Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia

Chương 75: Chương 75: Tranh luận trên triều (Hạ)




Lúc này, biểu tình của Phan thượng thư đã chuyển thành tím ngắt, khóe mắt nhịn không được khẽ giựt giựt, đôi tay già nua giấu trong ống tay áo nắm thật chặt, cả người run rẩy không dứt. Vẻ oán độc trong mắt ngày càng nồng đậm, dường như hận không thể đem Phương Tranh một ngụm cắn chết mới thỏa mãn tâm nguyện.

Các vị đại thần có tư tưởng nghị hòa cùng với Phan thượng thư, nghe vậy đều sôi nổi tức giận, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Phương Tranh.

Mà Ngụy Thừa Đức đại diện cho phe phái trung thần, nghe được thì vô cùng phấn khởi, gật đầu phụ họa không thôi. Từ nay trở về sau trên triều lại có thêm một vị trung thần mới xuất hiện, trung can nghĩa đảm, anh dũng hơn người.

Còn phái trung lập coi như không có chuyện gì xảy ra, bộ dạng tựa hồ mọi chuyện không liên quan đến mình, nhưng lỗ tai lại vểnh lên cao tập trung nghe ngóng. Hôm nay trên triều có một màn hí kịch đầy tính phấn khích, có ảnh hưởng rất nhiều đến sự phân bố của các thế lực trong triều, người thông minh thì đều gặm từng câu từng chữ không thể bỏ qua.

Phương Tranh vốn chỉ vì sự tình phong thưởng của Phùng Cửu Đao, ra mặt giúp bằng hữu nói vài lời công đạo, không biết đã bị văn võ bá quan liệt vào hàng ngũ trung thần nhất hệ, hơn nữa với tài năng bộc lộ, mơ hồ có chiều hướng đứng đầu, thật sự là bất khả tư nghị*. ( *: không thể tưởng tượng nổi.)

Khiêu khích nhìn Phan thượng thư liếc mắt một cái. Phương Tranh tiếp tục nói: " Phan thượng thư muốn đối đãi với mọi người như thế nào, hạ quan cũng không xen vào, nhưng mà ngài cũng đừng khiến cho các tướng sĩ phải chịu ấm ức có được hay không? Bọn họ đều mang một lòng son sắc tiến ra chiến trường chảy bao nhiêu máu, chết bao nhiêu người mới giữ gìn được an bình cho Hoa triều chúng ta. Hoàng thượng anh minh, đặc biệt phong thưởng quân công cũng là biểu lộ nhân đức rõ ràng của một bậc quân vương đối đãi với quân sĩ của mình, cử chỉ như vậy sẽ làm cho ba quân tướng sĩ từ nay về sau sẽ càng một lòng hướng hoàng thượng nguyện ý trung tâm, càng đồng lòng ra sức giết địch. Phan thượng thư ngài một mực ngăn cản là có ý gì? Ngài không sợ sẽ bị tướng sĩ ba quân cùng bàn dân trong thiên hạ thầm rủa cho chẹo cột sống hay sao?"

Phương Tranh dõng dạc hướng hoàng thượng hành lễ, nói: " Hoàng thượng, vi thần cho rằng lời nói của Phan thượng thư, quả thật hại nước hại dân, tội vô cùng lớn! Cho nên, thần khẩn cầu hoàng thượng….Cho vi thần xin một ngụm nước uống có được không a?"

Hoàng thượng cùng văn võ bá quan đang hứng thú nghe đến đoạn sặc mùi thuốc súng, nhưng không ngờ cuối cùng Phương Tranh lại nói ra một câu như vậy, cho dù là hoàng thượng có nhiều năm kinh nghiệm trong triều chính, nhất thời cũng không kịp phản ứng.

Phương Tranh thẹn thùng gãi đầu, xấu hổ nói: " Vi thần nói chuyện nhiều quá, quả thực khát nước đến nỗi không nhịn được, muốn khẩn cầu hoàng thượng ban cho vi thần một ngụm nước giải khát...."

Hoàng thượng cùng văn võ bá quan nghe vậy không khỏi dở khóc dở cười, vị Phương đại nhân này, thật đúng là....Đặc biệt nha.

" Uhm....Trẫm cho phép! Người đâu, dâng trà lên đây cho Phương ái khanh...."

Lão thái giám bưng trà tới không phải ai khác, chính là Tào công công hắn nhịn cười cung kính đem tách trà đưa tới trước mặt Phương Tranh, Phương Tranh vội vâng tạ ơn thánh thượng đỡ lấy chén trà, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch. Sau đó trả lại chén không cho Tào công công, ánh mắt tội nghiệp nhìn hắn: " Còn nữa không? Cho xin một chút nữa...."

