Trọng Sinh Chi Đô Thị Cuồng Long

Chương 251: Chương 251: Có những người vô sỉ như vậy




‘’ Thu Phong , Sơn Khẩu Minh không phải là do mày làm đó chứ ‘’ Thực ra chuyện này đã không phải là bí mật . Nhưng tình huống cụ thể lại ko ai biết .

Cho nên Tư Mã Lạc đặt câu hỏi này cũng chỉ là suy đoán thôi . Tiêu Thu Phong không trực tiếp trả lời , mà hỏi : ‘’ Đây là chuyện của thế giới ngầm , hẳn là không quan hệ với chính phủ ‘’

Tư Mã Lạc cười khổ : ‘’ Cái gì mà không có vấn đề , cái gì là trắng đen . Lần này mày làm lớn rồi . Chỉ là do Nhật Bản không tìm được chứng cứ , nếu không sẽ đưa ra kháng nghị với Trung Quốc ‘’

Tiêu Thu Phong không ngẩng đầu lên , cười nhạt nói : ‘’ Không quan hệ , tao cũng không ngại giết thêm mấy người nữa ‘’

Nếu như chính phủ Nhật Bản thực sự muốn quản , muốn giúp đỡ đám xã hội đen . Vậy sẽ cho bọn họ nếm thử hậu quả của việc bàn tay nhúng vào quá sâu .

Thấy Tiêu Thu Phong có sát khí , Tư Mã Lạc lập tức trở nên nghiêm chỉnh : ‘’ Thu Phong , mày đã làm cho Trung Quốc vẻ vang . Mọi người sao lại không giúp mày chứ . Mày không nên coi những người làm chính trị như tao làm kẻ thù . Thực ra mặc dù mặt hơi dày một chút nhưng trước lợi ích và vinh dự của quốc gia , chúng ta vẫn sẽ ủng hộ mày ‘’

Tiêu Thu Phong gật đầu nói : ‘’ Đây mới giống lời của người ‘’

Tư Mã Lạc không hề tức giận , nhưng vẻ mặt lại không tốt : ‘’ Nói thật ra , quốc gia muốn những người như mày . Những việc mày có thể làm cho quốc gia còn nhiều hơn bất cứ ai . Điểm này , rất nhiều người biết ‘’

‘’ Rất đáng tiếc , tao không muốn làm quan , tự do quen rồi ‘’ Cũng từng là thành viên Long Tổ có thân phận cực cao , nhưng bây giờ Tiêu Thu Phong đã nhìn ra . Hắn thầm nghĩ chỉ muốn sống cuộc sống của mình mà thôi . Đến Bắc Kinh không phải là vì tranh giành mà là vì ân oán , hắn không thể không kết thúc .

Tư Mã Lạc khẽ cười nói : ‘’ Mọi người đều thay đổi . Nói không chừng có một ngày chúng ta có thể trở thành đồng nghiệp . Đó là chuyện làm cho người ta mong đợi ‘’

Sáng hôm sau , Tiêu Thu Phong còn chưa dậy , Tư Mã Lạc đã gõ cửa tiến vào . Tư Mã Lạc mang đến cho hắn mấy tin tức . Thứ nhất đương nhiên Chánh Thái Huyền đã đến . Nhưng Thái Huyền đến không phải là vì đến gặp Tiêu Thu Phong mà là đến xem con trai Chánh Quân của ông ta .

Tin tức thứ hai chính là Chánh Quân đã tàn phế . Mặc dù Tiêu Thu Phong có ý buông tha cho hắn . Nhưng hắn lại quá tự cao tự đại . Hậu quả thế này đáng bị . Tiêu Thu Phong không nói gì , Tư Mã Lạc đã có chút nuối tiếc nói : ‘’ Chánh Thái Huyền đã mang Chánh Quân về Seoul . Ông ta hình như không có ý gì cả . Kỳ lạ , chẳng lẽ bạn họ không cần lấy lại mặt mũi sao ? ‘’

Tư Mã Lạc vốn định nhân cơ hội này mà phát uy . Nhưng thật không ngờ Chánh Thái Huyền lại không kèn không trống trở về . Điều này làm cho người ta rất ngạc nhiên Trước không nói đến vinh và tôn nghiêm của đất nước . Chỉ riêng chuyện con mình bị đánh đến tàn phế , mối thù này ít nhất cũng phải đòi lại .

