Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 57: Chương 57: Phiên ngoại




Uyển âm ngồi trước bàn trang điểm, ánh mắt ngơ ngác không có tiêu điểm, cầm lược trên tay nhưng lại không chải tóc, ngay vừa rồi, nàng ta hại chết đích tỷ của mình.

Tử nhỏ nàng ta đã biết mình và đích tỷ không giống nhau, nàng là con vợ cả, mẫu thân là con gái Tân gia – gia thế hiển hách ở Giang Nam. Mà nàng ta là con cảu di nương xuất thuân nô tỳ, ỷ vào hầu hạ cô cô trong phủ nên có chút thể diện.

Nàng ta không cam lòng dựa vào cái gì mà Thẩm Tử Oánh có thể phong quang bốn phía mà nàng ta chỉ có thể núp dưới bóng của nàng? Đến khi mẹ cả Tân thị qua đời, nàng ta mới thở phào, năm đó nàng ta bảy tuổi.

Thẩm Tử Oánh vào cung, nàng ta cũng muốn tiến cung, dù phải quỳ dưới chân của Vận Điềm, nàng ta không thể thua nàng một bước, dù phải trả giá như thế nào cũng phải theo kịp bước của nàng. Dập đầu một cái không được thì dập hai cái, dập đến khi cô cô đáp ứng mưới thôi, chẳng để ý đến đầu chảy máu, nàng ta chỉ biết vui mừng.

Thẩm Tử Oánh ngươi đừng mơ ngồi lên đầu ta.

Ngày ấy tiến cung, trời ảm đảm, không thấy mặt trời nhưng với nàng ta đó vẫn là ngày đẹp nhất. Nàng ta thỉnh an Thái Hậu, thần sắc thái hậu nhàn nhạt nhưng khi nghe thấy cô cô nói nàng là muội muội của Tử Oánh thì trong mắt hiện lên tia sáng.

Nàng ta sẽ không nhìn nhầm, nàng ta biết đó là cơ hội. chỉ cần ôm thật chặt đùi thái hậu thì sau này trong cung nàng ta sẽ ngồi lên đầu Tử Oánh.

Quả nhiên Thái Hậu giới thiệu nàng cho hoàng thượng, hoàng thượng so với tưởng tượng của nàng ta thì trẻ hơn, mày kiếm mắt phượng là thiên chi kiêu tử. nàng ta thừa nhận khi nhìn thấy hoàng thượng trong lòng nàng ta đã không còn nghĩ đến Tử Oánh, một lòng chỉ muốn ở bên hắn.

Đêm đó nàng ta thị tẩm, hắn ở trên người nàng luân hãm nhưng trên mặt lại không có một tia động tình hay thương hại. không để ý nàng đau xót mà tiến vào, thậm chí nàng ta hoài nghi hắn có biết ai đang nằm dưới thân hắn? Hoặc trong mắt hắn, ai cũng giống nhau.

Hôm sau tỉnh lại không thấy thân ảnh của hắn, nàng ngồi dậy, trong lòng ngọt ngào, từ nay về sau nàng ta là nữu nhân tôn quý nhất thiên hạ.

Sau khi thỉnh an Tử Oánh đến chỗ nàng, trên mặt luôn tươi cười. Nàng ta quay lưng lại lộ ra khinh thường, Thẩm Tử Oánh vĩnh viễn đều như vậy, cho rằng tất cả mọi người đối tốt với nàng, có đô khi nàng ta hoài nghi có phải Tử Oánh bị ngu hay không?

“ Muội muội, có phải phụ thân sợ ta ở trong cung cô đơn nên mới để muội tiến cung? Phụ thân thật là, ủy khuất muội.” Tử Oánh lôi kéo nàng ta “ Về sau hai chúng ta ở trong cung sẽ nâng đỡ lẫn nhau, làm Thẩm gia được vinh dự.”

Thấy vẻ mặt nàng ta mệt mởi liền ngừng lại “Mệt mỏi sao? Có phải lạ giường không?”

“ không, hôm qua muội ngủ rất ngon, là hoàng thượng ép buộc muội mệt mỏi.” Càng nói về sau càng nhỏ.

trên mặt Tử Oánh trắng bệch miễn cưỡng nói “ Chúc mừng muội, ta không biết hôm qua hoàng thượng nghỉ tại đây. Ta nghe nói muội ngủ không ngon, thật là hồ đồ.”

Uyển âm thấy trên mặt Tử Oánh vẫn duy trì phong phạm của đích tỷ thì tỏng mắt hiện nên khinh thường nhưng vẫ tươi cười nói “ Di nương bảo muội thay người vấn an tỷ tỷ, thân thể lão phu nhân và phụ thân đều tốt, trong phủ đã có di nương lo liệu, tỷ cứ yên tâm.”

