Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần

Chương 4: Chương 4: Tịch mịch như tuyết




Thạch Phong đi về hướng Tòa Thị Chính, trên đường có thể nói là người kín hết chỗ.

Trên đường phố không rộng lắm toàn là người chơi, giống như là đến chợ bán thức ăn rồi trả giá với NPC để có thể nhận được nhiệm vụ.

Đáng tiếc nhiệm vụ trong Thần Vực không phải dễ nhận như vậy, chủ yếu là bởi vì trí tuệ của NPC rất cao, đối thoại với NPC thì phải chú ý nếu không có thể sẽ bị gạt sang một bên, hơn nữa người chơi đều ở một chỗ tranh giành nhau, muốn nhận được nhiệm vụ dễ dàng thì quả thật quá khó khăn.

Thần Vực mới mở ra hơn 10', còn chưa có một người chơi nhận được nhiệm vụ ở trong Hồng Diệp Trấn.

So với người trọng sinh như Thạch Phong thì quả thật Thạch Phong có ưu thế rất lớn, không chỉ đã nhận được nhiệm vụ, mà còn là nhiệm vụ duy nhất, mặc dù nhiệm vụ có chút lừa đảo, chẳng qua phần thưởng của nhiệm vụ duy nhất vô cùng phong phú, cho dù Thần Vực mở ra hơn một tháng, những người chơi đỉnh cấp đối với phần thưởng của cái nhiệm vụ duy nhất này cũng chảy nước miếng.

Thạch Phong với tư cách là người trọng sinh, đã từng lãnh đạo mấy ngàn người của Studio U Ảnh, thành lập lên một trong thập đại Vương quốc, khiến cho tin tức hắn nắm giữ so với người chơi bình thường thì hơn rất nhiều, nhất là phương pháp luyện cấp, phương pháp kiếm tiền. . . ,, bởi vì những thứ này là điều kiện tất yếu để vài ngàn người trong Studio trở lên mạnh mẽ hơn.

Lần nữa sống, lần nữa chơi Thần Vực, Thạch Phong muốn lợi dụng những tích lũy đầy ưu thế này, để đánh xuống trụ cột cho phát triển về sau, tất nhiên sẽ không chơi theo cách bình thường như người khác, tiêu phí mấy tiếng đồng hồ trên phố để kiếm nhiệm vụ, càng không giống như một ít game thủ chuyên nghiệp dựa vào kỹ thuật tốt, trực tiếp đi dã ngoại giết quái, lúc này ở dã ngoại chỉ sợ người so với quái còn đông hơn.

Thạch Phong muốn tránh những nhiệm vụ chồng chất người chơi, cho nên lựa chọn nhiệm vụ duy nhất vô cùng khó làm.

Chẳng qua làm nhiệm vụ này còn cần một tí tiền, mà hiện tại Thạch Phong lại không đủ tiền.

Giai đoạn đầu, mỗi người chơi đều có 10 đồng, tuy rằng không mua được trang bị cùng vũ khí, nhưng cũng có thể mua một ít đồ ăn đồ uống, giải quyết vấn đề HP cùng MP không đủ.

Đi vào tầng hai Tòa Thị Chính, lúc này người chơi đang xếp thành một hàng dài, có khoảng chừng hơn trăm người.

Với bất kỳ một game gì, cho dù là thôn trưởng hay là Trấn Trưởng, thì đấy chính là tiêu chí để nhận nhiệm vụ, các người chơi khác tự nhiên sẽ không bỏ qua.

Mới đến phải không, nếu như không muốn bị người căm phẫn, thì xếp hàng đi. Một nam chiến sĩ thật thà đang xếp hàng ở giữa nhìn thấy Thạch Phong, liền giơ tay lên chỉ chỉ một chỗ trống đằng sau mấy người.

Ta không phải đến đây nhận nhiệm vụ. Thạch Phong nhìn hàng dài xếp trước Tòa Thị Chính, lạnh nhạt nói.

So với địa phương nhận nhiệm vụ khác.

