Trọng Sinh Chi Thị Ái Hành Hung

Chương 60: Chương 60: Phiên Ngoại Tô Duy Hi — Cuộc Đời Này Hôn Mê (1) …




CHƯƠNG 60. PHIÊN NGOẠI TÔ DUY HI — CUỘC ĐỜI NÀY HÔN MÊ (1) …

Edit: Koliz

Nếu là đã từng có người nới với Tô Duy Hi, về sau y sẽ lấy phương thức nhảy lầu tự sát chấm dứt sinh mệnh của mình, Tô Duy Hi nhất định sẽ cảm thấy người kia nói giỡn y.

Tô Duy Hi biết tính cách chính mình, y hiền lành, thân thiện, đối với hết thảy sự vật vô luận là tốt đẹp hay đáng ghê tởm, đều có khả năng bao dung vượt người thường, một người như vậy sẽ tự sát? Nói ra đều làm cho người ta thấy thật buồn cười.

Thế nhưng tại rất nhiều thời điểm, chuyện buồn cười, cũng không nhất định đều là giả.

Thời điểm Tô Duy Hi một mình ngồi trên mái nhà đã suy nghĩ rất nhiều, bắt đầu nhớ lại lúc y cùng Bạch Tùng Trạch gặp nhau, y nghĩ, khi mỗi người đều cho là mình có thể nắm vận mệnh trong tay, lại không ngờ lần này trốn đi cũng là vận mệnh an bài.

Tô Duy Hi không yêu Bạch Tùng Trạch, chẳng những không yêu, thậm chí còn mang cừu hận, muốn Tô Duy Hi hận một người đích xác không phải chuyện dễ dàng, cho dù Mạnh Bạch Tình tạo thành hiện trạng của mình, Tô Duy Hi cũng chỉ chán ghét thôi.

Như vậy vì sao y lại cùng một chỗ với Bạch Tùng Trạch? Tô Duy Hi hít điếu thuốc trong tay một hơi, trong mắt là một mảng hoang vu, nguyên nhân thật sự rất đơn giản, y không muốn tự hủy hoại chính mình, mà trong tay Bạch Tùng Trạch có thứ khiến y không thể không cùng một chỗ với hắn.

Hắn có một vài tấm ảnh buồn nôn của Tô Duy Hi.

Tô Duy Hi đối với chuyện này đã suy nghĩ rất nhiều, cũng đã nghĩ thật lâu, từ một khắc y đáp ứng cùng một chỗ với Bạch Tùng Trạch kia đã bắt đầu không ngừng nghĩ, y không rõ Bạch Tùng Trạch vì sao phải như vậy với y, càng không rõ tương lai chính mình rốt cuộc sẽ như thế nào.

Nhờ phúc của Bạch Tùng Trạch, Tô Duy Hi vốn không hề chán ghét bị nam nhân đụng vào, thời điểm sắp bị tiến vào, không ngừng nôn khan.

Là phúc? Là họa? Điếu thuốc trong tay Tô Duy Hi đã sắp cháy hết, y ném mẩu thuốc lá, lại đốt một điếu — y không hề nghĩ tới cái tình huống hiện tại này, Bạch Tùng Trạch cư nhiên phá bỏ lời hứa giữa bọn họ, đem ảnh chụp ghê tởm kia lan trên mạng, đương nhiên, Tô Duy Hi cũng nghĩ chuyện này rốt cuộc không phải là Bạch Tùng Trạch làm, nhưng khi y gọi cho Bạch Tùng Trạch lại không ngừng bị ngắt, y cảm thấy bản thân giống tựa như thằng ngốc.

Thật là một thằng ngốc a, Tô Duy Hi thật nghiêm túc tự hỏi tiếp theo nên làm cái gì bây giờ, nếu người bên cạnh y thấy được ảnh chụp đó sẽ thành tình huống thế nào, này không thể tốt, thật nghiêm túc nghĩ… Tô Duy Hi thiếu chút nhổ ra.

