Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Chương 108: Q.3 - Chương 108: Nhận chiến thư – Hạ




“Đây là một vạn lượng bac, cầm đi toàn bộ đặt ta thắng.” Ôn Uyển lấy ra toàn bộ tài sản lần trước thắng được trong sòng bạc. Nàng đã mang nguyên vốn trả lại cho Yến Kỳ Hiên, nhưng ngân phiếu khác đều giữ ở trong tay nàng. Những ngân phiếu này phải nói là toàn bộ gia tài hiện tại của nàng. Nhân dịp này liền kiếm một khoản tiền cũng tốt, nếu không khi trở về còn không có tiền mua sính lễ cho Biểu tỷ (Tô Chân Chân).

Thuần vương sau khi biết cũng cho người cầm một ngàn lượng bạc đi đặt để khích lệ Ôn Uyển. Dù nói thế nào, Thuần Vương cũng không tin tưởng lắm Ôn Uyển có thể thắng mấy người như vậy. Dù sao những thứ Ôn Uyển biểu hiện ra đã đủ yêu nghiệt, không nên tiếp tục thần kỳ như vậy.

Đông Thanh lập tức cầm tiền đi đặt Ôn Uyển thắng. Rất nhiều người đặt cược phần lớn đều cược Ôn Uyển thua, tỉ lệ đặt cược đạt tới 1:6 (nghĩa là 1 vạn lượng ăn 6 vạn lượng, vì ít người tin Ôn Uyển thắng nên tỉ lệ có chênh lệch).

“Ha ha, đứa bé này đối với bản thân thật tự tin, xem ra là muốn kiếm một khoản tiền.” Thuần Vương sau khi biết, lập tức đặt thêm một ngàn lượng, Ôn Uyển gia tăng tuyên truyền, khiến cả kinh thành mọi người đều biết Giang gia công tử Giang Thủ Vọng một người khiêu chiến ba vị kỳ nghệ cao siêu, càng ngày càng nhiều người đến đặt cược, cuối cùng tỷ số đặt cược là 1:8.

Hoàng đế thấy bên ngoài thật náo nhiệt cười nói:” Đứa nhỏ này ngày thường tính tình điệu thấp (khiêm tốn), hận không thể núp trong xác rùa khiến tất cả mọi người coi như nàng không tồn tại. Thế mà giờ mới theo tiểu tử Yến Kỳ Hiên lăn lộn một năm, cả người đã dường như thay đổi. Nhưng người trẻ tuổi nên cương cường hiếu thắng, nếu không mỗi ngày đều trưng ra một bộ dạng giống lão nhân hiểu hết thế sự xoay vần, nhìn thật khiến người ta thương xót. Mới thời gian một năm mà người như đã thoát thai hoán cốt (hoàn toàn lột xác) thật tốt.”

“Hoàng thượng, người thấy Quận chúa có thể thắng sao?” Ôn công công nghe, cẩn thận hỏi.

“Sao vậy, ngươi cũng muốn đi đặt cược sao? Một người đấu với ba người, nàng cũng thật điên cuồng, cơ hội thắng không nhiều lắm, nhưng phần dũng khí này thật tuyệt hảo. Đây cũng là nguyên nhân ban đầu ta để cho nàng ra ngoài lịch lãm, bây giờ nhìn lại thật không tệ.” Hoàng đế cười ha hả. Ông sẽ không nói cho Ôn công công biết, kỳ nghệ của Ôn Uyển chỉ dưới Trịnh vương, muốn thắng mấy vị kỳ thủ này hẳn không thành vấn đề. Bất quá nhìn thần sắc như đang cân nhắc của Ôn công công, hoàng đế chưa nói lời nói thật có thể khiến lão già này thua một hồi.

Ôn công công nghe lời hoàng đế nó, cẩn thận suy tư, cầm một ngàn lượng mua Ôn Uyển thắng, cho là hữu nghị ủng hộ. Dù sao nếu Ôn Uyển thua, hắn chỉ mất một nàn lượng, cũng không tốn bao nhiêu, nhưng nếu là Ôn Uyển quận chúa thắng, vậy thì liền kiếm được sẽ gấp tám lần lợi nhuận nha.

