Trọng Sinh Độc Sủng Cửu Thiên Tuế

Chương 1: Chương 1: Chỉ một thái giám làm phu quân




“Đừng chạy nữa,Quân Diễm Cửu,để ta xuống,mau thả ta xuống,ngươi chạy đi,đi đi!”

Chống lên chiếc lưng gầy guộc xương xẩu,Lục Khanh nghẹn ngào kêu lên,nhưng vừa mở miệng đã bị khói làm cho sặc đến nước mắt chảy ròng.

Hai tháng qua,bệnh cũ của Quân Diễm Cửu tái phát,ốm đến mức ngồi dậy cũng khó khăn,mà giờ đây,không biết y lấy đâu ra sức mạnh cõng nàng chạy xuyên qua vụ hoả hoạn.

“Đừng sợ,Khanh Khanh,ta sẽ không để nàng gặp chuyện đâu!Ôm chặt ta!”

Y nghiến răng,gân xanh nổi đầy trên trán,nhưng y vẫn an ủi nàng bằng giọng nói dịu dàng nhất,mà trong lòng y chỉ có một ý nghĩ,Khanh Khanh tuyệt đối không thể chết!

Lục Khanh run rẩy vòng tay ôm lấy cần cổ gầy guộc.

Quân Diễm Cửu,một Cửu Thiên Tuế bất khả chiến bại,người đã cướp lấy nàng về,người yêu nàng sâu sắc và sẵn sàng dùng cả sinh mệnh để bảo vệ nàng.

“khanh Khanh,đừng chạy,xin nàng,tin tưởng ta một lần,để ta lại có thể cưng chiều nàng như một công chúa...”

Lục Khanh rưng rưng nước mắt gật đầu.

“Được,ta hứa với ngươi!Ngươi đừng nói nữa,đừng nói nữa có được không!”

“RẦM“.Đúng lúc này,có một cây cột đổ xuống,đập mạnh vào đầu y.

“Quân Diễm Cửu!!!!”

Cảm giác chua xót dần lan toả nơi đáy lòng.Nàng,từ khi nào nàng quan tâm hắn nhiều đến vậy?

“Bám chặt lấy ta.”

Máu tươi làm mắt y mờ mịt,càng mờ mịt,y càng thêm liều mạng lao về phía trước.

Cuối cùng,y cũng đưa được nàng ra khỏi viện.Trong tích tắc,y đổ gục xuống đất như một con diều đứt dây.Máu tươi thẫm đẫm cả vạt áo phía trước,nhìn qua thật doạ người.

“Quân Diễm Cửu!!Ngươi sao vậy,ngươi làm sao vậy!“.Lục Khanh nắm chặt tay hắn thất thanh gào khóc.

Đầu ngón tay run rẩy,Quân Diễm Cửu lấy ra từ trong ngực một bọc vải đưa cho nàng.

“Bằng chứng về tội tạo phản của Tô Diệc Thừa được giấu trong phủ,chính vì tiêu hủy những bằng chứng này mà Tô Diệc Thừa đã phóng hoả.Khi bệnh cũ tái phát,ta không thể dùng nội công của mình.”

“Khanh Khanh...đáng tiếc...ta không thể tự mình biến nàng trở về làm công chúa.”

“Ta thực luyến tiếc.”

“Ta...không đành lòng buông tay...”

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của y,có tình yêu nồng đậm,mãnh liệt cùng quyến luyến không buông.

Lục Khanh lắc đầu “không quan trọng,đều không quan trọng mà,chàng nhất định sẽ khỏi bệnh mà,nhất định sẽ khoẻ lại!”

Nàng bây giờ không cần gì hết,chỉ cần y có thể khoẻ lại,muốn sống bên y thật tốt,thật vui vẻ.

Quân Diễm Cửu biết rằng thời gian chính mình không còn nhiều,y nắm tay nàng,hôn nàng thật sâu,nhìn nàng chăm chú:“Khanh Khanh,nếu có kiếp sau,nàng vẫn gả cho ta,được không?”

“Gả,ta gả“.Lục Khanh dùng sức gật đầu.

Quân Diễm Cửu mãn ý nhếch khoé môi,nhưng ánh mắt lại dần tan rã.

“phu quân!phu quân!!!“.Lục Khanh gào thét xé phổi,đau đến tận tâm can.

Mười năm bên nhau,đây là lần đầu tiên nàng gọi y là phu quân.

Nhưng tiếc là y vẫn là chưa kịp nghe,vẫn là không thể nghe được.

Nàng vốn là công chúa tôn quý nhất Bắc Quốc,được Tiêu Hoà Đế nâng như viên ngọc trong tay.Chỉ vì quá yêu tên khốn Tô Diệc Thừa,rơi vào kết cục diệt quốc,phụ hoàng cùng các ca ca chết thảm.

Ngày đại hôn,Tô Diệc Thừa ở trong hỉ yến hạ rượu độc,diệt toàn tộc nàng,hắn còn mua chuộc tướng quân trấn biên,đại quân Khương quốc như vũ bão mà tràn vào.