Tào công công ngạc nhiên nhìn Phương Tranh, lại nhìn sang hướng hoàng thượng, thấy hoàng thượng tươi cười vui vẻ không một chút giận dữ nào, tùy ý phất tay. Tào công công mau chóng lui xuống đi lấy thêm trà, lần này Tào công công thực sự rất thông minh, dứt khoát mang theo cả bình trà tới, Phương Tranh cũng đang vô cùng khát nước, Tào công công châm một chén, Phương Tranh liền uống cạn một chén.

Cuộc nghị sự trong triều tạm thời bị ngắt quãng, cả kim loan điện lặng ngắt như tờ. Toàn bộ văn võ bá quan có mặt tại đây cũng khoảng hơn trăm vị đại thần, đều tha thiết mong chờ nhìn Phương Tranh uống nước, có người còn hâm mộ chép miệng không thôi, bọn họ cũng khát. Chứng kiến Phương Tranh ở trong kim loan điện mà dám có hành vi ngỗ ngược như thế, nhưng ngược lại trên mặt của hoàng thượng vẫn là một bộ dạng tươi cười, trong lòng của các vị đại thần đều rung động thật lớn. Vị Phương đại nhân này, niên kỷ còn trẻ, ăn nói ngả ngớn, làm việc lỗ mãng, không thể tưởng tượng được long ân lại hậu đến như vậy, người này tuyệt đối không thể xem nhẹ được!

Phan thượng thư cùng một vài viên quan thuộc phái gian thần, nhìn thấy Phương Tranh ở trước mặt hoàng thượng mà không giữ trọn nghi lễ quân thần, quả thực không coi ai ra gì, nhướng mày giận dữ, vốn định bước ra hạch tội Phương Tranh một phen, đảo mắt nhìn lại biểu tình của hoàng thượng, do dự một hồi, cuối cùng nhẫn nại chịu đựng.

Phương Tranh ước chừng uống hết năm chén nước trà mới giải được cơn khát, dùng tay áo lau nước đọng ở khóe miệng, thỏa mãn nấc một cái, bầu không khí yên tĩnh trong kim loan điện nhất thời bị tiếng nấc của Phương Tranh phá tan sự trầm mặc. Chuyện này, ngay cả Ngụy Thừa Đức ở trong phái trung thần cũng nhìn không lọt được mắt, quần thần nhất tề nhíu mày, rốt cuộc tiểu tử này đang giả bộ, hay là trong đầu không có não đây? Kim loan điện là địa phương trang nghiêm, vậy mà lại bị tiểu tử này biến thành tửu lâu trà quán, không coi ai ra gì như thế, nếu không dựa vào ân sủng của hoàng thượng, sớm đã bị lôi ra ngoài chấp hành đình trượng.

Hoàng thượng thấy hắn đã uống nước xong xuôi, thu lại tiếu ý, trầm giọng nói: " Phương ái khanh, trẫm nhìn ngươi vừa rồi tựa như còn chưa có dứt lời, nói tiếp đi."

Phương Tranh ấp úng nói: " Dạ, hoàng thượng...."

" Ách....Vi thần mới vừa nói đến đoạn nào vậy?"

Hoàng thượng nhịn cười, trầm giọng nói: " Phương ái khanh đang khẩn cầu trẫm, ha hả, ngươi khẩn cầu trẫm chuyện gì đây?"

Ta có nói vậy sao? Hình như không có nha? Phương Tranh nghĩ nghĩ một lúc lâu, quả thực không nhớ nổi mình muốn khẩn cầu hoàng thượng chuyện gì.

" Ách... Vi thần không nhớ rõ...." Phương Tranh do dự nửa ngày, mặt đỏ tai hồng, nhìn thấy quần thần sôi nổi che miệng cười trộm, Phan thượng thư cũng bật cười thành tiếng, trong ánh mắt tràn ngập nét mỉa mai trào phúng, giống như đang nhìn một thằng hề làm trò trước mặt.

Phương Tranh âm thầm tức giận, cảm thấy bản thân dường như đã mất hết mặt mũi, giậm chân một cái, chỉ vào Phan thượng thư nói:" Dù thế nào, hắn cũng không phải người tốt!"

Dứt lời lại chỉ tay vào chính mình: " Ta mới là người tốt. Vi thần muốn biểu đạt chính là ý tứ này."

