ khắp chỗ. Về đến nhà nhìn thấy Đoàn Tình Viễn vẫn đang chờ, ông nhìn thấy hai người mới nhẹ nhàng thở ra:“Có đói bụng không?” Hai người thật đúng là đói bụng, vật nhau ngoài trời cần rất nhiều năng lượng, vì thế Tiểu Hồng hâm nóng đồ ăn lại cho cả hai. Đoàn Tĩnh Viễn bồi hai người ăn một bữa.

Đoàn Tĩnh Viễn không có đói nên chỉ uống một chén canh, hai người ngược lại ăn rất nhiều . Đoàn Tĩnh Viễn nhìn hai người mặc sai sơ mi cũng không vạch trần. Buổi tối Đoàn Tình tìm ông ngủ ông cũng chỉ đồng ý mà hông nói ra . Đoàn Tình chính mình cũng không phát giác, vì cậu cũng có thói quen mặc đồ của Tần Thiệu. .

Đoàn Tình cùng Đoàn Tĩnh Viễn đã ngủ chung mấy ngày nay . Đoàn Tĩnh Viễn thăm dò rõ ràng thói quen của cậu cho nên hai người ngủ chung tương đối hài hòa. Đoàn Tĩnh Viễn không còn bị cậu đá xuống giường nữa . Đoàn Tình cũng khôi phục lại bản tính có thể nói bất cứ thứ gì với ông.

Buổi tối hôm nay . Đoàn Tình sờ vết sẹo trên bụng Đoàn Tĩnh Viễn với thanh âm rất nhỏ:“Ba ba, nơi này của ba bị làm sao.” Đoàn Tĩnh Viễn bật thốt lên:“Do bị thương thôi.” Đoàn Tình đu trên người ông:“Ba gạt con, con biết.” Đoàn Tình nói ra những lời này thực bình tĩnh . như là tại nói cho cậu làm Đoàn Tĩnh Viễn khẩn trương . Đoàn Tình ngủ thích ôm eo ông . đem cánh tay lạnh lạnh đè lên bụng ông, đây cũng là thói eun từ khi cậu đến . Đoàn Tình cũng không có hỏi qua, ông cứ tưởng cậu không biết. Hơn nữa ông cũng xem qua sẹo trên bụng Đoàn Tình, hai vết sẹo này không giống nhau . một ngang, một dọc. Tiểu hài tử này sẽ không lợi hại đến mức biết toàn bộ đi?

Đoàn Tình không nháy mắt nhìn Đoàn Tĩnh Viễn . Đoàn Tĩnh Viễn bối rối nhìn vào mặt cậu, khiến cho cái ý tưởng trong lòng cậu bấy lâu nay đột nhiên bừng lên. Ông cũng có thể sinh hài tử. Hàn Dũ nói nguyên nhân đây là huyết thống nhà bọn họ, nói bọn họ huyết thống là di truyền của gia tộc. Sau khi sinh xong Tiểu Kiều, cậu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện này . Cậu biết trên bụng Đoàn Tĩnh Viễn có vết sẹo. Lúc trước có nhìn qua, là lúc vào mùa hè nhiều năm trước, Đoàn Tình Viễn trở về, do trời quá nóng, Đoàn Tĩnh Viễn liền tại công ty tắm rửa . cậu có xông vào. . Đoàn Tĩnh Viễn tắm rửa đều lén lút . chưa bao giờ để ai giúp. Khi đó cậu hiếu kỳ, hỏi ông thì ông chỉ trả lời có lệ:“Là do một lần đi thăm vườn trà bị ngã .” Cái lý do này đã lừa cậu rất nhiều năm, . nếu nhìn kỹ lại, vết sẹo trên bụng của cậu av2 ông rất giống nhau, đường thẳng cong cong vẹo vẹo.

Đoàn Tình trong lòng có điểm khó chịu . cậu suy đoán ra từng chút . Cậu cùng Đoàn Tĩnh Viễn bộ dạng giống nhau như đúc, hệt như nhân bản. Kết luận mình do ba sinh ra làm cậu nghẹn đến mức khó chịu . Cậu rốt cục nghĩ thông suốt . Đoàn Tình tinh tế sờ . Đoàn Tĩnh Viễn bị cậu mò đến khó chịu đem cậu ôm xuống dưới:“Có cái gì đẹp đâu mà xem”

Đoàn Tình vươn tay lau đi cổ ông:“Mẹ.”

Đoàn Tĩnh Viễn mặt đen lại:“Con vừa gọi ta cái gì”

Đoàn Tình hô lại “Mẹ””

Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức vỗ lên mông cậu một cái:“Nói hưu nói vượn”

Đoàn Tình không có nháo như trước ôm ông:“Ba, con biết cả rồi, ba đừng giấu con nữa”

Đoàn Tĩnh Viễn ong ong, ông quên mất là con trai mình vốn rất thông minh? Đoàn Tình còn nói:“Ba ba . ba không cần lo lắng, con không nói cho ai biết đâu, đây là bí mật giữa hai chúng ta thôi”

Đoàn Tĩnh Viễn còn muốn vãn hồi:“Ta không phải mẹ con, mẹ con….”

