Trọng Sinh Thành Bạn Gái Tra Công Của Nữ Thần

Chương 53: Chương 53: Dựa vào




Editor: Viên Đường

- --

Bạch Vị Hi thở phào nhẹ nhõm, cô để yên như vậy rồi ngồi xuống. Vẻ mặt khi ngủ của Quan Sư khiến Bạch Vị Hi hồi tưởng lại những ngày ở bệnh viện. Nếu việc này không xảy ra trong chính cuộc sống của cô thì cô cũng không tin rằng trên đời này lại có một chuyện ly kỳ như thế.

“Quan Sư sao? Quan Sư... Một cái tên thật hay.” Bạch Vị Hi thấp giọng cười khẽ, cảm giác may mắt đong đầy trong đôi mắt của cô, “Có lẽ em chính là thiên sứ đến đây để cứu vớt cuộc đời của chị.”

Nếu không có người này thì có lẽ cô sẽ vĩnh viễn tự giam mình trong cái thế giới tăm tối ấy mà không thể hưởng thụ nhưng tia nắng ấm áp ngoài kia.

Bạch Vị Hi lẳng lặng ngồi một lúc thì định rút tay về. Thế nhưng người kia nắm khá chặt, lực tay lại mạnh nên Bạch Vị Hi làm thế nào cũng không rút ra được mà còn đánh thức người kia.

Quan Sư đột nhiên mở mắt khiến Bạch Vị Hi bị dọa sợ, tim cô như co rút lại, cô bối rối mở lời, “Quan tiểu thư... A...”

Cô còn chưa dứt lời thì trời đất trong mắt bỗng quay cuồng, khi cô phản ứng lại thì đã nằm dưới người kia. Mà cái người vốn nên ngủ ấy giờ lại mở to mắt bình tĩnh nhìn cô.

Vào khoảnh khắc đối mặt với đôi mắt ấy, trái tim Bạch Vị Hi đập loạn. Hơi thở của cô chững lại, cô mím môi rồi quay đầu đi, không dám đối diện với người kia.

“Chị Hi...” Âm thanh trầm thấp của Quan Sư như được khuếch đại trong căn phòng an tĩnh, đem lại cảm giác vô cùng lưu luyến và dịu dàng.

Tim Bạch Vị Hi đập càng nhanh hơn, cô vô thức rũ mắt. Tuy cô không nhìn người kia những cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp đang ngày một gần hơn, nó quấn quanh rồi ăn mòn từng tế bào thần kinh trong đại não, sau đó lại phả vào cần cổ của cô.

“Chị Hi thật mềm mại...” Quan Sư nhắm mặt lại, nàng thì thầm một lúc rồi lại rơi vào giấc ngủ, khóe môi cong lên như gặp phải mộng đẹp.

Thân thể của Bạch Vị Hi như bị đóng băng, cô không dám cử động chút nào. Cho đến khi hơi thở phả vào cổ dần ổn định thì cô mới dám chậm rãi thả lỏng người.

Lúc này, Bạch Vị Hi mới nhận ra cánh tay nắm tay cô giờ đã đổi sang tư thế ôm lấy cô.

Bạch Vị Hi nằm một lúc thì nhịp tim mới dần bình ổn trở lại. Cô chậm rãi di chuyển thân mình khỏi lồng ngực ấm áp của người kia. Sau khi đã hoàn toàn nhích ra, trong lòng Bạch Vị Hi xẹt qua chút giận dỗi, cô đưa tay chọc vào mặt Quan Sư, “Em mới mềm ấy.”

Động tác này có hơi trẻ con nhưng Bạch Vị Hi không hề nhận ra. Tiếng hít thở vững vàng của Quan Sư khiến Bạch Vị Hi cảm thấy cơn buồn ngủ dần ập đến. Cô nằm trên giường một lúc rồi từ từ thiếp đi.

Qua Sư ngủ rất ngon, mắt còn chưa mở nhưng nàng đã lười biếng duỗi người. Khi vừa nghiêng người thì nàng đã đối mặt với đôi mắt trong veo của người kia,

Quan Sư giật mình tỉnh táo, sau đó ngồi ngay ngắn trên giường, “Buổi sáng tốt lành nhé chị Hi.”

“Buổi sáng tốt lành, Quan tiểu thư.” Bạch Vị Hi nhàn nhạt đáp.

Quan Sư cảm thấy tông giọng của nữ thần không ôn hòa như mọi ngày, tức khắc có chút chột dạ, nàng ngượng ngùng nói, “Em xin lỗi chị Hi, hôm qua em không nên...”

Nói đến đây, Quan Sư không còn mặt mũi để nói tiếp.