Phan thượng thư vốn đang cười nhăn tít mắt lại, nghe vậy nét mặt già nua liền cứng đờ, tiếng cười giống như đang bị ai đó bóp chặt vào cổ, dần dần tắt lịm. Khuôn mặt lúc trắng lúc đỏ, đỏ lại chuyển thành xanh, lào già này tựa hồ đã tức giận tới điểm cực hạn.

Văn võ bá quan trong triều nghe vậy không khỏi bật cười thành tiếng, trong lòng cũng không nhịn được mà phải bội phục vị Phương đại nhân này có dũng khí, được hoàng thượng ân sủng, rốt cuộc cũng không giống như người bình thường. Hằng ngày trên triều không có một người nào dám đứng ra chọc giận tới Phan thượng thư. Phan đại nhân quyền thế ngập trời, ai dám giáp mặt chỉ thẳng vào hắn, nói hắn không phải là người tốt đây? Hiện giờ đã có một vị Phương đại nhân, giống như nghé con không sợ cọp già, không biết trời cao đất dày bao nhiêu, một mực đắc tội với Phan thượng thư nhiều lần, mà Phương đại nhân cũng dựa vào chuyện được hoàng thượng ân sủng, khiến cho Phan đại nhân nhất thời cũng không dám tranh đấu với hắn.

Hoàng thượng vịn tay vào ngai vàng, giận tái mặt nói: " Càn rỡ! Phương ái khanh, lời nói cần phải có bằng chứng cụ thể, không được phá hoại quan hệ đồng nghiệp, không có chứng cứ sẽ bị khép vào tội mưu hại trọng thần. Bằng không, hừ, cẩn thận trẫm lại ban thưởng đình trượng cho ngươi."

Phương Tranh nghe vậy, không khỏi cảm thấy khẩn trương, trong lòng âm thầm hoảng sợ, vội vàng nói: " Dạ, vi thần biết tội." Dứt lời, Phương Tranh quay về vị trí cũ, hiện giờ quần thần đối với hắn đã có ấn tượng phi thường sâu sắc, thấy hắn muốn quay về chỗ đứng, các vị đại thần tự giác nhường cho hắn một con đường, cung kính lễ độ nhìn theo Phương đại thiếu gia quay về vị trí của mình.

Phương Tranh trong lòng vẫn còn đang khiếp sợ, nhưng trong lòng của đám quần thần kia cũng trầm tư không thôi, tỉ mỉ cân nhắc lại lời nói của hoàng thượng, ân….Không đúng! Thái độ của hoàng thượng, rất đáng để suy nghĩ nha. Phương đại nhân chỉ thẳng vào mặt của Phan thượng thư mà mắng, hoàng thượng cũng chỉ lên tiếng răn dạy và quở mắng, không có khép tội trừng phạt. Chuyện này, đã không còn có thể tường tượng nổi, hoàng thượng rõ ràng là thiên vị nha, hay là, trong chuyện này còn có

ẩn tình….

Phan thượng thư sắc mặt biến đổi mấy lần, cẩn thận suy nghĩ, biểu tình cuồng nộ cũng được thu hồi lại, thành thành thật thật đứng ở một bên, nhắm mắt dưỡng thần, không nói không động, không buồn không vui, tựa như Bồ Tát đang ngồi thiền nhập định.

Quần thần nhìn hoàng thượng, lại nhìn Phan thượng thư, cuối cùng ánh mắt đổ dồn về phía Phương đại nhân đang tựa lưng vào cột nhà ngủ gật, mọi người rơi vào trạng thái trầm tư, bọn họ giống như đã ngửi thấy một mùi gì đó, mơ hồ có cảm giác, dường như triều đình sắp nổi lên một hồi phong ba bão táp....

Văn võ bá quan trong lòng đều có tâm tư riêng, trên kim loan điện đã không còn nghe thấy tiếng người nói chuyện.

Sau một lúc lâu, thanh âm của hoàng thượng mới chậm rãi vang lên: " Truyền chỉ, Phùng Cửu Đao dẫn quân tiến nhập thảo nguyên, tập kích bất ngờ, lập được đại công cho giang sơn xã tắc, ban chức đại tướng quân Long Vũ quân, thống lĩnh toàn quân Long Vũ, tước phong Nghị Dũng Bá, thực ấp năm trăm hộ. Thưởng tơ lụa trăm cuộn, hoàng kim ngàn lượng."

Quần thần nghe được, nhất thời ngẩn người. Phương Tranh đẩy thuyền theo nước, mau chóng dẫn đầu tung hô, nói: " Hoàng thượng anh minh! Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế...."

