Trọng Sinh Thành Bạn Gái Tra Công Của Nữ Thần

Chương 57: Chương 57: Dấu hiệu thức tỉnh




Editor: Viên Đường

- --

Lần này Tống Thần không kê thuốc ngủ và thuốc trầm cảm cho Bạch Vị Hi nữa mà thay vào đó là loại thuốc nhẹ hơn. Bạch Vị Hi dựa theo lời căn dặn của bác sĩ uống ba lần một ngày, tuy giấc ngủ của cô chưa bình thường trở lại nhưng khí sắc đã cải thiện rất nhiều.

“Chúc mừng chị Hi, em nghĩ không bao lâu nữa chị sẽ bình phục trở lại thôi.” Quan Sư mặc đồ ngủ, ngồi dưới đất vui vẻ nói.

Hiện tại đã là mười giờ tối nên nàng có chút buồn ngủ. Dạo này nàng cũng không đọc sách trước khi ngủ nữa bởi nó không có tác dụng gì với Bạch Vị Hi.

“Tất cả là nhờ sự giúp đỡ của Quan tiểu thư đấy.” Bạch Vị Hi cười nhẹ, sắc mặt có chút phiếm hồng, cô ôm chăn nhìn Quan Sư, “Ngày mai là đến tiệc sinh nhật do anh trai chị chuẩn bị rồi, vậy nên buổi trưa và tối chị sẽ không ăn ở nhà.”

Quan Sư nghe vậy, ý cười trên mặt ngưng trệ một lúc, sau đó nàng lại cười rộ, “Vậy chị Hi nhớ về sớm một chút nhé, chị có muốn em đi đón chị không?”

“Không cần đâu.” Bạch Vị Hi lắc đầu. Theo kinh nghiệm của cô, những buổi yến tiệc như thế này thường đến nửa đêm mới kết thúc, thời gian đó đã quá muộn rồi nên cô không muốn làm phiền nàng.

“Vâng, chị Hi phải chú ý an toàn, có việc gì thì gọi điện cho em nhé.” Quan Sư dằn sự thất vọng trong lòng xuống, cười nói.

Bạch Vị Hi nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt hạnh phúc.

Không bao lâu sau, Quan Sư đã đi vào giấc ngủ.

Bạch Vị Hi chăm chú lắng nghe tiếng hít thở vững vàng trong phòng, ý cười trong mắt ngày càng rõ rệt. Cô cảm thấy rất nhẹ nhàng và sung sướng với việc ở chung như bây giờ.

Ngày mai cô sẽ cố gắng về sớm.

Lần này Bạch Sao Mai tổ chức một buổi yến tiệc rất long trọng tại một khách sạn đắt tiền nhất thành phố, mới sáng sớm hắn đã cho người đến đón Bạch Vị Hi đi trang điểm.

“Chị Hi đi sớm vậy sao?” Quan Sư xoa xoa mắt, cảm thấy có chút bất lực.

Bây giờ chỉ mới năm giờ mà thôi.

“Quan tiểu thư ngủ tiếp đi.” Bạch Vị Hi nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ để đi ra ngoài, trong quá trình đó, Quan Sư vẫn luôn ở bên nhìn cô, cuối cùng lưu luyến tiễn cô ra cửa.

“Chị Hi đi chơi vui vẻ nha.” Quan Sư cười nói, vẻ mặt đã hoàn toàn tỉnh táo.

“Cảm ơn em.” Bạch Vị Hi gật đầu, cô chần chừ nhìn Quan Sư rồi dịu dàng nói, “Quan tiểu thư này, em về phòng ngủ tiếp đi.”

“Dạ.” Quan Sư ngoan ngoãn trả lời.

Khi Bạch Vị Hi vừa rời đi, trái tim cô đột nhiên nhói đau.

Cơn đau này đến rất đột ngột, cũng rất cường bạo khiến Quan Sư không chịu nổi, thiếu chút nữa nàng đã ngã ra đất.

Một lát sau, cơn đau mới tạm thời qua đi.

Quan Sư một tay ôm trán, một hồi lâu sau nàng mới đứng dậy đi đến sofa. Hiện tại chỉ còn một người ở nhà nên nàng cũng chẳng buồn làm bữa sáng nữa.

