Trọng Sinh Chi Lưu Ly Tượng

Chương 23: Chương 23




Thời điểm Tống phủ phải gã sai vặt đến tìm Tống Thanh Di, hắn đang ở chỗ đốt diêu xem hiệu quả của hai đầu trư trưởng thành, nghe gã sai vặt nói lại hắn ngây ngẩn cả người.

“Thiếu gia, có một cô nương họ La tới nhà, tự xưng là sư muội ngài, lão gia phu nhân khiến ta bảo ngài về nhà một chuyến”.

Lúc ấy đang tới gần ngọ thiện, Tề Nhuận Vân mang theo Linh Bảo mang thực hạp lại đây tìm hắn- từ đốt thành bát lưu ly, Tống Thanh Di liền thấy hai bên đưa cơm thấy phiền toái liền lấy danh nghĩa yêu cầu cùng nhau ăn cơm, có đôi khi Tống Thanh Di đi tìm Tề Nhuận Vân, có đôi khi thì ngược lại. Hôm nay đúng là loại tình huống này.

Vừa bước vào Tề Nhuận Vân nghe thấy những lời này liền sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn thần sắc Tống Thanh Di không đúng, nhưng không nói gì.

Tống Thanh Di kinh ngạc là bởi vì hắn không nghĩ tới La Hạnh Quyên lại tìm tới cửa- La Hạnh Quyên chính là sư muội đời trước đã khiến hắn cửa nát nhà tan mất thê mất tử. Một đời trước hắn bởi vì cảm thấy chính mình cưới chính thể còn muốn nạp sư muội làm thiếp thực xin lỗi sư muội, bởi vậy thành thân sau liền ép cha mẹ sau nửa tháng liền giúp hắn cưới người trong lòng, bắt đầu sai lầm trong cuộc đời của hắn. Khi đó cho tới bây giờ đều sủng nịnh che chở sư muội trong lòng bàn tay mà đời này hắn muốn trả thù hai cẩu nam nữ này, nên không dựa theo đời trước đi tìm sư muội, thế nhưng chợt nghe thấy tin tức nàng tìm tới cửa- phải biết rằng đời trước nữ nhân này luôn luôn bày ra một mặt khoan dung, luôn vừa kiêu ngạo lại rụt rè, cho tới bây giờ đều là hắn nhượng nàng, chưa từng có hành vi chủ động tìm tới cửa. Xem ra mấy tháng này hắn vắng vẻ nàng lại làm cho nữ nhân sốt ruột.

Nghĩ đến đây, Tống Thanh Di không khỏi cười lạnh, đây là sư muội kiêu căng đáng yêu trong lòng hắn sao? Xem ra cũng là một người thông minh.

Dư quang đột nhiên nhìn thấy bóng người ở cửa, Tống Thanh Di chạy nhanh xoay người đi qua, “Lâm Vũ? Như thế nào không tiến vào?” Tề Nhuận Vân sắc mặt bất động, nhưng Tống Thanh Di như thế nào hội không phát hiện ra bất thường. Đoạn thời gian gần đây hắn kiên trì gần gũi, quan hệ giữa hai người đã không còn giống như lúc mới thành thân khách khí xa cách, nếu là ngày thường cho dù gã sai vặt qua lại bẩm báo sự tình, làm sao lại giống hiện tại đứng ở cửa, tựa hồ chờ câu tiếp theo của hắn, quyết định là tiến vào hay rời khỏi.

Tống Thanh Di bỗng dưng cảm thấy trong lòng xoắn lại, muốn giải thích lại không biết nói gì. Sư muội hắn tất nhiên phải ở lại trong phủ, hắn sẽ không giống kiếp trước vậy vội vàng kết hôn, đời này hắn tính toán liền treo nàng như vậy, làm cho nàng để cho mình sử dụng, dẫn tới nam nhân đứng đằng sau lưng nàng từ từ bước vào bẫy rập.