Rất ghê tởm, thật sự rất ghê tởm, Tô Duy Hi gắt gao nắm nắm chặt nắm tay lại, móng tay cắm vào trong thịt, như thế nào lại ghê tởm như vậy…

Bị chính mình ghê tởm, Tô Duy Hi cảm thấy cuộc đời của y chính là một trò cười, y ngẩng đầu dùng đôi mắt đen nhánh nhìn bầu trời, biểu tình bình tĩnh làm cho người ta bất an.

itsukahikari.wordpress.com

Nếu Úc Lâm Phi không tìm được nơi này, đại khái Tô Duy Hi đã nhảy xuống.

Khi Tô Duy Hi nhìn đến vẻ mặt lo lắng của người bạn tốt từ nhỏ đến lớn, tâm nguyên bản kiên định muốn thoát khỏi thế giới này lại lay động, y nghe Úc Lâm Phi gọi y đi xuống, trong con ngươi lạnh như băng rốt cục xẹt qua một tia ấm áp, y nghĩ, ít nhất trong thế giới này phải chẳng còn có người không ghê tởm y, không phải sao?

… Có lẽ, còn có ý nghĩa để tồn tại?

Điều này cuối cùng vẫn bị đánh vỡ vô tình, di động Tô Duy Hi vang lên, y nhìn dãy số trên tay, nhận nghe — là Bạch Tùng Trạch.

Thanh âm Bạch Tùng Trạch vẫn dễ nghe như vậy, giống như bản sonata cello, hắn nói: “Tô Duy Hi, tôi không nghĩ rằng cậu lại ghê tởm như vậy, cậu, cậu sao không chết đi?”

“…” Tô Duy Hi không nói gì, y im lặng nghe, cảm giác chỗ nào đó trong trái tim từng chút phong hoá… Ngay cả người này cũng cảm thấy y ghê tởm, y có phải thật sự làm cho người ta chán ghét đến vậy hay không?

“Cậu đi chết đi cho tôi.” Ngữ khí Bạch Tùng Trạch lãnh đạm, lời nói nói ra lại giống như một lưỡi dao sắc bén, đem cả người Tô Duy Hi cắt thành những mảnh nhỏ, hắn nói: “Nếu tôi là cậu, ta đã sớm đi chết.”

“Ừm.” Tô Duy Hi không biết nên đáp lại cái gì, y thản nhiên ừ một tiếng, sau đó nhảy từ trên mái nhà xuống.

Rơi xuống, rơi xuống, tiếng gió sắc bén xẹt qua bên tai Tô Duy Hi, nguyên bản thời gian hẳn là dùng đến giây để tính trong mắt Tô Duy Hi lại kéo dài vô số lần, y thậm chí có thể nhận ra rõ ràng sắc mặt Úc Lâm Phi □, nghe được tiếng tim đập vững vàng của chính mình… Cuối cùng không có vượt qua đi a, Tô Duy Hi nghĩ, hắn thực là một người nhu nhược, vì trốn tránh sự thật, đem tất cả đau xót giao phó cho người còn sống. Thật sự thật có lỗi a, Lâm Phi, Tô Duy Hi nhắm mắt lại, để cậu tận mắt thấy tôi chết, nhất định rất thống khổ đi? Thực xin lỗi… Thực sự thực xin lỗi…

Theo sau là một trận đau đớn kịch liệt, Tô Duy Hi cảm thấy xương cốt cùng huyết nhục của chính mình đều vỡ nát, chất lỏng chảy xuống nhuộm sàn nhà xi-măng lạnh như băng thành màu đỏ tươi. Cái chết khiến cho người ta kinh tởm, Tô Duy Hi một khắc trước khi mất đi ý thức nghĩ, sớm biết đã đổi một cách chết khác, nhảy lầu tuy có thể trực tiếp xong hết mọi chuyện, nhưng chết cũng quá khó coi.

Chính là đôi khi, chết đi không phải chấm dứt, mà là mở đầu.

