Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Chương 127: Q.3 - Chương 127: La gia ( thượng )




Edit: Mèo

Beta: Ly Ly

La Thủ Huân vừa nhận được tin tức, đã muốn tới gặp Ôn Uyển, nhưng lại bị Yến Kì Hiên lại ngăn cản, hắn nói Phất Khê quá mệt mỏi, cần nghỉ ngơi mấy ngày. Ngày hôm đó rốt cục được sự chấp thuận để cho hắn gặp Phất Khê, hắn liền vội vàng chạy về phía này.

La Thủ Huân vừa thấy Ôn Uyển đã la oa oa “Phất Khê, Phất Khê ngươi thật lợi hại. Ta thật không nghĩ tới, ngươi thế nhưng lại có thể thắng được Hải học sĩ. Ta thật sự bội phục sát đất. Ta vốn chỉ bội phục một người là Bạch tướng quân, Bạch tướng quân là người ta sùng kính nhất, nhưng bắt đầu từ hôm nay, trong đám người ta bội phục, có thêm một người nữa đó chính là Phất Khê ngươi.” La Thủ Huân là fans hâm mộ trung thành của Bạch Thế Niên, kể từ khi hắn nghe nói về sự tích anh dũng của Bạch Thế Niên, hắn coi Bạch Thế Niên như là mục tiêu phấn đấu của mình. Chẳng qua hiện tại, hắn lại có thêm một đối tượng nữa để sùng bái. Một người khiến hắn bội phục, mà người này lại còn là bạn hữu của hắn. Điều này làm cho La Thủ Huân rất hưng phấn.

La Thủ Huân lớn giọng, làm cho Ôn Uyển đau đầu. Cuối cùng khiến cho Yến Kì Hiên rống giận, La Thủ Huân mới không tiếp tục lải nhải nữa.

Ôn Uyển nhìn La Thủ Huân, cảm giác không dễ chịu chút nào. Hiện tại điều khiến nàng phiền chán nhất chính là nghe La Thủ Huân oa oa nói về Bạch Thế Niên. Lẽ ra, Ôn Uyển chưa từng phiền chán bất luận kẻ nào, nhưng hiện tại nàng thật sự vô cùng phiền chán khi nghe được cái tên Bạch Thế Niên này. Cũng không phải Ôn Uyển phản cảm với Bạch Thế Niên, nói thật ra thì Ôn Uyển còn rất bội phục cái người chỉ nghe kỳ danh không thấy kỳ nhân (nghe tiếng nhưng chưa gặp mặt) kia.

Cho dù đổi thành bất cứ người nào, khi bị bằng hữu của mình cứ lải nhải bên tai một cái tên xa lạ, còn luôn bị La Thủ Huân lấy ra so sánh, nói cái này nàng không bằng Bạch tướng quân, cái kia nàng không bằng Bạch tướng quân. Hắn còn muốn nàng phải cố gắng nhiều hơn, phải học tập Bạch tướng quân. Ôn Uyển cũng biết La Thủ Huân vô tâm, hắn cũng chỉ muốn khích lệ mình, muốn tốt cho mình, nhưng nghe quá nhiều, sẽ dễ cảm thấy chán ghét a! Nàng không muốn bị so sánh với người khác, nhưng lại bị so sánh quá nhiều, Ôn Uyển cũng là người phàm, trong lòng cũng sinh ra tâm tư bất mãn.

“Ôn Uyển, Tào Tụng nói với ta, hắn làm chủ, mời chúng ta đi Cẩm Tú Lâu ăn cơm.” La Thủ Huân chuyển lời. Lúc trước Tào Tụng có tới thăm Thuần Vương Phủ một lần, nhưng thái độ của Ôn Uyển đối với hắn không mặn không nhạt, khiến trong lòng hắn cảm thấy bất ổn. Nhưng quả thực hắn rất muốn kết giao bằng hữu với Phất Khê công tử, cộng thêm La Thủ Huân lại rất nhiệt tình.

“Công tử bề bộn nhiều việc, không rảnh.” Ôn Uyển còn không chưa trả lời, Đông Thanh nhìn vẻ mặt Ôn Uyển không nhịn được, nên tự trả lời. Hai người phối hợp đã tương đối ăn ý.