“Phất Khê, ta tin tưởng đệ, đệ nhất định có thể thắng.” Yến Kỳ Hiên đối với Ôn Uyển lòng tin tràn đầy.

La Thủ Huân cũng không tin Ôn Uyển có thể thắng, mặc dù biểu hiện lúc trước của Ôn Uyển không tệ nhưng dù sao Nguyệt Thiền kia cũng còn trẻ tuổi. Hiện tại đối trận là mấy vị cao thủ kỳ nghệ cao siêu. Nhưng mà La Thủ Huân cũng rất nghĩa khí, vẫn toàn lực ủng hộ Ôn Uyển. Ủng hộ hữu lực nhất là cầm vốn liếng hai nghìn lượng bạc mua Ôn Uyển thắng. Yến Kỳ Hiên cũng cầm tất cả vốn riêng của mình là năm nghìn lượng bạc mua Ôn Uyển thắng. Ôn Uyển cảm thụ được bạn tốt ủng hộ mình liền vô cùng vui vẻ.

Ngày hôm đó mưa nhỏ bay bay, mưa như tơ lất phất, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, chạm vào mặt đặc biệt mát mẻ. Ôn Uyển đi và khoảng sân Thuần vương đã chuẩn bị. Sân trang trí rất nhã nhặn, mấy cây liễu, vài chậu thu hải đường còn có mấy bồn hoa cúc nở rất kiều diễm, khiến sân viện vào thu có thêm một luồng sức sống, trong sân có một ao nước, đường đi lát bằng gạch xanh, bên cạnh những gốc cây nhỏ, khi gió lớn thổi thì nghiêng trái nghiêng phải nhưng vẫn rất bền bỉ kiên trì.

“Công tử nhà ta nói, hôm nay các vị thay phiên đấu. Nếu như có thế cùng công tử hạ cờ vượt trên một canh giờ thì trong đấu ba trận lấy hai trận thắng, nếu như không được, chỉ có thể một trận định thắng thua.” Đông Thanh cuồng vọng nói.

Lời của Ôn Uyển thành công khiến ba vị cao thủ kỳ nghệ giận đến đều nói không ra lời.

“Bản thân ta muốn nhìn xem, ngươi có bao nhiêu tư chất để cuồng vọng.” Vị kỳ thủ thứ nhất nghe lời này, rất tức giận, còn chưa từng gặp thiếu niên kiêu ngạo như vậy.

Đối thủ thứ nhất của Ôn Uyển là một vị trung niên khoảng bốn mươi tuổi. Trung niên nhân hỏa khí tương đối vượng (nóng tính), lạnh lùng nhìn thoáng qua Ôn Uyển, lập tức không khách khí ngồi vào đối diện, cười lạnh, nhìn Ôn Uyển, phảnh phất đang nói ta để ngươi cuồng ngạo, sau khi thua xem có thể nói ra một chữ nào không.

Ôn Uyển không chút hoang mang, sắc mặt bình tĩnh làm cho những người ở chung quanh xem xét trong lòng buồn bực. Ôn Uyển được tôi tớ hướng dẫn, đứng ở phía đối diện, hướng về phía người trung niên làm một lễ mới ngồi xuống. Người trung niên thấy Ôn Uyển hữu lễ như thế, xét lại hành động của hắn chính là rơi xuống tiểu thừa, hắn cảm thấy Ôn Uyển cố ý liền hừ một tiếng.

Trận này đấu chính là dùng cờ vây. Vốn Thuần vương định bảo đấu cờ tướng, Ôn Uyển thấy mình cờ vây kém hơn một chút nên một năm này nàng chủ tâm học cờ vây, muốn nhìn xem hiện tại tài nghệ cờ vây tiến bộ bao nhiêu.

Ôn Uyển chọn cờ trắng, đối phương chọn cờ đen. Ôn Uyển làm động tác mời người đi trước, người trung niên kia chịu đựng một bụng tức giận, ngươi so với ta nhỏ hơn, còn là một đứa con nít mà để cho ta đi trước, còn không phải cố tình khiến ta khó coi. Lập tức ngạo khí nói:” không cần, ngươi trước.”