Tô Duy Hi khi còn sống từng nghe qua một lời đồn, người tự sát là có tội, sở hữu không thể nhập vào vòng luân hồi, sẽ không ngừng lặp lại quá trình bản thân tử vong, cho nên khi y phát hiện linh hồn của mình phiêu nổi giữa không trung, còn cho là mình đã chết cũng không được an bình. Thượng thiên đơn giản còn chưa có tàn khốc đến cái nông nỗi kia, Tô Duy Hi ý thức được, y chỉ là biến thành quỷ mà thôi…

Biến thành quỷ? Chuyện lạ cỡ nào, nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Úc Lâm Phi ôm thi thể y, nhìn mình bị đưa vào nhà xác bệnh viện, nhìn cha mẹ mình khóc đến hỏng mất, Tô Duy Hi hối hận, thật sự hối hận, nếu biết sau khi tự sát không thể không dùng một loại phương thức khác ngoài tận mắt chứng kiến hết thảy này, Tô Duy Hi có lẽ sẽ không lựa chọn cái chết.

Nhưng hối hận có năng lực có ích lợi gì đâu? Y không thể sống lại… Đột nhiên nghĩ tới điều gì, Tô Duy Hi ly khai bệnh viện, đi tới một nơi nào đó, được rồi, lúc này có lẽ dùng từ phiêu sẽ thỏa đáng một chút.

Bạch Tùng Trạch nếu biết y đã chết sẽ thế nào? Trong đầu toàn là tò mò như vậy, Tô Duy Hi trôi nổi cả đêm rốt cục tới được nơi ở của Bạch Tùng Trạch, y có chìa khóa nhà Bạch Tùng Trạch, chẳng qua hiện tại… Cho dù không có chìa khóa cũng có thể đi vào.

Đèn phòng trong vẫn sáng, Bạch Tùng Trạch nhìn qua chưa có ngủ, Tô Duy Hi chậm rãi trôi vào phòng khách.

“Cậu còn quay về làm gì?” Bạch Tùng Trạch đột nhiên đã mở miệng, dọa Tô Duy Hi sợ một trận.

“…” Đây là đang nói chuyện với y sao? Bạch Tùng Trạch có thể nhìn thấy y? Người này nhận thức được khiến cả người Tô Duy Hi đều hưng phấn lên, y cố gắng mở miệng: “Anh có thể thấy tôi?”

“Vô nghĩa.” Bạch Tùng Trạch không biết thế nào, trong mắt tơ máu che kín, cả người thoạt nhìn cực kỳ tối tăm: “Con mẹ nó cậu cũng không phải quỷ, tôi vì sao lại không nhìn thấy cậu?”

“A.” Tô Duy Hi không biết nói gì, nếu là bình thường y khẳng định sẽ đại sảo một trận với Bạch Tùng Trạch, nhưng hiện tại thì sao… Ha hả, y thật đúng là lười cãi nhau với Bạch Tùng Trạch.

“Con mẹ nó cậu còn quay về làm gì?” Bạch Tùng Trạch đưa tay trong gì đó hung hăng đích ngã ở trên bàn: “Tô Duy Hi, tôi tự nhận tuy rằng ngay lúc đầu có chỗ thật xin lỗi cậu, nhưng về cũng đối đãi với cậu không tồi, cậu cần gì hận tôi như vậy?”

“…” Tô Duy Hi tỏ vẻ hoàn toàn không biết Bạch Tùng Trạch đang nói cái gì.

“Đừng làm vẻ mặt vô tội đó với tôi.” Bạch Tùng Trạch cười lạnh: “Cậu làm cái gì chính cậu rõ ràng.”

“A.” Tô Duy Hi cùng Bạch Tùng Trạch cách nhau một cái sô pha, cho nên Bạch Tùng Trạch không nhìn tới chân Tô Duy Hi là trôi nổi, không biết thế nào, trong lòng Tô Duy Hi toát ra một trò đùa dai… Nếu y nói cho Bạch Tùng Trạch y đã chết, Bạch Tùng Trạch sẽ như thế nào? Ha ha ha… Hắn khẳng định sẽ bị dọa gần chết.

