Trọng Sinh Độc Sủng Cửu Thiên Tuế

Chương 35: Chương 35: Không bằng để cho gạo nấu thành cơm?




Nàng duỗi tay định bắt mặt lại bị hắn nắm lấy đặt lên má, trong miệng còn lẩm bẩm

“ Mẫu thân, mẫu thân... “

Lục Khanh thiến chút nữa nôn ra.

Nàng không tin một người đau bụng đến hôn mê lại có sức lực lớn như vậy, duỗi tay quẹt vết máu trên khóe môi, được lắm, mực chu sa!

Nàng dời mắt nhìn đám cung nữ hoảng loạn phía sau, tức giận mắng: “ Nói, các nguwoi nhận của hắn bao nhiêu tiền? “

Cung nữ lập tức quỳ sụp xuống.

Khương Thù đang hôn mê trên giường trợn mắt liếc nhìn nàng.

Nữ nhân này là hồ ly tinh sao, sao có thể nhanh như vậy phát hiện ra? Thật chẳng thú vị tí nào.

Ai ngờ giây tiếp theo nàng dùng ánh mắt sắc như dao quét qua, hắn đành phải ngoan ngoãn nằm yên giả hôn mê, trái tim căng thẳng đập loạn.

Lục Khanh cong lên một nụ cười không dễ thấy.

“ Khương thái tử bệnh tình nguy kịch, không thể cứu chữa, người đâu, đem hắn ra bãi tha ma ngoài hoàng cung, cho chó ăn. “

Khương Thù bật dậy như cương thi sống sống dậy, nhảy dựng lên: “ Ngươi thân là nữ nhân mà ra tay ngoan độc?! Ta đường đường là thái tử Khương quốc, ta mà có mệnh hệ gì bắc quốc các ngươi gánh nổi sao? “

Lục Khanh cười lạnh: “ Phụ hoàng nguwoi đến mười tòa thành trì cũng không chịu giao ra, thái tử điện hạ đây còn nghĩ mình đáng giá lắm sao?

Nàng tiếp tục châm chọc: “ Nếu ngươi bỏ mạng ở Bắc quốc thì thế nào? Nguwoi thật sự cho rằng một tên thái tử từng bị bắt làm tù binh, sau khi trở về có thể tiếp tục làm trữ quân sao?

Phụ hoàng ngươi không biết chừng đã sớm từ bỏ ngươi, bằng không tại sao đến bây giờ một chút hồi âm cũng chẳng có? “

Đối với việc này, kiếp trước quả thật Khương hoàng nhất mực coi trọng thái tử, chỉ là Lục Khanh muốn từng chút từng chút một mài mòn kiêu ngạo của hắn.

Kiếp trước hắn cuối cùng cũng trở thành Khương hoàng, ở lãnh thổ Khương quốc xưng đế, thậm chí cả Tô Diệc Thừa cùng Quân Diễm Cửu cuối cùng vẫn phải xưng thần tử.

Nghĩ đến đây Lục Khanh âm thầm nghiến răng.

Đồng tử hắn chấn động.

Tuy biết sự thật không như nàng nói nhưng lời nói đó như một lưỡi dao đâm vào nơi sâu nhất trong trái tim hắn.

Đúng vậy, một hoàng tử bị bắt làm tù binh nước khác, làm sao có thể tiếp tục làm trữ quân? Làm sao có thể kế thừa giang sơn xã tắc?

Phụ hoàng cự tuyệt dùng mười tòa thành trì cứu hắn, có phải hay không đã muốn từ bỏ thái tử hắn, thất vọng về hắn rồi, bảo hắn ở Bắc quốc lấy lòng công chúa có phải hay chăng là kế hoãn binh?

Nhìn lại mục đích chính mình đạt được, nàng từ từ khống chế tâm lý Khương Thù, mãn ý bỏ lại một câu “ KHương thái tử, ngươi tự giải quyết cho tốt. “ rồi bỏ đi.

Khương Thù cũng không phải không thu hoạch được gì.

Ít nhất hắn cũng nắm được cung nhân trong Kiêu Dương Điện này đều ham tiền tài, có thể lợi dụng được.

Lúc trước cữu cữu đến thăm hắn có bí mật nhét cho hắn một túi ngân lượng, đủ cho hắn chuẩn bị.

Hắn lại lấy ra một thỏi bạc lén đưa cho một cung nhân căn dặn truyền tin cho sứ thần.

Lại không hề biết cung nhân chân trước thu bạc, chân sau lại đem việc bẩm báo cho Lục Khanh, nàng đồng ý mới đi truyền tin.

Tin này là muốn sứ thần mau chóng gặp mặt, hắn có chuyện cần thương nghị.

dù sao thân lã cữu cữu vẫn đáng tin cậy hơn những người khác, vào ban đêm liền lén đột nhập Kiêu Dương Điện.

“ Cữu cữu, ta không muốn cưới công chúa, người có thể bảo phụ hoàng nhanh chóng giao nộp mười tòa thành đón ta về Khương quốc, sau này mười tòa thành này ta nhất định đòi lại cả vốn lẫn lời. “

Sứ thần trợn mắt há mồm: “ Người sao vậy? Lúc trước không phải thái tử điện hạ không phải đã đáp ứng sao? Huống hồ hoàng thượng cũng không thật sự muốn người cưới nàng ta, chỉ cần có chân tâm là được. Là người tự nói chỉ là tiểu nha đầu mười mấy tuổi, rất dễ lừa sao? “

Trên nóc nhà một mảnh ngói được lật lên, Mạc Ly đã nghe được toàn bộ cuộc đối thoại bên trong.