Ôn Uyển cười cười, cũng không khiêm nhượng nữa. Người bên cạnh đều an tĩnh nhìn bọn họ đánh cờ. Sau khi Ôn Uyển hạ mấy nước cờ, mọi người xem cờ chung quanh đều lộ vẻ trầm trọng, những người ở chỗ này đều là người yêu thích kỳ nghệ, vừa nhìn Ôn Uyển xuất thủ cũng biết trình độ của nàng không thấp.

Không tới một khắc đồng hồ, vị trung niên chủ động nhận thua, ánh mắt mọi người nhìn Ôn Uyển có chút kính sợ. Người này thật không ngờ thật sự tinh thông kỳ nghệ, nhất thời thấy thái độ cuồng vọng lúc trước của hắn cũng là đương nhiên. Một khắc đồng hồ có thể khiến một người có hơn hai mươi năm chơi cờ chịu thua, cái này chứng minh người ta thật sự có vốn để có thể cuồng vọng.

Vị thứ hai khá hơn một chút, nhưng cũng không qua được nửa canh giờ. Người thứ ba là một vị lão giả râu bạc. Lão giả so với hai vị trước thì kinh nghiệm nhiều hơn, thấy Ôn Uyển tài nghệ cờ vây cao như thế lập tức cẩn thận hỏi:” Giang công tử, lão phu am hiểu cờ tướng, không biết có thể cùng Giang công tử hạ một bàn cờ tướng không?”

Đông Thanh đứng bên cạnh liền cười nói tiếp:” Lão tiên sinh, trình độ cờ vây của công tử nhà ta cũng không tệ lắm nhưng kỳ thật am hiểu nhất chính là cờ tướng.”

Nghe thấy lời ấy, lão giả cũng gật đầu cười nói:” Tốt, thế thì lão phu cùng công tử hạ cờ tướng.” Trận thứ ba là đấu cờ tướng. Ôn Uyển mặc dù biết trình độ lão giả khôg bằng mình nhưng mỗi người đều có điều mình am hiểu, nếu thi đấu thì không thể coi nhẹ, hơn nửa nếu cùng người ta thi đấu nên tôn kính đối thủ, đây là đức tính cơ bản nhất của kỳ thủ.

Nửa canh giờ sau, lão giả thua. Cả ba trận, hơn nửa canh giờ cũng chưa tới. Rất nhiều người xem cờ lúc trước muốn khiêu chiến, giờ không khỏi lau mồ hôi hột trên trán, những người được mời tới xem đấu cờ đều lăng lăng nhìn thiếu niên đứng ở nơi đó, sắc mặt như đi vào mộng, không dám nói một lời.

“Giang công tử thật là cao thủ kỳ nghệ khó tìm từ xưa đến nay. Lão phu bội phục, bội phục.” lão nhân gia cùng Ôn Uyển hạ xong bàn cờ, mặc dù thua nhưng đối với Ôn Uyển thật sự sùng bái, vô cùng tán thưởng Ôn Uyển. Chỉ cần là cao thủ, ngươi liền có vốn để cuồng ngạo, Ôn Uyển nhàn nhạt cười cười, không có thể hiện gì. Nàng thắng là ở trong dự liệu, cho nên cũng không có cái gì đáng phải cao hứng.

Sau trận chiến này Ôn Uyển trở thành nhân vật chủ đề trong kinh thành.

“Công tử, 1:8, ngươi thắng được tám vạn lượng bạc. Lần này thật sự kiếm tiền lớn, tám vạn lượng là bao nhiêu bạc a.” Đông Thanh hưng phấn mà kêu, không nghĩ tới chủ tử kiếm tiền thật là lợi hại, chỉ một chút liền kiếm đượcc gấp 8 lần lợi nhuận, thật là món lãi kếch xù.

“Dừng, không phải chỉ là tám vạn lượng bạc thôi sao, có cái gì khó lường.” Yến Kỳ Hiên đi tới phỉ nhổ Đông Thanh một phen. Đông Thanh thức thời cúi đầu lui ra. Yến Kỳ Hiên thấy Ôn Uyển yêu tiền như vậy, đem tiền lời hắn kiếm được hơn bốn vạn đều lấy ra đưa nàng, Ôn Uyển cười lắc đầu, không nhận.