La Thủ Huân thấy Ôn Uyển dường như không chào đón TàoTụng, cảm thấy khó hiểu. Ngày đó rõ ràng là Phất Khê thất lễ, tại sao lại giống như Tào Tụng mới là người có lỗi, khiến Phất Khê không cho Tào Tụng chút mặt mũi nào. Đây rốt cuộc là tại sao? Phất Khê là người có tài, nhưng tính tình lại rất quái lạ. Tại sao hắn có thể làm bằng hữu với mình, nhưng lại không chào đón Tào Tụng! Phất Khê quả thật rất quái dị.

Ôn Uyển nhìn bộ dạng mấy lần muốn nói lại thôi của La Thủ Huân, cười cười, nhưng cũng không hỏi lại. La Thủ Huân vẫn khó xử thật lâu, đến cả Yến Kì Hiên hậu tri hậu giác (người chậm hiểu) cũng phát hiện ra hắn có việc, cho nên không nhịn được nói “Có việc thì nói, không có việc gì thì trở về nhà của ngươi đi.” Hắn cũng không đủ bình tĩnh để hỏi thăm tên dã man này. Đúng là phiền phức.

Lúc này La Thủ Huân mới bày ra gương mặt thống khổ, nói ” Phất Khê, cha ta nói, muốn ta mời ngươi đến nhà ta làm khách.”

Ôn Uyển cười lắc đầu, lắc đầu cũng có nghĩa là cự tuyệt. Có điều lúc này Ôn Uyển nói chuyện tương đối uyển chuyển, nói mình gần đây rất bận rộn, không có thời gian.

Kể từ sau khi thắng cờ, Ôn Uyển không hề bước ra khỏi cửa lớn vương phủ nửa bước. Ngày ngày ở chung với Yến Kì Hiên trong vương phủ, thỉnh thoảng thừa dịp buổi tối đi ra ngoài tản bộ. Về phần thiếp mời, một tờ, nàng cũng không tiếp, cho nên lý do này dùng rất tốt. Chẳng qua La Thủ Huân là bằng hữu của nàng, nàng phải cho hắn một chút mặt mũi.

La Thủ Huân dường như đã đoán trước được câu trả lời, khuôn mặt lập tức như khóc tang nói ” Phất Khê, ngươi xem như giúp ta một lần có được hay không? Khoảng thời gian trước, ta ở trước mặt cha ta, vẫn luôn khen ngợi ngươi, còn nói chúng ta là anh em tốt, nếu ta mời ngươi đến nhà làm khách, ngươi nhất định sẽ đến. Nếu ngươi không đến, cha ta sẽ chê cười chết ta.”

Ôn Uyển vẫn lắc đầu, bất vi sở động. La Thủ Huân trưng ra khuôn mặt đau khổ đi trở về.

“Phất Khê, ngươi dạy ta đánh cờ đi.” Yến Kì Hiên lại tiếp tục hành hạ nàng một trận ở Bạch Ngọc Viên. Dù sao mấy ngày qua, hắn vẫn luôn hành hạ nàng. Một hồi muốn Ôn Uyển dạy hắn đánh cờ, đánh được một nửa liền không kiên nhẫn tiếp. Một hồi lại muốn cùng Ôn Uyển học vẽ tranh, một hồi lại muốn học thổi sáo, được chốc lát lại muốn luyện chữ, khiến cho đầu óc Ôn Uyển cũng choáng váng theo, nàng thật sự không muốn bị hắn hành hạ đến nửa cái mạng cũng không thể kéo dài.

“Ngươi làm sao vậy? Trước kia không phải ngươi luôn không có hứng thú với những thứ này sao? Tại sao bây giờ lại đột nhiên cảm thấy hứng thú?” Ôn Uyển thấy Yến Kì Hiên luôn nôn nóng bất an, thật sự nhịn không được. Thật ra trong lòng nàng đã mơ hồ đoán được, rõ ràng Yến Kì Hiên bắt đầu cảm thấy có áp lực.

“Ta cảm thấy ta rất vô dụng.” Yến Kì Hiên nhìn Ôn Uyển, vốn muốn nói không có chuyện gì, nhưng nhìn sự lo lắng trong mắt Ôn Uyển, hắn đành phải cúi đầu, nói ra những lời thật trong lòng.