“A cái thí a.” Bạch Tùng Trạch hiển nhiên không biết trong lòng Tô Duy Hi nghĩ cái gì, hắn đứng lên cầm lấy áo khoác: “Tôi trước đi ra ngoài một chuyến, con mẹ nó cậu đừng chạy loạn cho tôi, trở về nếu tôi không thấy được cậu…”

Không thấy được tôi được thì sao? Tôi đều chết rồi anh còn muốn thế nào? Tô Duy Hi lần đầu tiên cảm thấy Bạch Tùng Trạch buồn cười như vậy, buồn cười tới mức y cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

“Đã hiểu sao?” Bạch Tùng Trạch nhìn Tô Duy Hi một cái: “Trở về mang cho cậu bánh trứng, ngàn vạn lần đừng chạy loạn cho tôi!”

Tô Duy Hi không có trả lời, y nhìn Bạch Tùng Trạch rời đi, thật sự nhịn không được mà cười ha ha… Bạch Tùng Trạch, anh cư nhiên có ý đồ uy hiếp một con quỷ? Tôi nên thấy anh rất đáng yêu sao…

itsukahikari.wordpress.com

Trực tiếp không nhìn cảnh cáo của Bạch Tùng Trạch, Tô Duy Hi lại chậm chậm rì rì phiêu trở về bệnh viện, y vẫn là đi xem Lâm Phi thế nào đi, so với Bạch Tùng Trạch cái tên vô tâm vô phế kia lúc xuất quỹ, Úc Lâm Phi mới khiến y tồn tại không an tâm.

Kết quả Úc Lâm Phi thật không có cô phụ giao tình của cậu ấy cùng Tô Duy Hi nhiều năm như vậy, sau khi chính mắt nhìn Tô Duy Hi tử vong liền trực tiếp ngã bệnh, ngay cả trong lúc ngủ mơ đều gắt gao cau mày, cả người có vẻ mỏi mệt mà thống khổ.

Tô Duy Hi ở một bên nhìn, cảm thấy dị thường áy náy, y thật sự không nên tự sát trước mặt Úc Lâm Phi, hiện tại khiến cậu ấy thống khổ như vậy, chính mình nhìn trong mắt, trong lòng đau a… [Bạch Tùng Trạch: Tô Duy Hi cậu thật sự không thích Úc Lâm Phi sao sao sao sao? Tô Duy Hi: quản cái trym anh. Bạch Tùng Trạch: QVQ]

Thời điểm Bạch Tùng Trạch tìm tới bệnh viện, Tô Duy Hi thật sự là sung sướng nói không nên lời, y đã muốn khẩn cấp nhìn biểu tình của Bạch Tùng Trạch cái này vương bát cao tử* này khi biết y chết, ha ha ha, cười to ba tiếng, Tô Duy Hi đã hoàn toàn hắc hóa biểu tình dị thường dữ tợn, y tránh ở trong phòng bệnh, trộm nhìn Bạch Tùng Trạch cùng Úc Lâm Phi khắc khẩu, trộm nhìn Bạch Tùng Trạch cùng Úc Lâm Phi đánh nhau, lại trộm nhìn Bạch Tùng Trạch mang theo vẻ mặt lệ khí đi đến nhà xác, bộ dạng hận không thể ăn thịt người kia khiến Tô Duy Hi suýt nữa cười ra tiếng… Bạch Tùng Trạch, anh cho là tôi lừa anh?

Bất quá ngượng ngùng, nếu nói là có một lần tôi nhất định không lừa anh, như vậy khẳng định chính là lần này, không biết anh sau khi đã biết chân tướng, có thể rít gào ở sâu trong nội tâm hay không… Tô Duy Hi, lại gạt tôi một lần?

——o0o——

Lại thêm một bé thụ hắc hóa nghiêm trọng OvO

Về việc xưng hô giữa Tô Duy Hi với Bạch Tùng Trạch, thật có lỗi, t lại đổi rồi =v= Mấy chương kia bận quá có thời gian t sẽ đổi sau.

Chia sẻ:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.