“Phất Khê, ta biết đệ lợi hại nhất, sau này đệ phải dạy ta đánh cờ.” Yến Kỳ Hiên ánh mắt lóe sáng. Ôn Uyển cảm thấy buồn cười gật đầu, Kỳ Hiên hưng phấn cười khúc khích.

“Khụ, nếu biết vậy ta đã đặt cược nhiều tiền hơn, chỉ kiếm được một vạn sáu ngàn lượng. Nàng nói tiểu tử này có phải là quái thai hay không? Thi từ làm tốt như vậy, lại biết kiếm tiền, thời gian trước phát hiện võ công cũng không tệ, giờ chơi cờ cũng tốt. Thật là không có gì không giỏi, nàng nói hắn còn cái gì không biết không? Nên sớm một chút lộ ra cho ta biết, khiến ta còn có chút chuẩn bị.” Thuần vương vô cùng buồn bực.

“Vương gia, là quận chúa, không phải tiểu tử.” Thuần vương phi không khỏi sửa đúng.

“Khụ, thật đáng tiếc, nếu là tiểu tử thì thật tốt. Nhưng mà chờ mấy ngày nữa phải nhanh chóng đem hắn đưa trở về. Ta nhìn ánh mắt của Kỳ Hiên càng ngày càng có chút không đúng. Giống như nhìn người yêu, này vạn nhất thay đổi có thể khiến đứa bé này nếm mùi đau khổ. Trước kia còn có một hai phần nắm chắc, nhưng nha đầu này ở đây lịch lãm một năm, tài hoa vốn vẫn giấu kín tất cả đều hiển lộ, Hoàng thượng giờ càng không thể nào chịu đem nàng gả ra ngoài.” Bây giờ Thuần vương bắt đầu lo lắng.

“Phu quân yên tâm, ta đang cẩn thận xem xét đây.” Thuần vương phi cười nói, trượng phu không có tâm tư đó là tốt rồi, nếu thật cưới con dâu như vậy, nàng thật không đàn áp được.

Ôn công công nhìn mình thắng tám ngàn lượng bạc, thật vui mừng:” Quận chúa thật là thâm tàng bất lộ a hoàng thượng, quận chúa thật lợi hại, lần này nô tài lời những tám ngàn lượng bạc.”

Hoàng đế nhìn bộ dạng của Ôn công công cũng lộ ra nụ cười.

Thành danh mang đến chỗ tốt cho Ôn Uyển là lời được một bút tiền, không tốt là phiền toái không ngừng. Những phu tử tới tham gia náo nhiệt liền lôi kéo Ôn Uyển cùng bọn hắn hạ cờ. Ôn Uyển không khách khí , thiên hạ hôm nay trừ một người có thể khiến nàng nhường, những người khác nàng cũng không cố kỵ, cho nên đến cuối cùng chỉ có thể thật xin lỗi phu tử.

Cuối cùng cả chưởng viện cũng chạy tới tham gia náo nhiệt, cùng Ôn Uyển đấu cờ cũng thua, chưởng viện không những không buồn bực ngược lại vui mừng. Ôn Uyển nhìn ánh mắt của hắn liền biết không phải chuyện tốt.

“Phất Khê, lần trước chúng ta cùng nhau du ngoạn rất tận hứng. Nếu ngươi nguyện ý, chúng ta lại đi tiếp? Lần này ta làm chủ, ngươi thấy thế nào?” Tào Tụng vui mừng muốn mời Ôn Uyển cùng nhau du ngoạn.

“Muốn đi thì đi đến nhà của ngươi. Ra bên ngoài thật phiền phức.” Ôn Uyển cười nói ra điều kiện của mình, tin tưởng Tào Tụng hẳn là đáp ứng.

Tào Tụng lấy làm kỳ quái, nhưng thấy Ôn Uyển nguyện ý tiếp nhận thì đi đến nhà mình cũng không thành vấn đề. Vậy chứng minh hắn nguyện ý cùng mình làm bằng hữu rồi, nên lập tức liền đáp ứng.

“Làm sao lại muốn đi đến nhà hắn, có nơi nào để chơi, nhà hắn có cái gì đẹp mắt.” Yến Kỳ Hiên không thoải mái, Ôn Uyển chỉ cười cười, cũng không giải thích cho hắn biết nguyên nhân.