Ôn Uyển nhìn sự cô đơn trong mắt hắn, ngực nàng không tránh khỏi cảm giác khó chịu, cuối cùng Yến Kì Hiên cũng bị mình ảnh hưởng. Nàng lo lắng mình sẽ làm ảnh hưởng đến tâm cảnh của hắn, muốn hắn né tránh, nhưng vẫn không tránh khỏi. Ôn Uyển nhìn Yến Kì Hiên như vậy, trong lòng càng lo lắng hơn, với bộ dạng này của hắn, làm sao nàng có thể mở miệng nói ra chân tướng sự thật. Ôn Uyển đối với những phong ba mà nàng phải đối mặt sắp tới, không có một phần nắm chắc, cho nên nàng không dám nói ra thân phận thật sự của mình. Bởi vì một khi nói ra thân phận thực sự của nàng, thì cũng đồng nghĩa với việc kéo Yến Kì Hiên vào trận gió lốc này.

Mà dựa theo cách nói bình thường để nói, thì cho dù tương lai ai lên làm hoàng đế, Yến Kì Hiên cũng có thể bình an phú quý vượt qua cả đời. Nếu như bây giờ hắn bị cuốn vào, lỡ cậu Trịnh vương thua, không chỉ mình phải chết mà còn lôi kéo Yến Kì Hiên chết theo. Ôn Uyển nghĩ tới đây, liền cười khổ, đây cũng chỉ mới là ý nghĩ của nàng. Thuần vương nhất định sẽ không đồng ý. Con đường của nàng và Yến Kì Hiên sẽ không dễ đi như vậy.

Ôn Uyển nhìn Yến Kì Hiên, muốn mở miệng nói…, nhưng làm sao cũng nói không nên lời, cuối cùng đành phải an ủi, nói “Không nên tự coi nhẹ mình, ngươi có ưu điểm của ngươi, tính tình của ngươi rất đơn thuần, đây là ưu điểm của ngươi, điều này so với ta mạnh hơn nhiều.” Nói tới đây, Ôn Uyển cũng biết, mình không thể nói ra chân tướng sự thật được. Tính tình một người, không phải dễ dàng thay đổi như vậy. Hơn nữa Thuần Vương tuyệt đối sẽ không để cho Yến Kì Hiên bị cuốn vào những chuyện tranh đấu này. Đến lúc đó, kết quả như thế nào, Ôn Uyển không biết, nhưng nàng biết, với tính tình của Yến Kì Hiên, hắn nhất định sẽ đi theo mình. Thế nhưng Ôn Uyển thử ngẫm lại các thủ đoạn mà những người đó đã sử dụng, nàng liền đánh một cái rùng mình. Đến lúc đó Yến Kì Hiên không chỉ không bảo vệ được mình, mà nói không chừng, hắn còn có thể bị bọn họ lợi dụng để đối phó với mình. Như vậy, Yến Kì Hiên hoàn toàn bị hại rồi.

Lúc đầu Kì Hiên còn có chút an ủi, nhưng vừa nghe Ôn Uyển nói những lời này, khuôn mặt liền suy sụp.

“Đừng nghĩ nhiều như vậy, chữ của ngươi viết rất khá. Mỗi người đều có sở trường của riêng mình, nghĩ nhiều như vậy chỉ tăng thêm phiền não mà thôi. Trước kia ngươi không xem nặng những điều này, tại sao bây giờ lại coi trọng? Có phải lại có người khi dễ ngươi hay không?” Ôn Uyển nói xong, khẩu khí đột nhiên bén nhọn lên. Nàng cố ý muốn dời đi lực chú ý của Yến Kì Hiên, mong hắn đừng tiếp tục dây dưa chuyện này nữa.

“Không có. Ta chỉ cần nghĩ đến, ngươi cái gì cũng biết, còn ta cái gì cũng không biết, thì ta liền cảm thấy mình không xứng với ngươi. Sau này ngươi sẽ xem thường ta, bọn họ đều xem thường ta. Bọn họ đều nói ta quần là áo lụa, nói ta viết văn không thông, chẳng qua tốt số, còn Phất Khê cái gì cũng biết. Ta rất lo lắng, sau này có phải ngươi cũng xem thường ta hay không?” Vẻ mặt Kì Hiên cực kỳ sa sút.