Chính là hắn phải làm sao giải thích lời thê son sắt tình cảm chân thành muốn kết hôn trước khi thành thân, bất quá hơn một tháng đã biến thành đối tượng lá mặt lá trái. Hắn cũng không muốn đi lừa Tề Nhuận Vân, chính là trọng điểm chuyện tình đời trước quá mức quỷ dị, việc này Tống Thanh Di tính toán dấu ở trong lòng cả đời.

Tống Thanh Di nói xong làm cho hiểu lầm trong lòng Tề Nhuận Vân có chút do dự, hắn cũng không tiến vào, chính là đối Linh Bảo thì thầm vài câu rồi ly khai đốt diêu.

Tống Thanh Di nhìn thấy Tề Nhuận Vân rời đi, trong lòng một trận u sầu, nhưng không có đuổi theo, chính là đối học trò bên người phân phó sự tình, công đạo tần suất mỗi ngày súc vật quăng vào lô, bọn họ phải ghi chép cẩn thận rồi đưa cho gã sai vặt đưa cho hắn xem qua- lúc rời nhà đi phụ thân cho hắn thêm mấy gã sai vặt để thay hắn bôn ba chuyện cửa hàng, vừa lúc có thể thuận tiện đưa ban ghi chép cho hắn.

Lập tức không dùng bữa, phân phó Linh Bảo thay chính mình cùng Tề Nhuận Vân thu thập hành lý, “Đi theo chính quân nói, chúng ta phải hồi gia”. Đối với sự không đồng ý trong mắt Linh Bảo, Tống Thanh Di vẫn là nói. Cho…hắn thêm thời gian, hắn vô luận như thế nào cũng sẽ cấp cho chính quân nhà mình một cái công đạo. Lời này tự nhiên là sẽ không hướng Linh Bảo giải thích, bởi vậy lúc phân phó gã sai vặt nhắn lại cho Tề Nhuận Vân trong lòng cũng có ý mâu thuẫn, Tống Thanh Di chỉ bất đắc dĩ sờ sờ cái mũi lại vui sướng vì hắn đặt Tề Nhuận Vân ở trung tâm.

Linh Bảo trở về phòng chuyền đạt lại lời Tống Thanh Di cho Tề Nhuận Vân cũng không có phản ứng gì khác, chính là cùng Linh Bảo thu thập đồ đạc của chính mình và Tống Thanh Di- Linh Bảo hối hận chính mình lỡ miệng nhắc thiếu gia đứng núi này trông núi nọ, làm cho trong lòng thiểu quân không thoải mái. Gặp Tề Nhuận Vân cùng sửa sang hành lý không hợp thân phận, lại lo lắng chủ tử ngồi không không có việc gì làm lại suy nghĩ lung tung, miễn bàn có nhiều rối rắm. Làm một gã sai vặt trung tâm, lúc thiếu gia đem mình an bài bên người thiểu quân hắn còn lập trường kiên định, cho dù là thiếu gia cũng không thể khiến chủ tử nhà mình thương tâm.

Trên đường về Tề Nhuận Vân cũng không ngồi xe ngựa khác với Tống Thanh Di- ai kêu người nào đó nói ở đây không có xe ngựa chỉ có chiếc mà lần trước bọn họ mang tới- xe ngựa không lớn hai người theo bản năng trầm tĩnh càng làm cho không khí trở nên câu nệ.

“Ngươi…Đừng nghĩ nhiều, ta đối với nàng đã không muốn có loại ý tưởng kia, nhưng ta còn phải dùng đến nàng, cho nên cho dù nàng không đến, tiếp qua một tháng ta cũng phải đi tiếp nàng lại đây”. Châm trước một chút, Tống Thanh Di lựa chọn bộc lộ một phần sự thật, “Bất quá ta không có tính toán thú nàng, điểm ấy ta cam đoan với ngươi”. Sợ chính mình ba phải sẽ càng tăng thêm hiểu lầm, Tống Thanh Di nói ra một câu nhưng thực ra âm thanh hữu lực.