Nơi đây thật sự rất có trật tự, hiệu suất cũng không tệ, tuy rằng nhận nhiệm vụ chậm đi một chút, nhưng mà so với không ai nhận được thì tốt hơn.

Nam chiến sĩ cảnh giác nhìn Thạch Phong, tất cả mọi người bây giờ đều vội vã nhận nhiệm vụ, vậy mà có người đến nói không có hứng với nhiệm vụ, có quỷ mới tin nha!

Ta thật sự không phải đến nhận nhiệm vụ. Thạch Phong chứng kiến ánh mắt địch ý của nam chiến sĩ, cho là mình có xu thế chen ngang, mỉm cười nói, Chẳng qua ta khuyên ngươi nên đi địa phương khác nhận nhiệm vụ, chờ ở chỗ này rồi cũng uổng công.

Làm sao xếp hàng lại uổng công, đã có mấy người nhận nhiệm vụ đi ra. Nam chiến sĩ nhận ra Thạch Phong không có ý định chen ngang, cũng buông lỏng, hắn đã xếp hàng hơn mười phút đồng hồ, cũng không muốn bị người khác chen ngang, chẳng qua nghe ngữ khí kiên quyết của Thạch Phong, thì ngạc nhiên là tại sao chờ đợi lại uổng công.

Thạch Phong cười cười, không giải thích, nói tránh đi: Nhìn ngươi là người không tệ, ta chỉ cho ngươi một con đường sáng, đi dã ngoại giết quái, có triển vọng hơn so với nơi này.

Ta không đi, quái dã ngoại thì nhiều chẳng qua đoạt không được so với những người kia, ở nơi đây vẫn là tốt hơn. Nam chiến sĩ lắc đầu, hắn cũng không đần, lúc này ở dã khu khẳng định là người tấp nập, bằng vào kỹ thuật của hắn, chỉ sợ ngay cả một con quái cũng không đoạt được, còn không bằng chờ ở chỗ này.

Đó là do ngươi đi không đúng chỗ, đi nơi quái vật thưa thớt, tự nhiên sẽ không ai đoạt với ngươi, so với nơi quái nhiều nhưng người đông, hiệu suất ở đấy cũng nhanh hơn mấy lần, hơn nữa tốc độ nảy mới quái chậm, một người có thể nhẹ nhàng đối phó. Thạch Phong cười nói.

Thật sự có chỗ như thế sao?

Nam chiến sĩ nghe xong, vẻ mặt có chút kích động, vô cùng động tâm với chỗ này, đứng đợi nhiệm vụ ít nhất cũng phải một giờ, mà kinh nghiệm với tiền lấy được cũng cực ít, nếu đánh quái mà không ai quấy rối thì kinh nghiệm so với làm nhiệm vụ khẳng định sẽ nhiều hơn rất nhiều.

Đương nhiên là có, muốn đi bảo địa như vậy, ngươi cho ta 20 đồng, đánh một ngày đừng nói kinh nghiệm, ngay cả tài liệu nhặt được, cũng kiếm được hơn 40 đồng, vận khí tốt đánh ra trang bị, càng kiếm nhiều hơn. Thạch Phong tới gần nam chiến sĩ rồi thì thầm.

Ngươi sẽ không gạt ta chứ. Ánh mắt nam chiến sĩ nhìn Thạch Phong có chút do dự, có bảo địa như vậy, nhất định sẽ vượt lên trên người chơi khác không ít, chẳng qua 20 đồng cũng không phải là số lượng nhỏ, quái vật trong Thần Vực rất ít khi rơi tiền với trang bị, tiền vô cùng có giá trị.

Nếu như ngươi không tin, có thể trả trước 10 đồng, đến địa phương đó thử một lần chẳng phải sẽ biết, nếu như là thật, ngươi trả nốt 10 đồng, ta thấy ngươi là người không tệ, mới nói cho ngươi biết, nếu như ngươi không tin cũng được. Thạch Phong nói xong quay người rời đi.

Nếu như không phải Thạch Phong thiếu tiền, hắn cũng không phải làm như vậy, cùng lắm thì dùng phương pháp khác để kiếm tiền.