“Những thứ mà ta làm được đều do ta luyện tập lâu năm mà thành, không có thứ gì tự nhiên mà tốt được, không có chuyện gì không thể làm được, mấy thứ kia cũng không thể ăn thay cơm, có gì mà cảm thấy khổ sở? ” Ôn Uyển không khỏi bật cười, chủ động lôi kéo tay của hắn, tỏ vẻ mình thật không để ý. Con mắt Yến Kì Hiên lóe sáng long lanh, Ôn Uyển rất trịnh trọng gật đầu, tỏ vẻ đây đều là những lời nói thật lòng của nàng.

“Phất Khê, ta luôn biết ngươi là tốt nhất, chỉ cần ngươi không ngần ngại, ta mới không thèm để ý đến những người khác đâu! Ngươi thật không để ý sao?” Yến Kì Hiên vô cùng vui vẻ. Hắn sợ nhất chính là Phất Khê xem thường hắn, chuyện này còn khó chịu hơn so với việc giết chết hắn.

“Những thứ khác không tốt cũng không sao, nhưng chữ viết thì nhất định phải viết cho tốt, cho nên mỗi ngày ngươi phải kiên trì luyện tập.” Ôn Uyển quả thật không quá quan tâm đối với những thứ gọi là tài nghệ kia. Yến Kì Hiên cảm thấy việc này không khó, dù sao hiện tại mỗi ngày hắn đều luyện viết, chuyện này hắn có thể làm được, cho nên một lời liền đáp ứng.

“Phất Khê, thổi một khúc cho ta nghe đi, thổi nha, thổi nha, ta muốn nghe.” Yến Kì Hiên ôm cánh tay Ôn Uyển, làm nũng. Ôn Uyển không lay chuyển được hắn, chỉ đành phải thổi một khúc nhạc vui vẻ cho hắn nghe.

Bởi vì những người bên ngoài đã nâng Ôn Uyển lên một độ cao không gì sánh kịp. Chỉ cần nàng vừa ra khỏi cửa lớn của Thuần Vương Phủ, thì sẽ có vô số người xông đến.

Ôn Uyển rất phiền chán, cho nên đến cả đi học nàng cũng không đi, tránh việc phải đuổi người. Ôn Uyển ngại phiền lòng, nên vẫn co đầu rút cổ trong vương phủ, mà ngay trong vương phủ, ngày ngày đều có người tới bái phỏng, hơn nữa đều là những người có chút danh vọng, trong đó phần lớn đều là cao thủ kỳ nghệ. Họ cũng không phải là muốn khiêu khích, bây giờ đã không cần thiết phải khiêu khích nữa rồi, những người này chỉ đơn thuần muốn kết giao với nàng, muốn giao lưu trao đổi nhiều hơn với nàng, dù sao kỳ tài có một không hai như vậy, trăm năm khó gặp.

Hiện tại Ôn Uyển cũng không có biểu hiện xấc láo nào, nàng cho người đi từ chối uyển chuyển, nàng ngại phiền toái, nên ngày ngày đều làm tổ trong vương phủ. Yến Kì Hiên cũng không đi học, mỗi ngày đều ở chung với nàng như hình với bóng. Cuộc sống nhẹ nhàng của Ôn Uyển chỉ còn có mấy ngày nữa, nàng phải hảo hảo hưởng thụ mấy ngày này.

Nhưng La Thủ Huân cũng không buông tha Ôn Uyển. Mỗi ngày đúng sáng sớm liền chạy đến Thuần Vương Phủ, nhìn Ôn Uyển, thẳng tắp nhìn Ôn Uyển, vẫn luôn cầu khẩn, bộ dáng kia như muốn nói, nếu ngươi không đáp ứng, ta sẽ tiếp tục quấy rầy ngươi, quấy rầy cho đến khi ngươi đáp ứng mới thôi. Ôn Uyển nhìn thấy thần sắc này của hắn, trong lòng có chút sợ hãi. Nếu nàng không biết chuyện gì xảy ra, còn tưởng rằng hắn đang nhìn bánh trái thơm ngon nào đó.

Cuối cùng, La Thủ Huân muốn bước tới kéo cánh tay Ôn Uyển, Yến Kì Hiên nhìn bộ dáng không giống, không đợi La Thủ Huân đụng đến cánh tay Ôn Uyển, hắn đã dùng tay chặn ngang “Có chuyện gì thì cứ nói bằng lời, không được động tay động chân. “

Ôn Uyển thấy vậy cười không dứt, người này thật sự rất hay ghen.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.