Tề Nhuận Vân di chuyển môi một chút, lại nhất thời không nói gì, ánh mắt nhìn về phía Tống Thanh Di có xem kỹ, có mê hoặc. Hắn kỳ thật trong lòng thủy chung có chút nghi ngờ, cho dù đêm đó hắn nghe được viễn cảnh tương lai, nhưng cũng chỉ tín nhiệm một nửa, dù sao từ khi Tống Thanh Di đi thư viện, đồn đại về sư muội kia ở Tống gia chưa bao giờ dừng qua. Mà sư muội kia đã muốn tới Tống gia rồi, Tề Nhuận Vân không có xem nhẹ Tống Thanh Di khi nghe thấy việc này thì sắc mặt khác thường, trong lòng nếu thật sự buông sao lại có thần sắc như vậy. Tề Nhuận Vân nghe xong lời nói của Tống Thanh Di cũng chỉ cảm thấy đối phương giống như đang vụ lý xem hoa, làm cho hắn không rõ ý, cuối cùng cũng chỉ nói: “Gia là phu, là chủ tử của Lâm Vũ, gia có tính toán gì, cũng không cần cùng Lâm Vũ nói”. Xưng hô của nam thê, hiện nay có rất nhiều người nói phu là trời của nữ thê, là chủ tử của nam thê. Bởi vậy trong lời nói của Tề Nhuận Vân ở mặt ngoài là không có sai.

Nhưng Tống Thanh Di như thế nào sẽ tin, hắn dùng hơn một tháng mới có thể thân cận cùng hắn nói chuyện với nhau, lại nghe thấy xưng hô “gia” lâu lắm không nghe thấy như thế nào lại không biết trong lòng người này để ý cùng nghi hoặc. Nếu không thể trừ khử những chuyện này, quan hệ hai người sẽ lại trở về chỗ cũ, về sau chỉ có thể cũng kinh như vậy mà qua.

Kiếp này đã trải qua hợp ý ở chung, Tống Thanh Di làm sao nguyện ý trở về mối quan hệ lãnh đạm của kiếp trước. Nhất là hắn chỉ cần nghĩ đến kết cục của Tề Nhuận Vân kiếp trước, trong lòng hắn có bất mãn lại không thể nào tái phát.

Thở dài, Tống Thanh Di kín đáo nói chuyện mình sống lại, “Ta….. Kỳ thật trước lúc chúng ta lập gia đình một ngày lại biết được một chuyện, sư muội ước chừng cũng không phải thật tình đối với ta”. Kỳ thật trước khi sống lại, cuộc sống nghèo túng, ngày qua ngày suy nghĩ mối hận phá gia, kẻ thù hại chết thê tử, trong lòng yêu hận tình cừu lại dần dần không còn, sau khi tỉnh lại tại đêm đó trong lòng hắn càng nhiều chính là người trước mặt này, áy náy với nguyên phối Tề Nhuận Vân, đối với hai cừu nhân không cam lòng cùng phẫn nộ và khinh thường. Hắn muốn biết nguyên do đời trước hắn bị như vậy và cũng muốn kẻ thù nếm thử, đây là một chút chấp niệm trong lòng hắn.

Tựa hồ với lời nói của Tống Thanh Di giật mình, Tề Nhuận Vân rốt cục ngẩng đầu nhìn hắn, Tống Thanh Di tự giễu cười, “Ta kỳ thật cũng không nguyện ý nói ra, không phải là chuyện tình vẻ vang gì, bất qua ta không muốn ngươi hiểu lầm. Sau khi động phòng ta thật sự là có tâm muốn buông tình cảm với sư muội để sống qua những ngày khá giả, chính là trong lòng cũng không cam, ta đối với nàng tốt như vậy mà nàng lại phản bội ta, càng không nói đến sự tình ta biết lại không đơn giản là phản bội đơn giản như vậy. Không muốn nói cho ngươi, là không muốn ngươi chê cười ta ngu xuẩn, thế nhưng bị người đùa giỡn trong lòng bàn tay mà không tự biết”. Không đợi Tề Nhuận Vân phản ứng, Tống Thanh Di đã nhìn ra ngoài cửa, tiếp tục nói: “ Một ngày kia ta thu được thư ở thư viện, có người nói cho ta biết sư muội trong lòng có người khác, lại đối với ta có mưu đồ. Tự nhiên trong thứ cũng có một ít chứng cớ. Biết chuyện này ta tự nhiên là không cam lòng, nàng đã vậy lại còn lừa gạt ta, ta vì sao lại không thể lợi dụng nàng, ta thật sự là muốn nhìn một chút nếu ta tương kế tựu kế thì bọn họ sẽ như thế nào”. Tống Thanh Di nói tới đây, trong lòng không cam lòng cùng kiếp trước tan nhà nát cửa làm cho sắc mặt hắn dữ tợn.