Thạch Phong vừa đi vài bước, đã bị nam chiến sĩ kéo lại.

Cao thủ chờ một chút, chuyện gì cũng từ từ nha, không phải 10 đồng tiền đặt cọc sao, ngươi cầm lấy đi, ta tin tưởng cao thủ nhất định sẽ không gạt ta. Nam chiến sĩ chất phác cười nói, quyết đoán lựa chọn giao dịch 10 đồng cho Thạch Phong.

Nhìn biểu hiện của ngươi không tệ, ta sẽ chỉ cho ngươi một nơi tốt, tuy rằng hơi xa một chút, nhưng quái là Địa Tinh da xanh 0 cấp pháp hệ, phòng ngự rất yếu, nảy mới nhanh, tỷ lệ rơi tiền lớn, Cuồng Chiến Sĩ có thể đánh dễ dàng. Thạch Phong nhận được 10 đồng nên rất vui, liền chỉ cho nam chiến sĩ một điểm đánh quái tốt.

Nam chiến sĩ phát hiện Thạch Phong rất quen thuộc với quái vật, ngay cả tiểu quái rơi tiền cũng biết, lập tức thở dài trong lòng một hơi, không nghĩ tới vận khí lại tốt như vậy, lại gặp được một cao thủ Thần Vực, hơn nữa không phải cao thủ bình thường, nói không chừng còn là Phong Trắc Giả, nam chiến sĩ tưởng tượng như vậy lại càng thêm kích động.

Cao thủ đại ca, ngươi biết đánh ở đâu ra Sách kỹ năng của Cuồng Chiến Sĩ không? Lúc đầu chỉ có một kỹ năng đánh quái thật sự không được tốt. Nam chiến sĩ tỏ ra thân mật nên đã đem Thạch Phong làm đại ca.

Muốn biết cũng được, 2 bạc một lần. Thạch Phong cười cười, chỉ với mấy câu lại muốn lấy được những tin tức quý giá này, làm sao có thể, không có tiền, hắn còn lâu mới nói.

Nghe thấy phải mất 2 bạc, sắc mặt nam chiến sĩ tái nhợt, 2 bạc là 200 đồng, coi như là công hội cũng không có nhiều tiền như vậy.

Cao thủ, thêm hảo hữu nhé, ta là Tịch Mịch Như Tuyết, chờ ta xoay đủ, rồi sẽ liên hệ với ngươi. Nam chiến sĩ đưa một cái thỉnh cầu hảo hữu (yêu cầu kết bạn).

Được. Thạch Phong đáp ứng thỉnh cầu của Tịch Mịch Như Tuyết.

Cao thủ đại ca, ta đi đánh quái, chờ ta kiếm đủ 10 đồng, sẽ lập tức gửi qua cho ngươi. Tịch Mịch Như Tuyết vui vẻ từ biệt Thạch Phong, ra khỏi hàng dài, hướng về địa điểm đánh quái chạy đi.

Sau khi Thạch Phong có tiền liền đi về sạp trái cây bên cạnh Tòa Thị Chính.

Lão bản, cà chua này bán thế nào? Thạch Phong cầm lấy một quả cà chua đỏ tươi rồi hỏi.

Hoa quả cùng với rau đều có thể giúp người chơi khôi phục HP và MP, hơn nữa vị cũng không tệ, chỉ có điều hiệu quả khôi phục không tốt, người chơi bình thường chẳng ai đi mua, nhất là ở giai đoạn đầu tiền đang khan hiếm như thế này, mua hoa quả cùng với rau, quả thực chính là hành vi lãng phí.

2 đồng một quả.

Ta muốn mua 10 quả.

Thạch Phong thanh toán xong 20 đồng, lấu được 10 quả cà chua rồi đi vào bên trong Tòa Thị Chính.

Này, mới tới thì xếp hàng đi, không thấy những người khác đang xếp hàng à.

Tên Kiếm Sĩ kia ngươi muốn cái gì, ngươi biết đằng sau có bao nhiêu người đang xếp hàng không hả?