Đoàn Tình tiếp rất nhanh:“Thời điểm sinh con ra rất khó sinh phải không?”

Đoàn Tình tiếp tục nói:“Mấy lần trước ba nói, con đều nhớ rõ” Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng lập tức khó chịu . sờ sờ mặt Đoàn Tình:“Thực xin lỗi . ngày đó ta đã nói mấy lời làm tổn thương con.”

Đoàn Tình lắc đầu:“Ừ, con tha thứ cho ba đó .” Đoàn Tĩnh Viễn trong mắt có một chút sáng rọi:“Thật sự?”

Đoàn Tình gật gật đầu:“Vâng, thời điểm con biết ba là mẹ con, con rất vui vẻ . Con có mẹ, mẹ con chưa chết, mẹ con không phải vì tai nạn mà qua đời…… Con có mẹ, không phải như đám kia nói chỉ có cha sinh rồi không nuôi dưỡng ……” Đoàn Tình bám trên bờ vai ông thì thào tự nói.

Đoàn Tĩnh Viễn nghe xong cứng người:“Ai nói con có cha sinh àm không nuôi dưỡng?” Đoàn Tình một hồi lâu mới nói:“Là bọn họ nói, con nghe lén .” Đoàn Tĩnh Viễn thanh âm có chút pah tạp “Bọn họ? Hạ nhân? Lúc nào nghe nói ?” Hỏi mơ hồ lại vội vàng . lúc này Đoàn Tình đã sớm sẽ không vì vậy mà thương tâm . cho nên ghé vào trên người Đoàn Tĩnh Viễn cáo trạng:“Lần ba đánh con đó”

Đoàn Tĩnh Viễn lặp lại lời cậu nói:“Lần ba đánh con? Lúc đó con 14 tuổi, năm ấy……” Đoàn Tĩnh Viễn nói không được nữa, trong lòng như có hòn đá cán qua, trầm trọng đến mức khiến ông thở không nổi . Đoạn Tình nhìn vẻ mặt của ông mà an ủi:“Ba ba , con đã không sao .”

Đoàn Tĩnh Viễn vẫn là khó chịu. Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức cắn răng . nước mắt vẫn là theo mí mắt rơi xuống . Thời điểm ông cảm thấy khó chịu tới cực điểm mới chậm rãi đã mở miệng:“Ấu Đường, thực xin lỗi.”

Đoàn Tình ghé vào ngực ông hô một tiếng:“Mẹ……” Sẵn sàng tiếp nhận và tha thứ lời giải thích của ông.

Đoàn Tĩnh Viễn rốt cuộc nhịn không được ôm lấy cậu, xem như cam chịu . Ông thật sự là mẹ cậu, Đoàn Tình ghé vào trước ngực ông

Hai người ôm nhau rất lâu sau Đoàn Tĩnh Viễn mới khôi phục lại thở dài nói:“Lúc trước con rất lớn, ta sinh không được. đành phải đem con ôm ra?.” Đoàn Tĩnh Viễn nhớ lại hồi ức . nở nụ cười thanh:“Lúc con sinh ra, bác sĩ Trần có nói với ta đây là một tiểu gia hảo nặng 8 cân, giống như mấy đứa trẻ bình thường, mắt mở to tròn. Thời điểm uống sữa quay đầu nhìn xung quanh, cảm thấy cái gì cũng ngạc nhiên, ăn ngủ rất ngon, duy chỉ có thể thời điểm khóc là khóc đến kinh thiên động địa. thanh âm rất lớn .bác sĩ Trần còn đùa với ta là mai này chẳng lẽ con là ca sỹ?” Đoàn Tĩnh Viễn cảm khái cười:“Không thể tưởng tượng được bác sĩ Trần coi như là nói đúng một nửa . con ta là chủ trì phát thanh.”

Đoàn Tình nhích tới nhích lui:“Vậy còn ba?” Đoàn Tĩnh Viễn nghi hoặc:“Ba? Ba không phải như vậy?”

Đoàn Tình lắc đầu:“Con là hỏi sau khi sinh con ra thì ba thế nào?”

Đoàn Tĩnh Viễn thở dài:“Chỉ nằm lại trên giường thôi.”