Quân Bắc quốc liên tiếp bại trân,bảy vị ca ca yêu thương nàng,ba vị chết trong hỉ tiệc,huynh trưởng nàng tử trên chiến trường,bị loạn đao chém chết,tam ca,tứ ca bị bắt,ngũ ca tự sát.

Khương Quốc nhanh chóng chiếm được lãnh thổ Bắc Quốc,sửa quốc hiệu thành Khương.Cả đất nước lâm nguy,Tô Diệc Thừa lại cư nhiên trở thành tể tướng Khương Quốc.

Mà nàng,một công chúa được cưng chiều từ nhỏ,từ đầu tóc tinh xảo đến hoa văn trên đế giày,lại trở thành công chúa vong quốc.

Tô Diệc Thừa bán nàng cho một kỹ viện,là Quân Diễm Cửu đem nàng đoạt về,giam nàng bên người.

Tuy được coi là phu nhân nhưng vì thân phận thái giám,nàng luôn luôn chán ghét y,chưa từng cùng y thân mật.

Nhưng giờ đây,đối với y chỉ còn nỗi tiếc nuối và xót xa vô hạn.

Nàng ôm chặt thi thể y trong lòng mà gào khóc,cả người run lẩy bẩy:“Quân Diễm Cửu,nếu có kiếp sau,ta sẽ đối xử tốt với chàng,làm vợ chàng,toàn tâm toàn ý yêu chàng.”

“Còn Tô Diệc Thừa,ta nhất định sẽ đem ngươi thiên đao vạn quả,băm thành trăm mảnh,nghìn mảnh!”

Lục Khanh nghiến răng nghiến lợi,nắm chặt tơ lụa dính máu,giây tiếp theo,trước mắt tối sầm,nàng hôn mê bất tỉnh.

Khi nàng tỉnh lại,bên ngoài tràn ngập ánh sáng,ngoài cửa sổ,chim hoạ mi cất tiếng hót lay động lòng người.Cửa sổ rộng mở,rèm sa trắng theo gió ôn hoà đong đưa,hương hoa thoang thoảng tràn vào làm lòng người vui vẻ thoải mái.

“Tiểu Thúy,bây giờ là giờ nào?”

Nàng giống một con mèo lười dụi dụi mắt,lẩm bẩm,ngước mắt lên nhìn tiểu cung nữ nhướng mày trước mắt,tựa hồ vô cùng quen thuộc.

Nàng ấy chưa chết?!!!

“Nga nhi?”,nàng hốt hoảng đứng dậy khỏi giường,toàn thân run rẩy.

Nga nhi không phải là bị loạn đao chém chết rồi sao?Còn có,nơi này,thế nào lại giống tẩm cung khi nàng chưa xuất giá????

Nàng đột nhiên ngây ngẩn,trong phút chốc mừng như điên,đây....đây chẳng phải là trọng sinh sao!!!!

Nàng kéo tay Nga nhi:“Năm nay là năm nào?ngày mấy? Tháng mấy?”

Nga nhi kì kì quái quái nhìn nàng:“Công chúa của ta ơi,hôm nay là sinh nhật thứ mười sáu của người,kén rể a!”

Lục Khanh:!!!!!

Tựa hồ như trái tim sắp rớt ra khỏi lồng ngực,nàng thật không nghĩ đến,không nghĩ đến ông trời lại trao nàng một cơ hội,giúp nàng có thể ngăn cản bi kịch kiếp trước,tự mình báo thù rửa hận!

Nàng vẫn là công chúa tôn quý nhất Bắc Quốc!!

“Tô Diệc Thừa,chống mắt lên coi ta làm sao để giết ngươi.”

Nàng kích động đến cả thân thể run rẩy,tay gắt gao nắm thành quyền,nhanh chóng xỏ giày hướng kim điện chạy tới.

Kiếp trước,nàng ở ngay lúc này lựa chọn phải tên cặn bã!Một năm sau,tên khốn đó cùng Khương Quốc nội ứng ngoại hợp,ở hỉ yến độc chết ca ca nàng,hủy diệt đất nước nàng!

Lúc này,trên đại điện,hoàng đế đang cùng chư thần bàn luận hôn sự của nàng.

Nàng hơi thở rối loạn,lại nhẹ nhàng thở ra.

Vẫn tốt,vẫn chưa muộn.

“Phụ hoàng,không cần tuyển nữa,Lục Khanh đã sớm tâm duyệt một người.”

Nàng bước vào đại điện,âm thanh trong trẻo,tinh thần phấn chấn.

“Lục Khanh con,nếu gả thì phải gả cho nam nhân ưu tú nhất thế gian này,phụ hoàng,nữ nhi muốn gả cho chàng!”

Nghe vậy,Tô Diệc Thừa cong khoé môi,kiêu ngạo ưỡn thẳng ngực.

Mà tay Lục Khanh lúc này lại chỉ ra xa,chỉ chính người đứng bên Tiêu Hoà Đế,một thân áo tím,quyền thế ngập trời Đốc Công đại nhân,danh xưng “Cửu Thiên Tuế” Quân Diễm Cửu.

Quân Diễm Cửu:?????

Quần thần:!!!!

Tiêu Hoà Đế:????!!!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.