“Haiz, giờ chỉ có mỗi mày ở đây với tao thôi.” Quan Sư thở dài, nàng khom lưng ôm con mèo tai cụp lên sofa.

Quan Sư nằm một hồi, thời gian bất tri bất giác đã đến chín giờ. Bụng Quan Sư bắt đầu réo lên nhưng nàng vẫn không có tâm trạng để đi nấu cơm.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Quan Sư mở mắt ra, thấy tên người gọi là Bạch Vị Hi thì lập tức ngồi thẳng người, khóe miệng vô thức nhếch lên, “Chị Hi chơi có vui không ạ?”

“Cũng được.” Bạch Vị Hi cười đáp, cô nhìn thoáng qua hình ảnh của mình trong gương, mặt hơi ửng đỏ, hạ giọng hỏi, “Quan tiểu thư đã ăn sáng chưa?”

“Em ăn... Rột rột...” Quan Sư vừa chuẩn bị nói ăn rồi thì cái bụng đột nhiên biểu tình, mà vì đang ở trong phòng khách an tĩnh nên âm thanh này càng rõ ràng hơn.

Tức khắc, mặt Quan Sư ửng đỏ, nàng không biết đầu bên kia có nghe được hay không, vội vàng lảng sang chuyện khác, “Chị Hi ơi, bên kia im lặng quá, chị đang ở đâu vậy?”

“Chị ở phòng thử đồ.” Bạch Vị Hi nhẹ nhàng đáp, cô nghĩ nghĩ rồi đỏ mặt gửi một tấm ảnh đến WeChat của Quan Sư.

Cô cũng không hỏi là có đẹp hay không mà chỉ gửi ảnh qua chứ không nói gì thêm. Quan Sư vừa nhận được liền mở ảnh ra, trái tim đập một cách mãnh liệt.

Hôm nay Bạch Vị Hi mang một bộ lễ phục, tuy đơn giản nhưng không kém phần tao nhã, màu đỏ của bộ đồ càng khiến cho làn da mềm mại của cô trở nên nổi bật hơn, hoàn toàn phô ra khí chất cao quý của cô.

Mặc dù không có bất kỳ filters nào vẫn có thể khiến người ta rung động.

(Bộ lọc hiệu ứng, kiểu như filters trên instagram í)

Quan Sư yên lặng gửi ảnh sang hòm thư của mình, sau đó ngây ngô ngắm nhìn bức ảnh rồi cười, quên luôn cả việc đáp lại cô.

Bạch Vị Hi đợi một hồi vẫn không thấy người kia đáp lại, cô nhịn không được mà gửi tin nhắn sang, “Quan tiểu thư thấy bộ lễ phục kia thế nào? Chị mặc có hợp không?”

“Rất hợp, rất đẹp, em rất thích.” Quan Sư vừa cười vừa kích động đáp.

Vừa dứt lời nàng mới cảm thấy có gì đó không đúng, nàng định chêm thêm vài câu bào chữa nhưng cuối cùng lại không nói gì, chỉ có sắc mặt ngày càng hồng hơn.

Bạch Vị Hi thấy vậy, ánh mắt hiện lên vẻ vui sướng, cô thẹn thùng cúi đầu, nhỏ giọng nói, “Cảm ơn Quan tiểu thư, chị cũng thích... Em, nhớ ăn cơm nhé, chị phải đi rồi.”

Quan Sư ngơ ngác “dạ” một tiếng, sau đó ngây người cầm điện thoại.

Hình như ban nãy nữ thần vừa nói thích nàng.

Tuy rằng dấu chấm này có thể mang theo ý gì đó khác nhưng Quan Sư vẫn vui vẻ nghĩ theo hướng này. Chỉ cần nghĩ đến mấy chữ kia thì tim của Quan Sư đã không khống chế nổi, từng tế bào trong người đều nhốn nháo cả lên.

“Coca ơi, chị Hi nói thích tao.” Quan Sư hưng phấn ôm con mèo tai cụp, không ngừng xoay vòng vòng.

“Meo---” Con mèo tai cụp sợ hãi kêu lên, lúc này Quan Sư mới dừng lại, nàng sờ sờ đầu nó rồi đặt xuống sofa.