Lúc này, một gã tiểu thái giám đứng bên cạnh hoàng thượng, huy động phất trần, hướng phía ngoài điện lớn tiếng: " Truyền, đại tướng quân Long Vũ quân, tước phong Nghị Dũng Bá Phùng Cửu Đao, lên điện tạ ơn "

Ngay sau đó, Phùng Cửu Đao một thân khôi giáp mới tinh, sắc mặt không chút thay đổi, khí vũ hiên ngang bước vào đại điện, không quan tâm đến quần thần đang nhìn mình bằng ánh mắt phức tạp, dừng lại trước ngai vàng của hoàng thượng khoảng hai mươi bước, quỳ xuống dập đầu, nói: " Mạt tướng Phùng Cửu Đao lĩnh chỉ, tạ long ân của hoàng thượng! Ngô hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Hoàng thượng mỉm cười nói: " Phùng ái khanh bình thân. Ngươi cùng các tướng sĩ đã phải chịu nhiều khổ cực, các ngươi đã không cô phụ lòng kỳ vọng của trẫm, tốt lắm!"

Phùng Cửu Đao cung kính nói: " Trận chiến này, toàn bộ đều nhờ hồng phúc của hoàng thượng, chúng tướng một lòng quên mình phục tùng mệnh lệnh, còn có Phương đại nhân kế sách cao minh, cho nên mới thắng được trận này, mạt tướng không dám kể công."

Phương Tranh nghe vậy, mặt mày vui mừng hớn hở, con người của Phùng đại ca thực là lương thiện, chỉ có nói vài câu mà thôi, như thế nào lại đổ hết công lao lên người của ta đây? Ta dâng một trái đào qua, nhưng hắn lại đẩy một trái mận lại đây….Mọi người có phúc cùng hưởng a!

Hoàng thượng cười nói: " Phùng ái khanh, không cần phải khiêm tốn, trận chiến này toàn bộ đều nhờ Phùng ái khanh noi gương cho binh sĩ, dốc sức tử chiến, khiến cho Hoa triều ta tránh được một trường hạo kiếp chúng sinh, công lao của Phùng ái khanh thực to lớn. Phùng ái khanh, trẫm ngoại trừ phong thưởng, ngươi còn muốn làm chuyện gì nữa hay không? Chỉ cần ngươi nói ra, trẫm sẽ đáp ứng nguyện vọng của ngươi."

Phương Tranh vừa nghe được đã kích động, thiếu chút nữa không tự chủ được mà nhảy dựng lên. Chuyện này cũng giống như có một người đưa cho ngươi một tấm chi phiếu chưa điền số, chỉ cần ngươi thích điền thì cứ điền, điền cho đến khi nào ngươi hài lòng mới thôi.

Hảo sự cỡ nào a! Tựa như một câu truyện cố tích xảy ra trong hiện thực. Đồng thời Phương Tranh cũng cao hứng thay cho Phùng Cửu Đao, bản thân của hắn nhịn không được cũng bắt đầu tưởng tượng: " Nếu là ta, ta sẽ chọn cái gì đây? Bạc? Không cần, trong nhà có quá nhiều. Mỹ nữ? Cũng không cần, trong lúc hoàng thượng cao hứng lại ban thưởng Trường Bình công chúa cho mình, thì chuyện này thực sự lỗ vốn a. Ngoại trừ Trường Bình ra còn có mỹ nữ khác? Cũng không được, hoàng thượng ban thưởng mỹ nữ cho ngươi, căn bản đều đã bị hắn sử dụng qua a, thiếu gia cũng không muốn thu về giúp hắn."

Rốt cuộc muốn cái gì đây? Thật đau cả đầu! Chẳng lẽ đã đạt tới cảnh giới vô dục vô cầu? Vậy thiếu gia ta còn đứng ở chỗ này làm chi?

Quan sát Phùng Cửu Đao, bỗng nhiên Phương Tranh nảy ra một sáng kiến: " Ngu quá đi! Chọn kim bài miễn tử a! Có đồ chơi này, có thế tung hoàng ngang dọc trong khắp thiên hạ, không quan tâm đến hậu họa gì, ai cũng không trị nổi ngươi, còn đồ vật nào tốt hơn so với nó đây? Đúng vậy! Chọn kim bài miễn tử!"

Phương Tranh không khỏi tò mò nhìn Phùng Cửu Đao, không hiểu nguyện vọng của hắn sẽ là gì? Bạc, mỹ nữ hay là thăng quan?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.