Người chơi đang xếp hàng rất giận dữ đối với hành vi tiếp cận Trấn Trưởng của Thạch Phong, nhao nhao chỉ trích, nếu không phải ở trong trấn mà tấn công người chơi sẽ bị bắt giam, bọn hắn đã sớm đem Thạch Phong giết chết.

Thật không phải, ta không đến nhận nhiệm vụ, ta chỉ đến nhìn một chút thôi. Thạch Phong nhìn các người chơi mà cười nói, rồi nhìn về phía Trấn Trưởng Kroos có thân hình béo ú.

Kroos, thân mật, Tinh Anh cấp 15, lượng HP 2400/2400, MP 1500/1500, với giai đoạn hiện nay thì không có bất kỳ người chơi nào có thể đánh thắng, coi như là phái ra một đoàn đội cũng không đánh được.

Sau đó Thạch Phong lấy ra quả cà chua đỏ tươi, bắt đầu ăn.

Tên này làm cái gì vậy?

Bà mẹ nó, quá xa xỉ, vậy mà ăn cà chua, đấy chính là 2 đồng một quả.

Mọi người chơi không rõ Thạch Phong muốn làm cái gì, đi vào bên trong Tòa Thị Chính ăn cà chua, là muốn khoe khoang có nhiều tiền hay sao?

Thạch Phong ăn một nửa, rồi đem cà chua ném lên mặt Trấn Trưởng Kroos.

Cà chua vô cùng chính xác rơi trúng mặt Kroos, chất lỏng đỏ tươi chảy xuống từ trên mặt Kroos.

Hệ thống: Hảo cảm của Kroos với ngươi giảm 100 điểm.

Thạch Phong cũng không dừng lại, tiếp tục lấy cà chua từ trong ba lô ném Kroos.

Ngươi ngụy quân tử, mập mạp chết bầm, quỷ hút máu, ngươi không xứng làm Trấn Trưởng!

Thạch Phong một bên vừa ném vừa mắng, hảo cảm của Kroos không ngừng hạ xuống, mà toàn thân Kroos đều biến thành màu đỏ tươi, xuôi theo nước cà chua chảy xuống càng tăng thêm vẻ phẫn nộ, vô cùng buồn cười.

Nhưng mà cả Tòa Thị Chính không ai dám cười ra tiếng, vô cùng yên tĩnh, tất cả người chơi chứng kiến hành động của Thạch Phong đều há to miệng, nhìn mà choáng.

Thần Vực mới mở ra 20 phút đồng hồ, có người chơi thậm chí dám công kích NPC, hơn nữa còn là lão đại của khu tân thủ, trưởng của một trấn!

Cái người này quả thực điên rồi, chẳng lẽ hắn không sợ bị nhốt giam đến chết sao?

Chẳng lẽ hắn không muốn lăn lộn lại Hồng Diệp Trấn nữa sao?

Trả thù xã hội thì cũng không thể làm như vậy chứ!

Lúc mà đám ngươi chơi cho rằng Thạch Phong sẽ bị vệ binh bắt lại, hoặc là Trấn Trưởng sẽ tức giận mà tiêu diệt Thạch Phong thì chuyện như vậy lại không phát sinh.

Mọi người cũng không biết, đối với việc người chơi làm nhục NPC thì không tính là tấn công, cho nên vệ binh cùng Kroos cũng sẽ không tấn công lại Thạch Phong, chẳng qua hành động như vậy của Thạch Phong sẽ khiến cho NPC rất chán ghét, sau này cũng không cần nghĩ đến việc nhận nhiệm vụ nữa rồi.

Lúc Thạch Phong đem quả cà chua cuối cùng trong người ném về phía Kroos, thì hảo cảm của Kroos đối với Thạch Phong đã xuống mức thù địch, hiển thị đẳng cấp cũng thay đổi bằng dấu chấm hỏi (???), dấu hiệu màu vàng lập tức biến thành màu đỏ tươi.

Con rệp chết tiệt, ta sẽ cho ngươi xuống địa ngục!

Trấn Trưởng Kroos lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, đột nhiên phóng tới Thạch Phong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.