Chẳng lẽ ông ta sợ ? Tiêu Thu Phong không cho là như vậy . Nhưng giờ phút này hắn không nói gì thêm , chỉ lật chăn ra nói : ‘’ Nếu Chánh Thái Huyền không cho cơ hội , vậy tao không có chuyện gì để làm . Được rồi , các người cứ trao đổi đi , tao phải ngủ thêm chút nữa . Không có việc gì đừng đánh thức tao ‘’

Chánh Thái Huyền đúng là hơi sợ . Nhưng những người hiểu biết thì có thể hiểu rằng đây là cẩn thận . Bởi vì Chánh Quân thất bại làm cho ông ta không thể lùi bước . Thể diện dù như thế nào cũng phải lấy lại . Nhưng ông ta có thể dùng một phương pháp khác .

Lúc Tiêu Thu Phong dậy đã là giữa trưa . Nghe thấy phòng bên cạnh không có tiếng nói tin rằng mấy chuyên gia đang trao đổi kinh nghiệm . Hình như chỉ có mình hắn là dư thừa .

Đang chuẩn bị ra ngoài ăn gì đó , Tư Mã Lạc đã đẩy cửa vào . Lúc này trông hắn rất kinh hoàng . ‘’ Đã xảy ra chuyện gì ? ‘’ Tiêu Thu Phong biết Chánh Thái Huyền sẽ không bỏ qua như vậy . Nhưng trông lúc này lại không nghĩ ra ông ta sẽ dùng biện pháp gì . Xem ra phiền toái đã đến . Bọn chúng đã dùng một thủ đoạn hèn hạ , đối phó với một người phụ nữ mềm yếu .

Bởi vì người phụ nữ này là người Trung Quốc Tiêu Thu Phong tức giận , thật sự tức giận . Vì người phụ nữ này chính Thiên Nhan Duyệt . ‘’ Thu Phong , tên bổng tử ** đó , thật sự đáng giận . Không ngờ lại làm ra một chuyện như vậy . Mày nghĩ xem Thiên Nhan Duyệt có thực sự tự tử hay không ‘’

Âm mưu này đã dc tính toán nhiều ngày . Sự cường đại của Tiêu Thu Phong làm cho bọn họ sững sờ . Thiên Nhan Duyệt lưu diễn ở nước H ba tuần đã trở thành mục tiêu thứ nhất trong âm mưu của bọn họ .

Theo báo chí , Thiên Nhan Duyệt được xưng là siêu sao quốc tế bởi vì trốn lậu thuế ở nước H không ngờ đã hối lộ một quan chức , yêu cầu ông ta tha cho nàng một lần . Đây là chuyện được chú ý nhất trong thế giới giải trí .

Nhìn vẻ mặt háo sắc nhưng lại ra vẻ liêm chính của tên quan chức đó , không ngờ lại nói Thiên Nhan Duyệt muốn mê hoặc mình . Con mẹ nó , thật sự không ngờ bọn chúng lại có thể nghĩ ra chiêu này . Với thằng đầu heo này việc gì phải hối lộ . Một ánh mắt của Thiên Nhan Duyệt cũng đủ làm cho hắn ta quên hết mọi thứ .

‘’ Tao vừa nhận được điện thoại của đại sứ quán . Thiên Nhan Duyệt đã được bảo lãnh ra . Nhưng trước khi vụ án kết thúc , cô ấy không được phép rời khỏi nước H . Chẳng qua bọn chúng đã dùng chuyện này ảnh hưởng đến danh dự nước chúng ta . Cấp trên rất tức giận , chủ tịch đã ám chỉ chuyện này mày có thể toàn quyển xử lý . Dù cho dùng thủ đoạn gì cũng sẽ có người chịu trách nhiệm cho mày ‘’

Tiêu Thu Phong không muốn nghĩ nhiều , trong mắt hắn chỉ có một tia chết chóc lạnh lùng . Mặc dù không muốn nghĩ nhiều về Thiên Nhan Duyệt , nhưng trong lòng hắn vẫn thích nàng . Chuyện năm đó ở Hongkong đã chứng minh nàng là một người rất hồn nhiên . Một cô gái luôn phấn đấu vì ca hát , thật sự không nên bị như vậy .