“Tao đi nấu cơm đã, đừng có chạy loạn đấy.” Quan Sư cười nói với con mèo tai cụp, không thể dấu nổi sự hạnh phúc trên mặt.

Sau khi cơm nước xong, Quan Sư bắt đầu tưới nước cho cây cảnh trong nhà. Nàng vui vẻ chụp mấy đóa hoa rồi gửi sang cho Bạch Vị Hi, chỉ là bên kia hồi lâu vẫn không đáp lại.

Có lẽ nữ thần đang rất bận rộn.

Quan Sư có chút thất vọng, nàng nằm trên sofa chơi điện thoại giết thời gian. Một lúc sau, tin nhắn của Khúc Nhã Hân được gửi đến WeChat của nàng. Sau khi xem xong, Quan Sư kinh ngạc đến mức sững sờ tại chỗ.

Khúc Nhã Hân nói với nàng, sáng sớm hôm nay, “nàng” trong ICU đã cử động ngón tay.

Đây là dấu hiệu cho sự tỉnh lại.

Quan Sư không hồi đáp, tâm tình của nàng trở nên rất phức tạp. Vui có, luyến tiếc có, còn có một chút muốn khóc.

Quan Sư nhắm mắt lại, nàng thở dài rồi mở WeChat của Bạch Vị Hi ra, nàng gửi rất nhiều tin nhắn cho cô.

Đến tối, Bạch Vị Hi mới đọc được những tin nhắn này.

Hôm nay cô phải bận rộn ứng phó với đủ loại người, cho đến khi dùng cơm mới có chút thời gian rảnh.

Bạch Vị Hi nhìn hàng loạt tin nhắn mà Quan Sư gửi, sự hoảng loạn chợt dấy lên trong lòng. Cô lướt xuống đọc từng cái một, gương mặt càng trở nên luống cuống.

“Chị Hi này, mỗi ngày chị phải ăn cơm đúng giờ nhé, chị gầy như vậy cần phải ăn nhiều hơn mới được.”

“Phải học cách chăm sóc bản thân, buổi tối đi ngủ sớm một chút. Nếu có thể thì đừng uống những loại thuốc kia nữa, rất có hại cho cơ thể.”

“Khi tập luyện chỉ nên tập với cường độ vừa phải thôi, không cần phải tự ép bản thân, với cả cũng đừng quá sốt sắng vì chuyện đóng phim, chị phải lấy thân thể làm trung tâm nhé.”

“Em không biết phải nói gì nữa, sinh nhật vui vẻ nha.”

Những lời này tựa như lời dặn dò trước khi ly biệt làm Bạch Vị Hi sợ hãi đến tột cùng, cô nhắn cho Bạch Sao Mai một tin rồi vội vã quay trở về.

Vốn dĩ đoạn đường mất một giờ lái xe giờ đây chỉ vừa bốn mươi phút cô đã đến nơi. . ngôn tình ngược

“Quan tiểu thư......” Bạch Vị Hi vừa mở cửa đã gọi to, thấy bóng dáng đang nằm trên sofa kia mới thở phào nhẹ nhõm.

Quan Sư nghe thấy tiếng gọi bèn mơ màng ngồi dậy, nàng xoa xoa mắt rồi mở lời, “Chị Hi xong việc rồi sao?”

Bạch Vị Hi không gật đầu mà nhanh chóng ngồi cạnh Quan Sư, nghiêm túc hỏi, “Quan tiểu thư, những lời này có ý gì?”

“Những lời này?” Quan Sư ngơ ngác một lúc, sau đó mới nhớ đến những tin nhắn ban chiều, nàng ngượng ngùng cười, “Em nhàn rỗi với hơi chán nên mới gửi thôi, chị Hi đừng để trong lòng.”

“Thật sự chỉ do nhàm chán thôi sao?” Bạch Vị Hi nhíu mày hỏi, trong mắt ẩn giấu một tia lo lắng.

Quan Sư gật đầu một cách chắc nịch, thấy Bạch Vị Hi vẫn không tin bèn trấn an, “Bệnh của chị vừa mới chuyển biến tốt đẹp, em sợ chị không chú ý nên mới nhắc nhở một chút.”