Thấy bộ dáng muốn nói rồi lại thôi của Quan Sư làm Bạch Vị Hi nhớ đến cảnh mình bị đè vào tối hôm qua, trong nháy mắt nhịp tim tăng mạnh khiến cô không nói nên lời.

Một hồi lâu sau, rốt cuộc Bạch Vị Hi đã có đủ dũng khí để mở lời, cô cố gắng làm ra vẻ thờ ơ rồi nói, “Không sao đâu, việc nhỏ ấy mà.”

“Việc nhỏ gì cơ?” Quan Sư ngơ ngác.

Nàng cảm thấy hình như hai người đang nói về hai chuyện khác nhau, nhưng nàng nghĩ lại thì cảm thấy cũng đâu có việc gì khác đâu.

“Cảm ơn chị Hi, lần sau em nhất định sẽ không ngủ trước chị nữa.” Quan Sư vui vẻ hứa.

Bạch Vị Hi sửng sốt, cô vô thức buột miệng, “Ý em là chuyện này ấy hả?”

Thấy vẻ mặt nghi hoặc của Quan Sư, Bạch Vị Hi vội vàng nói tiếp, “Ý chị là... Không sao đâu.”

Trực giác nói cho Quan Sư biết điều kỳ lạ, nhưng thấy bộ dáng rối rắm của Bạch Vị Hi, nàng đành nói, “Không sao thì tốt rồi, em ra ngoài làm bữa sáng nhé.”

“Ừm.” Bạch Vị Hi hoảng loạn gật đầu.

Cô sờ sờ vào ngực trái, trái tim nơi ấy đang đập thật nhanh.

Sau khi ăn sáng xong, chuông điện thoại của Bạch Vị Hi vang lên, là Tạ Quỳnh gọi.

“Tiểu Hi này, chị đã sắp xếp chuyện họp fans rồi, thời gian sẽ trong vòng hai ngày sau, em thấy ngày nào tiện thì chọn đi.” Tạ Quỳnh cười nói.

Bạch Vị Hi nghe vậy thì vô thức nhìn Quan Sư, cô che ống nghe lại rồi hỏi, “Hai ngày này Quan tiểu thư có rảnh không?”

Quan Sư nhanh chóng gật đầu, “Tạm thời công ty không có việc gì hết nên em khá rảnh.”

Trong lòng Bạch Vị Hi vui vẻ nhưng không biểu hiện ra ngoài, cô buông tay rồi nói vào điện thoại, “Vậy ngày mai đi.”

“Được, chị sẽ gửi thời gian và địa điểm cụ thể cho em sau.” Tạ Quỳnh nói.

Bạch Vị Hi nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, cô cúp máy rồi nhìn Quan Sư, vẻ mặt có chút do dự.

Quan Sư thấy vậy bèn dịu dàng cười, “Chị Hi có chuyện gì thì nói đi.”

“Quan tiểu thư có thể tham gia họp fans của chị không?” Bạch Vị Hi nhấp môi, lông mi cụp xuống.

“Đương nhiên là có thể rồi, em cầu còn không được ấy chứ.” Quan Sư vui vẻ đáp, vẻ mặt vô cùng phấn khích.

Thân là fan trung thành của nữ thần nên mỗi lần họp fans nàng đều tham gia, tất nhiên lần này cũng không phải ngoại lệ rồi. Cho dù nữ thần không mời thì nàng cũng sẽ dùng những cách thức trong quá khứ để tham gia.

Vẻ mặt tươi cười của Quan Sư khiến Bạch Vị Hi cười rộ, cảm giác an tâm bao lấy đầu quả tim.

Đối với cô mà nói thì fans là một quần thể rất đặc biệt, hầu hết những người đó đều là người trẻ tuổi. Họ luôn dùng gương mặt phấn chấn và ánh mắt sáng ngời, đôi khi là sự cuồng nhiệt để nhìn cô. Nếu là trước đây thì cô có thể một mình ứng phó với sự nhiệt tình của họ. Chỉ là hiện tại cô cảm thấy hơi sợ hãi khi phải đối mặt nên muốn có người ở bên bầu bạn, cổ vũ.

Mà người này chính là lựa chọn tốt nhất.

Một lát sau, Tạ Quỳnh gửi thông tin về buổi họp fans gửi sang cho cô. Sau khi xem xong, Bạch Vị Hi hơi nhíu mày. Tạ Quỳnh đã sắp xếp cho cô biểu diễn một bài hát vào lúc gần kết thúc họp fans. Nhưng khi đối mặt với những người kia thì chỉ nói chuyện thôi cô cũng cảm thấy hơi sợ, nếu nói đến hát thì chỉ sợ cô sẽ không làm tốt mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.