‘’ Đi Seoul , ngay lập tức ….. ‘’

‘’ Được , tao cùng đi với mày . Con mẹ nó , còn giao lưu con mẹ gì . Tao đã gọi hết thành viên đoàn giao lưu về nước ‘’

Tiêu Thu Phong không còn tâm trạng mà để ý đến . Trong đầu hắn bây giờ chỉ có một suy nghĩ đó là nhanh gặp được Thiên Nhan Duyệt . Nàng nhất định đang rất cần người quan tâm và an ủi . Trước mắt hắn lại hiện lên cảnh Thiên Nhan Duyệt đang khóc . Mặc kệ là ai chỉ cần làm hại nàng đều phải chết .

Tư Mã Lạc cũng cảm nhận được sát khí đó . Hắn không hề sợ hãi mà có chút hưng phấn . Không biết vì sao , hắn thích cảm giác đó . Xem ra , chuyện này không làm lớn không được .

Đã có câu nói của cấp trên , với năng lực của Tiêu Thu Phong , có lẽ Seoul sẽ diễn lại tấm tuồng như khi Sơn Khẩu Minh bị hủy diệt Loại chuyện này , hắn đương nhiên sẽ không thể làm hỏng . Không nói thêm một câu , cấp phó gọi điện thoại .

Hai người ngồi trên máy bay , chỉ một tiếng sau đã đến được Seoul/ Người của đại sứ quán đã ra đón . Nhìn vẻ mặt của những người này cũng không tốt lắm . Hôm nay có mấy ngàn tên H đến trước đại sứ quản biểu tình , chửi bới . Bọn họ đang phải thừa nhận sự sỉ vả đó .

‘’ Tư Mã tiên sinh , vừa nãy chúng tôi nhận được tin tức , có người phát ngôn nói muốn lấy mạng Thiên Nhan Duyệt . Nói đây là sự trừng phạt với cô ấy . Mặc dù có không ít người bảo vệ , nhưng cơn phẫn nộ của dân chúng làm cho chúng tôi gặp rất nhiều áp lực ‘’

Tư Mã Lạc liếc nhìn Tiêu Thu Phong một cái , cảm nhận sự lạnh lùng của hắn , phất tay nói : ‘’ Không cần nói nữa , trước hết đi gặp Thiên Nhan Duyệt . Từ giờ trở đi , tất cả do chúng ta phụ trách ‘’

Ngồi trên xe của đại sứ quán , nửa giờ sau đã đi đến một khách sạn do người Trung Quốc mở ra . Xem ra chuyện này rất quan trọng nên ngay cả đại sứ quán cũng đến đây , vội vàng báo cáo tình huống cụ thể cho Tư Mã Lạc . Mà Tiêu Thu Phong đã đến phòng của Thiên Nhan Duyệt .

Thấy Tiêu Thu Phong , mấy người Tiểu Cầm , Tiểu Phương ….. đều rất mừng . Bọn họ vốn đang khẩn trương lúc này đã biến thành vui mừng , vui mừng ra mặt ‘’ Tiêu thiếu gia , anh đã đến . Bọn em an tâm rồi . Thiên tiểu thư từ Lăng Thần về vẫn trốn ở trong phòng . Bọn em rất lo lắng cho cô ấy ‘’

Những người này đã bảo vệ Thiên Nhan Duyệt được gần năm . Mọi người có tình cảm rất tốt với nhau . Cho nên ngoại trừ trách nhiệm vệ sĩ , trong lòng bọn họ có thêm sự quan tâm dành cho bạn bè .

Tiêu Thu Phong gật đầu , tiến lên gõ cửa phòng Thiên Nhan Duyệt . Một tình cảm ấm áp từ từ tràn ngập trong phòng . Mặc dù rất nhiều lúc hắn muốn quên đi , nhưng Tiêu Thu Phong biết hắn rất nhớ cô bé này . Chẳng qua làm cho hắn vui mừng là cô bé này đã trưởng thành , đã kiên cường hơn .

Giờ phút này giọng nàng truyền ra từ trong phòng : ‘’ Em không có việc gì , đừng làm phiền em . Em muốn nghỉ ngơi một chút ‘’

Tiêu Thu Phong rất hài lòng , cô gái như vậy mới đáng được hắn quan tâm . Không hề suy nghĩ , tay đã đặt lên cánh cửa đẩy một cái . Cánh cửa đã bị hé ra , một chiếc giường xuất hiện trước mặt .

Mà Thiên Nhan Duyệt đang nằm trên giường . Chỉ là giờ phút này nàng không còn tươi cười nữa , mà thay vào đó là vẻ u sầu , đau buồn , ủ khuất , cùng với sự mất mát


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.