Ôn Uyển có nghi ngờ, nghi ngờ này làm trong lòng nàng không thoải mái. Ở thời điểm đi du ngoạn, Tào Tụng thế nhưng có thể hờ hững với Nguyệt Thiền, Yến Kỳ Hiên không thèm để ý Nguyệt Thiền cũng không kỳ quái, bởi vì hắn lớn lên yêu nghiệt, trong nhà Vương phi lại là mỹ nhân nhất đẳng, mấy thị thiếp của Vương gia cũng đều là mỹ nhân. Nhưng Tào Tụng thì có chút không được bình thường, trong chuyện này Ôn Uyển cảm thấy có chút ẩn tình mà nàng không biết.

Cho nên Ôn Uyển ra vẻ tùy ý hỏi La Thủ Huân, La Thủ Huân đối với nàng không đề phòng, hơn nữa hắn là quân nhân điển hình, không có nhiều tâm nhãn liền thuận miệng nói Tào Tụng có một nha hoàn quốc sắc thiên hương, cũng tinh thông cầm kỳ thư họa, tự nhiên không để Nguyệt Thiền vào mắt.

Ôn Uyển lúc ấy có một cảm giác thật quái dị, cái loại cảm giác kỳ quái này xui khiến nàng đi nhìn xem đến tột cùng là dạng mỹ nhân gì có thể làm cho Tào Tụng vốn tuổi còn trẻ lại là thiếu niên phẩm chất cao thượng, có thể ngăn cản được hấp dẫn bên ngoài, cho nên mới có một việc như hôm nay.

Thật ra nàng càng muốn đi xem hai người có phải có gian tình hay không, nếu không có, chẳng qua chỉ là chủ tớ tình cảm tương đối sâu thì chọn người này cũng không tệ. Nnàng không cần gả cho vương tử hoặc tôn thất đệ tử. Nàng muốn tự mình chọn lựa một quận mã nàng có thể nắm trong tay. Nàng không nguyện ý gả cho mấy thế tử, hoàng tử, đem một bộ gong xiềng khóa trên cổ mình, hơn nữa còn có lời tiên đoán của lão hòa thượng, người trong thiên hạ đối với lão hòa thượng sùng bái khiến cho Ôn Uyển có một tầng băn khoăn rất sâu, làm cho nàng có cảm giác, cảm thấy nếu Tào Tụng tốt thì định thân cũng khiến nàng không cần lo lắng đề phòng gặp cái gì mà nhân duyên tiền định.

Yến Kỳ Huyên cùng Từ Trọng Nhiên ngồi một chỗ, trên bàn bên cạnh đặt một bàn cờ, hai ngưởi từ từ không nói một câu nào. Hai người đều đang nghĩ tới lúc trước nghe nói thiếu niên kia một tay hảo kỳ nghệ, nhưng có thể trong một khắc đồng hồ làm cho một vị lão giả thua tâm phục khẩu phục thì kỳ nghệ phải lợi hại thế nào? Bọn họ tự hỏi chính mình có thể làm được thế sao? Đáp án không cần phải nói rõ cũng biết.

“Không nghĩ tới, thật sự không nghĩ tới, Giang Thủ Vọng này thật quá lợi hại. Trọng Nhiên, có thể ngâm thơ vẽ tranh không phải là bản lãnh lớn nhưng có một tay hảo kỳ nghệ , có thể ở mười mấy tuổi thắng mấy vị kỳ thủ nổi danh, người này thật sự cần đối đãi cẩn thận. Những người như thế thường thường lòng có mưu kế có trí tuệ hơn người.” Yến Kỳ Huyên cảm thán không dứt, nếu người này cùng mình giao hảo, không chừng sau này có thể trở thành trợ lực lớn.

“Không sai, đúng là nhân vật lợi hại. Ngũ gia nên sớm cùng hắn tạo quan hệ tốt, nhất định không sai được.” Từ Trọng Nhiên gật đầu đáp ứng, lập tức phát thiệp, nhưng Ôn Uyển không thèm nhìn khiến hai người rất khó chịu. Nhưng nghe được thật nhiều người đưa thiếp hắn ta đều không để ý, phần cuồng vọng này làm cho người ta chỉ biết lắc đầu, nhưng hắn ta quả thật có vốn để cuồng vọng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.