Bạch Vị Hi nghe vậy vẫn bán tín bán nghi, cô chuẩn bị nói tiếp thì chuông điện thoại vang lên. Thấy tên người gọi là Bạch Sao Mai nên Bạch Vị Hi biết hắn gọi đến để hỏi tội, bèn cố ý ra ngoài ban công gọi điện.

Hiệu quả cách âm trong phòng khá tốt nên Quan Sư ngồi ở phòng khách hoàn toàn không nghe được tiếng bên ngoài. Nàng đang dựng lỗ tai lên nghe ngóng thì trái tim đột nhiên nhói đau khiến nàng nằm rạp xuống.

Bạch Vị Hi vừa nói chuyện điện thoại xong, cô đi vào thì nhìn thấy vẻ mặt trắng bệch của Quan Sư, nỗi sợ hãi xâm chiếm khiến trái tim cô đập căng thẳng, cô vừa lo lắng vừa sợ hãi hỏi, “Quan tiểu thư, em làm sao thế?”

“Em...” Quan Sư muốn nói nàng không sao, nhưng nàng đau đến mức hai chữ cuối cùng cũng không nói ra nổi.

“Để chị đưa em đi bệnh viện.” Bạch Vị Hi sốt ruột nói, sự hoảng loạn hiện lên rõ ràng trên mặt cô.

Quan Sư lắc đầu cự tuyệt, nàng co mình lại.

“Quan tiểu thư, chúng ta đi bệnh viện được không?” Bạch Vị Hi gần như cầu xin, cô nửa quỳ trên sofa, nước mắt đã tràn đầy như sắp rơi xuống bất kỳ lúc nào.

Lòng Quan Sư như thắt lại, nàng nén cơn đau rồi gật gật đầu.

Bạch Vị Hi kìm nước mắt lại, cô đỡ Quan Sư xuống lầu. Khoảng cách từ nhà đến gara trở nên gian nan hơn bao giờ hết. Tình trạng của Quan Sư ngày càng tệ, cứ đi hai bước thì nàng phải dừng lại một lúc.

“Quan tiểu thư, em ngồi đây, cố gắng một chút, chúng ta sẽ đến bệnh viện ngay thôi.” Bạch Vị Hi nghẹn ngào nói, tay hoảng loạn đeo đai an toàn cho Quan Sư.

Quan Sư nhìn bộ dáng vô cùng sợ hãi của Bạch Vị Hi, nàng cười nhẹ, dùng hết sức lau đi nước mắt trên khóe mi cô, “Chị Hi...”

Hai chữ vừa dứt thì sức lực của nàng như bị rút cạn.

“Quan tiểu thư, em đừng lo, chúng ta sẽ đến bệnh viện ngay.” Bạch Vị Hi mím môi, cô nhanh chóng chạy đến ghế lái, gan bàn tay cô lạnh ngắt, phải loay hoay một hồi cô mới khởi động được xe.

“Quan tiểu thư, em sẽ không sao đâu...” Bạch Vị Hi nắm chặt tay lái, lái với tốc độ rất nhanh. Cũng may trên đường không có nhiều xe, nếu không thì với tốc độ này rất dễ xảy ra tai nạn.

Quan Sư nhắm mắt dựa vào ghế, tiếng nức nở của Bạch Vị Hi vang bên tai nàng, nàng muốn an ủi cô nhưng đến chuyện mở mắt nàng còn làm không nổi.

Quan Sư đã vô số lần tưởng tượng đến ngày này, nhưng nàng không ngờ nó lại đến đột ngột làm nàng không kịp trở tay như thế.

Hơn nữa nó còn xui xẻo đến mức trúng ngay ngày nữ thần có việc. Nàng vẫn chưa tổ chức sinh nhật cho nữ thần, còn chưa kịp nói ra thân phận của mình, còn cả lời tỏ tình đã chôn vùi trong lòng suốt bao nhiêu năm nữa.

“Chị Hi, em thích chị...” Quan Sư dùng hết sức lực cuối cùng để mở mắt, nàng dịu dàng nhìn về phía Bạch Vị Hi, khẽ thì thầm trong lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.