“ Ann, di nương làm việc luôn ổn thỏa” Tử Oánh gật đầu, do dự “ Muội muội, hoàng thượng đối với muội có ôn nhu?”

Uyển âm sửng sốt, nhớ tới đêm quan hoàng thượng không cố kỵ nàng đau dớn, thẹn thùng nói “ tỷ tỷ, hoàng thượng rất ôn nhu? Sao tỷ lại hỏi vậy? Chẳng lẽ hoàng thượng không ôn nhu với tỷ?”

Tử Oánh lắc đầu “ Cũng không phải, chỉ là hoàng thượng..” ngẩng đầu thấy Uyển âm đang lắng tai nghe thì ngại ngùng cười không nói gì thêm.

Uyển âm thấy nàng không nói gì liền tiến lên cù loét “ Tỷ tỷ còn dấu giếm ta sao.”

Tử Oánh cười đến hụt hơi, vội cầu xin tha thứ “ Muội muội tốt của ta,lần sau ta không dám nữa, ta nói, ta nói còn không được sao.”

Chỉnh lại y phục, nàng nhẹ giọng nói bên tai Uyển âm “ chính là bna đêm hoàng thượng đều muốn vài lần, ta chịu không nổi.”

“ hoàng thượng trẻ tuổi, tinh lực tràn đầy, đây là hết sức bình thường a. nhưng nếu tỷ chịu không nổi, muội nguyện ý phân ưu với tỷ.”

“ Ân, đứng là muội muội tốt của ta.”

Sau khi Tử Oánh về câu nới “ muội muội nguyện ý phân ưu với tỷ” luôn quẩy quanh trogn đầu, nàng cảm thấy có gì đó không đúng nhưng nghĩ mãi cũng không biết sai ở đâu.

Trong điện, Ngụy công công vào bẩm báo Dịch Thụy Cảnh đang phê sổ con “ Hoàng thượng, công công kính sự phòng đến, đêm này người muốn lật bài tử của ai?”

Dịch Thụy Cảnh buông bút, nhìn lướt qua thẻ bài, thẻ bài của Huệ phi và quý phi ở hàng dễ thấy nhất, tiếp đó là Hiền phi, Thục phi, Vinh tần, Tuyết tần, Phương tần, Tường tần… chạm đến thẻ bài của Thẩm quý nhân ( Tử Oánh) tùy tay lật, công công kính sự phòng vội lui xuống thông báo để Tử Oánh chuẩn bị.

Tử oánh bất an tắm rửa, mỗi lần hắn truyền nàng thị tẩm nàng lại khẩn trương. Quả nhiên ban đêm nàng bị lăn qua lăn lại mấy lần, chỉ là khi hắn ôm nàng đi tắm nàng lại nghĩ có phải hắn cũng ôm Uyển âm như vậy, trong lòng tựa như bị dao cắt,

ở trong lòng hắn giãy dụa nhảy xuống, hắn âm trầm nhìn nàng miễn cưỡng lau người, thân mình nàng cứng đờ, mấy tháng ở chung nàng biết hắn càng im lặng càng chứng tỏ hắn nổi giận.

Nhưng nàng cũng không thể quay người nói với hắn “ Gia, người tiếp tục ôm thiếp tắm rửa đi?”

Nhanh chóng lau xong, Tử Oánh dùng hết sức leo lên giường. Dịch Thụy Cảnh cười nhạo “ Trong mắt nàng tránh Trẫm càng xa càng tốt sao?”

“..” Tử Oánh nhất thời không phản ứng kịp, hắn đã đi ra ngoài.

Rất nhanh tất cả mọi người biết Tử Oánh bị thất sủng, đêm khuya hoàng thượng đến chỗ Uyển âm.

Nàng trừ bỏ phải gặm nhấm nỗi đâu, ban ngày còn phải ứng phó với Uyển âm đến làm khách, nói nàng ta và hoàng thượng ân ái như thế nào, trong lòng nàng nửa cao hứng, nửa chua xót.

Đây không phải lần đầu tiên Tử Oánh hâm mộ Uyển âm, phụ thân luôn sủng ái Uyển âm, đối với đích nữ là nàng chỉ là bày vẻ mặt. Tuy Hoàng di nương cũng tốt, nhưng chung quy cũng không phải thân mẫu thân, huống chi nàng không tin Hoàng di nương thật lòng đối tốt với mình, chỉ là phụ thân sủng ái hoàng di nương nên nàng muốn nhiều một chuyện không bằng ít đi một chuyện.

Sau khi Tử Oánh mang thai thời gian hắn đến hậu cung rất ít, mỗi lần đều vội vàng đến chỗ Uyễn âm rồi đi.