Đoàn Tình trầm mặc một hồi . Đoàn Tĩnh Viễn sờ sờ lưng cậu:“Đều đã qua rồi, không phải bây giờ ba đang rất tốt hay sao?” Đoàn Tình gật gật đầu thành thành thật thật . Khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong lòng . hô hấp nóng lên . lông mi thật dài vụt sáng. Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức ôm ôm:“Ấu Đường . chuyện này ai cũng khó mà nói. Chúng ta có thể sinh con đều là chuyện rất khó nói ra. Để cho nó trôi vào quá khứ đi.”

Đoàn Tình dạ một tiếng. Đoàn Tĩnh Viễn từng chút một vuốt ve lưng cậu, không chỉ an ủi cậu, mà con là an ủi chính mình.

Qua một hồi, thời điểm Đoàn Tình Viễn tưởng cậu đã ngủ rồi thì cậu đột nhiên lên tiếng :“Ba ba, ba nói con nghe lúc trước sinh ra sao hay không?” Vấn đề này hơi khó khăn . Đoàn Tĩnh Viễn cũng trả lời không ra. Đoàn Tình lầm bầm lầu bầu:“Không lẽ đúng như mọi người nói, lúc trước sinh mổ? Líc trước không có khoa kỹ a? Thật sự là kỳ quái . Ba, lúc ba sinh không được thì dùng cái gì? Dùng sức sinh ra sao?”

Đoàn Tĩnh Viễn ho khan khi thấy cậu triệt để biết rõ mấy thứ này:“Đứa trẻ 8 cân làm thế nào mà sinh ra a” Vấn đề này hảo quỷ dị a . Đoàn Tĩnh Viễn sắc mặt đen lại.

Đoàn Tình ho khan:“Con thật hiếu kỳ, thời điểm nghĩ không ra liền cảm thấy khó chịu.” Đoàn Tĩnh Viễn thở dài . tiểu hài tử này hẳn là khoa học gia , có thể tra được thì tra, cho nên ông đã căn dặn bác sĩ Trần đem lịch sử Đoàn gia có thể hủy thì cứ hủy.

Đoàn Tình đại khái là tìm đến người cùng mình thương lượng rất vui, có thể nói mấy thứ mình không biết. Mà mấy lời này chắc chắn không thể nói cùng Tần Thiệu . Tần Thiệu thì lại tưởng cậu không thích, cho nên trước mặt cậu không hề nhắc đến .Nhưng hắn thích nhất là xem lịch. Mỗi khi đến 15,16 đều sẽ tránh đi, sau đó cậu mới biết thì ra mấy thứ này Tần Thiệu cũng biết, đồ vương bát đản!

Đoàn Tình trong lòng thoải mái liền phát triển . lăn qua lộn lại nghiên cứu:“Ba nói tộc này có thể sinh, kia liền nhất định có phương pháp sinh. Phương thức của hai chúng ta nhất định không đúng? Ba có phải sau khi sinh xong không thể hoạt động cũng như ăn uống? Lúc Tiểu Hồng sinh Đồng Đồng chỉ yếu đi, chứ vẫn hoạt động như thường……” Đoàn Tĩnh Viễn đầu ong lên, nghe xong cứ tưởng là cậu muốn sinh nữa.

Đoàn Tĩnh Viễn kiên quyết nói:“Con không thể sinh nữa ” Đoàn Tình đương nhiên đáp ứng:“Đương nhiên không sinh a . Nếu muốn cứ để anh ta tự mình đi sinh” Nói chuyện không cần dùng đầu óc . Đoàn Tĩnh Viễn ho khan . Đoàn Tình mặt cũng đỏ lên :“Con vốn rất hiếu kì, nhưng không có ai để thảo luận.”

Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng có chút buồn phiền . không muốn con suy nghĩ nhiều nên chỉ biết khuyên nhủ:“Chỉ có chỗ đó là biến dị, có thể là vì công năng đã bị thoái hóa đi ?” Đoàn Tình nhìn ông. Đoàn Tĩnh Viễn nói tiếp :“Kia Tiểu Kiều cũng hay xem phim hoạt hình, cái gì biến dị, khủng long với tinh tinh .”

Đoàn Tình thực buồn bực:“Nếu biến dị, vậy tại sao không triệt để hoàn toàn” Vấn đề này Đoàn Tĩnh Viễn cũng rất muốn biết.

Hai cha con nhìn nhau liếc mắt một cái phi thường buồn bực . Đoàn Tĩnh Viễn vỗ vỗ vai cậu :“Vấn đề này không cần nghĩ nữa, hằng tháng cứ đến 15 16 đến nàh ba ngủ, tránh cho bọn họ khi dễ con” Đoàn Tình ngượng ngùng không lên tiếng. Đoàn Tĩnh Viễn nói xong mới phát hiện hình như mình nói sai . ho khan:“Ngủ đi.”

Đoàn Tình trầm mặc một hồi lại khiêu chiến đến cực hạn Đoàn Tĩnh Viễn:“Mẹ, ba con là ai?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.