Tề Nhuận Vân vốn im lặng nghe, nhìn thấy Tông Thanh Di thay đổi thần sắc, nhíu nhíu mày, đợi cho Tống Thanh Di nói xong một đoạn mới mở miệng nói: “ Dựa vào cái gì mà ngươi có thể căn cứ chính xác như vậy ta sẽ không hỏi, chính là trong lòng ngươi phẫn uất tràn ngập, chuyện gì cũng chưa xảy ra chính mình đã cố ý trả thù, ngươi nói trong lòng chính mình đã mất đi tình yêu đối với nàng, rồi lại tính toán lợi dụng nàng trả thù, ngươi tính toán cùng nàng lá mặt lá trái tới trình độ nào?” Tống Thanh Di sắc mặt biến sắc làm cho Tề Nhuận Vân nghi hoặc trong lòng biết hắn không thể sửa đổi tâm ý. Trong khoảng thời gian nay ở chung bọn họ đối lẫn nhau có hiểu biết nhất định, hắn không biết vì cái gì mà Tống Thanh Di biến thành như vậy. Chính là không thể thay đổi quyết định của hắn, Tề Nhuận Vân cảm thấy được nên nói chuyện rõ ràng với hắn.

Tống Thanh Di lăng lăng trong lời nói của Tề Nhuận Vân, kiếp trước người này không tranh không giành, chính thê im lặng chết đi làm cho hắn ấn tượng khắc sâu, mà giờ phút này hỏi hắn tính toán “hy sinh” bản thân đến trình độ nào của Tề Nhuận Vân làm hắn giật mình không thôi. Bất quá nếu muốn nói rõ lập trường hắn cũng không có quên, “Cái gì cũng không làm, ta cam đoan. Ta nhiều nhất là để nàng ở đây, chờ đến khi qua tượng tịch chi tranh là tốt rồi”. Chuyện tình tiến cống lúc trước vẫn chưa truyền ra, bởi vậy Tống Thanh Di cũng không thể lấy ra giải thích, bất quá đời trước là bất đầu từ lúc tượng tịch chi tranh, nếu hắn giả thuyết có người hướng hắn mật báo, tự nhiên có thể lấy ra để nói.

Tề Nhuận Vân không ngu ngốc, một câu tượng tịch chi tranh đã làm cho hắn hiểu ý tứ của sư muội mà lúc đầu Tống Thanh Di nói là gì- hắn vốn tưởng rằng mưu đồ là tài phú linh tinh nhà họ Tống, nếu đề cập đến tượng tịch, như vậy người sau lưng sư muội chắc chắn là cùng nghề với Tống gia. Tề Nhuận Vân gật gật đầu, lại nói thêm một câu: “Một khi đã như vậy, gia chỉ cần nói rằng thân thể Lâm Vũ đoạn thời gian này không khỏe, tránh ở thiên viện”. Đây là ý tứ không tính toán chuyện lúc trước cho Tề Nhuận Vân vào cửa. Hắn vốn thật sự là người bướng bỉnh, nhận thức chuẩn một việc rất khó thay đổi, nếu Tống Thanh Di như cũ yêu sư muội, hắn cho dù nhập Tống gia làm chính quân của hắn, hắn cũng sẽ không tranh không sủng đối với những thứ không thuộc về chính mình. Nhưng Tống Thanh Di đã gieo hạt giống muốn hai người làm bạn ở trong lòng hắn, một chút điểm mấu chốt như vậy hắn phải phân rõ ràng”.

Tống Thanh Di đại khái là không nghĩ Tề Nhuận Vân sẽ phản ứng như vậy, lần này là thật ngây ngẩn cả người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.