Sau khi Uyển âm biết Tử Oánh mang thai thì trong lòng ăn đầy dấm chua. Nàng ta vừa mong đứa bé đó được sinh ra, lại vừa sợ đứa bé được sinh ra, ngày ngày dày vò khiến nàng ta gầy đi một vòng so với khi tiến cung.

Thái hậu từ ái lôi kéo tay nàng ta, dặn nàng ta phải thường xuyên thăm Tử OÁnh, dù sao cũng là nữ nhân Thẩm gia, lại đưa cho nàng ta vòng cổ đẹp đẽ, nói đây là thưởng cho Tử Oánh.

Nàng ta không mang cho Tử Oánh, mà đưa cho Quýt nhi, Quýt nhi sợ hãi nhận lấy, về sau lại càng thân thiết với nàng ta. TRong cung người âm thầm muốn hại nàng rất nhiều, nàng ta chỉ thuận tay giúp một phen. Dựa vào cái gì ngay cả thái y cũng ủng hộ Tử Oánh?

Nàng ta nghĩ nàng ta hại đứa nhỏ của Tử Oánh, ở trong cung không có đứa nhỏ cũng không sao, tốt xấu gì người vẫn còn sống- coi như bù đắp cho nang mấy năm nay vẫn luôn nghe lời di nwuong.

Huệ phi dùng Nhị hoàng tử hãm hại Tử Oánh, nàng ta thuận nước đẩy thuyền để QUýt nhi vạch trần Tử OÁnh, lại cắn thêm cho một ngụm, biểu cảm không thể tin của Tử Oánh làm nàng ta vô cùng thống khoái!

Haha, cái ngốc tử như ngươi còn sống thì ta mãi không phải là đích nữ Thẩm gia, sủng phi của hoàng thượng thì thế nào, còn không phải vẫn chết trong tay ta.

TRong lãng cung, ánh mắt quật cường của Tử oánh làm nàng ta đau đớn. Nhớ hồi nhỏ, có gì hay Tử OÁnh đều nhường cho nàng ta, đồ mà Tử Oánh rất thích cũng sẽ tặng cho nàng ta. Thậm chí nàng ta còn nhớ Tân thị là người hòa ái, luôn làm thật nhiều điểm tâm, để hai người các nàng mệt mỏi thì ăn.

KHi nào thì nàng ta bắt đầu thay đổi? Là đích nữ của tam thúc không chơi với nàng ta, là lúc nàng ta biết di nương trước kia là tỳ nữ?

đã lâu lắm rồi nàng ta không nhớ được, chuyện hồi nhỏ cũng coi như quên mất.

Uyển âm sớm đã chết tâm cũng nhẹ nhàng thở phào. Đây là lần đầu Tử Oánh dùng ánh mắt đó nhìn nàng ta, ánh mắt hận không thể lóc da thịt. Ánh mắt đó làm nàng ta bưng rượu độc càng chắc chắn, không có chút quyến luyến.

Nàng ta vốn tưởng thần không ai biết Tử Oánh và đứa nhỏ đã chết, nhưng không ngờ hoàng thượng lại phát giận, ôm Nhị hoàng tử đến chỗ QUý phi, Huệ phi bị hạ xuống tần, nàng ta thì được ban ly rượu độc.

đã như vậy tại sao hoàng thượng lại biếm Tử Oánh vào lãnh cung? hiện tại người đã chết lại muốn các nàng phải chôn cùng?

Uyển âm cầm lược, thái giám bưng rượu đứng bên cạnh không thúc giục, nhưng muốn người ta xem nhẹ cũng không được.

Nàng ta những khi hoàng thượng ở lại, hỏi nhiều nhất là chuyện khi nàng ta còn ở nhà, nàng ta hồn nhiên tưởng rằng nàng ta trong lòng hoàng thượng khác với người khác.hiện tại nghĩ lại thấy hắn hỏi chẳng qua là muốn biết chuyện của Tử Oánh mà thôi.

Mỗi khi đến cao trào hắn gọi “ âm âm” có lẽ đó chỉ là do nàng ta tự nghĩ, hắn rõ ràng là gọi “ Oánh oánh”

hắn cho nàng ta tất cả chỉ vì nàng ta là nữ nhân Thẩm gia, là muội muội của nàng.

Nàng ta cười ra tiếng, bưng ly rượu độc, vị cay xuống bụng cay đau. Lúc đó có phải Tử Oánh cũng đau nhưu vậy? khi đó nàng nghĩ gì? Nước mắt theo mặt rơi xuống nhưng trong lòng nàng ta lại không có tia hối hận.

Đáng thương cho Tử Oánh từ đầu đến cuối đều không biết tâm ý của hoàng thượng. Vậy nàng ta sẽ giữ kín bí mật này, dù có xuống địa ngục nàng ta cũng sẽ không nói cho Tử Oánh, để cho nàng và nàng ta cùng thống hận hoàng thượng đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.