Khương Thù hoàn toàn không biết gì, bởi vì hắn với cữu cữu nói chuyện đều cố ý đè thấp thanh âm.

Hắn khổ không nói nổi: “ Chẳng lẽ bổn thái tử ta phải dùng đến biện pháp mất hết tôn nghiêm này sao? “

Sứ thần nói: “ Thái tử điện hạ, xin người vì giang sơn xã tắc Khương quốc chịu ủy khuất một chút. Bá tánh Khương quốc nhất định sẽ nhớ rõ công lao này của nguời! “

Sắc mặt Khương Thù hơi tái đi.

Đây không phải vấn đề hắn không muốn chịu thiệt, mà là...

Hắn cùng nữ nhân kia căng thẳng như vậy, làm sao theo đuổi nàng ta? Tỉ dụ như hôm nay hắn vất vả mấy ngày suy nghĩ khổ nhục kế vậy mà chưa được mấy giây đã bị vạch trần.

Khương Thù hắn tuy phong lưu lỗi lạc, là tình lang trong lòng bao nhiêu thiếu nữ, trong việc theo đuổi nữ hài hoàn toàn không có kinh nghiệm a.

Sứ thần đảo mắt: “ Chi bằng... chúng ta cho gạo nấu thành cơm? “

Mạc Ly đứng trên nóc nhà cười lạnh.

Kê minh cẩu đạo, lòng dạ khó lường, quả nhiên là Khương quốc.

( Kê minh cẩu đạo (gà gáy chó trộm) là câu thành ngữ này chỉ những người, vì muốn đạt được mục đích riêng tư nên không ngại sử dụng mọi kỹ xảo bất chánh, cũng có thể sử dụng để chỉ những kẻ lưu manh chuyên lường gạt.)

Sau khoảng một chén trà sau, đoạn đối thoại này đến tai Lục Khanh. Nàng mới vừa tắm gội xong, đang ngồi uống nước ô mai lạnh, nghe đến việc thật dễ lừa một nữ hài mười mấy tuổi như nàng liền dừng lại một chút hỏi Mạc Ly

“ Ngươicảm thấy ta có dễ lừa không? “

“ Công chúa thông minh tài sắc, không dễ lừa. “

Lục Khanh cuời rộ lên.

“ Ngươi sai rồi, ta quả thực rất dễ lừa, còn bị lừa cho thảm hại, bị nhiều người thay phiên nhau lừa, chỉ là tất cả đều là sự tình kiếp trước. “

“ Vâng. “

Tựa hồ nghĩ tới cái gì, hắn nói thêm: “ Công chúa nói quả không sai, Tô Diệc Thừa kia quả thực là gián điệp Khương quốc phái tới, là quân cờ Khương hoàng. “

“ Ừ. “ Lục Khanh nhàn nhạt lên tiếng.

“ Công chúa muốn đem sự việc này bẩm báo với hoàng thượng, trị tội hắn sao? “

Lục Khanh cười giảo hoạt: “ Không, nếu hắn đã là gián điệp ắt có chỗ cần lợi dụng. Hắn trái lại có thể trở thành lưỡi dao đâm ngược lại Khương hoàng. “

“ Hơn nữa bản công chúa hiện tại không bằng không chúng, không cách nào thu phục chúng, đợi đến khi tìm đủ chứng cứ lại bàn tiếp. “

Mạc Ly gật đầu, tiếp tục bẩm báo.

Nghe đến đoạn “ gạo nấu thành cơm “ nàng suýt chút nữa sặc nước ô mai chớt.

Lá gan này cũng lớn ha.

Bất quá đây là chủ ý rất hay. Gạo nấu thành cơm? Được nha, còn phải xem ngươi nấu với ai.

Lục Khanh cười gian trá, trong lòng đã có người phù hợp.

Nàng tiếp tục phân phó Mạc Ly bám sát động thái Khương Thù, mặt khác truyền Quân Diễm Cửu tiếp tục học võ công.

Võ công trên người nàng cần một lời giải thích, cũng cần có lý do Quân Diễm Cửu lưu lại Kiêu Dương Điện, võ công này không thể không luyện.

Đối mặt Quân Diễm Cửu, Lục Khanh ho khan hai tiếng: “ Khụ khụ, gần đây bản công chúa công việc bề bộn, chuyện luyện võ chỉ có thể sắp xếp vào buổi tối. “

Quân Diễm Cửu vô tình vạch trần nàng: “ Hôm any công chúa ngủ trưa một canh giờ. “

Lục Khanh..

“ Buổi chiều nắng như vậy không thể tập võ đâu! Sẽ phơi đen, khó coi lắm. “ Nàng nhẹ giọng lẩm bẩm.

Quân Diễm Cửu nhìn nàng một cái, bình tĩnh nói: “ Công chúa có phơi đen cũng rất đẹp. “

“ Vậy ngài có thích không? “ Lục Khanh cười hì hì hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.